Bìa [SLN16T] – Chương 29: Thăm Bệnh
SLN16T

[SLN16T] – Chương 29: Thăm Bệnh

Tác giả: Minh Đính

2085 từ · 9 phút đọc

Thăm Bệnh

Giang Việt nằm điều trị ở một bệnh viện tư nổi tiếng ngay trung tâm thành phố.

Đặc điểm của bệnh viện tư chính là xa hoa và sang trọng, đặc biệt là khi bước chân vào tầng cao nhất nơi dành riêng cho bệnh nhân VIP. Hành lang sáng bóng, tường ốp đá cẩm thạch, đèn pha lê phản chiếu ánh sáng mềm mại, bảo vệ mặc vest đen đứng hai bên cửa. Chỉ cần nhìn qua thôi cũng khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào phim truyền hình hào môn, chứ không phải bệnh viện thật.

Lớp trưởng Nghiêm Mạn là một cô bạn tóc ngắn đeo kính, bình thường ít nói, lúc này cũng phải ghé vào tai Bùi Ngôn thì thầm: “Trời ơi, đúng là khoa trương thật đấy… Không biết chúng ta có bị bảo vệ đuổi ra không nữa?”

May mà kịch bản ấy không xảy ra. Tống Bách Ngạn chỉ cười tủm tỉm, tiến lên quẹt thẻ mặt một cái, bảo vệ lập tức nghiêm trang gật đầu cho đi.

Phòng bệnh VIP rộng rãi đến mức khiến người ta quên mất mình đang ở bệnh viện. Phòng khách lát gỗ, sofa da cao cấp, còn phòng bệnh lại nằm sâu bên trong, ngăn cách bằng tấm kính mờ.

Giang Việt nằm trên giường, sắc mặt vẫn còn tái nhợt. Trán và ngực anh quấn băng, trên gò má còn vết bầm xanh tím, nhìn thế nào cũng thấy không phải bị thương nhẹ.

“Cậu bị sao thế này?” Tống Bách Ngạn nhướng mày, vừa nói vừa chọc chọc ngón tay vào vết bầm ở khóe môi Giang Việt, “Chẳng lẽ Tưởng Nghị An thật sự ra tay nặng vậy hả?”

Giang Việt ném cho anh ánh nhìn như viên đạn bọc chì, lạnh lẽo đầy cảnh cáo.

Nhưng Tống Bách Ngạn biết sợ sao. Anh vẫn mặt dày ngồi ngay mép giường, tiện tay nhặt quả chuối trong giỏ trái cây lên bóc vỏ, vừa bóc vừa cười: “Ăn không Tiểu Bùi ơi?”

Trước ánh mắt kinh ngạc của lớp trưởng, Bùi Ngôn chỉ khẽ giật giật khóe môi: “Không cần, anh ăn đi.”

“Vậy anh không khách sáo nhé.” Tống Bách Ngạn thoải mái nhét nửa quả chuối vào miệng, ăn xong lại thò tay lôi thêm vài quả táo ra, đảo mắt một vòng: “Có dao gọt hoa quả không đấy?”

Giang Việt đen mặt nhìn anh, giọng khàn khàn: “Cậu coi chỗ này là tiệc buffet trái cây chắc? Ra ngoài cho tôi nhờ!”

Tống Bách Ngạn vẻ mặt vô cùng hợp lý: “Tôi tan học xong là chạy thẳng tới đây thăm cậu, còn chưa kịp ăn cơm đấy!”

Bùi Ngôn túm nhẹ góc áo anh, thấp giọng mắng: “Anh là quỷ đói đầu thai à, tới thăm bệnh mà cứ phải giành đồ ăn với người ta là sao?”

Tống Bách Ngạn làm ra vẻ vô tội: “Cậu ta có ăn đâu, để cũng phí.” Nói dứt lời liền xách quả táo chạy tới quầy y tá mượn dao gọt hoa quả, thần thái như thể đang tham quan chứ chẳng phải đi thăm bệnh.

Bùi Ngôn nhìn mà chỉ biết im lặng. Người này rốt cuộc là tới làm gì vậy trời…

Lớp trưởng Nghiêm Mạn hiển nhiên cũng không chịu nổi. Cô đành đặt sữa và trái cây mà cô giáo chủ nhiệm gửi lên bàn, nói vài câu xã giao như “Chúc sớm bình phục, giữ gìn sức khỏe”, rồi nhanh chóng tìm cớ rút lui.

Lớp trưởng vừa đi, trong phòng chỉ còn lại Bùi Ngôn và Giang Việt. Không khí lập tức trở nên lúng túng đến mức gần như nghe rõ tiếng hít thở.

Bùi Ngôn thật sự muốn mượn cớ chuồn ngay, nhưng khi ánh mắt vô thức dừng lại trên người anh, nhìn thấy những vết thương cùng băng gạc, trong lòng lại dấy lên chút áy náy. Cô đành mở miệng: “Anh… còn đau không?”

Giang Việt im lặng nhìn cô, khoé môi khẽ cong, giọng khàn khàn: “Cũng tạm.”

“Em rót cho anh chén nước nhé.”

Bên giường anh không có ai chăm, môi lại tái nhợt đến dọa người. Bùi Ngôn liền rót một ly nước, đưa qua. Nhưng Giang Việt chỉ hơi nhướng mày, giọng trầm thấp: “Tay anh gãy rồi.”

Bùi Ngôn thoáng sửng sốt, cúi nhìn chăn, muốn xác định xem anh có đang trêu mình hay không. Giang Việt như đọc được suy nghĩ ấy, khẽ thở dài: “Không sao, anh không khát. Em để đó đi.”

Nhưng đúng như Tống Bách Ngạn nói, Bùi Ngôn vốn là người mạnh miệng mà mềm lòng. Cuối cùng, cô vẫn cầm ly nước, nghiêng người đưa đến bên môi anh, một ngụm lại một ngụm chậm rãi đỡ cho anh uống.

Cả quá trình ấy, ánh mắt Giang Việt chưa từng rời khỏi gương mặt cô. Ánh nhìn ấy quá nóng bỏng, đến mức khiến Bùi Ngôn phải giả vờ như không thấy, chỉ cố giữ giọng bình tĩnh: “Dù có lẽ anh chẳng cần, nhưng thầy vẫn bảo em mang đến.”

Nói rồi, cô lấy trong cặp ra bài thi và sổ ghi chép, đặt lên bàn cạnh giường. “Em để ở đây nhé.”

Giang Việt khẽ lật quyển sổ ghi chép, ngón tay dừng lại trên hàng chữ ngay ngắn, mềm mại của cô, khóe môi cong nhẹ, giọng trầm khẽ vang lên: “Em… dạo này ổn chứ?”

Bùi Ngôn thoáng ngẩn ra, tưởng rằng anh đang nhắc đến chuyện hôm đó. Trong đầu không kìm được hiện lên cảnh tượng dâm loạn, hoang đường trên xe, đoạn ký ức mà chỉ cần nghĩ lại thôi đã khiến lòng cô rối loạn. Dù sau đó cô luôn miệng phủ nhận, đem tất cả đổ lỗi cho thuốc kích dục, nhưng trong thâm tâm cô biết rõ lúc đó bản thân cô đâu phải hoàn toàn mất đi lý trí.

“Ờ… cũng tạm. Hẳn là không có tác dụng phụ gì.” Ánh mắt Bùi Ngôn dừng lại trên vết băng quấn quanh trán anh, ngập ngừng hỏi tiếp: “Còn anh? Ngày đó Tưởng Nghị An rốt cuộc đã làm gì mà anh bị thương nặng như vậy?”

Giang Việt cúi mắt trầm ngâm một lúc, giọng nói bình thản: “Không có gì nghiêm trọng. Chỉ là chút vết thương nhỏ, em đừng bận tâm.”

Nhưng càng nghe anh nói nhẹ tênh như vậy, lòng cô lại càng nặng. Dù thế nào đi nữa thì anh cũng là vì cô mà chịu thương tích này. Bảo cô làm như không có gì, quả thật là không thể.

Đến khi nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ, Bùi Ngôn mới khẽ hỏi: “Anh ăn cơm chưa? Bệnh viện thế này chắc có chuẩn bị phần ăn cho bệnh nhân rồi nhỉ. Nhà anh chắc cũng sắp xếp người chăm sóc đến rồi phải không?”

“Không có.”

Giọng anh khàn khàn, mang theo chút ủy khuất khiến tim cô khẽ run: “Ba anh vì có hiềm khích với nhà họ Tưởng nên trút giận sang anh. Hai ngày nay, anh gần như chẳng ăn gì cả.”

Bùi Ngôn khẽ thở dài: “Thôi được rồi, xem như em nợ anh một lần. Anh muốn ăn gì, em sẽ về nhà nấu mang qua cho anh.”

Trong mắt Giang Việt thoáng sáng lên, vẻ ngạc nhiên lộ rõ nơi đáy mắt: “Thật sao?”

Bùi Ngôn nghiêm giọng: “Nói rõ trước nha, em không vì lý do nào khác đâu, chỉ là không muốn mang ơn. Với lại, nếu anh dám bày trò kén chọn, chê tới chê lui, em sẽ lấy luôn cơm đó úp lên mặt anh đấy.”

Giang Việt bật cười, tiếng cười khẽ mà ấm áp: “Anh biết rồi. Em nấu gì anh cũng sẽ thích.”

Lại cười, lại cười. Rốt cuộc Bùi Ngôn cũng hiểu được điều khiến mình khó chịu nằm ở đâu rồi. Từ lúc cô bước vào, Giang Việt nhìn cô chẳng mấy nghiêm túc, hoặc là mỉm cười, hoặc là tỏ vẻ nho nhã lễ độ. Nhưng khổ nỗi, anh là Giang Việt cơ mà! Anh ta vậy mà không dùng cái vẻ lạnh lùng thường ngày để trừng cô, còn bày ra bộ dạng dịu dàng kia nữa chớ. Bùi Ngôn nghĩ sao cũng cảm thấy chắc đầu anh bị thương nặng quá nên thành ra có vấn đề rồi.

Tống Bách Ngạn cầm quả táo đã được gọt sẵn đi vào, vừa thấy cảnh Giang Việt liếc mắt đưa tình với Bùi Ngôn, liền sững người. Bùi Ngôn cũng chẳng biết nên nhìn đi đâu, đành cúi đầu nhìn sàn, không khí lập tức trở nên quỷ dị, mập mờ đến lạ.

Tống Bách Ngạn khựng lại mấy giây, nhìn cô đầy nghi ngờ: “Tiểu Bùi, em không phải là… muốn nạp thêm một thiếp thất thứ ba đó chứ?”

Bệnh thần kinh!

Bùi Ngôn trừng anh một cái, lạnh giọng: “Anh mượn cái dao gọt hoa quả mà sao lâu dữ vậy?”

Tống Bách Ngạn vẻ mặt vô tội: “À… anh đâu có biết gọt, chị y tá bên kia tốt bụng lắm, thấy vậy nên gọt luôn cho anh rồi.”

Không cần nói cũng biết là y tá bị khuôn mặt của anh ta mê hoặc. Chắc còn bị anh cố tình làm nũng cho xem.

Bùi Ngôn giật lấy quả táo và con dao trong tay anh, cắt quả táo làm đôi: “Đi, đút cho anh ấy một nửa.”

Tống Bách Ngạn trố mắt: “Dựa vào cái gì chứ!!! Cậu ta chẳng phải nói không ăn sao? Hay lắm nha, em đúng là coi cậu ta như một ả thiếp thất nữa thật rồi, còn bắt anh đi đút cơ á?!”

Giang Việt cũng đen mặt: “Cút, đừng lại gần tôi.”

Bùi Ngôn trợn trắng mắt: “Không ăn thì thôi.” Rồi dứt khoát cắn luôn nửa quả táo còn lại của mình.

Tống Bách Ngạn nhìn cô, vừa gặm nửa còn lại vừa càu nhàu: “Cũng may đây không phải là quả lê.”

Bùi Ngôn liếc nhìn anh: “Vì sao?”

Tống Bách Ngạn đáp tỉnh bơ: “Bởi vì như vậy là phải chia ly đó, xui lắm.”

… Chơi chữ kiểu khùng điên gì vậy trời, Bùi Ngôn không nói thêm, đeo cặp lên vai chuẩn bị về nhà nấu chút canh gì đó mang tới cho Giang Việt. Trước khi đi, cô lại hỏi một lần nữa: “Anh không ăn gừng, không thích rau thơm, cũng ghét đồ ngọt đúng không?”

Có những thứ dù bao nhiêu năm trôi qua, vẫn chẳng thể quên được. Cô vẫn nhớ rõ rành mạch tất cả những gì anh từng thích. Giang Việt khẽ cười: “Ừ, nhưng em đừng kiêng kỵ gì cả, anh đều có thể ăn.”

Tống Bách Ngạn đi phía sau, giọng chua lòm: “Anh còn chưa từng được ăn cơm em nấu đâu…”

Chờ hai người đi rồi, Giang Việt đưa tay lấy chiếc notebook đặt bên cạnh. Bên trong, nét chữ tinh tế, gọn gàng, mang theo dáng dấp của thể khải, đầu bút lông mềm mại mà dứt khoát.

Khi còn học cấp ba, Bùi Ngôn thường dùng thước đo căn chỉnh từng dòng chữ, khiến chữ cô trông rất ngay ngắn nhưng lại hơi trẻ con. Mãi đến năm lớp mười hai, cô mới nhận ra kiểu viết văn đó sẽ làm hại đến bài thi của mình, nên đã kiên trì luyện năm quyển tập chữ, mới có được một nét bút khải thanh tú, đẹp mắt như vậy.

“Không sao đâu.” Giang Việt khẽ vuốt lên từng nét chữ trên trang giấy, giọng anh dịu lại: “Chỉ cần được gặp em… là đủ rồi.”

Nhưng rồi cơn đau đầu lại ập tới. Anh nhắm mắt, nằm xuống, xoa nhẹ hai bên thái dương. Khi mở mắt ra, trong mắt anh chỉ còn một màn mờ mịt.

“Sao lại thế này…” Giang Việt cúi đầu, nhìn thấy bên chân mình là cuốn notebook. Trên bìa viết hai chữ “Bùi Ngôn” khiến anh sững sờ.

“Cô ấy… đã tới sao?”

Nhận ra điều gì đó, vẻ mặt anh lập tức phủ lên một tầng giận dữ. “Anh cố ý chọn thời điểm này để xuất hiện đúng không? Đê tiện thật!”

————————————

Giang cẩu: Ủy khuất, bất lực nhưng đầy tâm cơ.

Tiểu Giang: Mẹ nó! Đồ đê tiện!!