Bìa [SLN16T] – Chương 35: Vạch Trần
SLN16T

[SLN16T] – Chương 35: Vạch Trần

Tác giả: Minh Đính

3620 từ · 16 phút đọc

Vạch Trần

Vòng thi được chia làm hai chặng, vòng loại và bán kết. Vòng loại chỉ thi viết, còn vào đến bán kết sẽ phải trải qua thêm phần vấn đáp và thi nói.

Bùi Ngôn và Giang Việt được sắp xếp cùng phòng thi. Anh ngồi ở hàng bên trái, chỉ cách cô một dãy bàn. Hôm qua, anh gần như đã quỳ gối trong lời cầu xin ấy, nhưng cuối cùng Bùi Ngôn vẫn không trả lời.

Cô vốn có thể dứt khoát nói “không” một cách gọn gàng như cắt đứt một sợi tơ. Thế nhưng trong ánh mắt Giang Việt lúc ấy, có nỗi đau và tuyệt vọng mà cô chưa từng thấy qua. Anh biết rõ câu trả lời là gì, nhưng vẫn sợ phải nghe chính miệng cô nói ra, với anh mà nói đó như một bản án tử hình không thể kháng cáo.

Bùi Ngôn chưa từng thấy anh như vậy. Trong ký ức của cô, Giang Việt luôn là người cao ngạo, điềm tĩnh, lạnh lùng mà xa cách, không hề kiêu căng nhưng vẫn khiến người khác cảm giác như anh đứng ở nơi quá cao, không ai với tới được. Cô từng nghĩ, có lẽ mình là người duy nhất được đến gần thế giới ấy một chút. Nhưng chưa bao giờ cô thấy anh hạ thấp lớp phòng bị, càng chưa từng thấy anh cúi đầu trước ai, cho đến ngày hôm qua.

Ngày hôm qua, anh yếu đuối, hèn mọn đến đáng thương, anh nhìn cô bằng ánh mắt như một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ biết cầu xin cô có thể thích anh một chút.

Trước một Giang Việt như thế, cô không thể nói ra lời từ chối tàn nhẫn. Cuối cùng, cô chỉ còn biết quay người bỏ chạy như thể lẫn trốn khỏi chính cảm xúc của mình.

🦋🦋🦋

Bùi Ngôn cả đêm không ngủ, trong lòng rối như tơ vò, không biết phải đối diện với Giang Việt thế nào. Nhưng sáng nay khi nhìn thấy anh ở cổng trường thi, cô sững sờ. Người trước mặt dường như đã hoàn toàn thay đổi, anh lạnh lùng, tĩnh mịch, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt phủ một tầng u tối nặng nề.

Hai người chạm mặt ngay trước cửa phòng thi. Giang Việt im lặng nhìn cô hồi lâu, rồi chậm rãi nói, giọng khàn khàn: “Cứ xem như hôm qua em chưa từng nghe thấy gì đi.”

Bùi Ngôn khẽ giật mình.

Giang Việt cúi đầu, môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy chua chát: “Bởi vì nếu thật sự biết rõ những gì đã xảy ra… thì ai lại có thể không biết xấu hổ mà nói ra những lời như thế chứ.” Anh dừng một chút, ánh mắt u ám, giọng tự giễu: “Nhưng thôi, anh có tư cách gì đâu… cho nên em cứ xem như chưa từng có chuyện gì đi.”

🦋🦋🦋

Bài thi hôm đó Bùi Ngôn làm xong sớm hơn nửa tiếng. Cô ngẩng đầu, ánh mắt vô thức nghiêng sang bên trái. Ánh sáng hắt nghiêng qua khung cửa sổ, rọi lên gò má Giang Việt, đường nét ấy, góc nghiêng ấy…

Cô từng yêu đến si mê chính cái góc nghiêng đó vào cái tuổi mười sáu chân thật nhất đời mình.

Khi ấy, cô vẫn luôn cảm thấy Giang Việt thật đẹp. Sống mũi cao thẳng, đường viền hàm sắc nét làm người ta phải ngẩn ngơ. Đặc biệt là khi anh chuyên chú nghe giảng hay cúi đầu làm bài, nét nghiêm túc ấy lại mang một sức hút lạ lùng.

Dù anh không hay cười, nhưng chỉ cần liếc qua thôi Bùi Ngôn vẫn thấy anh rất đẹp, cái kiểu đẹp khiến người ta dễ dàng mềm lòng.

Giờ đã hai mươi lăm tuổi, cô vẫn thấy Giang Việt là một người đàn ông có gương mặt rất cuốn hút. Chỉ là, cái cảm giác rung động năm mười sáu tuổi ấy đã không còn nữa. Tình yêu vốn như căn bệnh, khi đã khỏi rồi thì dù có vết sẹo đi nữa người ta cũng không còn đau như trước.

Không phải vì những chuyện anh từng làm khiến cô không thể yêu anh. Mà là trong những ngày xa cách ấy, Bùi Ngôn phát hiện ra rằng mình hoàn toàn có thể một mình gánh vác nỗi nhớ về anh, cũng có thể buông tay để thích một người khác. Khi nhận ra điều đó cô mới hiểu, hóa ra mình không phải chỉ có thể yêu mỗi mình Giang Việt.

Vậy thì không cần phải dấn thân vào một vòng dây dưa khác nữa. Dẫu cho bây giờ anh có thực sự khác với “Giang Việt” trong ký ức năm xưa, Bùi Ngôn cũng không muốn thử lại một lần nào nữa hết.

Cho dù trong lòng vẫn còn một chút mềm lòng, có lẽ trong đó ẩn giấu cả áy náy và thương tiếc, thì cái “thích” ấy cũng chỉ là một thoáng cảm xúc đi qua. Mà chỉ một chút thích thôi thì không đáng để cô liều lĩnh bước lại trên con đường từng khiến mình đau đến như thế nữa.

Cứ như lời anh nói đi, cứ coi như chưa từng nghe thấy gì đi.

🦋🦋🦋

Vòng loại không khó lắm, nên khi nhìn thấy tên mình trong danh sách bán kết Bùi Ngôn cũng chẳng quá bất ngờ. Giang Việt, Thời Dư, Nghiêm Mạn, những người đó vốn đã có thành tích ổn định, vượt qua vòng loại cũng là chuyện dễ đoán.

Phần thi bán kết gồm viết và vấn đáp khẩu ngữ. Có tổng cộng hai mươi phòng, mỗi phòng lại có ba giám khảo phụ trách chấm điểm.

Do số lượng thí sinh quá đông, ngoài cửa từng phòng đều là hàng người nối dài. Để duy trì trật tự, trường điều động một nhóm sinh viên tình nguyện hỗ trợ kiểm tra thí sinh và hướng dẫn xếp hàng.

Cô gái đứng trước Bùi Ngôn chẳng hiểu sao lại bắt chuyện với một nam sinh tình nguyện đang kiểm tra thẻ: “Thật hả, anh là hội trưởng câu lạc bộ tiếng Anh à? Vậy tiếng Anh của anh chắc đỉnh lắm nhỉ?”

Hắn ta lập tức giả vờ khiêm tốn: “Không đâu, không đâu. Anh chỉ là người thích tiếng Anh thôi. Học ngôn ngữ mà có mục đích vụ lợi thì không được, phải thực sự yêu nó, coi nó như ngôn ngữ hằng ngày của mình thì mới có thể học tốt được.”

Bùi Ngôn đứng sau nghe mà suýt bật cười, ngáp dài một cái. Nghe qua đã biết là kiểu sinh viên đại học cố tỏ ra uyên thâm trước mặt nữ sinh cấp ba. Một câu lạc bộ tiếng Anh lèo tèo hơn chục người, hội trưởng cũng chỉ là danh xưng để khoe khoang, vậy mà còn dám lên giọng đạo lý.

Thật đúng là giả tạo đến mức khiến người ta ngứa cả tai.

Đối phương vẫn thao thao bất tuyệt: “Anh khuyên em muốn học giỏi tiếng Anh thì nên mỗi ngày viết một bài ngắn tầm một nghìn từ, cố gắng vận dụng những cấu trúc ngữ pháp mới học. Ngoài ra, hãy nghĩ bằng tiếng Anh, nói bằng tiếng Anh, coi nó như ngôn ngữ thứ nhất của mình. Khi thành thói quen rồi em sẽ thấy khả năng của mình tiến bộ rất nhanh…”

Coi tiếng Anh như ngôn ngữ thứ nhất.

Bùi Ngôn suýt nữa bật cười, trợn tròn mắt.

Hay là giờ anh thử nói tiếng Anh thật với người bản xứ xem sao? Coi thử “ngôn ngữ thứ nhất” của anh là thứ mấy?

Cô thật sự không nhịn nổi nữa. Lén nghiêng người, ló đầu ra nhìn, muốn xem rốt cuộc cái người có thể nói mấy lời tự tin đến vô lý ấy trông như thế nào.

Nhưng khi tầm mắt vừa chạm đến gương mặt đối phương, biểu cảm của cô liền cứng lại.

Một giây kia, mọi ký ức bị vùi sâu tưởng đã hóa tro tàn bỗng như bị ai đó bóp nát, bụi than tung lên, mù mịt cả tim gan.

Người ta rất khó thoát khỏi mặt trái của ký ức. Dù tự nhủ rằng mọi chuyện đã qua, rằng mình đã quên, nhưng chỉ cần một khoảnh khắc thôi, chỉ một cái nhìn, mọi thứ sẽ ùa về như cơn lũ, kéo họ rơi thẳng vào vực sâu.

Trước khi chuyện kia xảy ra, trong trí nhớ của Bùi Ngôn Trương Vịnh là một người hiền lành, ít nói, có phần thật thà. Máy in hỏng, hắn sẽ chủ động đi sửa. Bình lọc nước hết, hắn sẽ lặng lẽ thay mới. Mọi người trong văn phòng khi nhắc đến hắn đều cười: “Cậu ta ấy à, ngoan, cần cù, là một người tốt.”

Còn bây giờ, người đứng trước mặt cô vẫn là Trương Vịnh đó, nhưng lúc này hắn đang mặc chiếc áo sơ mi caro ngắn tay rẻ tiền, đeo kính gọng đen, nơi khóe môi lại thấp thoáng cái vẻ tự mãn và tự tin giả tạo khiến người ta thấy khó chịu.

Đây mới là hắn. Đây mới là khuôn mặt thật sự của hắn. Khi chồng lên gương mặt dữ tợn trong đêm hôm đó hoàn toàn trùng khớp.

Cô gái đứng trước hắn vừa kết thúc phần thi, đến lượt Bùi Ngôn bước lên. Vừa nhìn thấy cô, ánh mắt Trương Vịnh khẽ sững lại, trong đó ánh lên một tia kinh diễm rồi nhanh chóng giấu đi.

“Bạn học, cho anh xem thẻ dự thi và giấy tờ tùy thân một chút,” hắn nói, giọng đầy lễ độ nhưng lại cố tình hạ thấp, “Dĩ nhiên chỉ là thủ tục thôi, anh tin rằng nhìn em thế này thì chắc chẳng cần lo em gian lận đâu nhỉ.”

Bùi Ngôn không đáp, chỉ lặng lẽ đưa giấy tờ cho hắn. Trương Vịnh cầm lấy, liếc qua một cái nhưng không buông tay, ánh mắt dán chặt vào cô, nụ cười đầy ẩn ý: “À, em đến từ thành phố bên cạnh à? Thành tích chắc giỏi lắm nhỉ. Có từng nghĩ đến việc thi vào trường bọn anh không? Biết đâu sau này anh có thể ‘chăm sóc’ em một chút.”

“Không cần.”

Giọng Bùi Ngôn lạnh như băng. Cô giật lại tờ giấy khỏi tay hắn, ánh mắt nhìn hắn không chứa lấy một chút dao động.

“Không có hứng thú.”

Nụ cười trên mặt Trương Vịnh cứng lại, song vẫn chưa chịu buông tha. Một thí sinh vừa rời phòng, còn chưa đến lượt người kế tiếp, hắn lại cười cợt, giọng kéo dài:

“Em có phải đang hiểu lầm gì về trường bọn anh không? Dạo này trên mạng toàn tung tin bịa, nói cơm căng-tin bên anh dở lắm, thật ra ăn cũng khá ngon đó. Hay lát nữa phỏng vấn xong, anh mời em đến ăn thử? À, số điện thoại của anh là…”

Còn chưa nói hết, Bùi Ngôn đã cảm thấy da đầu tê rần. Chỉ cần đối mặt nói chuyện với hắn thôi cũng đã khiến cô thấy nghẹn thở.

Cô quay mặt đi giả vờ không nghe thấy. Nhưng giọng hắn vẫn luồn qua tai cô, cái giọng trơn nhẵn, thân mật, mang theo chút dẻo quẹo khiến người ta sởn da gà.

Rồi mùi hương quen thuộc ập đến, đó là mùi máu tanh.

Trái tim cô đột nhiên siết chặt. Một cơn đau nhói như lưỡi dao cứa xuyên qua lồng ngực. Ký ức bị khóa kín nhiều năm bỗng nổ tung, hình ảnh máu đỏ loang trên nền gạch lại hiện ra trước mắt.

Nhịp tim rối loạn. Cô thở gấp, mỗi hơi đều như bị bóp nghẹt. Trán rịn mồ hôi lạnh, tầm nhìn bắt đầu rung lên, đen kịt.

“Bạn học, em không sao chứ?” Trương Vịnh nhận ra điều bất thường, vội đưa tay định chạm vào vai cô.

Nhưng vừa khi bàn tay hắn sắp chạm tới toàn thân Bùi Ngôn bắt đầu run rẩy dữ dội. Cô hét lên, giật lùi lại, rồi ngã sụp xuống nền nhà, tiếng thét sắc bén như dao rạch toang không khí:

“AAAAA!!!”

Mọi người xung quanh giật mình, lùi về phía sau. Không ai dám tiến lại gần.

“Cô ấy bị sao vậy?”

“Không phải… bị bệnh tâm thần chứ?”

“Hình như… cái anh kia làm gì cô ấy thì phải, vừa nãy còn nói chuyện…”

Những tiếng xì xào vang lên dồn dập.

Sắc mặt Trương Vịnh tái nhợt, lắp bắp giải thích: “Không, không phải tôi! Tôi chẳng làm gì cả! Tôi không quen cô ấy!”

Hắn bước lên một bước, định kéo cô dậy để chứng minh mình trong sạch.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một lực mạnh đột ngột đẩy hắn ra, khiến hắn lảo đảo suýt ngã.

Trước mắt hắn xuất hiện một nam sinh, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt tối sầm như phủ một tầng băng. Sự hiện diện của người đó khiến không khí quanh hắn chợt đông đặc lại, lạnh đến mức khiến người ta không dám thở mạnh.

“Bùi Ngôn, em có sao không?”

Nhưng Bùi Ngôn đã chẳng còn nghe thấy gì.

Âm thanh xung quanh đều mờ đi, chỉ còn lại tiếng vọng của đêm hôm đó, tiếng rít khàn khàn, tiếng cầu cứu đứt quãng, và hơi thở tanh ngòm của nỗi sợ.

Cô run rẩy, nước mắt ứa ra, giọng đứt quãng: “Đừng… xin anh… cứu tôi… cứu mạng…”

Cô gục xuống, đôi vai run bần bật, hơi thở loạn nhịp như thể chỉ cần thêm một chút nữa thôi thì cả thế giới của cô sẽ hoàn toàn sụp đổ.

“Không sao đâu, không sao đâu…” Giang Việt bế cô lên, một tay che lấy môi cô, buộc cô phải thở bằng mũi: “Nghe anh, bình tĩnh lại. Giờ không có chuyện gì hết, những gì em thấy đều là ảo giác. Không có ai cầm dao muốn giết em cả. Em an toàn rồi, anh ở đây. Anh là Giang Việt.”

Giang Việt?

Ánh mắt hoảng loạn của Bùi Ngôn dừng lại trên khuôn mặt anh. Khi nhận ra người trước mặt là ai, cô mới thở phào, khẽ nhắm mắt lại, gắt gao nắm chặt lấy tay áo anh.

“Không sao đâu, không sao…” Giang Việt vừa nhẹ giọng trấn an, vừa ôm cô ra khỏi đám đông đang vây quanh. Nhận được tin báo, nhân viên y tế cũng đã vội vàng mang theo hộp cứu thương chạy tới.

“Chuyện gì vậy?” Một người hỏi.

“Cô ấy có chứng lo âu nghiêm trọng và rối loạn sau sang chấn. Giờ chắc là bị kích thích nên phát tác.”

“Không mang thuốc an thần theo. Trước hết đưa cô ấy về bệnh viện kiểm tra đã.”

Bùi Ngôn được đặt lên giường cấp cứu. Sau khi tiêm, nhịp tim và huyết áp của cô mới dần ổn định. Khi y tá rút kim và kéo rèm rời đi, cô chỉ ngơ ngác nhìn trần nhà, hai tay vẫn run lên từng hồi vì sợ.

Một lát sau, Giang Việt bước vào, trong tay cầm tờ kết quả kiểm tra. Anh ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô:

“Yên tâm, chuyện bên Trương Vịnh em không cần lo. Anh sẽ giải quyết. Em cứ coi như chưa từng quen biết người đó nhé.”

Bùi Ngôn nhìn anh rất lâu, rồi chỉ lặng lẽ gật đầu không nói gì thêm.

Khi rời bệnh viện đã là ba tiếng sau. Điện thoại của cô đầy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ từ Thời Dư cùng Nghiêm Mạn. Cô chỉ gửi một tin nhắn báo bình an, rồi theo Giang Việt về khách sạn.

🦋🦋🦋

“Giang Việt.”

Tiếng cô vang lên giữa phố đông người trước cổng đại học. Tiếng rao hàng, tiếng còi xe, tiếng sinh viên nói cười rộn rã,  giữa tất cả âm thanh hỗn loạn đó, Giang Việt vẫn nghe rõ giọng cô.

“Anh… cũng đã trở lại rồi phải không?”

Một cơn gió lướt qua, hàng cây bên đường xào xạc. Giang Việt nhìn gương mặt điềm tĩnh của cô, do dự một chút rồi khẽ gật đầu.

“À, bảo sao…” Bùi Ngôn cười nhạt, dù sắc mặt vẫn còn tái, “Tôi còn đang tự hỏi không hiểu sao anh lại biết được.”

Một lát sau, cô lại hỏi:

“Nhưng rốt cuộc, anh làm sao biết được vậy?”

Những ngày nằm viện đó, Bùi Ngôn đã chờ anh rất nhiều lần. Cô nghĩ, chắc là anh chưa biết. Nếu biết thì làm sao anh có thể không đến chứ?

Giang Việt mở miệng, giọng khàn khàn như nghẹn lại: “…Sau khi em mất, Thời Dư có nói với anh.”

“À.”  Bùi Ngôn khẽ thở ra, như buông xuống một tảng đá trong lòng, “Thời Dư à… sau này anh ấy có ổn không?”

Theo lẽ thường, Giang Việt nên nói rằng Thời Dư vẫn rất tốt, đó mới là phong cách của anh, anh không bao giờ để đối thủ có cơ hội trở mình. Nhưng giờ, dù có nói thế hay không, anh cũng đã là kẻ thua cuộc. Thua đến không còn ý nghĩa gì để giấu giếm nữa.

“Cậu ấy từ chức rồi,” Giang Việt nói, giọng thấp đi, “nói là bị tụt huyết áp, sợ nhìn thấy máu. Sau đó… mở một hiệu sách dưới tầng nhà em.”

Trên gương mặt Bùi Ngôn thoáng qua một nét đau đớn, đôi mắt ửng đỏ như sắp khóc. “Anh ấy là bác sĩ… sao lại sợ máu được chứ. Đó rõ ràng là giấc mơ của anh ấy mà…”

Giang Việt nhìn cô, lòng thầm nói: Em xem đi, rốt cuộc anh vẫn là người thua.

Phía sau bỗng có tiếng còi xe máy thúc giục, anh vội đưa tay kéo cô né sang một bên. Chiếc xe vụt qua sát người họ, để lại một luồng gió lạnh. Bùi Ngôn không nói gì, chỉ lặng lẽ rút cổ tay mình khỏi tay anh, nét mặt không biểu cảm.

“Còn anh,” cô hỏi, “anh trở về từ khi nào?”

Giang Việt không đáp. Anh đang cân nhắc không biết đâu mới là lúc thích hợp để nói thật?

“Là lúc anh bị thương nằm viện đúng không?” Lần này, Bùi Ngôn không hỏi, mà là khẳng định.

Giang Việt chỉ biết lặng lẽ gật đầu.

“Thật thú vị.” Giọng cô không có lấy một chút tức giận, chỉ lạnh nhạt, mệt mỏi và xa cách.

Anh khẽ thở ra, giải thích: “Có những lúc không phải là anh. Khi đó Giang Việt cũng ở đây. Cậu ta không biết chuyện trước kia của chúng ta. Phần lớn thời gian em nhìn thấy, đều là cậu ta.”

Bùi Ngôn không nói gì, nét mặt trống rỗng như mặt hồ phẳng lặng, chẳng thể nhìn ra là vui hay giận, chỉ có đôi mắt tối sâu như giấu cả một trời mỏi mệt.

Sắp về đến khách sạn, cô dừng bước, xoay người lại. Ánh đèn đêm phản chiếu lên gương mặt cô, khiến giọng nói càng thêm rõ ràng và lạnh lẽo: “Về sau tránh xa tôi ra một chút đi, bất kể là anh hay cậu ấy.”

Cô nói như thể chẳng buồn nhìn thấy gương mặt Giang Việt dần trắng bệch đi:

“Anh biết không, nếu anh không trở lại, không biết gì cả, có lẽ tôi vẫn còn có thể coi anh là bạn. Nhưng anh đã trở lại, anh biết tất cả. Những tổn thương rõ ràng, cụ thể đến từng chi tiết ấy lại một lần nữa đứng sừng sững trước mặt tôi. Dù không còn hận, nhưng tôi cũng không thể bình tâm mà đối diện với anh được nữa.”

Cô dừng một nhịp, rồi dứt khoát nói như cắt đứt sợi dây cuối cùng giữa hai người:

“Cho nên… đừng lại gần tôi nữa, Giang Việt. Anh khiến tôi thấy khó chịu và ghê tởm lắm.”

Cô nói xong thì quay lưng đi, bóng lưng thẳng tắp, không chút do dự. Giang Việt chỉ đứng đó, không đuổi theo. Anh biết, bây giờ bất cứ lời giải thích nào cũng vô nghĩa.

🦋🦋🦋

Khi về đến khách sạn, Thời Dư đã đứng chờ sẵn ở cửa, vẻ mặt đầy lo lắng. Vừa nhìn thấy cô, anh lập tức chạy đến:

“Em không sao chứ? Anh vừa nghe nói ở trường xảy ra chuyện…”

Bùi Ngôn khẽ lắc đầu, rồi không nói gì, chỉ nhào vào lòng anh, ôm chặt đến mức run rẩy.

Xung quanh có mấy sinh viên ra vào khách sạn, họ liếc nhìn hai người, nhỏ giọng thì thầm: “Trời đất, yêu sớm bây giờ táo bạo dữ…”

Bùi Ngôn chẳng buồn quan tâm. Cô vùi mặt vào ngực Thời Dư, vòng tay siết càng chặt hơn, như sợ buông ra sẽ chẳng còn gì để bấu víu.

Thời Dư hơi khựng lại, rồi cũng ôm cô thật chặt, giọng dịu dàng: “Em sao vậy?”

“Không sao.” Bùi Ngôn hít sâu một hơi, ép nước mắt quay trở lại, ngẩng đầu mỉm cười:

 “Em nhớ anh thôi.”

Tác giả có lời muốn nói:

Hú, cuối cùng cũng viết đến đoạn Giang Việt bị phát hiện. Truy thê hỏa táng tràng, sướng thật!

Editor còn muốn nói hơn:

Cho tôi hỏi là sướng khúc nào? HẢAAAAAAA