Bìa [SLN16T] – Chương 21: Bữa Tiệc
SLN16T

[SLN16T] – Chương 21: Bữa Tiệc

Tác giả: Minh Đính

2197 từ · 10 phút đọc

Bữa Tiệc

Chiếc xe hơi chạy men theo con đường uốn lượn dẫn lên biệt thự lưng chừng núi. Từ đây có thể nhìn ra biển, bao quanh là hoa viên xanh ngát, cảnh sắc yên tĩnh sang trọng. Xe vừa dừng lại, người hầu đã nhanh chóng bước lên mở cửa.

Lão quản gia trông thấy Giang Việt, gương mặt lập tức nở một nụ cười xã giao đúng mực: “Đã lâu không gặp, ông chủ đang đợi cậu ở thư phòng.”

Giang Việt khẽ gật đầu, nét mặt lạnh nhạt không biểu cảm, lặng lẽ bước vào nhà rồi lên tầng hai. Anh dừng trước cửa thư phòng, giơ tay gõ cửa.

“Vào đi.”

Phía sau bàn làm việc bằng gỗ lim là một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài gọn gàng, tinh tế. Trông ông ta chỉ khoảng hơn bốn mươi tuổi, khoác trên người bộ vest màu nâu xám, cổ tay áo viền lam nhạt điểm chỉ vàng. Dưới cặp kính gọng vàng là đôi mắt lạnh nhạt, bình thản giống hệt Giang Việt.

Giang Hoài Niên liếc nhìn con trai một cái, rồi lại cúi xuống xem tài liệu trong tay, không buồn nói thêm lời nào.

Lần gần nhất Giang Việt gặp ba là vào dịp Tết, hai người ngồi đối diện nhau bên mâm cơm tất niên, cả bữa chẳng ai nói gì, chỉ có không khí trầm mặc nặng nề. Khi đó, tâm trạng ông ta còn khá tốt. Nhưng hôm nay thì khác rõ ràng, ông đang không vui.

Mí mắt vẫn chẳng buồn nhấc lên, Giang Hoài Niên cất giọng nhạt nhẽo: “Đến rồi à, ngồi đi.”

Giang Việt không ngồi, chỉ đứng yên trước bàn làm việc, chờ đợi.

Một lúc lâu sau, ông ta mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn anh: “Dạo này bận gì?”

Giang Việt cụp mắt, giọng điềm tĩnh: “Cũng không làm gì, chỉ đi học, đọc sách… tham gia vài cuộc thi đua.”

“Thi đua?” Ánh mắt Giang Hoài Niên thoáng sắc bén, chăm chú quan sát con trai: “Ta nhớ rõ, trước đây con đâu có thích mấy chuyện đó.”

“Vâng.” Giang Việt bình thản đáp, gương mặt hơi tái: “Chỉ là gần đây thấy hơi chán, nên muốn tìm gì đó làm.”

“Vậy à?” Người đàn ông gác tay lên mặt bàn, lặng lẽ nhìn anh.

Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Giang Việt cảm thấy lưng mình cứng đờ. Giữa trán bắt đầu rịn mồ hôi, đầu ngón tay vô thức bấu chặt lòng bàn tay, cố giữ bình tĩnh.

Một lát sau, Giang Hoài Niên bỗng khẽ nhếch môi cười: “Nếu rảnh quá thì về nhà ở nhiều hơn chút.”

Giang Việt thầm thở ra, khẽ đáp: “Vâng.”

Giang Hoài Niên dừng một chút, như nhớ ra gì đó, bèn hỏi: “À đúng rồi, con với thằng nhóc nhà Tưởng Thắng Lợi hai đứa quen nhau từ khi nào?”

Giang Việt hơi sững lại: “Ai cơ ạ?”

“Tưởng Nghị An. Ngày mai nó mở tiệc sinh nhật, chính là nhờ ba nó mang thiệp mời đến đây, bảo con nhất định phải đi.”

“Con với cậu ta đâu có quen biết.”

“Có lẽ nó chỉ nhất thời nổi hứng muốn làm quen với con thôi.” Giang Hoài Niên nhấc chén trà sứ, khẽ nhấp một ngụm, giọng đều đều, “Tưởng Nghị An với ba nó là cùng một dạng người. Con giao thiệp xã giao thì được, nhưng đừng quá thân thiết, chẳng có ích lợi gì đâu.”

“Vâng.”

“Thế còn Tống Bách Ngạn? Hai đứa không phải học chung một lớp à? Bình thường có qua lại không?”

Giang Việt hơi ngừng lại, thành thật đáp: “Cậu ấy khá thích giao du với mấy nữ sinh.”

Giang Hoài Niên bật cười khẽ, mang theo chút giễu cợt: “Giống y hệt ba nó. Nhưng Tống gia sau này có thể giúp ích cho con, giữ quan hệ tốt một chút cũng không thiệt.”

Giang Việt vẫn ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng.”

“Ngày mai đến dự tiệc sinh nhật Tưởng Nghị An đi, xem thử có ai đáng để kết giao thì làm quen. Còn nếu chẳng có gì hay thì hãy về sớm.”

“Con biết rồi.”

Anh nhận lấy tấm thiệp từ tay Giang Hoài Niên, cung kính cúi mình chào, xoay người định đi. Nhưng khi ngón tay vừa chạm vào tay nắm cửa kim loại, giọng nói hờ hững phía sau lại vang lên:“À, còn chuyện này…”

Giang Việt khựng lại.

Giang Hoài Niên vẫn giữ nụ cười nhạt, nhưng đáy mắt lạnh như băng: “Ta nghe nói, hình như ở trường con có để ý cô gái nào đó?”

Quả nhiên, đây mới là trọng tâm.

Giang Việt xoay người nhìn ông. Giang Hoài Niện mỉm cười nhạt nhẽo, nhưng đấy mắt hoàn toàn không có một ý cười nào: “Là người như thế nào mà có thể khiến cho con để ý tới vậy? Nếu có thời gian thì dẫn về ra mắt đi.”

“Không có đâu. Chỉ là bạn cùng bàn thôi, con không có ý gì với cô ấy. Hơn nữa…” Anh quan sát sắc mặt đối phương, rồi bình tĩnh nói tiếp: “Hiện giờ cô ấy đang quen với Tống Bách Ngạn.”

“À?” Giang Hoài Niên lần này mới thực sự để lộ một chút cảm xúc thật, ông hơi gật đầu, giọng thoáng dịu lại: “Tống Bách Ngạn à… Vậy thì chắc là ta nghĩ nhiều rồi. Con đi đi.”

Xuống lầu, ngoài trời đang mưa lất phất. Quản gia bước tới, vẫn giữ dáng vẻ cung kính, ôn hòa nhưng xa cách như mọi khi: “Ông chủ nói sáng mai sẽ cho xe trực tiếp đưa cậu đến Tưởng gia. Đêm nay cậu hãy nghỉ lại trong nhà đi.”

Giang Việt đã quá quen với kiểu sắp đặt này. Trong ngôi nhà này, thứ duy nhất anh có thể nói ra chỉ là một chữ: “Vâng.”

🦋🦋🦋

Buổi tiệc sinh nhật của Tưởng Nghị An không tổ chức ở biệt thự chính của Tưởng gia, mà là tại một căn biệt thự đơn lập ở ngoại ô. Giang Việt vừa bước xuống xe, còn chưa vào đến cửa đã nghe thấy bên trong vang lên tiếng nhạc điện tử chấn động trời đất, cùng tiếng hét la ầm ĩ của một đám người đang vui chơi quá trớn.

Cửa mở, anh vừa bước vào thì liền có người chặn lại hỏi: “Tên?”

Giang Việt đưa tấm thiệp mời trong tay ra. Người kia liếc qua một lượt, bật cười khẩy: “Còn có người nghiêm túc mang thiệp mời tới nữa à?”

Thiệp mời bị hắn ta tiện tay ném xuống, bay lượn rồi rơi phịch xuống sàn nhà. Gã quay đầu gọi với lên lầu: “Anh Tưởng! Người anh đợi tới rồi này!”

Hôm nay Tưởng Nghị An mặc mỗi chiếc áo ba lỗ đen, miệng còn ngậm điếu xì gà trông chẳng ăn nhập gì với vẻ ngoài, đứng trên tầng hai cúi đầu nhìn xuống, nhếch mép cười: “Giang Việt, nghe danh cậu đã lâu.”

Người trong phòng kẻ nằm người ngồi, chẳng ai ra dáng nghiêm chỉnh. Giang Việt thu hồi ánh mắt, biết rõ kiểu tiệc này chẳng qua là một đám người tụ tập phá phách, liền chẳng mấy hứng thú ở lại. Hắn đặt hộp quà do quản gia chuẩn bị sẵn lên bàn trà bằng đá cẩm thạch: “Quà tặng đã mang đến. Tôi còn có việc, xin phép đi trước.”

Nghe thấy giọng anh, Tưởng Nghị An thoáng sững ra, rồi bật cười, giọng khinh khỉnh: “Thú vị đấy, hoá ra không phải người khác, mà đúng là cậu. Đã đến đây còn mang theo quà thì tôi cũng không thể thất lễ. Tôi cũng chuẩn bị cho cậu một phần ‘đại lễ’ rồi đây, hay là ngồi xuống uống chút gì đã nhé?”

Nói rồi, Tưởng Nghị An bước xuống lầu, đá bay một gã đàn em đang ngồi chặn ở bậc thềm rồi ngồi phịch xuống ghế sofa đối diện Giang Việt, cười híp mắt: “Ngồi đi. Tôi cố ý bảo ba tôi nhờ người mời cậu tới, cậu vừa tới đã định đi ngay thì chẳng hay ho gì mấy.”

Giang Việt liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh nhạt, cuối cùng vẫn ngồi xuống chỗ sofa bên tay phải đối diện hắn.

“Uống gì không?”

“Không cần.”

“Một điếu nhé?”

“Không cần.”

Thấy bộ dạng của anh như vậy, Tưởng Nghị An khẽ nhướng mày, trong mắt thoáng hiện chút hứng thú, giọng điệu lười nhác nhưng đầy châm chọc: “Thật không hiểu nổi cậu nghĩ cái gì. Chuyện vui như thế này mà cũng chẳng biết tận hưởng, đúng là phí công ba cậu cực khổ kiếm bao nhiêu tiền.”

Giang Việt vẫn im lặng, ánh mắt lạnh nhạt, hoàn toàn không chút dao động.

Cửa lại mở ra, mấy người nối đuôi nhau bước vào, trước sau khiêng theo hai chiếc rương lớn. Một người trong số đó tiến lên, vẻ mặt nịnh nọt, cười hề hề nói với Tưởng Nghị An: “Anh Tưởng, lễ vật của anh đến rồi.”

Ánh mắt âm hiểm của Tưởng Nghị An lướt qua hai chiếc rương, rồi dừng lại trên người Giang Việt, khoé môi cong lên, nụ cười mang theo ẩn ý: “Giờ tôi phải đi xem thử món lễ vật này có đáng giá không. Hai cái rương này tôi lấy một, còn lại cái kia coi như tặng cậu, xem như quà đáp lễ đi.”

Dứt lời, hắn đứng dậy, sai người khiêng chiếc rương da màu đen đi theo mình lên tầng trên.

Giang Việt vẫn ngồi im. Người khiêng rương đã rời đi, Tưởng Nghị An cũng chẳng thấy quay lại. Anh chau mày khẽ nhích người định đứng lên. Ngay khoảnh khắc lướt ngang qua chiếc rương còn lại, từ bên trong đột nhiên vang lên một tiếng chuông điện thoại quen thuộc.

Đó là nhạc chuông chủ đề của một bộ phim hoạt hình đang rất thịnh hành dạo gần đây. Lần đầu anh nghe được chính là từ điện thoại của Bùi Ngôn, cô còn cười hỏi anh: “Có dễ thương không? Cậu nghe có thấy đáng yêu không?”

Khi ấy anh chẳng hiểu nổi thứ nhạc thiếu nhi ngây ngô ấy có gì hay, vậy mà tối đó về nhà, anh lại không kiềm được mà lên mạng tra thử rồi xem trọn cả bộ phim.

Giang Việt lập tức mở khoá chiếc rương. Bên trong quả nhiên có người. Miệng Chu Y Y bị dán băng kín, tay chân bị trói chặt, sắc mặt tái nhợt, mê man bất tỉnh.

Anh nhanh chóng gỡ băng dán, tháo dây trói đỡ cô dậy: “Sao cậu lại ở đây?”

Chu Y Y chớp mắt, ánh nhìn còn mơ hồ. Khi nhận ra khuôn mặt quen thuộc của anh, cô lập tức bừng tỉnh, hoảng hốt nói: “Bùi Ngôn! Bùi Ngôn cũng bị trói rồi! Mau cứu cô ấy!”

Nghĩ đến chiếc rương màu đen vừa bị khiêng lên tầng, tim Giang Việt chợt trầm xuống, một dự cảm chẳng lành dâng lên. Anh lập tức xoay người, bước nhanh về phía cầu thang, nhưng vừa tới bậc đầu tiên đã bị mấy kẻ còn sót lại ở tầng một chắn đường.

“Ê, đừng lên đó!” Một tên cười nhạt, giang tay cản lại, “Đừng làm hỏng chuyện tốt của anh Tưởng bọn tao.”

“Cút!”

Một tiếng quát lạnh băng. Giang Việt tung chân đá mạnh, người trước mặt chưa kịp phản ứng đã bị hất văng ra xa. Anh tiện tay chộp lấy một chai rượu rơi dưới đất, không chút do dự ném thẳng vào đầu tên khác. “Choang” một tiếng, mảnh vỡ văng tung toé, máu theo đó chảy ròng ròng.

Đám người này vốn chỉ là bọn côn đồ theo chân Tưởng Nghị An ăn chơi hưởng lạc, đã bao giờ thấy qua máu thật đâu. Ánh mắt Giang Việt khi ấy lạnh đến cực điểm, bàn tay còn giữ nửa thân chai rượu, mảnh vỡ sắc bén được ánh đèn phản chiếu.

Giọng anh trầm khàn, đầy sát khí: “Tôi không ngại giết người. Tưởng Nghị An dám làm chuyện gì, tôi cũng dám làm chuyện đó. Nếu cô ấy xảy ra chuyện tôi sẽ khiến cả nơi này không ai được sống yên đâu!”

Sát ý trong lời nói khiến ai nấy cũng rùng mình. Một đám nhìn nhau sắc mặt tái mét. Cuối cùng chẳng ai dám ngăn cản, chỉ vội vã kéo đồng bọn bị thương lên, hốt hoảng lùi ra xa.

Chu Y Y trông thấy Giang Việt xông thẳng lên tầng hai, tim run rẩy, nước mắt trào ra: “Bùi Ngôn… là tại mình không tốt… Cậu nhất định phải bình an…”

Vừa dứt lời, điện thoại trong túi cô lại reo lên. Là Tống Bách Ngạn.

Chu Y Y vội vàng bắt máy, chưa kịp nghe đối phương nói đã bật khóc cầu cứu: “Cứu mạng! Mau tới cứu Bùi Ngôn đi! Mau lên!”