Khi Tống Bách Ngạn vội vã chạy đến, Chu Y Y đã rời đi. Giang Việt đứng dựa vào khung cửa, khuôn mặt tối sầm, đôi mắt đỏ ngầu, tơ máu giăng kín, cả người toát ra thứ khí lạnh lẽo u ám khiến người ta không dám lại gần.
“Tiểu Bùi đâu rồi? Cô ấy không sao chứ?”
Giang Việt ngẩng đầu nhìn anh, giọng mệt mỏi khàn khàn: “Cô ấy… không sao. Ở trong phòng, cậu tự vào đi.”
Tống Bách Ngạn lập tức đẩy cửa. Trước mắt anh, trên chiếc giường rối tung là thân hình một cô gái nhỏ, quần áo xộc xệch, hai tay bị trói quặt ra sau, miệng dán kín bằng băng dính, khuôn mặt đỏ bừng, trên má lấm tấm mồ hôi, nước mắt loang lổ. Cô trông như con thú nhỏ bị vây hãm, toàn thân bứt rứt, lăn qua lăn lại trong vô thức.
Tống Bách Ngạn lao tới, gỡ băng dính, cởi trói. Vừa định quay đầu mắng Giang Việt vì sao lại để cô thành ra thế này, thì môi anh bất ngờ bị cô hôn lên.
“Ưm…”
Chưa từng được Bùi Ngôn chủ động như vậy, Tống Bách Ngạn khựng lại, kinh ngạc nhìn cô. Nhưng rất nhanh, từ đôi mắt mê ly, mờ mịt vì dục vọng của cô, anh đã nhận ra điều gì đó không ổn.
Ánh mắt anh hướng về phía cửa, dừng lại trên người Giang Việt.
“Cô ấy bị hạ thuốc.” Giang Việt khẽ đáp, giọng trầm đục.
Một câu ngắn ngủi như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang bốc cháy trong lòng Tống Bách Ngạn. Anh nghiến răng, lồng ngực phập phồng dữ dội, trong đầu chỉ nghĩ đến việc phải lôi Tưởng Nghị An ra mà băm vằm.
Nhưng tình trạng của Bùi Ngôn đã không thể chờ thêm được nữa.
Chính cô là người van cầu Giang Việt trói mình lại để cố gắng khống chế, để không làm ra chuyện điên rồ. Nhưng đến lúc này, lý trí đã hoàn toàn bị dục vọng nuốt chửng. Cô chỉ cảm nhận được hơi nóng phả ra từ cơ thể đàn ông trước mặt, theo bản năng áp sát vào, đôi tay mò mẫm, tìm kiếm.
Khi chạm đến phần hạ thân cứng rắn của Tống Bách Ngạn, cô nức nở, giọng khàn khàn, run rẩy: “Khó chịu quá… giúp em với…”
Tống Bách Ngạn cứng đờ cả người. Hơi thở cô phả lên cổ anh, nóng rát. Cô như con mèo nhỏ mất kiểm soát, rên rỉ, quấn lấy anh, cơ thể mềm nhũn, run bần bật.
Còn Giang Việt chỉ đứng ở cửa, nhìn thoáng qua khung cảnh bên trong, nơi ánh đèn vàng phản chiếu lên làn da trần của cô, lên đôi mắt ươn ướt ấy, anh khẽ nhắm mắt rồi lặng lẽ kéo cửa đóng lại.
Cánh cửa vừa khép, bên trong liền vang lên những âm thanh rối loạn:
“Tiểu Bùi, đừng gấp như thế… ưm, đừng… đừng liếm chỗ đó…”
Tiếng thở gấp, tiếng nức nở, tiếng rên rỉ hòa vào nhau, kéo dài mơ hồ xuyên qua lớp gỗ mỏng.
Bùi Ngôn ngẩng đầu, khẽ liếm qua yết hầu của Tống Bách Ngạn. Cô rên khẽ, bàn tay nóng rẫy luống cuống kéo áo anh ra. Hôm nay Tống Bách Ngạn mặc áo sơ mi trắng bên trong, bên ngoài khoác áo len và áo choàng dài. Cô gỡ được áo khoác, tiếp đó là từng chiếc cúc áo sơ mi. Nhưng hưng phấn khiến cô mất kiên nhẫn, những chiếc cúc còn sót lại bị cô mạnh tay giật bung, rơi lộp bộp xuống sàn.
“Trời ạ… Tiểu Bùi, em hoang dã thật đấy…”
Giọng anh khàn khàn, mang theo tiếng cười gằn. Anh cũng không nhịn nổi nữa. Vừa cởi nốt áo, vừa kéo quần xuống, giải phóng côn thịt đang cương cứng đến mức giật nhẹ. Tay anh lùa xuống váy cô, kéo phăng chiếc quần lót xuống tận đầu gối, rồi không chần chừ, từ phía sau ghì eo cô, đâm mạnh vào.
Một tiếng nấc bật ra từ cổ họng cô. Bên trong ẩm ướt đến mức trơn tuột, tường thịt mềm mại co thắt liên hồi, khít đến nghẹt thở. Cảm giác ma sát khiến Tống Bách Ngạn nhíu chặt mày, mồ hôi túa ra trên trán. Anh hít sâu, cố đè lại khoái cảm đang dâng trào, hai tay siết chặt eo cô, nhịp nhàng đưa đẩy, từng cú thúc trầm mạnh xen lẫn khống chế.
Vì lo cô chịu không nổi, anh vẫn cố giữ nhịp, không dám đâm quá mạnh. Nhưng rõ ràng như thế vẫn là chưa đủ.
Bùi Ngôn bị anh từ phía sau chiếm lấy, mỗi lần đâm vào bụng dưới lại co giật, khoái cảm vừa chua xót vừa tê dại lan khắp người. Cô như sắp phát điên, cả thân run rẩy, hơi thở hỗn loạn. Cảm giác vừa như khát nước, vừa như bị đốt cháy, càng lúc càng mãnh liệt.
“Không được… không chịu nổi… nữa… nhanh lên đi…” Cô chôn mặt vào ga giường, nước mắt lăn dài, giọng vừa nghẹn vừa run, van vỉ.
Mà đàn ông một khi nghe thấy hai chữ “không được”, thì càng không thể dừng.
“Nếu chính em đã nói vậy…” Tống Bách Ngạn cúi người, khẽ cười, giọng trầm khàn: “Lát nữa có cầu xin, anh cũng sẽ không dừng lại đâu.”
Anh thuận tay kéo gối kê dưới bụng cô, khiến phần hạ thân nâng cao hơn, vừa vặn cho mỗi cú thúc đều chạm thật sâu.
Sau khi đổi tư thế, thân thể cô gần như hoàn toàn phơi ra trước mắt anh. Mỗi lần côn thịt rút ra rồi đâm sâu, đều trơn tru hơn, mạnh mẽ hơn, chạm đến tận cùng trong hoa huyệt.
“A… a… a…” Bùi Ngôn chỉ còn biết ngẩng đầu rên rỉ, hoàn toàn không thể nói thành lời, như bị khoái cảm nuốt chửng.
Phần đầu dương vật cọ sát qua từng nếp gấp trong âm đạo, lướt qua lớp da mềm ẩm ướt, mỗi lần đẩy vào đều chạm đến điểm sâu nhất ở cửa tử cung, khiến cô run rẩy, đôi chân mềm nhũn, gần như không còn chút sức nào.
Phần đầu côn thịt trơn bóng, ma sát qua từng nếp gấp bên trong, lướt qua lớp da mềm mại, ẩm nóng, không bỏ sót bất cứ chỗ nào. Mỗi cú thúc sâu như chạm thẳng vào nơi tận cùng, dội lại khoái cảm đến râm ran khắp thân thể.
Cảm giác ấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng, xuyên qua từng dây thần kinh. Bùi Ngôn bật khóc, nước mắt lẫn tiếng rên rỉ hòa vào hơi thở hỗn loạn. Hoa huyệt ướt đẫm không ngừng co rút, nước từ bên trong như trào ra theo từng cú thúc, bắn tung tóe trên côn thịt đang giật mạnh. Cảm giác bị siết chặt đến tê dại khiến Tống Bách Ngạn khẽ gầm một tiếng, thân thể anh run lên, côn thịt như lại càng cứng, càng nở thêm vài phần.
Giờ phút này, anh cảm giác chính mình mới là kẻ đang bị thuốc hành. Dưới thân là cô gái nhỏ mềm mại, vừa khóc vừa rên, nước mắt lẫn dâm thủy tràn đầy, lại càng kích thích anh đến điên dại. Tống Bách Ngạn không còn khống chế nổi, mỗi cú thúc đều mang theo sức mạnh, ra vào dồn dập, tiếng va chạm vang lên ướt át, dâm mị, từng nhịp “bạch bạch” đập vào da thịt trắng nõn khiến Bùi Ngôn chỉ còn biết ngửa đầu run rẩy.
Khoái cảm dâng trào, cô siết chặt lấy anh, cả người co giật, một luồng chất lỏng nóng rực phun mạnh ra, ướt đẫm cả hạ thân anh. Dâm thủy bắn tung tóe lên phần quần chưa kịp cởi hết, nhưng Tống Bách Ngạn chẳng bận tâm. Anh vẫn cắm sâu, vẫn thọc mạnh, mặc cho âm đạo của cô liên tục co rút lấy anh, vừa đau vừa sướng, vừa chặt vừa nóng rực.
Anh cúi xuống, ôm chặt eo cô, đổi tư thế rồi bế bổng lên để hai người mặt đối mặt. Côn thịt lại đâm sâu vào trong, vừa khít, vừa nóng. Mặt anh vùi vào ngực cô, há miệng ngậm lấy một bên đầu vú, cắn nhẹ rồi liếm mạnh, đầu lưỡi đảo quanh, vừa mút vừa day, để lại vệt nước sáng bóng.
“A… a…” Bùi Ngôn nắm chặt tóc anh, ngửa đầu thở dốc. Cô mơ hồ nhận ra người đang làm tình với mình chính là Tống Bách Ngạn, bản năng càng khiến cô quấn lấy anh, đôi chân kẹp chặt, eo khẽ chuyển theo từng nhịp.
Mỗi lần anh nâng eo, dốc sức đâm vào, thân thể cô lại bị đẩy bật lên, trước ngực run rẩy, nhũ hoa lay động theo từng cú va chạm. Tống Bách Ngạn ngẩng đầu, cười khàn khàn, ánh mắt vừa dâm đãng vừa thích thú: “Tiểu Bùi, ngực em đang quệt vào mặt anh đấy… đau mà sướng chết mất…”
“Đồ… biến thái…” Bùi Ngôn thở gấp, yếu ớt trợn mắt, giọng run run.
“Ha… cuối cùng cũng biết anh là ai rồi à?” Anh ôm chặt cô, nghiêng đầu hôn lên môi. Nụ hôn sâu, nặng nề, lưỡi anh luồn vào, chiếm lấy từng tấc trong khoang miệng cô, quét qua từng góc, vừa liếm vừa mút. Tiếng nước “chụt chụt” vang lên đầy ái muội, hòa vào hơi thở dồn dập, khiến tai cô nóng bừng, đầu óc như tan chảy.
Nụ hôn cuối cùng cũng kết thúc, môi Bùi Ngôn sưng đỏ, bóng ướt. Trán anh khẽ tựa vào trán cô, giọng nói trầm khàn, dịu dàng đến cực điểm, kéo dài từng chữ như khắc sâu vào lòng người: “Nhớ kỹ nhé… người đang làm tình với em bây giờ không phải ai khác, không phải đồ chơi hình gậy massage nào cả… mà là Tống Bách Ngạn. Là anh – người thật lòng thích em. Em cũng thích anh, đúng không? Sau này người muốn ở bên em cả đời, làm tình với em cả đời cũng chỉ có Tống Bách Ngạn thôi.”
Anh thực sự rất thích được cùng cô ân ái, nhưng điều kiện tiên quyết là cô phải tỉnh táo, phải biết rõ người ở bên mình là ai. Bởi vì anh hiểu, khoái cảm thể xác dù mãnh liệt đến đâu cũng chẳng thể sánh với cảm giác thỏa mãn dịu dàng trong tâm hồn, cái cảm giác hai người thật sự đồng điệu, cùng yêu, cùng muốn.
Chính vì yêu cô, nên anh mới sinh ra ham muốn này. Cô hay mắng anh là đồ cầm thú, gặp cô là lên cơn, chẳng phân biệt được nơi chốn… Nhưng thật ra, tất cả chỉ là vì anh thích cô vô cùng , đến mức không thể khống chế được bản năng.
Thứ thuốc kia khiến cô trở nên dâm đãng đến khó tin, làm anh nhìn cô quấn lấy mình mà lòng lại trống rỗng. Cảm giác ấy chẳng mang lại được chút thỏa mãn nào. Thấy cô mơ màng trong cơn thuốc, chủ động rúc vào lòng anh, rên rỉ, cầu xin… anh lại thấy đau lòng. Vì cô không hề biết mình là ai. Nếu người đứng đây không phải anh mà là Tưởng Nghị An, có phải cô cũng sẽ dùng ánh mắt mê ly ấy, thân thể run rẩy ấy, mà quấn lấy hắn như vậy không?
Ý nghĩ này khiến ngực anh như bị ai bóp nghẹn. Có oán hờn, có ghen tuông, lại có cả chua xót. Nên anh mới cố ý không dịu dàng nữa, thô bạo, gấp gáp, coi như là trừng phạt cô một chút. Nhưng đến khi thấy cô tỉnh lại, việc đầu tiên là run run ôm chặt lấy anh thì mọi cay nghiệt trong lòng phút chốc tan thành một dòng nước mềm mại.
Anh cúi đầu, khẽ cười, vừa hít sâu vừa thì thầm như dỗ một đứa trẻ: “Tiểu Bùi, anh thật lòng thích em. Nhưng lần sau làm ơn hãy cẩn thận hơn một chút, đừng ngốc nghếch như vậy nữa. Em có biết không, lúc điện thoại của em không liên lạc được suốt hơn mười phút, anh tìm khắp nơi, tim như bị ai bóp nghẹt, sợ đến phát điên lên được…”
Giọng anh khàn đi, rồi nghẹn lại, trong đó ẩn chứa đầy sự sợ hãi và đau lòng: “Nếu em mà xảy ra chuyện gì thật… anh thề, anh sẽ đi theo em, cùng chết với em.”
Bùi Ngôn ngước mắt lên, trong tầm nhìn lúc này đã nhòe nước. Cô biết mình đã hai mươi lăm tuổi, vậy mà vẫn bị anh mắng là đồ ngốc. Nhưng nghe anh vừa run rẩy, vừa trách móc, vừa sợ hãi, từng lời đều chứa đựng lo lắng chân thật, sao cô có thể không xúc động cho được.
“Không được đi chết cùng em đâu.” Bùi Ngôn hít mũi, giọng nghèn nghẹn. “Đồ ngốc… Nếu không muốn em chết rồi còn bị anh chọc tức, thì anh phải sống cho tốt mới đúng.”
“Được.” Tống Bách Ngạn khẽ cười, “Thế nên, em cũng phải sống tốt thì anh mới có thể sống tiếp được.”
Lần này là Bùi Ngôn chủ động, cô ngẩng mặt lên, đặt môi mình lên môi anh một nụ hôn rõ ràng khi lý trí vẫn còn tỉnh. Tống Bách Ngạn nâng mặt cô, dịu dàng mà đáp lại, môi răng quấn quýt, hơi thở đan xen… rồi đột nhiên, eo anh hơi nhấc lên, bắt đầu từng nhịp ma sát nhẹ trong cơ thể cô.
Bùi Ngôn: ……
Giây trước còn nói chuyện sinh tử, giây sau đã hóa thành sắc lang, tốc độ trở mặt này có nhanh quá không đấy?
Tống Bách Ngạn cắn môi cười: “Tiểu Bùi tự châm lửa rồi, đương nhiên phải chịu trách nhiệm dập lửa chứ.”
Trẻ con mà học ba cái trò bá đạo tổng tài chi vậy trời…
Nhưng mà, cơ thể cô lại bắt đầu râm ran vì sự cọ xát của anh. Hoa huyệt tiết ra dịch bôi trơn, bắt đầu tham lam co rút, muốn nuốt cây côn thịt này vào sâu hơn nữa.
“Tiểu Bùi lại muốn nữa à? Do thuốc còn tác dụng hay là chỉ cần nhìn thấy anh là em đã dâm đãng như vậy rồi?” Anh vừa trêu vừa siết eo cô, từng cú va chạm đều mang đầy ý tứ chọc ghẹo.
“Không sao, anh sức dài vai rộng, nhất định sẽ làm em vừa lòng.”
Bên trong căn phòng, hơi thở và tiếng rên rỉ lại giao hòa, ái muội mà triền miên.
Giang Việt ngồi xổm bên ngoài cửa, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo và chua xót chưa từng có. Anh biết, mình nên bỏ đi. Nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh xuống đất, chẳng thể nhúc nhích. Mà chỉ có thể im lặng, tự giày vò trong thống khổ, lắng nghe mọi tiếng động bên trong, từng tiếng một như lưỡi dao lạnh cắt sâu vào tim.
Đầu anh đột nhiên đau nhói như thể có thứ gì đó đang nổ tung ở bên trong, từng cơn đau ập lên dữ dội, muốn xé nát cả đầu. Giữa cơn hỗn loạn, anh nghe thấy một giọng nói mơ hồ vang lên trong đầu mình:
“Không đúng… không thể như thế này. Bùi Ngôn rõ ràng chỉ thích mình mày thôi, chỉ thuộc về một mình mày…”
Trước mắt Giang Việt tối sầm, rồi chợt hiện ra hàng loạt hình ảnh rời rạc, ánh sáng lóe lên nhanh như chớp, từng đoạn ký ức vụn vỡ hiện lên, những thứ anh chưa từng thấy qua, chưa từng biết tới.
Bùi Ngôn cười với anh, nép vào ngực anh làm nũng, khẽ nhắm mắt, ngại ngùng đáp lại nụ hôn của anh… Tất cả chỉ thoáng qua, như một thước phim chớp nhoáng.
Và rồi, cảnh cuối cùng dừng lại là ánh mắt trống rỗng, giọng nói hờ hững đến đau lòng của cô:
“Em mệt rồi. Anh lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng muốn em phải sống theo cách anh muốn. Anh đâu thật sự thích em, anh chỉ thích cái hình mẫu mà anh dựng lên trong đầu, rồi cố biến em thành người đó thôi. Nhưng em không phải máy móc, không phải bức tượng để anh cầm dao khắc ra hình dáng mình thích. Em mệt lắm rồi, Giang Việt. Nếu anh muốn em đi… vậy em sẽ đi.”
Một nỗi bi thương sâu thẳm lan tràn trong ngực, bóp nghẹt cả hơi thở. Giang Việt khẽ há miệng, muốn nói rằng: “Không phải, anh rất thích em, dù em là ai, anh cũng thích”, anh muốn giữ cô lại.
Nhưng cuối cùng, từ trong miệng anh lại thốt ra một giọng nói không phải của chính mình: “Được thôi, tốt nhất là em đừng hối hận.”
![Bìa [SLN16T] – Chương 24: Bên Trong Cánh Cửa (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)