Bìa [SLN16T] – Chương 38: Dụ Dỗ Yêu Đương Vụng Trộm (H)
SLN16T

[SLN16T] – Chương 38: Dụ Dỗ Yêu Đương Vụng Trộm (H)

Tác giả: Minh Đính

2329 từ · 11 phút đọc

Dụ Dỗ Yêu Đương Vụng Trộm (H)

Cuối tuần hiếm khi không nằm lì trên giường cả ngày, Bùi Ngôn và Tống Bách Ngạn quyết định ra ngoài hẹn hò một lần cho ra dáng người yêu.

Gần đây tâm trạng Bùi Ngôn không tốt, Tống Bách Ngạn tinh ý nhận ra, liền chủ động gợi ý: “Đi hẹn hò đi.” Mà hẹn hò trong định nghĩa của anh dĩ nhiên là chu trình tiêu chuẩn: dạo phố, tặng hoa, xem phim, rồi ăn tối dưới ánh nến.

Dù vậy, Tống Bách Ngạn đâu có đơn giản như vẻ ngoài. Rạp phim mà anh chọn vốn là của ba anh đầu tư nên dễ dàng bao trọn phòng chiếu, chỉ đợi cơ hội để dỗ dành cô một phen, ai ngờ…

“Vì sao hẹn hò mà em lại gọi cậu ta tới!”

Tống Bách Ngạn tức tối nhìn người đang ngồi bên phải Bùi Ngôn, còn ai ngoài Thời Dư nữa, cái người mà Bùi Ngôn vô tư mời đi cùng ấy. Thời Dư nghe thế chỉ nhàn nhạt liếc anh một cái, rồi ung dung vươn tay qua lấy mấy hạt bắp rang trước mặt Bùi Ngôn.

Trong lòng Tống Bách Ngạn gào thét: A a a! Cả bắp rang cũng là tôi mua! Đã làm bóng đèn rồi còn ăn đồ của tôi nữa à?!

Bùi Ngôn lại chẳng mảy may để tâm, mắt vẫn dán chặt lên màn hình: “Dù sao hai người cũng thân với nhau mà, có gì đâu.”

“Ai thèm thân với cậu ta!” Tống Bách Ngạn bực bội, kéo hộp bắp rang về trước mặt, cố tình bốc từng viên đút cho Bùi Ngôn ăn, nhất định không để tên trà xanh kia được lợi thêm hạt nào!

Thời Dư vẫn im lặng. Trong bóng tối, anh khẽ trượt tay qua, nhẹ nắm lấy ngón tay cô. Đầu ngón tay anh ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay khiến tim Bùi Ngôn run lên. Cô khẽ trở tay, nắm lại bàn tay anh, một phản xạ vừa tự nhiên vừa mạo hiểm.

Ánh sáng mờ từ màn ảnh hắt lên, Thời Dư nghiêng đầu nhìn cô, khóe môi thấp thoáng một nụ cười như có như không. Bùi Ngôn vội cúi đầu, tránh đi ánh nhìn ấy, nhưng tim lại đập loạn nhịp.

Tống Bách Ngạn ở bên cạnh hoàn toàn không nhận ra không khí mờ ám đang trôi qua ngay trước mặt mình. Anh vừa đút bắp rang, vừa đưa cốc Coca ra: “Nào, uống đi. Sao cứ nhìn cậu ta mãi thế hả? Còn dám mặt mày đưa tình trước mặt anh à?”

Bùi Ngôn chỉ muốn bật cười, nếu anh biết không chỉ là “đưa tình”, mà tay họ còn đang bí mật đan vào nhau, không biết anh sẽ nổi bão đến mức nào.

Khi Tống Bách Ngạn nghiêng người, cúi xuống hôn cô, bàn tay của Thời Dư bất chợt siết chặt. Nụ hôn kia nóng bỏng, ngấu nghiến, mang theo mùi bắp rang và Coca, nhưng trong lòng Bùi Ngôn, cơn rung động lại đến từ bàn tay đang đan cùng tay kia trong bóng tối, một sự va chạm lặng lẽ mà kịch liệt hơn bất cứ nụ hôn nào.

Thời Dư khẽ dùng ngón út cào lòng bàn tay cô, từng chút, từng chút một, ngưa ngứa khiến Bùi Ngôn nổi hết da gà.

Khi nụ hôn kết thúc, môi cô đã sưng đỏ, ánh mắt ướt át nhìn Tống Bách Ngạn. Anh nâng mặt cô, cố ý nói to với vẻ trêu chọc: “Tiểu Bùi, sao mặt em đỏ thế kia, là bị anh hôn đến thẹn thùng à?”

Bùi Ngôn ngượng đến mức không dám nói thật, thực ra là vì Thời Dư đang cào lòng bàn tay cô.

Thời Dư buông tay cô ra, rồi nhẹ nhàng đặt lên đùi cô.

Hôm nay cô mặc váy liền áo dài đến đầu gối, rất tiện cho động tác của anh. Nếu là Tống Bách Ngạn làm thế, có lẽ cô đã phản đối; nhưng đối phương là Thời Dư nên cô chẳng ngăn lại, mặc cho ngón tay anh khẽ khàng di chuyển trên da thịt. Những ngón tay dài thon gõ nhẹ lên mặt trong đùi cô, như đang chỉnh phím đàn piano, chậm rãi mà tinh tế, từng nhịp, từng nhịp.

Ngứa… thật sự rất ngứa. Đùi cô ngứa, tim cô cũng ngứa, hơi thở bắt đầu rối loạn. Lớp vải mỏng bên dưới quần lót đã sớm ẩm ướt.

Giọng Thời Dư khẽ vang lên bên tai, trầm ấm, dịu dàng như tiếng đàn: “Em biết anh đang đàn bài gì không?”

Bùi Ngôn lắc đầu.

“Là Ái Chi Mộng của Liszt. Lần sau anh đàn cho em nghe.”

Trên mặt anh chẳng có chút biểu cảm mờ ám nào, cứ như đang thật sự nói chuyện về âm nhạc. Nhưng tay anh vẫn chậm rãi tiến sâu hơn, lướt dọc theo đùi trong. Khi ngón tay chạm phải lớp quần lót đã ướt mềm, trong mắt anh thoáng hiện ý cười.

Bùi Ngôn khẽ nói, giọng nhỏ đến mức như nũng nịu: “Em muốn xem phim… đừng trêu em nữa.”

“Được.” Thời Dư ngoan ngoãn rút tay về, như thể thực sự tôn trọng lời cô nói.

Nhưng Bùi Ngôn lại chẳng thể xem nổi phim nữa.

Làm sao mà xem được khi người ta vừa trêu chọc mình một chốc rồi lại thản nhiên như chẳng có gì? Cô quay sang liếc Thời Dư, anh đang nghiêm túc nhìn màn hình, vẻ mặt bình tĩnh khiến cô càng phát bực.

Trong lòng dâng lên một chút oán giận mơ hồ, Bùi Ngôn cắn môi… rồi bất ngờ duỗi tay, lén luồn sang chỗ Thời Dư, chạm vào đùi của anh.

Hóa ra nơi đó đã cương cứng từ lâu, sao còn có thể giả vờ bình tĩnh đến thế nhỉ.

Nút quần jean đen bị cô cởi ra, khóa kéo kéo xuống. Cô dễ dàng sờ thấy dương vật đã phát cứng qua lớp quần lót cotton. Xoa nhẹ vài cái, cô liền thấy Thời Dư nhìn chằm chằm cô, khẽ cười.

Nụ cười đó nói thế nào nhỉ, quả thực rất giống như Tống Bách Ngạn miêu tả: nam trà xanh, hồ ly tinh, quá biết cách quyến rũ người khác.

Bùi Ngôn đứng dậy nói với Tống Bách Ngạn là cô muốn đi vệ sinh.

Tống Bách Ngạn cũng đứng lên: “Vậy anh cũng đi.”

“Thần kinh!” Bùi Ngôn mặt không đỏ tim không đập: “Đừng có nghĩ bậy. Chỗ như WC, tuyệt đối không thể.”

🦋🦋🦋

Mười phút sau, Thời Dư và cô chen chúc bên nhau trong buồng vệ sinh nam. Váy cô bị dồn lên tận hông, áo ngực cotton trắng bị đẩy lên tận xương quai xanh. Thời Dư đang vùi đầu vào trước ngực cô, liếm mút đầu vú cô.

Nên cảm ơn Tống Bách Ngạn đã chủ mưu từ lâu hay là lo xa quá mức đây không biết. Toàn bộ rạp chiếu phim hôm nay đều bị bao trọn, cho nên WC rất sạch sẽ, không có mùi, cũng không có người khác.

Bùi Ngôn khó nhịn ngẩng đầu lên. Động tác này khiến cô đẩy bầu ngực tiến thêm một bước đến trước mặt anh. Lưỡi Thời Dư vòng quanh đầu vú, rơi xuống thịt mềm trắng nõn, cắn nhẹ một cái, nhưng rất nhanh đã biến mất sạch dấu vết.

Bên dưới váy đã ướt át đến rối tinh rối mù. Khi anh đâm vào, mắt Bùi Ngôn long lanh như sắp trào nước. Cô nắm chặt vải áo sơ mi trước ngực Thời Dư, cảm nhận dương vật nóng rực trong cơ thể nghiền ép, mài qua từng chút.

Thời Dư ôm eo cô, làm hạ thể cô càng sát vào anh. Động tác thọc vào rút ra không nhanh không chậm, vừa ra vào vừa dịu dàng hôn cô.

Ván cửa buồng vệ sinh mỏng manh quá. Dù động tác anh nhẹ nhàng như vậy, mỗi lần va chạm ván cửa vẫn không tránh khỏi phát ra tiếng kẽo kẹt dâm đãng.

Một bên chân vẫn còn mắc quần lót được anh nâng lên, càng thuận tiện cho việc xâm nhập. Đứng bằng một chân quả thực là nâng độ khó lên rất nhiều. Bùi Ngôn cố hết sức dán trọng lượng cơ thể vào người anh, mặt vùi vào vai anh, vô lực chấp nhận thế tấn công của anh.

“Sao lại không dám nhìn anh.” Giọng Thời Dư khi ân ái luôn mang theo một chút khàn khàn và gợi cảm sắc tình.

Bùi Ngôn ngẩn người, anh đã đoán ra.

Thấy anh, cô luôn không thể tránh khỏi việc nghĩ đến kiếp trước anh bị cô liên lụy làm lỡ dở nghề bác sĩ. Cô thực sự mắc nợ anh quá nhiều, đến mức hễ thấy anh, trong ngực lại dâng lên cơn đau dày đặc. Vì thế, cô theo bản năng áy náy không dám nhìn vào đôi mắt trong suốt, sạch sẽ của anh.

Bùi Ngôn ngẩng đầu, đối diện với anh, thấy tình ý sâu đậm dịu dàng trong mắt anh: “Bởi vì… Em thấy mình rất có lỗi với anh.”

Thời Dư hôn lên mắt cô: “Tuy rằng anh không hiểu tại sao em đột nhiên có ý nghĩ này, nhưng em vĩnh viễn không cần nói xin lỗi anh. Em không bao giờ có lỗi với anh cả…”

“Bởi vì dù em có làm gì với anh, anh đều vui vẻ chịu đựng.”

Nước mắt Bùi Ngôn suýt rơi xuống. Thế là cô nhắm mắt lại, chủ động ôm hôn anh, chiều theo, quấn quýt thân thể với anh, hòa quyện hơi thở của với anh.

🦋🦋🦋

Ra khỏi phòng, rõ ràng Bùi Ngôn đã bị Thời Dư “kiểm tra” từ đầu đến chân một lượt, nhưng đúng lúc ấy, Tống Bách Ngạn lại đẩy cửa bước vào. Vừa thấy hai người một trước một sau đi ra, mặt anh liền sa sầm, cau mày đến độ có thể kẹp chết con muỗi:

“Em… hai người… hai người các ngươi… ngươi ngươi ngươi…”

Anh tức đến mức nói không nên lời, mặt đỏ gay, cổ nổi gân xanh. Bùi Ngôn thì chột dạ thấy rõ, vội vòng tay ôm lấy anh, khẽ hôn một cái lên môi như dỗ trẻ: “Đừng giận, đừng giận mà, mình về xem phim tiếp nhé?”

Nhưng lần này Tống Bách Ngạn chẳng dễ bị dỗ, lạnh giọng hừ một tiếng: “Phim chiếu xong lâu rồi, còn xem cái gì nữa? Hai người chẳng phải vừa tự đóng xong một tập phim truyền hình rồi sao?”

Bùi Ngôn luống cuống ôm tay anh, giọng vừa đáng thương vừa nịnh nọt: “Em sai rồi, thật sự sai rồi. Là em hồ đồ, là em thấy sắc quên lý trí, đầu óc toàn một mảnh mê muội… Anh đừng giận nữa mà.”

Tống Bách Ngạn liếc nhìn Thời Dư vẫn đứng phía sau, gương mặt còn vương ý cười thản nhiên kia khiến anh càng bực: “Một cây làm chẳng nên non, nếu cậu ta không dụ dỗ, liệu em có như vậy không?”

“Phải, phải, là anh ta quyến rũ em trước.” Bùi Ngôn lập tức phụ họa, ngoan ngoãn nhận tội, “Anh mới là chính cung nương nương, phải rộng lượng, phải có khí độ của đại nhân chứ~”

Cái giọng điệu vừa nịnh vừa chọc người nghe đến ngứa gan ấy khiến Tống Bách Ngạn tức đến mức không nói nổi. Anh muốn mắng mà lại không nỡ, đành một mình hậm hực nuốt giận.

Nhưng Tống Bách Ngạn vốn tính dễ nóng dễ nguội, giận nhanh mà nguôi cũng nhanh. Ba người sau đó cùng sang khu trò chơi điện tử gần đó gắp thú.

Khi Bùi Ngôn gắp được con thú bông đầu tiên đưa cho anh, Tống Bách Ngạn liền vui ra mặt, ôm con chó bông nhỏ khoe khoang ngay trước mặt Thời Dư: “Đáng tiếc nha, có mấy thứ vốn dĩ không tới lượt cậu đâu.”

Thời Dư chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: “Không sao, thứ tôi được tận hưởng còn tốt hơn nhiều.”

Buổi tối, cả nhóm đi ăn ở một quán Nhật. Vừa bước vào phòng riêng, Tống Bách Ngạn liền nhanh tay kéo Bùi Ngôn ngồi cạnh mình, cố ý để cô cách xa Thời Dư, không cho hai người có cơ hội liếc mắt qua lại thêm lần nào nữa.

Ăn được nửa bữa, mẹ Tống Bách Ngạn gọi điện đến. Anh đi ra ngoài nghe máy, lúc quay lại thì thở dài một hơi, mặt đầy bất mãn:

“Đúng là so người với người chỉ tổ tức chết người. Em nói xem, Giang Việt đang yên đang lành lại quyết định nghỉ học, chạy thẳng về công ty của ba cậu ta làm việc. Kết quả là mẹ anh liền gọi tới mắng anh một trận, nói anh chẳng có chí tiến thủ gì cả, rồi còn hỏi có phải ở trường Giang Việt bị ai bắt nạt, chịu ấm ức gì mới nghỉ học, mắng luôn anh là không biết quan tâm bạn bè.”

Anh vừa nói vừa nhăn mặt, rõ ràng vẫn chưa tiêu được cơn bực: “Anh cũng có biết cậu ta bị gì đâu, ai mà hiểu nổi trong đầu cậu ta nghĩ gì chứ!”

Bùi Ngôn ngẩn người: “Nghỉ học thật à?”

“Ừ, không rõ cậu ta nghĩ cái gì nữa. Nhưng mà thôi, cũng coi như chuyện tốt, ít ra giờ ba cậu ta bắt đầu chịu để mắt tới cậu ta rồi.”

“Vậy à…” Bùi Ngôn cúi đầu, cầm ly nước chanh lên uống một ngụm, vị chua lan khắp đầu lưỡi. Cô không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn bọt chanh nổi lăn tăn trong ly, ánh mắt thoáng chút phức tạp.