Cuối cùng Nghiêm Mạn và Thời Dư đều giành được giải nhất. Còn Bùi Ngôn vì bỏ lỡ phần thi vấn đáp nên không có giải nào. Nghiêm Mạn mừng rỡ, nhưng cứ tiếc thay cho cô mãi.
Còn Bùi Ngôn thật ra chẳng mấy bận tâm. Ngược lại, cô còn thấy nhẹ nhõm. Vốn dĩ cô cũng không quá mong muốn tham gia mấy cuộc thi kiểu này. Đời này được sống lại, nếu lại lao vào tranh đấu, giành giật giải thưởng thì cũng chỉ khiến cô cảm thấy mình đang chiếm đoạt vinh dự của những học sinh trung học thực thụ bằng kiến thức không thuộc về lứa tuổi của mình.
Trên đường về, cả nhóm vẫn đi xe của trường, chỉ là chỗ ngồi của Giang Việt nay đã trống không. Nghiêm Mạn nói Giang Việt không khỏe nên đã về trước.
Bùi Ngôn tựa đầu vào vai Thời Dư, im lặng suốt dọc đường.
Cả đêm qua cô không ngủ ngon, mơ rất nhiều. Trong mơ toàn là những mảnh vụn của kiếp trước, những hình ảnh về Giang Việt, những ký ức rời rạc giữa hai người. Không phải là những ngày khổ sở, đớn đau, mà là những khoảnh khắc ngọt ngào, ấm áp.
Cô mơ thấy khi còn học đại học, một lần giữa đêm cô bị sốt cao. Giang Việt khoác bộ đồ ngủ đôi mà cô từng mua, vội vã bế cô đến bệnh viện. Giữa đêm đi cấp cứu thật phiền phức, nhiều hạng mục kiểm tra phải chờ rất lâu. Bác sĩ chỉ có thể truyền dịch tạm thời. Anh vẫn mặc nguyên bộ đồ ngủ buồn cười đó, ngồi bên cạnh canh cô, cau mày, trông có vẻ rất không vui: “Lần sau em ốm sốt mà còn không chịu uống thuốc anh sẽ trói em lại rồi ép uống cho bằng được.”
Cô đang sốt cao, mặt đỏ bừng, người mệt rũ nhưng vẫn cố chọc anh cười: “Thật đáng sợ quá nha~ Thì ra anh thích kiểu cưỡng chế tình cảm hả?”
Giang Việt chỉ lạnh mặt, đưa tay sờ trán cô: “Bùi Ngôn, nếu có một ngày anh không còn ở bên cạnh em nữa… em có thể tự biết chăm sóc bản thân mình không?”
Cô chớp mắt, khẽ đáp: “Nhưng anh vẫn đang ở đây mà.”
Khi đó, cô tin tưởng vô điều kiện rằng dù có chuyện gì xảy ra, Giang Việt vẫn sẽ luôn ở bên cô.
Càng mơ những điều ngọt ngào ấy, cô lại càng đau đớn như người đã biết trước kết cục. Cuối cùng cô khóc đến tỉnh giấc. Nước mắt thấm ướt nửa chiếc gối, mũi cay xè, ngực nghẹn lại, chỉ thấy toàn thân tràn ngập một nỗi chua xót khó nói thành lời.
Thời Dư đưa cô về đến nhà. Ban đầu Bùi Ngôn còn định mời anh ở lại, nhưng điện thoại từ nhà Thời Dư gọi đến gấp, anh đành phải rời đi.
Căn phòng nhanh chóng trở nên yên tĩnh. Cô tắm rửa xong, mệt mỏi rã rời, trong lòng chỉ còn một cảm giác trống rỗng và kiệt sức. Vừa chạm gối, cô đã chìm ngay vào giấc ngủ sâu.
Trong cơn mơ hồ, cô cảm giác có ai đó bước đến bên giường, mang theo hơi ấm quen thuộc. Người ấy cúi xuống, vòng tay qua eo cô.
Giọng nam trầm thấp vang lên bên tai, nửa trêu chọc, nửa dỗi hờn: “Tiểu Bùi, nếu em còn không chịu dậy, anh thật sự sẽ cưỡng hiếp em đấy.”
Bùi Ngôn chỉ khẽ cựa mình, mí mắt vẫn nặng trĩu, không buồn đáp.
Quả nhiên Tống Bách Ngạn bắt đầu tuột quần áo cô, vừa tuột vừa hưng phấn: “Hì hì hì, thế này giống như mê gian* quá.”
(*) Mê gian: là cưỡng hiếp trong lúc nạn nhân mê man, mất đi ý thức.
Cô vừa tắm xong nên không mặc áo ngực, chiếc váy ngủ trên người tuột xuống liền chỉ còn chiếc quần lót ren trắng. Tay Tống Bách Ngạn xoa ngực cô, nâng bầu ngực trắng nõn lên ngậm lấy một bên. Đầu vú bị anh liếm đến ướt đẫm, cứng lại thành một hạt châu tròn.
“Có chuyện này anh vẫn luôn muốn làm, chi bằng nhân tiện bây giờ luôn đi…” Trong phòng vang lên tiếng khóa kim loại va chạm. Tống Bách Ngạn tiện tay ném chiếc quần cởi ra sang một bên, đỡ cự vật đã cương cứng của mình, chậm rãi đặt vào giữa khe ngực Bùi Ngôn.
Vì đang nằm ngửa, bầu ngực của cô tự nhiên tách ra hai bên. Tống Bách Ngạn một tay nắm một bên vú, túm chúng lại hướng vào giữa. Bầu ngực mềm mại ép lấy thân thịt thô cứng. Ngực Bùi Ngôn trắng đến chói mắt, còn dương vật màu đỏ sậm cương cứng của anh bị hai bầu ngực tròn trịa kẹp chặt như thế, màu sắc đối lập tạo nên xung đột rất mạnh mẽ.
Nhũ giao* không hề dễ dàng như tưởng tượng. Sự cọ xát thịt dán thịt thiếu bôi trơn khiến có chút cảm giác ì ạch, kẹt lại. Anh chỉ đâm chọc vài cái, ngực Bùi Ngôn đã bị anh mài đến đỏ ửng. Bùi Ngôn lúc này mắt nhắm mắt mở nhìn anh: “Anh đang làm gì…”
(*) Nhũ giao: Làm tình bằng ngực.
“Đương nhiên là làm em rồi.” Tống Bách Ngạn nở nụ cười rạng rỡ chói lọi, “Không đúng, bây giờ là cặp vú bự của Tiểu Bùi đang cọ dương vật anh. Sướng quá đi mất!”
Bùi Ngôn: …
Ánh mắt cô rơi xuống tình hình hỗn loạn trước ngực mình, cô đau đầu xoa xoa thái dương: “Kiếp trước anh là chó à, đầy đầu dâm uế sắc tình!”
“Không không không, đầu anh đầy rẫy hình bóng của em thôi.”
Dương vật Tống Bách Ngạn vẫn đang qua lại cọ xát trong khe ngực cô. Quy đầu theo động tác đâm chọc của anh đụng vào cằm Bùi Ngôn. Thực ra rất đau, nhưng sự tác động thị giác mang đến khoái cảm tâm lý làm Tống Bách Ngạn cương cứng không thể dừng lại. Anh còn muốn làm nũng: “Tiểu Bùi, mấy ngày em đi, ngày nào anh cũng nhớ em. Em lại còn không nghe điện thoại anh. Mau nói, có phải em đã làm không ít chuyện xấu với anh trai Thời Dư của em không. Cậu ấy có giống anh dùng ngực to của Tiểu Bùi cọ dương vật rồi dâm đãng mà bắn ra không!”
“… Anh nghĩ ai cũng giống anh sao!”
“Anh biết ngay mà.” Tống Bách Ngạn nghe lời này ngược lại càng đắc ý hơn, mặt mày hớn hở: “Cái loại mọt sách vô vị như cậu ta làm sao nghĩ ra được cách chơi xuất sắc như thế. Cho nên anh nói này, chỉ có anh mới có thể làm em sướng thôi.”
Tần suất thọc ra rút vào của Tống Bách Ngạn càng lúc càng nhanh. Bùi Ngôn có cảm giác thịt trên ngực mình bị cọ đến sắp bốc hỏa vì ma sát rồi. Tống Bách Ngạn còn cố tình đẩy mạnh, đưa cái phần quy đầu vốn dĩ nãy giờ chỉ chạm cằm dán sát vào môi cô, dụ dỗ: “Tiểu Bùi, em hôn một cái được không nè.”
“Không.” Bùi Ngôn nhắm mắt lại, “Em mệt.”
“Được thôi, vậy em mau nằm xuống ngủ đi.” Miệng nói thế, nhưng anh hoàn toàn không có ý định dừng động tác lại. Bầu ngực bị anh cố ý bóp nặn, khe ngực kẹp lấy dương vật anh. Chất lỏng phân bố từ đỉnh đầu bị cọ lên cằm, lên ngực. Bùi Ngôn cảm giác tiểu huyệt phía dưới mình co rút, giật giật hai cái, nhanh chóng phun ra một bãi nước.
Mặt Bùi Ngôn phiếm hồng thấy rõ. Dù cô nhắm chặt mắt cố gắng giả vờ ngủ, nhưng Tống Bách Ngạn đã đoán được cô động tình từ mí mắt run rẩy của cô. Ngón tay anh luồn vào bên cạnh quần lót, quả nhiên sờ thấy một mảng thấm ướt.
“Tiểu Bùi anh đếm ba hai một, em không mở mắt là anh biến em thành búp bê tình dục ngay đấy.”
Bùi Ngôn buồn ngủ là thật, mà muốn làm cũng là thật. Cuối cùng cô chỉ có thể mở mắt xin tha: “Anh làm nhanh lên, em muốn ngủ.”
Tống Bách Ngạn không nói hai lời liền buông tha bầu ngực đầy vết đỏ bị anh giày vò nãy giờ của cô. Anh thuần thục lấy bao cao su từ tủ đầu giường, đeo vào, đỡ dương vật thô to trực tiếp trượt vào từ bên cạnh quần, đẩy sát vào miệng huyệt.
“Ở trên giường nói nhanh lên với một người đàn ông là sẽ ăn rất nhiều đau khổ đấy nha.”
Cửa huyệt chật hẹp bị dương vật mạnh mẽ đâm vào. Lối đi ẩm ướt bị nghiền qua từng chút một. Dù đã làm bao nhiêu lần, mỗi lần nuốt vào vẫn sẽ cảm thấy căng đến đáng sợ. Bùi Ngôn há miệng hít sâu, nhấc mông lên để côn thịt tiến vào dễ dàng hơn.
Khi gốc rễ cùng lúc hoàn toàn bị bọc lấy bởi bánh thịt khít khao, Tống Bách Ngạn không nhịn được phát ra tiếng thở than: “Vú Tiểu Bùi muốn bóp chết anh, chỗ này cũng muốn bóp chết anh! Sẽ có ngày anh chết trên giường của Tiểu Bùi mất thôi!”
Bùi Ngôn rất muốn đạp anh một cái bắt anh đi chết ngay lập tức.
Nhưng cô đã không còn sức lực thừa thãi. Chỉ mới chia xa mười ngày, Tống Bách Ngạn lại như tích cóp dục vọng mười năm, nhanh chóng muốn trút hết sinh lực dồi dào trên người cô. Eo thon bị anh nắm chặt, nhưng mỗi lần va chạm tiến vào Bùi Ngôn vẫn bị anh đẩy cơ thể trượt lên, cuối cùng đầu đập vào đầu giường.
Nệm mềm mại rung lắc theo động tác của anh. Bùi Ngôn nhìn đèn trên trần nhà cũng thấy chao đảo. Cô vò chiếc áo sơ mi của Tống Bách Ngạn, trút giận cắn vào vải cổ áo anh. Tống Bách Ngạn nheo mắt cúi xuống hôn chóp mũi lấm tấm mồ hôi của cô, rồi dứt khoát cởi bỏ áo trên: “Cắn quần áo làm gì, cắn anh này.”
Bùi Ngôn không thực sự cắn, chỉ khẽ nghiêng đầu, đầu lưỡi lướt nhẹ qua xương cổ anh, dừng lại nơi yết hầu đang khẽ rung lên. Cô chẳng có ý gì, chỉ là trong khoảnh khắc ấy, bản năng thôi thúc muốn dùng một nụ hôn để lấp đầy khoảng trống đang cuộn trào trong lòng.
Tống Bách Ngạn khẽ sững người. Anh cúi xuống nhìn cô, trong đôi mắt sâu thẳm hiện đầy dịu dàng như nước: “Tiểu Bùi… anh thật sự rất thích em.”
Giọng anh trầm thấp, mang theo một chút run rẩy, như thể từng chữ đều được rút ra từ tận sâu trong tim.
Bùi Ngôn chớp mắt, mỉm cười hôn nhẹ lên cằm anh: “Ừm, em cho phép anh thích em như thế.”
Câu nói ấy khiến Tống Bách Ngạn không kìm được bật cười. Chính anh cũng ngạc nhiên, vì sao lại có một người khiến anh say mê đến vậy, thích đến mức chỉ cần nghĩ đến cô, tim đã dâng tràn cảm xúc, vừa ngọt ngào vừa đau đớn.
Anh ích kỷ, muốn giữ lấy cô, không muốn ai chạm vào dù chỉ là một ánh mắt. Nhưng cũng bởi yêu, anh lại không thể làm tổn thương cô, không đành lòng để cô chịu chút khổ sở nào.
Cứ tưởng tình cảm hôm nay đã là tận cùng, thế mà mỗi lần gặp lại, anh lại phát hiện trái tim mình vẫn có thể chứa thêm nhiều yêu thương hơn nữa.
Tình yêu ấy mãnh liệt đến nỗi chỉ cần ở bên cô, anh liền thấy cả thế giới thu nhỏ trong một cái chạm, một hơi thở, một ánh nhìn. Không phải vì ham muốn, mà là vì yêu đến mức muốn hòa tan vào nhau, để chắc chắn rằng người anh thương thật sự đang ở trong vòng tay mình.
Mà những tình yêu này dường như chỉ có thể được ký thác thông qua sự thân mật thể xác. Không phải đối với ai anh cũng có ham muốn dục vọng. Nếu Bùi Ngôn không ở bên cạnh, dù có chơi game không cẩn thận click vào mấy trang web sex, anh cũng không có nửa điểm ham muốn. Nhưng chỉ cần vừa nhìn thấy Bùi Ngôn, cô rõ ràng chẳng làm gì, mà anh vẫn sẽ sinh ra rất nhiều ý tưởng hạ lưu, sắc tình.
“Anh muốn làm tình với em như thế này cả đời quá. Anh chơi chết em, hoặc em chơi chết anh, chúng ta cứ thế mãi mãi bên nhau thì tốt biết mấy.”
Cơ thể Bùi Ngôn đều đang run rẩy. Tống Bách Ngạn tiến vào quá hung bạo, sự hoang dã, mãnh liệt khiến cô bị khoái cảm vô tận vây lấy. Nhưng nó lại đến quá ồ ạt, khóe mắt cô đỏ hoe, muốn khóc mà không khóc được, nói: “Không… Em không muốn chết trên giường với anh…”
Tống Bách Ngạn vớt cô dậy, để cô nửa nằm, ép cô vào tựa lưng giường phía sau, hôn hít cô liên tục, rồi lần lượt dùng sức thọc ra rút vào, nghiền ép, dường như thực sự muốn thử cảm giác làm tình đến chết là như thế nào.
Chất lỏng dính nhớp bị đảo thành dịch trắng nhỏ giọt từ cửa khẩu đỏ tươi. Ga trải giường hỗn độn phía dưới ướt đẫm một mảng lớn. Bùi Ngôn đã cao trào không biết bao nhiêu lần. Cô nghi ngờ nước trong cơ thể đều sắp bị ép khô, kết quả lần thọc ra rút vào tiếp theo lại có thể làm cô run rẩy phun ra một bãi nước nữa.
Lần cao trào cuối cùng, Tống Bách Ngạn rốt cuộc không nhịn được nữa, môi răng giao triền với cô. Bụng dưới anh rung lên bần bật sau đó bắn vào trong cơ thể cô. Tinh dịch cách bao cao su vẫn cảm nhận được trọng lượng lạnh lẽo, nặng trịch.
Tống Bách Ngạn đầu đầy mồ hôi gạt những sợi tóc bị mồ hôi dính bết trên mặt cô. Anh tinh tế hôn từ trán cô một đường đến môi, dán vào môi cô thở hổn hển nói: “A, anh chết rồi.”
Bùi Ngôn cố gắng nhấc cái chân rã rời đạp anh một cái.
“Ga trải giường này anh giặt đi nhé.”
![Bìa [SLN16T] – Chương 37: Ga Trải Giường Này Anh Giặt Đi Nhé! (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)