Vẻ mặt Tống Bách Ngạn đầy thỏa mãn, ôm Bùi Ngôn từ trong phòng bước ra. Ngay chỗ ngoặt của cầu thang, Giang Việt đang tựa người vào tường, ánh mắt nặng trĩu im lặng nhìn họ. Không ai biết trong đầu anh đang nghĩ gì, chỉ thấy nơi đáy mắt kia có thứ gì đó âm thầm vỡ vụn.
Bùi Ngôn vừa nhìn thấy anh liền sững lại, bàn tay theo bản năng siết chặt lấy tay áo Tống Bách Ngạn. Cô nghiêng đầu, né tránh ánh nhìn kia, vùi mặt vào ngực anh, giả vờ như không thấy.
Giang Việt vẫn nhìn, ánh mắt lướt qua vệt hôn mờ ửng đỏ trên cổ cô. Mí mắt anh khẽ run, trong mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ rồi lại nhanh chóng tắt ngấm. Anh dời tầm mắt, gương mặt trở về bình thản như chưa từng có chuyện gì.
Tống Bách Ngạn chẳng hề nhận ra sóng ngầm giữa hai người. Anh vẫn tươi cười, bước đến gần: “Dù đôi khi cậu hơi phiền thật, nhưng lúc cần thiết vẫn rất là đáng tin, lại còn quân tử nữa chứ. Dù sao thì cũng cảm ơn nha, lần sau tôi mời cậu một bữa nhé.”
Giang Việt im lặng, không đáp. Khuôn mặt lạnh như đá.
Tống Bách Ngạn đã quen với vẻ dửng dưng ấy, chỉ nhún vai, ôm Bùi Ngôn đi xuống lầu.
Ở trước cửa, Thời Dư đã đứng đợi từ lúc nào, sau lưng là chiếc xe đen đỗ sát lề đường. Anh vừa gặp Chu Y Y trên đường, nghe nói Bùi Ngôn đã an toàn nên đưa cô ấy về trước rồi lập tức quay lại. Dù đã được trấn an, nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy Bùi Ngôn anh mới thật sự thở phào.
“Cô ấy ổn chứ?” Thời Dư hỏi, mắt không rời khuôn mặt nhợt nhạt của Bùi Ngôn.
Tống Bách Ngạn thoáng ngập ngừng rồi khẽ gật đầu. Cả hai từng liên lạc suốt mấy tiếng đồng hồ tìm tung tích của cô, dẫu Tống Bách Ngạn vốn rất khó chịu khi phải hợp tác với tình địch của mình. Nhưng giờ đây, tất cả tranh giành đều bị đẩy lùi phía sau, thứ duy nhất còn lại là nỗi sợ mất cô.
Khi Thời Dư đỡ Bùi Ngôn từ tay anh, chỉ nhìn thoáng qua sắc mặt cô, anh đã đoán được chuyện gì: “Bùi Ngôn bị hạ thuốc à?”
Tống Bách Ngạn khẽ gật đầu: “Lên xe rồi nói.”
Anh mở cửa sau. Bùi Ngôn được Thời Dư dìu vào, đầu tựa lên vai Tống Bách Ngạn. Thời Dư vòng sang ngồi bên còn lại, giữa hai người là một khoảng im lặng đặc quánh.
Xe khởi động. Tiếng động cơ vang lên, nhưng trong khoang xe chỉ có hơi thở nặng nề lẫn mùi thuốc sát khuẩn và chút hương da thịt mơ hồ chưa tan.
Tài xế là một người đàn ông trung niên ít nói, thông qua gương chiếu hậu liếc nhìn thoáng qua rồi lại thờ ơ dời mắt đi.
Thời Dư nói chuyện với ông bằng giọng nhẹ nhàng, lễ phép, báo địa chỉ nhà Bùi Ngôn rồi nói: “Phiền bác Lý giúp cháu một chuyến nhé.”
Nói xong, anh kéo tấm ngăn giữa hàng ghế sau và phía trước, tạo thành một không gian kín đáo riêng tư cho ba người. Lúc này, Thời Dư mới nghiêm túc quan sát tình trạng của Bùi Ngôn.
“Bùi Ngôn, em thấy sao rồi?” Giọng nói trầm ấm của anh vang lên bên tai khiến mũi cô cay xè.
Dù là kiếp trước hay hiện tại, sự điềm tĩnh và chín chắn của Thời Dư luôn khiến cô vô thức muốn dựa vào. Gặp được người khiến mình tin tưởng, con người ta liền trở nên yếu mềm hơn bao giờ hết.
Cô nắm chặt lấy bàn tay to ấm của anh, giọng khẽ run run, mang theo chút tủi thân: “Em khó chịu quá…”
Tống Bách Ngạn ở bên cạnh hừ một tiếng, giọng có phần chua chát: “Vừa thấy Thời Dư là em quên luôn anh, đúng không? Anh vừa mới phải tốn bao nhiêu sức mà chẳng được tiếng cảm ơn nào từ em hết.”
Quần áo trên người cô nhăn nhúm, vài chiếc cúc áo sơ mi của Tống Bách Ngạn cũng bật tung, đủ để biết vừa rồi họ đã làm gì.
Thời Dư nhìn lướt qua, ánh mắt tối đi rồi dịu giọng nói: “Để anh kiểm tra xem có ổn không nhé.”
Ngón tay anh khẽ luồn vào dưới váy. Lớp quần lót ướt sũng còn vương đầy tinh dịch. Anh lấy giấy vệ sinh bên cạnh, cẩn thận giúp cô lau sạch từng chút một.
Động tác của anh rất nhẹ, nhưng khi đầu ngón tay lạnh lẽo khẽ thọc vào trong, móc ra những dòng tinh dịch còn đọng lại trong hoa huyệt, Bùi Ngôn khẽ run rẩy. Thuốc trong người cô vẫn chưa tan hết, chỉ một cái chạm nhẹ thôi cũng khiến toàn thân ngứa ran, nóng hổi đến mức khó chịu.
Thời Dư lại tỏ ra như không nhận thấy phản ứng của cô, vẻ mặt nghiêm túc hệt như một bác sĩ đang kiểm tra bệnh. Từng tờ giấy được anh rút ra, gói lấy thứ chất lỏng trắng đục đó rồi ném sang một bên.
Bùi Ngôn đỏ bừng mặt, cố cắn môi để kìm lại tiếng rên của mình. Nhưng Thời Dư lại kéo tay cô xuống, cúi người hôn nhẹ lên môi, giọng khàn khàn hỏi: “Vẫn thấy khó chịu sao? Hay là mình tới bệnh viện nhé?”
Cô lập tức lắc đầu, thì thầm: “Không… không cần đâu… xấu hổ lắm…”
“Ừm, vậy anh sẽ chậm lại một chút.” Nói xong, Thời Dư đưa tay kéo cô lại, để lưng cô tựa hẳn vào ngực mình. Tầm mắt anh khẽ liếc sang Tống Bách Ngạn – người đang cắn răng nghiến lợi nhìn họ – khóe môi anh lại cong lên, nở một nụ cười nhạt đến mức gần như là khiêu khích.
Tống Bách Ngạn: “!!!”
Đúng là đồ trà xanh! Nếu đây không phải là trà xanh thì còn ai là trà xanh nữa chứ!
Tống Bách Ngạn tức đến mức đập mạnh vào ghế, nhưng cũng chẳng thể ngăn nổi việc Bùi Ngôn trong lòng Thời Dư đã bị anh ta chậm rãi tiến vào.
Động tác của Thời Dư rất nhẹ, tốc độ chậm rãi mà vững vàng. Côn thịt nóng bỏng, thô dài của anh xuyên qua lớp váy, từng chút một lấp đầy hoa huyệt ẩm ướt giữa hai chân cô. Mỗi lần rút ra rồi lại đâm vào đều khiến Bùi Ngôn run lên, cả người căng chặt, hơi thở đứt quãng.
Cơ thể cô đã quá mẫn cảm sau nhiều lần cao trào, dù Thời Dư cố kiềm chế tốc độ, cô vẫn thấy khó chịu đến mức phải cắn môi, hai tay bấu chặt lấy lưng ghế, tấm lưng cong lên thành một đường gợi cảm mềm mại.
Không biết từ khi nào Tống Bách Ngạn đã cúi người sát lại, nắm lấy cằm cô, ép cô quay sang hôn mình. Đôi môi anh ta liếm mút từng chút một, hôn sâu rồi lại trượt xuống cổ cô.
Anh khẽ “hử” một tiếng, giọng khàn đặc: “Tiểu Bùi, chỗ này có dấu hôn, là của anh để lại sao? Anh nhớ mình đâu có hôn lên đây…”
Trong cơn mơ màng Bùi Ngôn mới sực nhớ ra đó là dấu vết Giang Việt để lại khi từng giúp cô giải tỏa. Ý thức vừa lóe lên, cô giật mình tỉnh táo hơn vài phần, ấp úng đáp: “Ừm… là anh hôn đó…”
Tống Bách Ngạn nhếch môi, không tỏ vẻ nghi ngờ, chỉ cúi đầu liếm nhẹ lên vết đó, nói khẽ: “Nhỏ quá. Anh muốn để lại cái lớn hơn.”
“Không được… ưm… a…” Cô còn chưa dứt lời, Thời Dư đã cố ý xoay dương vật cứng nóng của mình bên trong cơ thể cô một cái, mạnh mẽ nghiền vào điểm mềm mẫn cảm nhất bên trong.
“Đừng hôn ở cổ… em còn phải đi học… người ta sẽ thấy mất…” Giọng cô run rẩy, lẫn trong hơi thở dồn dập.
Tống Bách Ngạn liếc nhìn Thời Dư đang ôm chặt Bùi Ngôn trong lòng mà vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến lạ. Anh khẽ nhướng mày, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích: “Vậy thì để anh lưu lại ở nơi chỉ mình anh mới có thể nhìn thấy đi.”
Bùi Ngôn còn chưa kịp phản ứng, lớp áo trên người đã bị vén lên, để lộ cặp vú căng tròn. Tống Bách Ngạn cúi đầu, môi lướt qua làn da trắng mịn, lưu lại từng vết đỏ hằn trên đôi gò bồng trắng trẻo ấy.
“Đừng…” Giọng cô run run, hơi thở đứt quãng: “Anh đừng làm vậy, em…”
Bùi Ngôn cảm thấy thật dâm loạn, dưới thân vẫn còn đang ngậm lấy dương vật của Thời Dư, ngực lại bị Tống Bách Ngạn vùi đầu vào gặm cắn, chính bản thân cô còn cảm thấy hổ thẹn vô cùng, nhưng hai người kia dường như hoàn toàn không có chút ngượng ngùng nào cả.
Cô như cái bánh quy có nhân, bị hai người kẹp ở giữa. Ở nơi cô không để ý đến, hai người này lại đang đấu mắt với nhau kịch liệt với nhau. Cuối cùng, Tống Bách Ngạn lên tiếng trước: “Tiểu Bùi không thể thiên vị đâu nhé. Vừa rồi anh làm cho em thoải mái rồi, giờ cũng nên để anh được thoải mái một chút chứ?”
Câu nói nghe như trêu chọc Bùi Ngôn, nhưng ánh nhìn của anh lại khóa chặt vào Thời Dư, tỏ vẻ khiêu khích và đầy thách thức.
![Bìa [SLN16T] – Chương 25: Xe Chấn (1) (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)