Bìa [SLN16T] – Chương 26: Xe Chấn (2) (H)
SLN16T

[SLN16T] – Chương 26: Xe Chấn (2) (H)

Tác giả: Minh Đính

1835 từ · 8 phút đọc

Xe Chấn (2) (H)

Bùi Ngôn bị Tống Bách Ngạn lôi kéo, nắm lấy dương vật của anh khi cả hai vẫn còn ngơ ngác. Cô quay đầu nhìn thoáng qua Thời Dư ở phía sau, ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, dường như không để ý đến sự táo bạo trắng trợn của hai người. Nhưng lực va chạm hung hăng dưới thân vẫn bại lộ tâm tư của anh.

Tống Bách Ngạn còn làm ra vẻ mặt ủy khuất: “Tiểu Bùi, em sờ nó đi, nó khó chịu lắm rồi kìa.”

Tay Bùi Ngôn theo chuyển động nhỏ của anh mà xoa nắn, vuốt ve Tống Bách Ngạn cố tình rên rỉ đầy gợi tình: “Ưm… Tiểu Bùi thật là giỏi… Vuốt côn thịt làm anh sướng chết mất…”

Thời Dư liếc Tống Bách Ngạn một cái, sau đó đỡ hai bên eo Bùi Ngôn kéo cô về phía mình, rồi ra sức cắm sâu hơn. Thân thể Bùi Ngôn bị ép xuống, nuốt trọn dương vật, quy đầu lập tức chạm vào cửa tử cung. Bùi Ngôn kêu lên một tiếng “A” đầy ngọt ngào kiều mị, rồi chợt nhớ ra phía trước còn có người, cô lập tức cắn chặt môi dưới.

“Đừng cắn, em đừng cắn. Muốn kêu thì cứ kêu ra đi, cắn rách rồi lần sau anh không hôn em mạnh được đâu.” Tống Bách Ngạn lại kéo cô về phía mình, dùng môi lấp kín tiếng rên rỉ vừa thoát ra của cô.

Thời Dư bỗng nhiên nhấc hai chân cô lên, đầu gối co lại, tư thế chuyển thành cô ngồi quỳ giữa hai chân anh, mông nâng lên, càng thuận tiện cho việc anh thoải mái thọc rút ra vào.

Xương hông vừa tê vừa râm ran, khoái cảm như bị điện giật khiến Bùi Ngôn không nhịn được mà run rẩy nhẹ. Cô há miệng bắt đầu phát ra tiếng nức nở gần như cầu xin, lưỡi Tống Bách Ngạn liền vừa vặn luồn vào, bắt đầu trêu chọc quấn quýt lấy lưỡi cô.

Hàng mi dài cong dính đầy nước mắt, dáng vẻ vừa đáng thương vừa quyến rũ ẩn chứa dục vọng của Bùi Ngôn khiến Tống Bách Ngạn càng thêm thú tính. Anh liếm sạch nước mắt trên mặt cô, nửa thăm dò nửa dụ dỗ hỏi: “Tiểu Bùi, cái miệng phía dưới của em không ngậm nổi côn thịt của anh, vậy cái miệng phía trên của em có muốn thương xót nó một chút mà đồng ý ngậm lấy nó không?”

Nếu là ngày thường, Bùi Ngôn tuyệt đối sẽ không làm ra hành vi dâm loạn như vậy. Nhưng có lẽ là do tác dụng của thuốc, đầu óc cô mê muội và nóng bừng. Cô chỉ do dự một lát rồi cúi đầu hôn lên đỉnh côn thịt của Tống Bách Ngạn.

Trong không gian chật hẹp của ghế sau xe, cô nhô nửa người trên trên đùi Tống Bách Ngạn, nửa người dưới quỳ trên người Thời Dư, bị dương vật nóng bỏng, thô dài chơi đến tay chân nhũn ra. Miệng huyệt bị căng đến chỉ còn một lớp da thịt mỏng manh, mỗi lần thọc vào rút ra đều bị kéo giãn ra một chút. Bên ngoài phủ đầy dâm thủy, từng giọt nhỏ xuống khe hở giữa hai chân cô.

Dương vật Tống Bách Ngạn được cô ngậm trong miệng, đỉnh quy đầu tiết ra chất dịch có hơi tanh mặn. Tống Bách Ngạn vuốt mái tóc mềm mượt, óng ả của cô, giọng điệu giống như kẻ buôn người dùng kẹo mút dụ dỗ trẻ con: “Tiểu Bùi em mút một chút đi, ngon lắm.”

Khoang miệng mềm mại, ẩm ướt gần như bao trọn lấy quy đầu, mang đến khoái cảm mãnh liệt. Bùi Ngôn nghe lời đến không tưởng, ngoan ngoãn nắm lấy cán dương vật bắt đầu mút liếm. Tống Bách Ngạn hít sâu một hơi, sắc mặt trong nháy mắt trở nên ửng hồng.

“Miệng của Tiểu Bùi vừa mềm mại vừa nóng bỏng, ngậm lấy dương vật của anh trông thật dâm đãng và xinh đẹp biết bao nhiêu.” Tống Bách Ngạn miêu tả cảnh tượng dâm loạn trước mắt, đắc ý nhìn vào đôi mắt đen láy của Thời Dư. Thời Dư cụp mắt xuống, lặng lẽ tăng nhanh tốc độ đâm rút.

“Ưm a a…” Bùi Ngôn há miệng kêu lên, trong miệng còn ngậm dương vật khiến tiếng kêu có chút mơ hồ không rõ. Nước bọt tràn ra khóe miệng, hai mắt cô đẫm lệ mông lung phun dương vật ra rồi quay đầu về phía Thời Dư cầu xin: “Chậm… Chậm một chút đi mà…”

Thời Dư vươn tay lau chất lỏng lấp lánh bên môi cô, anh nở một nụ cười rất nhã nhặn, hoàn toàn trái ngược với động tác hung hăng ở dưới hạ thân anh.

“Xin lỗi… Có lẽ do anh quá ghen tị thôi.” Miệng thì xin lỗi, nhưng anh không hề có ý định buông tha cho cô. Động tác đẩy ra rút vào của anh chuẩn xác và thuần thục, mỗi lần đều chạm đến cổ tử cung khiến Bùi Ngôn luôn có ảo giác rằng mình sắp bị đâm xuyên rồi. Tống Bách Ngạn lại kéo đầu cô trở lại, lừa cô nuốt dương vật của mình vào một lần nữa: “Có người bụng dạ hẹp hòi lắm.”

Hai bên cửa sổ xe đều đóng kín, không gian chật hẹp trở nên hơi oi bức, xen lẫn lộn mùi cơ thể dâm đãng, ẩm ướt. Con đường dẫn xuống biệt thự ở lưng chừng núi luôn quanh co, mỗi lần chuyển hướng đều khiến cơ thể phải lắc lư theo, dương vật của Thời Dư cọ xát vào mọi chỗ mềm mại nhạy cảm bên trong cơ thể cô, khiến cô tiết ra rất nhiều mật dịch.

Dương vật trong miệng cô cũng không yên phận mà cứ ra vào với biên độ nhỏ, dù Tống Bách Ngạn vẫn rất chú ý đến cảm nhận của cô, không đưa hoàn toàn vào sâu cuống họng khiến cô khó chịu, nhưng chỉ với việc ngậm lấy dương vật thô to như vậy cũng đã khiến khóe miệng cô hơi tê dại.

Khi nuốt nước bọt sẽ có cảm giác như cô đang hút dương vật vào, khoái cảm liền lập tức ập đến. Lần đầu tiên trong đời anh được khẩu giao, lại còn trong tình huống này, Tống Bách Ngạn kỳ thực cũng có chút không nhịn được, nhưng lòng tự trọng đàn ông mách bảo anh không thể đầu hàng nhanh như vậy. Thiếp thất còn chưa bắn, anh là chính thất càng không thể đầu hàng trước được.

Thật nóng, đầu óc Bùi Ngôn đã thành một mớ hỗn độn. Hạ thân bị va chạm thọc rút không ngừng, môi âm hộ bị cọ xát còn kéo theo âm đế phía trước. Âm đế đã quá nhạy cảm sau nhiều lần lên đỉnh, chỉ cần hơi chạm vào cũng khiến cô chảy nước. Mức độ cọ xát này khiến cô cảm thấy có lẽ mình sắp chết chìm trong khoái cảm của việc làm tình rồi.

Tống Bách Ngạn đưa tay sờ nụ hoa đang lắc lư của cô, ngón tay kéo lấy đầu vú tròn trịa nhỏ xinh, miết nhẹ giữa các đầu ngón tay. Cảm giác sung sướng cùng với khoái cảm nối tiếp nhau kéo đến, Bùi Ngôn tự biết được mình sắp bị hai người này hành hạ đến hỏng mất thôi.

Tống Bách Ngạn duỗi tay gạt những sợi tóc trên mặt cô ra sau tai, vuốt ve đôi môi đang ngậm lấy dương vật mình hỏi: “Tiểu Bùi, của anh lớn hay anh Thời Dư của em lớn hơn?”

Nguy hiểm nguy hiểm nguy hiểm!

Với loại câu hỏi mẹo này, dù cho khả năng suy luận của cô hiện tại bằng 0 cô cũng biết không thể trả lời được, thế mà Tống Bách Ngạn còn cố chấp không buông: “Phải trả lời đó nha, thầy giáo không có nói cho em biết câu hỏi trắc nghiệm nhất định phải điền, không thể để trống sao.”

Bùi Ngôn tức giận cắn một cái vào dương vật hắn. Lực đạo không nặng nhưng Tống Bách Ngạn vẫn nhăn mày vì đau: “Ấy ấy ấy được rồi, em thì hay rồi, em có dương vật to của Thời Dư làm no bụng, em liền vong ân bội nghĩa quên mất Tiểu Tống nhỏ bé này đã thỏa mãn em như thế nào rồi. Em đây là muốn lấy ơn báo oán, mưu hại Tiểu Tống nhỏ bé à!”

“Cho nên…” Anh đỡ dương vật tiến sâu hơn vào khoang miệng cô một chút: “Đây là trừng phạt, Tiểu Bùi phải mút thật kỹ, phải an ủi Tiểu Tống nhỏ bé, nếu không anh nhất định sẽ bắt em lại dijt đến mức em đi không nổi cho xem!”

Dương vật của Tống Bách Ngạn vừa vặn chạm vào vòm họng trên của cô. Bùi Ngôn dùng đầu lưỡi bắt đầu liếm mút tinh tế từng tấc một, cuối cùng dừng lại ở quy đầu. Lỗ nhỏ ở đầu khấc dùng lưỡi vẫn có thể dễ dàng phân biệt được. Bùi Ngôn nhẹ nhàng lấy đầu lưỡi xoay quanh lỗ nhỏ đó, Tống Bách Ngạn lập tức phát ra tiếng thở dốc trầm thấp.

Đang nghĩ xem có nên ngậm sâu hơn một chút không, thì Thời Dư đã đưa ngón tay sờ lên môi âm hộ của cô, kéo môi âm hộ sang hai bên để cửa huyệt mở to ra. Anh hung hăng ra vào trong cơ thể cô, từng cú thúc đều mang theo sức nặng nóng rực, ma sát kịch liệt khiến mỗi tấc da thịt nơi sâu bên trong đều run lên. Mỗi khi quy đầu lướt qua điểm mẫn cảm kia, cô lại không kìm được mà nín thở, toàn thân như bị điện giật. Anh cố tình không buông tha, dồn sức nghiền ép như muốn hành hạ cảm giác của cô đến cực hạn. Chỉ trong chốc lát, Bùi Ngôn đã bị đẩy lên đỉnh, thân thể co rút lại trong cơn cao trào đến mức không còn sức để kháng cự.

Hít sâu vô thức khi lên đỉnh khiến Bùi Ngôn không tự chủ mà ngậm lấy dương vật Tống Bách Ngạn. Vừa bị kích thích đến gần đỉnh điểm, Tống Bách Ngạn cũng không thể kiềm chế được nữa, nhanh chóng rút dương vật khỏi miệng cô.

Tinh dịch đặc sệt màu trắng bắn ra, một chút dính vào khóe môi Bùi Ngôn. Tống Bách Ngạn thở phào, vừa định nói “Tiểu Bùi, cái miệng của em đúng là muốn giết chết anh”, thì đã thấy trên khuôn mặt của Thời Dư thoáng hiện lên một nụ cười nhạt.

“Xin lỗi nha… Tôi thắng rồi.” Anh mỉm cười nói.