Ngón tay anh vừa chạm vào đã lập tức bị nơi mềm mại kia nuốt trọn, ấm nóng, ẩm ướt, từng chút từng chút siết lấy. Mới chỉ vài lần ra vào, đầu ngón tay anh đã bị dâm thủy dính nhớp ấy làm ướt sũng.
Bùi Ngôn khẽ rướn người lên, tấm lưng mảnh mai cong vút về phía sau, toàn bộ phần dưới của cô cũng theo đó mà phơi bày trọn vẹn trước mặt Giang Việt.
Anh phân không rõ là do thân thể cô nóng rực hay chính ngón tay mình đang dần bị nung cháy. Bàn tay Giang Việt khẽ run, cảnh tượng trước mắt như bước ra từ một giấc mộng hoang đường, một giấc mộng mà anh từng không dám tưởng tượng.
Cô đẹp đến mê hồn, ánh mắt mờ sương, cả người như nở rộ ngay trước mặt anh, hoa huyệt ẩm ướt hé mở đầy mê hoặc.
Ngón tay Giang Việt đi theo nhịp thở của cô, từng chút bị cuốn vào, ra vào trong nơi mềm mại ấy. Đầu óc anh như dừng lại, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn ngón tay mình bị cô ngậm lấy, ra vào không ngừng.
Một lúc sau, có lẽ vì cánh tay đã bắt đầu mỏi, Bùi Ngôn nắm lấy cổ tay anh, thả ra, nhưng ngón tay anh vẫn còn nằm yên trong hoa huyệt, trơn trượt, ấm nóng.
Cô khẽ nghiêng đầu, giọng mang theo chút nũng nịu và bất mãn: “Anh… anh động đi mà…”
Giang Việt sững người, nhìn gương mặt cô vì thuốc mà đỏ bừng, ánh mắt mê ly xen lẫn khổ sở, như muốn khóc lại như muốn cầu xin. Anh cắn răng, rồi mới chậm rãi chuyển động ngón tay, nhịp điệu nhẹ nhàng, thong thả.
Có lẽ không chịu nổi tốc độ ấy, Bùi Ngôn bỗng ngồi dậy, tự mình hạ xuống, ngồi lên tay anh, chủ động uốn lượn vòng eo, nhịp nhàng đưa đẩy. Áo sơmi trên người sớm bị cô kéo bung, nội y cũng theo đó bị đẩy lên tận xương quai xanh, để lộ bầu ngực trắng ngần, tròn trịa, theo mỗi lần cơ thể cô lay động mà run rẩy lên xuống.
Giang Việt cố gắng quay mặt đi, ép mình rời khỏi cảnh tượng mê hoặc ấy.
Anh lặp đi lặp lại trong đầu như để tự cứu lấy lý trí rằng cô bị hạ thuốc. Cô đang khó chịu. Anh chỉ đang giúp cô giảm bớt cơn khó chịu thôi thôi. Không thể đi xa hơn. Không thể vượt giới hạn. Nếu không… anh có khác gì Tưởng Nghị An đâu?
Dù vậy, anh vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra bản thân mình đang ôm trong lòng thứ khát vọng vừa không thực tế, vừa thấp hèn, đê tiện đến đáng xấu hổ.
Bùi Ngôn nhắm mắt lại, để mặc cho ngón tay anh chạm vào điểm mẫn cảm sâu trong hoa huyệt. Khi dục vọng đã hoàn toàn chiếm lấy lý trí, thì mọi e dè, ngượng ngùng đều bị cô vứt hết ra sau đầu. Cô cúi xuống tìm môi anh, chủ động hôn, còn đưa đầu lưỡi ra quấn lấy, dụ dỗ anh đáp lại.
Ban đầu Giang Việt chỉ cắn chặt môi, cố gắng kiềm chế. Nhưng bị cô quấn đến mức không chịu nổi, anh bèn đưa tay giữ lấy gáy cô, mạnh mẽ đáp trả, nghiến răng nghiến lợi mà hôn, va chạm mãnh liệt đến mức hô hấp đều rối loạn.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Cô khát khao hơn thế, cô muốn được chiếm lấy, được đâm xuyên, được lấp đầy đến tận sâu bên trong, muốn cảm giác toàn thân bị lấp kín, bị va chạm đến tận tử cung.
Bàn tay cô lần xuống, chạm vào nơi giữa hai chân anh, chỗ ấy đã sớm cương cứng đến mức nóng rực. Cô còn định cúi người xuống, nắm lấy, thử đưa vào, thì cổ tay liền bị Giang Việt giữ chặt.
Anh cũng đã nghẹn đến sắp phát điên. Mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi mắt đỏ hoe như đang giằng co với chính mình.
“Bùi Ngôn, em sẽ hối hận đấy.”
Nhưng cô đã chẳng còn nghe nổi lời anh nữa. Trong đầu chỉ còn lại một luồng dục vọng mịt mù chi phối mọi hành động. Cô vừa vặn vẹo thân dưới, vừa gấp gáp kéo phăng quần anh xuống, nắm lấy côn thịt cứng nóng kia, làm bộ như muốn ngồi xuống nuốt trọn.
Giang Việt lật người, đè cô xuống dưới, kiềm cô lại không cho cô tiếp tục lộn xộn. Anh thêm vào một ngón tay nữa, đâm sâu vào trong, thăm dò đến khi chạm được chỗ mềm mại nhất. Thấy cơ thể cô khẽ run lên, anh liền tăng tốc, ngón tay ra vào nhanh hơn, mạnh hơn, miết đúng chỗ khiến cô thét lên: “Á… a… nhanh nữa… a… chỗ đó… đúng rồi, nhanh nữa…”
Trái ngược với vẻ ngoài xinh đẹp, yếu mềm, lúc này cô đã hoàn toàn đắm chìm trong khoái cảm. Trong đầu chỉ còn lại dục vọng nguyên thủy. Cô chủ động bóp nắn bầu ngực của mình, xoa lấy xoa để, vặn vẹo đầu vú đã cứng như đá, dùng mọi cách để tìm kiếm khoái cảm cho bản thân.
Hai ngón tay anh ra vào liên hồi trong hoa huyệt, kéo theo dòng nước dâm loãng, ướt đẫm cả một góc ga giường. Muốn giúp cô nhanh chóng đạt đến cao trào, Giang Việt đưa tay còn lại lên, chà xát lấy nụ hoa ẩn giữa đám lông mềm…
Nơi ấy là chỗ yếu mềm nhất, cũng là điểm mẫn cảm nhất của người phụ nữ.
Chỉ cần vừa chạm tới, Bùi Ngôn đã bật ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Đầu ngón tay anh miết lấy nụ hoa mềm mại, mơn trớn theo từng nhịp run của cơ thể cô. Bên dưới, hai ngón tay vẫn ra vào không ngừng trong hoa huyệt, từng đợt khoái cảm cuộn lên, mạnh mẽ đến mức khiến cả mười đầu ngón chân cô cũng phải căng cứng lại.
Ngón tay anh bao trọn lấy nụ hoa, dùng sức day xoa theo hình tròn, đồng thời ấn sâu vào trong, tìm đúng điểm mềm mại nhất. Chỉ trong khoảnh khắc, một luồng nóng rực dâng trào từ bụng dưới, như pháo hoa nổ tung trong đầu, khiến lý trí tan rã. Cô bật khóc rên rỉ, toàn thân run rẩy, lên đỉnh trong bàn tay anh.
Bùi Ngôn úp mặt xuống gối, cả người run lên từng chập. Khi Giang Việt rút ngón tay ra, đầu ngón lập tức bị bao phủ bởi dòng dịch ấm nóng ướt át.
Dưới thân cô vẫn còn co giật theo từng nhịp thở, hơi thở dần dần trở nên ổn định, nhưng khuôn mặt vẫn giấu kín trong chăn, không dám ngẩng lên.
“Bùi Ngôn?” Giang Việt khẽ gọi, giọng anh cũng mềm đi.
Lý trí vừa được khôi phục, ký ức khi nãy, những cái run rẩy, những tiếng rên rỉ, những động tác đầy khát khao lại ùa về. Cô không còn dũng khí để đối mặt với ánh mắt anh.
Anh sẽ nghĩ gì đây?
Sẽ cười khẩy mà nói: “Cô không phải cầu tôi sao? Rõ ràng vẫn dây dưa với Tống Bách Ngạn, vậy mà lại đến bám lấy tôi, thật dâm đãng, thật hạ tiện.”
Cô từng thề sẽ cắt đứt với anh, không bao giờ để bản thân rơi vào vòng xoáy này nữa. Ấy thế mà giờ đây, khi tất cả lại lặp lại, cô chỉ thấy nỗi nhục tràn ngập lồng ngực, nặng đến nghẹt thở.
Giang Việt lúc này mới nhận ra thân thể đang run lên kia không chỉ vì dư âm của khoái cảm, mà vì cô đang khóc.
“Xin lỗi em… là lỗi của anh.”
“Không phải lỗi của anh… Là tôi tự lao đến trước.” Giọng Bùi Ngôn nghẹn ngào vang lên từ trong chăn, cô run rẩy: “Đúng như anh thấy đấy, tôi chính là loại người như vậy… Lẳng lơ, trơ trẽn, còn luôn cố tỏ ra thanh cao…”
Từng lời cô nói ra đều như dao cứa vào lòng, chẳng hề nương tay với chính mình. Tất cả chỉ vì một cái chạm tay của anh, vừa khiến cô căm ghét, vừa khiến cô khát khao.
Giang Việt cúi đầu nhìn bàn tay mình, đầu ngón tay vẫn còn vương mật dịch ấm ướt, thoảng hương thơm ngọt đặc trưng của cô. Ánh mắt anh thoáng dừng lại, đờ đẫn, trống rỗng.
Anh biết, lần này mình thật sự đã làm tổn thương cô.
Giang Việt đứng dậy, chỉnh lại quần áo, rồi im lặng đứng sang một bên, lặng lẽ chờ cô nguôi cơn xúc động, chờ nước mắt và hối hận trong cô dần tan.
Nhưng chỉ một lát sau, tiếng khóc nghẹn của cô bỗng chuyển thành những hơi thở đứt quãng, nặng nề. Anh lập tức bước đến, kéo cô dậy. Khuôn mặt Bùi Ngôn lại phủ lên một lớp đỏ ửng, hai đùi cô siết chặt, không ngừng cọ vào nhau, như đang cố gắng chịu đựng.
Tưởng Nghị An không hề nói dối, thuốc vẫn còn hiệu lực. Dù vừa lên đỉnh, thân thể cô vẫn chưa được thỏa mãn. Cơn khát trống rỗng lại trỗi dậy, quấn chặt lấy lý trí.
Giang Việt vừa chạm tay vào, Bùi Ngôn đã gần như dùng hết sức lực cuối cùng đẩy anh ra.
“Đừng chạm vào tôi…” Cô không mở mắt, chỉ gắt gao nhắm chặt, hít sâu liên tục như thể muốn kéo lại chút tỉnh táo mong manh còn sót lại.
“Làm ơn… giúp tôi… Gọi Tống Bách Ngạn, hoặc Thời Dư đến… được không?”
Giọng cô run rẩy, khẩn cầu, yếu ớt đến mức khiến người ta đau lòng.
Dù đã mơ hồ đoán được, nhưng khi nghe chính miệng cô nói ra, trái tim Giang Việt vẫn như bị dao cứa. Mỗi chữ cô thốt ra đều như một vết khắc, khắc sâu vào tim anh, lạnh lẽo và nhức nhối.
Anh lảo đảo lùi lại vài bước, sắc mặt tái nhợt, hô hấp dồn dập như vừa bị ai đấm mạnh vào ngực. Sau một hồi lâu, anh mới cất giọng khàn khàn, nghẹn lại trong cổ: “Được.”
![Bìa [SLN16T] – Chương 23: Bị Ngón Tay Cắm Đến Cao Trào (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)