Giang Việt sau khi xuất viện vẫn chưa quay lại trường.
Chớp mắt đã đến ngày thi môn tiếng Anh, Bùi Ngôn vốn nghĩ rằng anh sẽ vì chấn thương mà vắng mặt, nào ngờ lại thấy anh đứng trong hàng đợi xe của trường.
Anh trông gần như đã hồi phục hoàn toàn, những vết bầm và trầy xước trên gương mặt đều biến mất, chỉ còn miếng băng nhỏ trên trán là dấu vết duy nhất cho thấy anh từng bị thương nặng.
Chủ nhiệm lớp vẫn chưa yên tâm, vội kéo cậu học trò cưng lại, giọng đầy lo lắng: “Thật sự ổn chứ? Đừng có gắng quá, vì lớp mà nỗ lực thì tốt nhưng sức khỏe vẫn là quan trọng nhất!”
Giang Việt chỉ khẽ mỉm cười, hơi tránh ánh mắt thầy, có chút bất đắc dĩ. Đúng lúc đó, ánh mắt anh lướt qua hàng người và bắt gặp hình bóng của cô.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, cô lập tức né đi, gò má cũng hơi nóng lên. Còn Giang Việt thì cúi đầu, không nói gì thêm.
Mỗi khối lớp chỉ có 25 suất tham dự, tổng cộng có 12 lớp. Vì là lớp chọn nên lớp cô được nhiều chỉ tiêu hơn, tổng cộng có ba người tham gia. Giữa chừng có học sinh lớp khác xin rút, vị trí trống ấy rốt cuộc rơi xuống đầu Nghiêm Mạn, lớp trưởng đạt hạng ba toàn khối trong kỳ khảo sát tháng trước.
Xe chở học sinh sắp xếp ghế theo cặp hai người. Bùi Ngôn ngồi cùng Nghiêm Mạn, còn phía trước họ là Giang Việt và Thời Dư.
Tháng năm, nắng không gắt nhưng không khí oi nồng. Xe không bật điều hòa, hơi nóng và mùi dầu máy trộn cùng mùi mồ hôi khiến Bùi Ngôn bắt đầu thấy choáng váng.
Thời Dư liếc sang, thấy sắc mặt cô tái nhợt, liền chủ động nói với Nghiêm Mạn: “Để tớ đổi chỗ, cô ấy say xe mất rồi.”
Anh đỡ đầu Bùi Ngôn tựa vào vai mình, lấy ra từ trong túi viên thuốc say xe và chai nước, nhẹ giọng dỗ dành: “Uống đi, lát nữa sẽ đỡ hơn.”
Cả quá trình ấy, Nghiêm Mạn không ít lần quay lại nhìn. Còn Giang Việt sau khi Thời Dư và Nghiêm Mạn đổi chỗ chỉ lặng lẽ đeo bịt mắt, dựa đầu vào ghế như thể đã ngủ.
Thuốc say xe phát huy tác dụng rất nhanh. Bùi Ngôn lập tức thấy dễ chịu hơn, không còn cảm giác choáng váng khó chịu như vừa nãy. Cô tò mò nhận lấy lọ thuốc từ tay Thời Dư, xoay xoay trong lòng bàn tay:
“Cái này là thuốc say xe gì thế, hiệu quả thật đó.”
“Ba mẹ anh làm trong công ty dược,” Thời Dư cười nhạt, “thứ này vẫn chưa được tung ra thị trường đâu, chỉ có vài lọ dùng thử thôi. Chi phí điều chế cao, quy trình lại phức tạp, nên rất khó sản xuất đại trà.”
Anh nhận lại lọ thuốc từ tay cô, cẩn thận vặn nắp lại rồi đặt vào túi riêng. Bùi Ngôn lúc này mới để ý, trong túi của Thời Dư, mọi thứ đều được chuẩn bị tỉ mỉ, nào là cồn sát trùng, bông gạc, băng cá nhân, dầu hoa hồng, thuốc cảm, thậm chí cả thuốc trị bỏng nhẹ.
Cô trợn tròn mắt kinh ngạc: “Anh này cũng chu đáo quá rồi đó.”
Thời Dư bật cười, dáng vẻ bình thản như thể việc ấy chẳng có gì đáng kể: “Chỉ là mang theo cho tiện thôi. Lỡ có ai cần thì dùng được ngay.”
“Thế còn cái này?” Ánh mắt Bùi Ngôn bị hút về một lọ thuốc khác trong túi, có kiểu dáng giống hệt lọ thuốc say xe nhưng trên thân lại bị khoanh tròn bằng bút đỏ. Cô chỉ tay: “Cái này là gì vậy?”
Thời Dư thoáng sững người, rồi nhanh chóng kéo khóa túi lại, giọng hơi gượng: “Không có gì đâu…”
“Ái chà, còn có bí mật giấu em nha?” Bùi Ngôn cười khẽ, cô chỉ thuận miệng trêu đùa thôi mà.
Hiệu quả của thuốc say xe lại có thêm tác dụng gây buồn ngủ nhẹ, nên chỉ một lát sau cô đã bắt đầu ngáp dài, đầu vô thức nghiêng sang vai Thời Dư, giọng nói mềm oặt, lười biếng như mèo nhỏ: “Buồn ngủ quá…”
“Không có giấu gì em cả,” Thời Dư khẽ điều chỉnh tư thế, để cô tựa thoải mái hơn. Anh kéo tấm rèm cửa sổ lại, chắn bớt ánh nắng gay gắt chiếu vào gò má trắng hồng của cô. Nhìn cô đã thiếp đi yên tĩnh, anh khẽ mỉm cười, giọng nói trầm thấp như chỉ dành cho mình:
“Rồi em sẽ biết nó là gì sớm thôi…”
🦋 Giấu kỹ quá, mọi người đọc tên chương là biết hết trơn rồi cưng =)))))))))))
Học sinh tham gia hoạt động phải tự trả tiền ở khách sạn. Bùi Ngôn và Nghiêm Mạn ở chung một phòng, còn Giang Việt và Thời Dư thì mỗi người một gian riêng.
Dọn hành lý xong, Bùi Ngôn liền sang phòng Thời Dư tìm anh. Anh đang sắp xếp đồ đạc, trong vali quần áo được gấp ngay ngắn, xếp đều tăm tắp như trưng bày trong tủ mẫu ở cửa hàng vậy.
Bùi Ngôn ngồi xuống mép giường, nhìn anh cẩn thận treo từng chiếc áo khoác lên móc trong tủ. Cô không nhịn được mà cảm thán, người đàn ông này thật đúng kiểu “nam thần tự giác”, vừa gọn gàng vừa biết cách sống.
Cô cười khẽ, cố ý trêu: “Người đàn ông tốt như vậy là của ai đây nhỉ? À, thì ra là của mình.”
Thời Dư ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn cô, đôi môi khẽ cong: “Giỏi quá, em trả lời đúng rồi, là của em đấy.”
Cái vẻ nghiêm túc ấy khiến tim người ta khó mà không loạn nhịp.
Bùi Ngôn đưa tay che mặt, vừa xấu hổ vừa cười: “Anh đừng dùng ánh mắt đó nhìn em, dễ khiến em nảy sinh mấy suy nghĩ không đứng đắn lắm đấy.”
Nghe vậy, Thời Dư bật cười khẽ. Anh đứng dậy, mở túi đựng dược phẩm, lục lọi một lúc rồi lấy ra một lọ thuốc có ký hiệu riêng ban nãy. Anh đổ một viên màu trắng ra, nuốt thẳng rồi uống hết nửa chai nước suối.
“Anh bị bệnh à?” Bùi Ngôn lo lắng, vội nắm tay anh dò xét.
Thời Dư khẽ lắc đầu, rồi trở tay nắm lấy tay cô, các ngón tay đan chặt vào nhau. Ánh mắt anh sâu lắng mà bình tĩnh: “Bùi Ngôn, thật ra anh không cao thượng như em nghĩ đâu.”
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một hơi thở. Khi môi anh áp xuống, Bùi Ngôn vẫn còn mơ hồ nghĩ câu nói ấy thì có liên quan gì tới việc cao thượng hay không chứ?
Hai người quả thật chẳng cao thượng chút nào. Trong không khí lẫn mùi hương mơ hồ của nhau họ hôn nhau say đắm, môi lưỡi quấn quýt, hơi thở nóng bỏng, cơ thể cô nhanh chóng bị anh ép xuống chiếc giường trắng mềm mại.
Giọng anh khẽ vang ngay bên tai cô: “Em có tò mò đây là thuốc gì không?”
Chóp mũi anh khẽ chạm vào mũi cô, giọng nói mang theo ý cười: “Thuốc tránh thai. Loại dành cho đàn ông.”
Bùi Ngôn trừng to mắt, sững người: “Anh điên rồi sao…”
“Yên tâm đi, không có tác dụng phụ đâu.” Thời Dư khẽ cười, giọng anh dịu mà chắc nịch, “Thuốc này hoạt động bằng cách làm giảm hoạt tính tinh trùng của nam giới để đạt hiệu quả tránh thai. Tác động lên cơ thể nhỏ hơn rất nhiều so với thuốc tránh thai dành cho phụ nữ. Chỉ tiếc là loại thuốc này không có trên thị trường.”
Bùi Ngôn chớp mắt, hơi ngạc nhiên: “Vì sao chứ?”
Anh nhún vai, ánh mắt thoáng qua chút giễu cợt nhẹ: “Bởi vì họ sợ. Chỉ cần thứ gì có khả năng ảnh hưởng đến ‘bản lĩnh đàn ông’ thì sẽ chẳng ai dám thử. Huống chi, vấn đề này lại chạm tới cái gọi là ‘tôn nghiêm nam giới’. Một khi có trục trặc gì đó trong chuyện giường chiếu, họ sẽ lập tức đổ lỗi cho thuốc chứ không bao giờ thừa nhận là do bản thân. Đàn ông vốn là loài sinh vật ích kỷ, ham mê dục vọng nhưng lại chỉ nghĩ đến phần lợi mà mình được hưởng. Anh cũng không ngoại lệ. Thật ra anh tạo ra loại thuốc này chỉ vì chính bản thân anh thôi.”
Bùi Ngôn khẽ nghiêng người, môi cô chạm nhẹ lên môi anh, thì thầm: “Không đâu. Chỉ riêng việc anh chịu nghĩ cho em thế này thì anh đã tốt hơn phần lớn đàn ông rồi.”
Dù Tống Bách Ngạn từng nói Thời Dư là kiểu “nam trà xanh” chính hiệu, nhưng anh lại là người như thế này, rõ ràng có thể giả vờ ngọt ngào khiến cô cảm động, nhưng anh không hề làm thế. Anh luôn thẳng thắn, thành thật nói ra cả những toan tính, sự ích kỷ của mình. Chính vì thế, Bùi Ngôn chưa bao giờ cảm thấy anh là gánh nặng hay là một sự áp lực mà cô phải chịu đựng cả.
Thời Dư cúi đầu, giọng trầm thấp mang chút ý cười: “Đã thế thì… có phải chúng ta không nên lãng phí thuốc không?”
Nói rồi, anh thong thả đưa tay cởi từng món đồ trên người cô, động tác chậm rãi: “Nhắc mới nhớ,” anh nói, môi khẽ lướt qua tai cô, “lần trước lúc em nấu ăn, em chưa kịp tắt bếp đúng không?”
“Lần trước?… Nấu ăn?… Tắt bếp?” Trong đầu Bùi Ngôn lóe lên mấy chữ, chuông cảnh báo lập tức reo ầm ầm. Cô biết rồi, cái gì cần đến thì vẫn phải đến, món nợ cần tính thì vẫn phải tính!
“Cái đó… Hay là mình ra ngoài ăn một bữa rồi về nha? Giờ còn sớm mà, chúng ta làm việc khác cũng được…” Bùi Ngôn cố gắng lùi lại, định bò xuống giường, nhưng eo đã bị anh giữ chặt từ phía sau.
“Không cần vội đâu.” Giọng Thời Dư vẫn nhẹ nhàng, vẫn ôn hòa như mọi khi, thậm chí còn pha chút ý cười trêu chọc: “Bây giờ mới ba giờ rưỡi chiều, còn sớm lắm. Em muốn ăn cơm, lát nữa vẫn kịp mà.”
![Bìa [SLN16T] – Chương 32: Thuốc Tránh Thai](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)