Trong phòng, điều hòa mở không quá lạnh, nhưng khi lớp quần áo cuối cùng che trên người bị anh gỡ xuống, trên cánh tay Bùi Ngôn vẫn nổi lên một lớp da gà mỏng. Cô không rõ đó là do nhiệt độ hay do chính cơ thể đang theo bản năng cảm nhận được một loại nguy hiểm mơ hồ sắp xảy ra.
Ngón tay dài của Thời Dư nhẹ lướt qua vùng bụng phẳng lì của cô, trượt một đường chậm rãi xuống thấp hơn, như có dòng điện len lỏi qua từng tấc da thịt khiến cô vô thức nín thở.
“Để anh đoán xem ngày đó hai người đã làm gì nào?” Ngón tay anh dễ dàng thăm dò vào giữa hai chân, hai cánh môi âm hộ khép chặt bị tách ra, anh chỉ nhẹ nhàng chạm vào âm vật đang ngủ say cô liền nhạy cảm cong eo, ngón tay anh theo đó cũng dính một ít dịch bôi trơn nóng ẩm.
“Chỉ dùng tay thôi à?” Giọng Thời Dư trầm thấp, ánh mắt sâu thẳm, bình thản đến mức giống như đang phân tích một bài toán khó trên lớp. Anh nói tiếp, từng chữ thong thả: “Trước khi đi, cậu ta chạy đến khoe với anh rằng dạo gần đây ăn nhiều đồ ngọt lắm, đường huyết cao đến mức phải nhờ anh gợi ý loại thuốc hạ đường huyết cho thích hợp.”
Anh ngẩng đầu, khóe môi khẽ cong, nhẹ nhàng đưa ra kết luận: “Vậy chắc là dùng miệng rồi em nhỉ.”
Trong đầu Bùi Ngôn lập tức nổ tung, chỉ còn vang vọng mấy chữ to tướng: “Tống Bách Ngạn, anh hại em rồi!!!”
Hơi thở ấm áp của Thời Dư phả vào đùi trong của Bùi Ngôn. Anh ta chăm chú nhìn cửa huyệt bị che khuất bởi một ít sợi lông, âm vật vì vừa bị kích thích nên giờ đã hơi sưng đỏ, tròn trịa bao bọc ở đỉnh môi âm hộ, chỉ lộ ra một chút đầu.
Khi bị khoang miệng nóng ấm ngậm lấy, cảm giác kích thích quá mạnh mẽ khiến Bùi Ngôn theo bản năng co gối lại muốn lùi về phía sau nhưng liền bị Thời Dư đè lại. Anh nắm lấy đầu gối nhỏ nhắn của cô, mặt không đổi sắc dùng đầu lưỡi liếm láp hạt le của cô một cách tinh tế.
Vòng eo Bùi Ngôn vặn vẹo không yên, từng đợt cảm giác tê dại sảng khoái từ xương hông vọt thẳng đến lồng ngực. Cô thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội.
“Ưm ưm a… anh… đừng mà…” Bùi Ngôn thật sự muốn khóc, ký ức về việc bị bác sĩ tra tấn tương tự ở kiếp trước lúc này đang ập đến. Cô thà bị Thời Dư ấn xuống giường mà ddijt một cách rõ ràng dứt khoát chứ không hề muốn bị tra tấn kiểu ếch luộc nước ấm như thế này. Khoái cảm lửng lơ treo cô ở giữa chừng, cảm giác khao khát được thỏa mãn sâu hơn ập đến. Bùi Ngôn mở miệng cầu xin: “Hu hu hu em sai rồi… lần sau em nhất định sẽ không như thế nữa…”
“Không, em không sai.” Thời Dư ngẩng đầu từ giữa hai chân cô, nở một nụ cười dịu dàng: “Là anh quá ích kỷ thôi.”
Cửa huyệt bị đầu lưỡi thăm dò, vách trong mềm mại bị sự thô ráp li ti trên đầu lưỡi lướt qua sau đó kích thích thành dây chuyền phản ứng sâu hơn. Quả không hổ là người sẽ làm bác sĩ trong tương lai, anh nắm rõ cấu tạo cơ thể người như lòng bàn tay. Anh dễ dàng biết nơi nào là điểm nhạy cảm của cô, cũng biết dùng phương thức nào hoàn hảo nhất có thể khiến lý trí cô sụp đổ.
Cuối cùng, Bùi Ngôn gần như vừa khóc vừa nghẹn, hơi thở hỗn loạn, nước từ khoé môi tràn ra không kịp nuốt. Toàn thân cô run rẩy, bụng dưới mềm nhũn, cơn kích thích lan dọc từ hoa huyệt khiến eo cô khẽ cong, từng đợt nước được phun ra không thể khống chế. Trong mắt là một tầng sương mờ nhòe, ướt át đến đáng thương.
Ánh mắt Thời Dư dừng lại trên gương mặt cô, đôi mắt đỏ hoe, hơi nước còn vương nơi khóe mi. Giọng anh khàn khàn mà dịu dàng: “Xin lỗi… anh có làm em đau không? Có phải anh hơi quá rồi không?”
Anh vẫn luôn như thế, luôn dịu dàng đến mức khiến người ta mềm lòng. Cho dù đang ghen, đang bực bội hay đang vì đố kỵ mà mất kiểm soát, anh vẫn luôn giữ được sự dịu dàng ấy.
Bùi Ngôn khẽ lắc đầu: “Không đâu… Anh cứ làm những gì anh muốn, với em, anh có thể.”
Một câu nói ngắn gọn bình tĩnh, lọt vào tai anh lại có thể dấy lên sóng gió ngập trời. Bùi Ngôn thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã bị anh cúi người áp xuống hôn môi, đồng thời, dương vật đã sớm cương cứng kia không chút do dự liền chen vào cửa huyệt.
Bên dưới đã chảy quá nhiều nước, khoảnh khắc khi dương vật tiến vào có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nước thấm ướt ép vào nhau vang lên. Cửa huyệt khít khao nuốt chửng lấy dương vật của anh. Bởi vì đã được kích thích quá đủ, ngay từ lúc tiến vào Bùi Ngôn đã cảm thấy cửa huyệt mình co thắt liên hồi, kẹp chặt đến mức có thể nghe thấy tiếng thở dốc trầm thấp phát ra từ miệng của Thời Dư.
Dương vật ướt đẫm được dẫn lối, cuối cùng hoàn toàn chìm sâu vào trong. Anh hôn môi cô, nhịp nhàng di chuyển hạ thân với biên độ nhỏ, chờ cô hoàn toàn thích ứng mới bắt đầu ra vào mãnh liệt.
Quá sâu, Bùi Ngôn bị anh đè chặt dưới thân, hai chân quấn lấy vòng eo anh, xuyên qua lớp trần nhà với vòng kim loại của bóng đèn cũng có thể mơ hồ nhìn thấy hai thân hình trần trụi đang giao hợp triền miên. Bùi Ngôn bị đâm đến nỗi không nói nên lời, chỉ có thể phun ra những tiếng nức nở từ cổ họng, nhưng sau đó lại bị đôi môi anh bao trọn lấy.
Nhụy hoa mềm mại đã bị va chạm đến chảy ra chất lỏng trông thật mọng nước. Hơi thở giữa hai người ngày càng rối loạn. Mỗi va chạm như mang theo dòng điện khiến Bùi Ngôn run rẩy, sống lưng khẽ cong lên theo từng nhịp, khóe mắt đỏ hoe, làn da trắng mịn ánh lên sắc hồng mê hoặc. Đôi vai mảnh khảnh run theo từng chuyển động, khiến từng đường cong hiện rõ, vừa yếu ớt vừa quyến rũ.
“Anh quá tham lam có phải không?” Thời Dư khẽ rời khỏi môi cô, mắt anh vẫn không chịu rời đi, vẫn nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm và gần như là thành kính. Trong giây phút ấy, Bùi Ngôn vừa muốn tránh né vừa không nỡ rời. Cô khẽ đưa tay vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán anh, động tác dịu dàng, ẩn chứa một chút chua xót.
Anh nắm lấy bàn tay ấy, siết chặt lại như muốn giữ lấy tất cả những gì đang có, hơi ấm, hơi thở, và người con gái trong lòng mình.
Giữa hai người vẫn còn quấn chặt lấy nhau, hơi thở hòa lẫn, nhịp tim cùng nhịp thở như cũng tìm được sự đồng điệu. Đa phần đàn ông khi ở trên giường chỉ chú ý đến khoái cảm, đến bản năng, mà quên mất rằng với phụ nữ, những điều nhỏ bé như một cái nắm tay, một ánh nhìn dịu dàng đôi khi lại khiến họ rung động hơn cả. Bùi Ngôn cũng vậy. Cái siết tay của anh khiến tim cô mềm nhũn, cảm giác ấm áp lan ra như lấp đầy cả lồng ngực. Cô ngẩng đầu, khẽ áp môi lên anh, một cái chạm nhẹ thôi, giản đơn mà dịu dàng nhưng lại mang theo vô vàn tình cảm không nói thành lời.
Dương vật phía bên dưới vừa rời đi không lâu lại lập tức tiến vào khiến miệng huyệt căng ra từng tấc. Mỗi lần cọ xát đều dễ dàng nghiền qua lớp thành mỏng manh, nhạy cảm, khiến thân thể Bùi Ngôn run rẩy. Quy đầu chạm đến chỗ sâu nhất của cửa tử cung, trong cơn đau đớn lại xen lẫn khoái cảm tê dại, nó căng trướng một cách tinh tế.
Hai người đều ra mồ hôi, nhưng vẫn không biết mệt mỏi mà quấn chặt lấy nhau. Ngoài hành lang bỗng nhiên truyền đến tiếng trò chuyện đầy hứng khởi: “Cậu cũng đến tham gia thi đua sao?”
“Đúng vậy, lần này cạnh tranh rất lớn, tớ vừa thấy rất nhiều người đã ở trong phòng bắt đầu làm bài đọc sách rồi, chúng ta cũng phải khẩn trương thôi.”
Bùi Ngôn theo bản năng co rút miệng huyệt lại, căng thẳng đến mức không dám phát ra tiếng động. Thời Dư lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng, thậm chí còn cố ý ma sát bên trong cô, kích thích cô suýt nữa bật ra tiếng.
Chờ đến khi tiếng trò chuyện ngoài hành lang xa dần, Bùi Ngôn mới thở phào một hơi, hoàn hồn nhìn chằm chằm Thời Dư đang cười khúc khích.
“Anh cười gì chứ?”
“Người khác đều ở trong phòng đọc sách, chỉ có chúng ta…” Cô chớp chớp mắt: “Có phải anh và em quá sa đọa rồi không.”
“Ừm.” Ánh mắt Thời Dư cũng nhiễm ý cười, một tay anh ôm cô vào lòng, dán vào tai cô nói khẽ: “Còn có thể sa đọa hơn như thế nữa.”
Giây tiếp theo, động tác ở hạ thân được anh tăng tốc, Bùi Ngôn bị đẩy đến mức tầm mắt ngay lập tức trở nên mờ mịt không rõ. Cực quang ban ngày xẹt qua trước mắt, dương vật nóng bỏng mạnh mẽ công thành chiếm đất trong cơ thể. Ga trải giường dưới thân rõ ràng đã ướt một mảng lớn, thịt mềm ở cửa huyệt bao lấy côn thịt theo mỗi lần ra vào mà khép mở điên cuồng. Hạ thân có cảm giác bị trượt xuống, nhưng khoái cảm lại một đường bò lên đến tận đỉnh đầu như đang bay bổng.
Đây mới là cảm giác một bước lên mây, một bước rơi xuống vực.
Cả người Bùi Ngôn đều đang run rẩy, đặc biệt là vùng eo không thể kiểm soát được sự rung động. Cô khẽ nức nở, vừa muốn anh dừng lại, nhưng cũng muốn anh làm thật nhanh. Lý trí dưới sự xâm chiếm của dục vọng đã tan thành tro bụi. Khi dương vật lướt qua những điểm mềm mại nhạy cảm từng lớp chạy về phía sâu trong tử cung, Bùi Ngôn cuối cùng cũng không chịu nổi, cô ngẩng cao cổ, thét lên một tiếng rồi đạt đến cao trào.
Cửa huyệt đang co rút lại, nhưng Thời Dư lại không muốn buông tha, côn thịt thô dài chống ngay cổ tử cung như cố gắng muốn đẩy cái miệng chật hẹp đó ra. Bùi Ngôn không còn sức lực để giãy giụa, cô cảm nhận được cổ tử cung đang bị đẩy ra một khe hở nhỏ, quy đầu vẫn đang hung hăng chen vào trong. Rất sướng, rất đau, đến nỗi nước mắt sinh lý của Bùi Ngôn không ngừng chảy ra.
Khoái cảm truyền đến từ sâu trong tử cung kéo vách hang bên trong cuộn chặt lấy kẻ xâm nhập trong cơ thể. Thời Dư hít sâu một hơi, anh chỉ là muốn để lại một dấu ấn thuộc về mình ở nơi đó, nhưng dường như phản ứng dây chuyền từ cơ thể cô ngược lại làm anh không thể chống đỡ được.
Anh hôn lên bầu ngực cô, liếm láp đầu vú màu hồng đang run rẩy vì sung sướng. Nhìn ánh mắt cô thất thần vì khoái cảm ập đến, cuối cùng cũng khó có thể kiềm chế, trong nhịp điệu thúc đẩy nhanh chóng và mãnh liệt, anh phóng toàn bộ tinh dịch vào tận bên trong tử cung mềm mại nóng bỏng của cô.
Không hề để lãng phí tác dụng của thuốc đâu nhé.
![Bìa [SLN16T] – Chương 33: Học Bài Trên Giường (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)