Bìa [SLN16T] – Chương 28: Hào Môn Khắp Nơi
SLN16T

[SLN16T] – Chương 28: Hào Môn Khắp Nơi

Tác giả: Minh Đính

3361 từ · 15 phút đọc

Hào Môn Khắp Nơi

Sáng thứ hai đến trường Bùi Ngôn mới biết chuyện Giang Việt bị thương phải nhập viện. Thầy chủ nhiệm, người vốn nghiêm khắc đang kể lại nguyên do rằng trên đường tan học Giang Việt trông thấy chuyện bất bình liền ra tay giúp đỡ, nào ngờ kẻ bị anh ngăn cản trước đó lại quay sang trả thù, khiến anh bị đâm trọng thương phải đưa vào bệnh viện.

Thầy cố ý nhấn mạnh một hồi về vấn đề an toàn: “Các em à, gặp chuyện gì cũng phải gọi cảnh sát, tuyệt đối đừng tùy tiện xông lên như anh hùng cứu thế. Thầy biết, có tinh thần nghĩa hiệp là điều đáng quý, nhưng phải biết dùng cái đầu chứ đừng mù quáng mà liều mạng. Giang Việt vốn là học sinh thông minh, thành tích lại tốt như thế, sao đến lúc quan trọng lại dại dột như vậy cơ chứ…”

Khi tan học, Quách Tiểu Trân kéo Bùi Ngôn lại, thì thầm kể tin mới nghe được: “Cậu biết không, người đâm Giang Việt là Tưởng Nghị An đấy. Nhưng lần này không hiểu sao ba hắn không lo được cho hắn, toàn bộ những việc hắn từng làm đều bị khui ra, chứng cứ rõ rành rành. Nghe nói chắc chắn hắn sẽ phải ngồi tù, ít nhất cũng mấy năm đó…”

Tiểu Trân vừa nói vừa giơ tay làm dấu con số, thở dài: “Tiếc thật, nếu có thể kết án tử hình thì tốt quá. Cái chị học khóa trên bị hắn hại nhảy lầu thật đáng thương…”

Bùi Ngôn không nói gì, nhưng sắc mặt cũng tỏ vẻ đồng tình. Cô cảm thấy hình phạt như thế vẫn còn quá nhẹ.

Tống Bách Ngạn bỗng ghé sát lại, hạ giọng nói nhỏ: “Thật ra thì tuy pháp luật không thể xử hắn tội tử hình, nhưng đời này hắn coi như xong rồi. Em biết lúc cảnh sát tới đã bắt hắn ở đâu không? Ở quán bar dành cho Gay đó. Hắn còn dùng thuốc, lại cùng ba gã đàn ông khác lăn lộn trên giường… nghe nói do thuốc mạnh quá, sau này thằng em của hắn chắc chẳng thể ngóc đầu lên nổi. Tiếc cái là tụi này định quay lại video tung lên mạng cho hả giận, mà Thời Dư ngăn lại, nói làm vậy là phát tán hình ảnh đồi trụy, phạm pháp…”

Bùi Ngôn trừng mắt nhìn: “Các anh… các anh làm chuyện này sao?!”

Tống Bách Ngạn cười đắc ý, vẻ mặt như đang chờ người ta khen: “Đúng vậy đó. Hắn dám bỏ thuốc em thì cũng phải nếm thử hương vị của cái thuốc ấy chứ!”

Bùi Ngôn liếc quanh, rồi thấp giọng, đầy kinh hãi: “Bọn anh điên rồi à! Nếu cảnh sát điều tra ra thì sao? Anh ngốc thì cũng thôi đi, sao Thời Dư cũng dính vào trò điên rồ này chứ?!”

“Ê ê ê, em nói vậy là sao hả? Ai không có đầu óc cơ chứ!” Tống Bách Ngạn chống nạnh, hừ mũi: “Em tưởng Thời Dư nhà em hiền lành, thuần lương vô hại thật à? Cái thuốc đó chính là do cậu ta đưa đấy! Loại đó chỉ cần uống vào là sẽ mất kiểm soát, chỉ có phản ứng với đàn ông thôi. Em không biết đâu, Tưởng Nghị An sau khi uống phải thuốc đó rồi bị mấy gã đô con đè xuống giường mà hành… cái cảnh tượng ấy đúng là không dám nhìn thẳng.”

Bùi Ngôn cắn môi, thở hắt ra một hơi: “Thôi được rồi… Em biết các anh làm vậy là muốn trút giận thay em. Nghe thì hả hê thật đấy, nhưng lần sau có chuyện gì thì làm ơn bàn với em trước có được không? Nhỡ đâu các anh gặp nguy hiểm thì sao?”

Cô nói với vẻ vừa trách vừa thương, gương mặt lại dịu dàng đến mức khiến người ta chẳng nỡ giận lâu. Tống Bách Ngạn cười trộm, thừa lúc cúi đầu xuống bàn còn lén nắm lấy tay cô, mười ngón đan chặt lại, giọng nhỏ xíu nhưng chắc nịch: “Yên tâm đi, chồng em đây lợi hại hơn em tưởng nhiều. Loại người như Tưởng Nghị An căn bản chẳng đủ sức uy hiếp bọn anh đâu.”

Bùi Ngôn cố giật tay ra nhưng không được. Thấy xung quanh chẳng ai chú ý, cô đành thở dài, để mặc anh nắm rồi khẽ nói: “Đừng có mạnh miệng. Trước đây anh cũng nói là Giang Việt sẽ không bị Tưởng Nghị An trả thù mà, kết quả thì sao?”

Tống Bách Ngạn hơi cau mày: “Nói thật thì chuyện này cũng lạ. Theo lý mà nói Tưởng Nghị An phải biết sợ mà không dám động đến Giang Việt chứ. Em không hiểu đâu, gia thế nhà Giang Việt không đơn giản chút nào, hắn ta không dám đụng vào Giang Việt mới đúng.”

Câu nói đó khiến Bùi Ngôn khựng lại. Cô chợt nhận ra hình như bấy lâu nay mình chưa từng thật sự hiểu rõ gì về gia đình của Giang Việt cả.

Anh ấy luôn mang dáng vẻ cao ngạo, trầm tĩnh, thứ khí chất ấy chắc chắn không phải xuất thân từ một gia đình bình thường. Hồi còn học đại học, Giang Việt từng mua tặng cô những món quà đắt giá như túi hàng hiệu, trang sức sang trọng, nhưng chưa bao giờ chủ động nhắc đến chuyện gia đình mình.

Sau khi tốt nghiệp rồi đi làm, anh chỉ nói qua loa rằng công việc hiện tại là “do nhà sắp xếp cho”, sau đó thì thôi. Không thêm một lời giải thích, không để cô hỏi sâu hơn.

Có lần Bùi Ngôn tò mò gặng hỏi, nhưng Giang Việt chỉ lạnh nhạt đáp: “Có những chuyện em càng biết ít thì càng an toàn.”

Lời nói ấy năm xưa cô chỉ coi là sự kín đáo của một người đàn ông từng trải. Nhưng giờ đây, trong đầu cô bất giác vang lên một câu hỏi. Rốt cuộc, gia đình của Giang Việt đang làm gì?

Tống Bách Ngạn nhìn cô bằng ánh mắt đầy kinh ngạc: “Không phải chứ, em thật sự không biết à? Ừm… cũng phải thôi, nhà Giang Việt đúng là có chút phức tạp, nên cậu ta luôn sống rất kín tiếng.”

Anh ngừng lại một chút rồi chậm rãi nhắc đến một cái tên, cái tên mà từ nhỏ đến lớn Bùi Ngôn nghe đã quá quen thuộc, gần như in sâu trong đầu cô. Giọng anh hạ thấp, nhưng từng chữ lại như có trọng lượng: “Giang Việt chính là thiếu gia duy nhất của tập đoàn ấy.”

!!!

Trong đầu Bùi Ngôn như có tiếng nổ lách tách vang lên. Cô mất vài giây mới hoàn hồn, và ý nghĩ đầu tiên hiện ra lại là…

Khoan đã, mình… suýt nữa trở thành thiếu phu nhân hào môn sao?

“Nhìn cái mặt em kìa,” Tống Bách Ngạn hừ mũi, vươn tay khẽ gõ vào trán cô, “Đừng nói là hối hận vì đã không chọn Giang Việt nhé?”

Cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã thò tay xuống dưới bàn, nghịch ngợm sờ loạn lên đùi cô khiến Bùi Ngôn giật nảy người: “Nhà anh cũng đâu có tệ hơn! Ừ thì… đúng là ba anh có hơi… phong lưu, bên ngoài còn vài đứa con rơi con vãi linh tinh, nhưng mà có sao đâu? Nếu ông ấy không tự nhiên đột quỵ, thì sau này công ty chắc chắn là do anh kế thừa!”

Bùi Ngôn hất mạnh tay anh ra, giọng nhạt như nước lạnh: “Thừa kế rồi để làm gì? Anh chỉ biết cầm tiền của ba mình đi nuôi mấy cô bạn gái thôi.”

Cô nói không sai. Bùi Ngôn biết rõ Tống Bách Ngạn từ trước đến nay chẳng thiếu tiền, kiếp trước mỗi lần chia tay một cô bạn gái anh đều hào phóng đến mức khiến người ta ngao ngán. Người thì được xe, kẻ thì được nhà, còn tiền mặt thì tính bằng hàng chục ngàn. Nhờ vậy mà dù nổi tiếng trăng hoa, anh vẫn chưa từng bị ai thù hận tới mức trả thù, chỉ vì… chia tay cũng đủ giàu để người ta nể.

Tống Bách Ngạn nghe vậy thì trợn mắt đầy ấm ức: “Này, oan quá đấy nha! Anh đâu có đi nuôi ai khác. Có em rồi anh cần gì phải vung tiền cho ai nữa? Tiền của anh sau này đều là của em hết. Em muốn lấy tiền anh đi nuôi cái ả thiếp thất gì đó cũng được luôn, miễn là chịu theo anh đi đăng ký kết hôn.”

Anh nói tiếp, giọng nửa đùa nửa thật, ánh mắt lại long lanh như con nít cầu kẹo: “Chỉ cần em chịu gả cho anh, công ty của ba anh, anh sẽ đổi tên cho em đứng tên luôn!”

Bùi Ngôn ngước mắt, thở dài: “Anh đúng là một đứa con có hiếu đấy, Tống đại thiếu gia.”

“Ơ kìa, Tiểu Bùi, em thật sự không động lòng à? Nhà anh là hào môn thật đó nha! Nếu kết hôn với anh, em lập tức sẽ trở thành siêu cấp phú bà rồi còn gì!”

Cô liếc anh, hỏi bâng quơ: “Vậy công ty ‘hào môn’ của nhà anh là công ty nào?”

Nghe câu hỏi ấy, Tống Bách Ngạn mỉm cười, chậm rãi nói ra một cái tên, một cái tên vang lên quen thuộc đến mức khiến Bùi Ngôn sững sờ, như thể thế giới trong thoáng chốc cũng im bặt lại.

Bùi Ngôn tròn mắt. Khoan đã… tại sao mấy người giàu như các anh vẫn học chung trường với tôi vậy? Không phải nên sớm bay ra nước ngoài du học, lấy thêm vài cái bằng danh giá rồi trở về tiếp quản tập đoàn, làm tổng tài bá đạo sao?

Tống Bách Ngạn cười hì hì, dường như đã đoán được suy nghĩ trong đầu cô: “Ha, chuyện này phải cảm ơn Giang Việt đấy. Ba cậu ta ít quan tâm, nên cậu ta cũng quen sống giản dị, không khoe mẽ, nên mới chọn học trong nước. Mẹ anh thấy thế, liền sắp xếp cho anh học cùng trường với cậu ta từ tiểu học tới trung học hai đứa bọn anh đều học chung. Nếu không nhờ vậy, chắc anh chẳng có cơ hội quen được em đâu.”

Nghe đến đây, Bùi Ngôn lại đột nhiên nhớ đến cây đàn piano Steinway hơn trăm vạn của Thời Dư trong nhà. Cô quay người, kéo ghế ngồi sát lại, hạ giọng hỏi: “Này, ba mẹ anh làm gì thế? Đừng nói với em là cũng nằm trong top 10 phú hào quốc gia nha?”

Thời Dư ngẩng đầu, nét mặt bình thản đến mức vô cảm: “Không phải. Nhà anh chỉ là gia tộc làm trong ngành y thôi.”

“À, vậy thì được.” Bùi Ngôn thở phào, trong lòng có chút cân bằng trở lại. Cô vốn đâu phải nữ chính tiểu thuyết, sao xung quanh ai cũng toàn người đỉnh của chóp như thế được chứ.

Nhưng rồi…

Cô nghe thấy Thời Dư chậm rãi đọc ra tên một trong những tập đoàn y dược lớn nhất cả nước.

“Nhưng cũng chẳng liên quan gì nhiều đến anh đâu,” Anh nói tiếp, giọng nghiêm túc đến mức gần như khiêm tốn, “Sau này anh vẫn muốn làm một bác sĩ bình thường thôi.”

Bùi Ngôn nhìn gương mặt nghiêm nghị của anh, trong lòng khẽ bật cười. Một nụ cười lạnh, rất nhỏ, rất mỏng, như gió lướt qua môi.

“Bác sĩ bình thường”, hả? Cái kiểu “bình thường” này… đúng là khiến người khác chỉ muốn nghẹn thở vì tức thôi.

Tan học, thầy chủ nhiệm gọi Bùi Ngôn và lớp trưởng cùng vào văn phòng, rồi đưa cho lớp trưởng hai trăm tệ: “Khoản này coi như thầy tự bỏ, không cần lấy từ quỹ lớp đâu. Hai em tan học thì mua ít trái cây, sữa hay đồ ăn gì đó đến thăm Giang Việt đi. Dù sao bạn ấy cũng là vì thấy chuyện bất bình mà bị thương, gặp thì nhớ khen ngợi vài câu nhé. Còn em, Bùi Ngôn, em ngồi cùng bàn với Giang Việt, nhớ mang giúp mấy bài kiểm tra các môn giáo viên đã phát, với cả vở ghi bài cho bạn ấy xem. Không thể để bị thương mà lỡ mất bài vở được.”

Ra đến cửa, vừa khéo đụng phải Chu Y Y. Cô cúi đầu, không dám nhìn nét mặt của Bùi Ngôn, giọng nhỏ nhẹ: “Có thể làm phiền cậu một chút không… tớ có chuyện muốn nói.”

Bùi Ngôn hơi sững lại, nhưng vẫn gật đầu.

Cửa sân thượng không khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở ra. Chu Y Y nhìn quanh một lượt, giọng cô tan loãng như gió thổi: “Lần đầu tiên tớ bị hắn chạm vào… là ở chỗ này. Khi đó, hắn vẫn chưa trở thành con người như bây giờ.”

Trước ánh mắt kinh ngạc và khó hiểu của Bùi Ngôn, cô cười khẽ, nụ cười đắng chát:

“Khó tin lắm đúng không? Sao lại có người có thể thích một kẻ như hắn. Tuy bây giờ tớ rất hận hắn, nhưng khi ấy… tớ thực sự từng thích hắn. Hắn là người đầu tiên nói thích tớ, là người đầu tiên nói với tớ rằng ‘Em rất đẹp, thật sự rất xinh đẹp.’ Thật ra tớ biết mà, mắt tớ một mí, dáng người lại thấp, vốn chẳng đẹp gì cả. Nhưng khi nghe được những lời ấy trong lòng tớ vẫn lâng lâng, cảm thấy có lẽ mình cũng có chút hấp dẫn. Cảm thấy hắn chính là mối duyên định sẵn trong cuộc đời mình. Con người là vậy đó, khi chưa hiểu đời, ta dễ vẽ thêm màu cho người mình thích, tự tô điểm cho họ thật hoàn hảo, rồi không hay biết từ khi nào đã sa vào bức tranh do chính mình tưởng tượng.”

Cô ngừng một lát, giọng run run:

“Tớ rõ ràng biết hắn đã mục ruỗng đến tận cùng, vậy mà vẫn dễ dàng bị hắn lừa. Đợi đến khi nhận ra hắn đã xấu xa đến mức không cứu nổi nữa thì hắn lại quay được video của tớ và hắn, dùng nó để uy hiếp tớ. Thật xin lỗi… tớ quá ích kỷ. Bởi vì sợ hắn tung những đoạn video ấy ra ngoài, bởi vì sợ hãi nên tớ đã đồng ý giúp hắn lừa cậu tới đó. Cũng may là cậu được người cứu kịp, nếu không… có lẽ tớ đã ân hận đến mức nhảy từ đây xuống rồi.”

Bùi Ngôn không biết nên nói gì. Cô không phải người rộng lượng đến mức có thể dễ dàng bỏ qua mọi chuyện. Nếu khi đó Giang Việt không kịp thời chạy đến, có lẽ hôm nay người trở thành nạn nhân chính là cô. Muốn cô nhẹ nhàng nói ra một câu “không sao đâu” để tha thứ, cô thật sự… làm không được.

Nhưng cùng lúc đó, trong lòng lại dâng lên một nỗi thương cảm buồn bã. Chỉ vì chưa từng được yêu nên khi có được một chút ấm áp liền trở nên hèn mọn, bám víu mãi không buông. Chu Y Y với Tưởng Nghị An là như thế. Và cô, Bùi Ngôn với Giang Việt kiếp trước… cũng từng như vậy.

Cô may mắn được sống lại một lần nữa, còn Chu Y Y thì không. Nhưng nếu không phải vì cô có cơ hội sống lại, có lẽ Chu Y Y cũng sẽ bước vào cùng một kết cục bi thương ấy.

Bùi Ngôn khẽ nói, giọng bình thản: “Nếu nói là không còn khúc mắc gì và có thể tha thứ cho cậu thì nghe giả tạo quá. Không ai trải qua chuyện như vậy rồi còn có thể coi như chưa từng có gì mà vui vẻ cười nói được cả.”

Sắc mặt Chu Y Y tái nhợt, nở nụ cười khổ: “Tớ biết… Tớ vốn cũng không mong cậu tha thứ.”

Bùi Ngôn khẽ thở ra một hơi: “Nhưng người thật sự đáng bị trách là Tưởng Nghị An. Cậu đừng gánh hết mọi tội lỗi lên mình. Hắn có kết cục gì cũng là điều hắn đáng phải nhận. Cậu chỉ cần quên hết chuyện cũ, rồi bắt đầu lại từ đầu. Tuy bây giờ để tớ lập tức có thể xem cậu là bạn sau đó cười nói như chưa có gì thì vẫn hơi khó, nhưng rồi tất cả sẽ qua thôi.”

Chu Y Y vốn đang cố gắng kiềm nước mắt, không muốn tỏ ra đáng thương trước mặt Bùi Ngôn. Thế nhưng khi nghe được câu “Rồi tất cả sẽ qua thôi”, nước mắt cô cuối cùng vẫn trào ra, từng giọt từng giọt lớn lăn dài xuống má. Cô đưa tay che mặt, bật khóc nức nở.

Bùi Ngôn bước lên, nhẹ nhàng ôm lấy cô, khẽ nói: “Kỳ thật, mắt một mí cũng đẹp mà. Đừng thay đổi bản thân chỉ để vừa lòng ánh mắt của người khác. Vì người khác mà thay đổi mình thật sự không đáng.”

“Ừm.” Chu Y Y cuối cùng lau khô nước mắt, nở một nụ cười trong trẻo: “Cảm ơn cậu, Bùi Ngôn.”

Trước khi rời đi, Chu Y Y lấy từ trong cặp ra một phong thư, đưa cho cô: “Xin lỗi nhé… Lần trước từ điển của cậu rơi ra, tớ nhặt được. Ban đầu định trả lại, nhưng Tưởng Nghị An lại mở ra xem mất rồi, thế là tớ vẫn giữ nó đến bây giờ.”

Bùi Ngôn nhận lấy phong thư, vừa mở ra liền sững người, bên trong chính là bức thư tình mà trước kia cô từng viết cho Giang Việt.

Cô còn nhớ mang máng, hình như mình thật sự có viết một bức thư cho anh. Khi đó cô vẫn luôn do dự, không dám đưa, nên đã kẹp nó vào trong cuốn từ điển. Rồi thời gian trôi đi, cô đã quên mất sự tồn tại của nó từ lúc nào.

Chu Y Y khẽ nói, giọng đầy áy náy: “Hôm đó, khi Tưởng Nghị An hỏi tớ bạn trai của cậu là ai, tớ liền nghĩ ngay đến bức thư này, cho rằng cậu và Giang Việt đang quen nhau. Không ngờ lại liên lụy đến cậu ấy… Nếu sau này cậu gặp Giang Việt, giúp tớ nói một tiếng xin lỗi với cậu ấy được không?”

Bùi Ngôn nhìn chằm chằm bức thư trong tay, ánh mắt hơi tối lại. Cô nhớ tới gương mặt khi ấy của Giang Việt, đôi mắt mang theo nỗi đau mà không nói ra được. Trong lòng cô bỗng trào lên một cảm xúc phức tạp, vừa tiếc nuối, vừa lạnh lẽo.

Một lúc lâu sau, cô khẽ gấp bức thư lại, tùy tay nhét vào túi áo đồng phục. “Được rồi,” cô nói, giọng nhẹ như gió thoảng, rồi xoay người bước xuống cầu thang.

Dưới tầng, Tống Bách Ngạn đang xách cặp của cô, đứng đợi cô cùng lớp trưởng. Thấy cô đi ra, anh lập tức nở nụ cười rạng rỡ, chạy lại chào đón: “Thế nào rồi? Không phải lại mềm lòng tha thứ cho người ta đấy chứ?”

Bùi Ngôn nhướn mày: “…Anh hình như rất hiểu em ha?”

“Đương nhiên.” Tống Bách Ngạn cười, ánh mắt cong cong: “Bởi vì Tiểu Bùi nhà anh chính là kiểu mạnh miệng mà mềm lòng, chỉ cần nghe vài lời cảm động là lại tha thứ ngay ấy mà.”

Bùi Ngôn khẽ lắc đầu, giọng điềm tĩnh: “Không phải tha thứ…” Cô dừng một chút, rồi nói khẽ: “Mà là mọi chuyện đã qua rồi.”