Bìa [SLN16T] – Chương 20: Nước Trái Cây
SLN16T

[SLN16T] – Chương 20: Nước Trái Cây

Tác giả: Minh Đính

2428 từ · 11 phút đọc

Nước Trái Cây

Tưởng Nghị An rút một điếu thuốc, châm được nửa điếu thì bực dọc quăng xuống đất, giẫm mạnh tắt ngóm. Hắn nheo mắt nhìn cô gái trước mặt, giọng cáu bẳn: “Chu Y Y, mẹ nó, nếu mày còn chút não thì nói cho tao biết thằng bạn trai của Bùi Ngôn tên gì. Không thì tao xử luôn mày đấy!”

Mặt mày Chu Y Y tái nhợt. Cô khụy xuống, nhặt tàn thuốc dưới chân hắn bỏ vào thùng rác, giọng run run: “Tưởng Nghị An, anh đừng dây dưa với Bùi Ngôn nữa. Cô ấy là người đàng hoàng.”

“Đàng hoàng?” Tưởng Nghị An cười lạnh, ngón tay gõ gõ lên cằm: “Ý của mày là tao không đàng hoàng hả? Tao không xứng với nó?”

“Không… không phải, tôi không có ý đó…”

Ánh mắt hắn bỗng tối lại, lộ ra vẻ âm u, sau đó lại nở nụ cười giễu cợt: “A, đúng rồi, tao quên mất mày thích tao mà. Mày đang ghen à? Khó chịu vì tao thích con khác đúng không?”

Hắn bất ngờ kéo mạnh cô vào ngực, bàn tay vuốt dọc cổ cô, ngón tay lướt qua làn da mềm yếu như cố tình trêu ngươi.

“Không sao đâu.” Hắn nói, giọng nhẹ như thì thầm: “Con nhỏ đó chỉ để chơi thôi. Mày chỉ cần giúp tao vụ này, trong lòng tao mày vẫn là quan trọng nhất. Chứ mày cũng không muốn tao mò tới nhà, cho ba mẹ mày thấy con gái ngoan ngoãn, học trò gương mẫu của họ là kiểu con gái biết cởi sạch quần áo trước mặt tao rồi rên rỉ dâm đãng đâu… đúng không?”

Chu Y Y rơi nước mắt, người run lẩy bẩy trong vòng tay hắn: “Đừng… đừng làm vậy mà…”

“Ừ, ngoan thì sẽ không sao cả.” Tưởng Nghị An bóp cằm cô, giọng hắn trở nên dịu dàng đến giả tạo: “Giờ ngoan nào, nói cho tao nghe… bạn trai của Bùi Ngôn là ai.”

🦋🦋🦋

Sáng hôm sau, tiết học đầu tiên là tiết chữa bài thi tiếng Anh. Bùi Ngôn ở kiếp trước đã cầm trong tay chứng chỉ BEC3, nên mấy dạng đề cơ bản này với cô chẳng khác gì phép cộng trừ lớp một. Càng nghe càng chán, nghe đến nửa tiết đã bắt đầu gà gật, đầu gục xuống bàn, suýt ngủ quên.

Đang lim dim thì bị Giang Việt huých khẽ. Anh không nhìn cô, chỉ nhìn chằm chằm vào bài thi của mình, mặt lạnh tanh: “Giáo viên gọi cậu.”

Vừa ngẩng đầu lên, Bùi Ngôn liền thấy cô giáo tiếng Anh đang giơ bài thi viết của mình lên, phóng đại trên màn chiếu cho cả lớp xem, giọng hớn hở giới thiệu: “Gần đây cô phát hiện có một bạn tiến bộ rất nhanh, đó là bạn Bùi Ngôn! Hai lần kiểm tra tiếng Anh gần nhất đều đạt khoảng 140 điểm, hơn nữa bài viết tiếng Anh của bạn ấy vô cùng xuất sắc, từ vựng phong phú, ngữ pháp chuẩn xác, cách hành văn lại rất tự nhiên, bố cục mạch lạc, thật sự là một bài viết hoàn hảo. Bùi Ngôn, em lên đọc bài viết của mình cho cả lớp cùng nghe nhé!”

Bùi Ngôn: “……”

Cô thật sự muốn độn thổ luôn. Rõ ràng để tránh bị nghi ngờ, cô còn cố tình làm sai vài câu trắc nghiệm cho điểm rơi xuống bớt, ai ngờ vẫn bị cô giáo “soi” ra. Giờ thì hết đường chối, đành bất đắc dĩ đứng dậy, cầm bài thi đọc lại bài viết của chính mình.

Đời trước, sau khi tốt nghiệp đại học, Bùi Ngôn từng thực tập ở một công ty nước ngoài. Công việc mỗi ngày đều xoay quanh việc viết các bài quảng bá, giới thiệu sản phẩm cho khách hàng ngoại quốc và trao đổi thương vụ bằng tiếng Anh. Phát âm của cô mang chuẩn giọng Mỹ, lại thêm giọng nói vốn êm tai, tiết tấu rõ ràng, nhẹ nhàng vừa đủ. Với đám học sinh cấp ba mà nói, nghe cô đọc thậm chí còn dễ chịu hơn cả băng ghi âm luyện nghe chuẩn.

Trên mặt cô giáo tiếng Anh thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc lẫn tán thưởng. Ngay cả Giang Việt — người vốn ít bộc lộ cảm xúc — cũng khẽ ngẩng đầu, liếc nhìn cô một cái đầy bất ngờ.

Khi cô đọc xong, cả lớp không hẹn mà cùng vỗ tay rào rào. Tống Bách Ngạn ngồi phía sau huýt sáo ầm lên: “Wow, Tiểu Bùi tỏa sáng luôn rồi nha!”

Bùi Ngôn chỉ cảm thấy xấu hổ muốn chết. Cái kiểu “nữ chính phim truyền hình bỗng nhiên được tán dương giữa lớp” này, cô chỉ thấy phiền phức chứ chẳng hề thích thú đâu. Dưới hàng chục ánh mắt ngưỡng mộ, cô chỉ muốn chui luôn xuống đất cho xong.

Nhưng cô giáo tiếng Anh vẫn chưa chịu tha, còn tươi cười bảo cô chia sẻ “bí quyết học giỏi”.

Chia sẻ cái gì giờ? Người từng trải qua thi đại học, thi CET-4, CET-6, lại còn dùng tiếng Anh thương mại đi làm như cô, làm mấy đề kiểm tra cấp ba chẳng khác nào mở hack, nói sao cho không giả đây? Cô đành cười gượng bịa bừa: “Dạo này em hay xem tin tức tiếng Anh, tích lũy thêm từ vựng với luyện nghe. Tin tức dạng này dùng từ rất ngắn gọn, nên cũng giúp ích nhiều cho kỹ năng viết.”

Tan học, cô giáo gọi cô vào văn phòng, ánh mắt đầy kỳ vọng: “Tháng sau có kỳ thi tiếng Anh cấp quốc gia. Cô thấy khả năng nói của em rất tốt. Em có muốn đại diện cho lớp, cho trường mình tham dự, tranh thủ mang vinh dự về cho trường không?”

Cô giáo ngoài miệng là “hỏi ý kiến”, nhưng giữa mấy câu nói kia lại ẩn đầy sự ép buộc mang danh đạo đức. Bùi Ngôn biết mình chẳng có đường từ chối, đành gật đầu đồng ý.

Vừa bước ra tới cửa, cô giáo lại gọi với theo: “À đúng rồi, tiện thể em báo cho Giang Việt và Thời Dư biết luôn nhé, nói với hai bạn ấy về cuộc thi này.”

Bùi Ngôn ngẩn ra: “Bọn họ cũng tham gia ạ?”

“Đúng vậy chứ còn gì. Hai bạn đó luôn thay nhau giữ vị trí nhất nhì khối, năm nào cũng đạt điểm tuyệt đối môn tiếng Anh, tất nhiên phải có tên trong danh sách rồi.”

Thời Dư thì còn dễ nói, nhưng Giang Việt… làm sao cô phải đi thông báo cho anh ta đây? Nhớ lại trong ký ức, Giang Việt trước giờ chẳng mấy khi chịu tham gia mấy cuộc thi kiểu này, chắc lần này cũng thế thôi.

Ai ngờ, lúc cô giáo phát bảng đăng ký, Giang Việt lại không hề do dự, trực tiếp cầm bút viết tên mình xuống, gọn gàng, dứt khoát. Bùi Ngôn nhìn tờ đăng ký trong tay, cuối cùng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ ký tên mình vào, rồi nộp lên theo.

Người phản ứng dữ dội nhất lại chính là Tống Bách Ngạn. Tan học, anh liền kéo tay cô, giọng đầy uất ức: “Tại sao chứ? Tại sao lại không có phần của anh? Nếu sớm biết điểm tiếng Anh quan trọng thế này, anh đã chẳng ngủ gật trong giờ học rồi! Anh mà chịu học nghiêm túc chắc cũng vác được cái giải về khoe rồi đấy!”

Nói xong còn không quên liếc sang Thời Dư đang đi bên cạnh, giọng đầy chua chát: “Tiện nghi ai đâu không tiện nghi, lại tiện nghi cậu ta.”

Bùi Ngôn bật cười, ngước mắt nhìn trời: “Đây là đi thi đấu, không phải đi du lịch. Đừng tưởng em không biết trong đầu anh đang nghĩ gì.”

Tống Bách Ngạn hùng hồn đáp: “Làm việc kết hợp nghỉ ngơi mới là bí quyết thành công chứ! À mà thôi…” Anh bỗng nhớ ra mình không có tên trong danh sách, vội vàng đổi giọng nghiêm túc: “Dù sao các cậu đi thi cũng phải gạt bỏ hết tạp niệm, tập trung tinh thần, không được nghĩ đến mấy chuyện tình cảm linh tinh. Đặc biệt là ai đó… đừng có mà quyến rũ Tiểu Bùi nhà tôi, ảnh hưởng đến phong độ thi đấu của cô ấy!”

Thời Dư chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì. Nụ cười của anh rơi vào mắt Bùi Ngôn thì dịu dàng như gió xuân tháng ba, ôn hòa, ấm áp. Nhưng vào mắt Tống Bách Ngạn thì lại khác, cái kiểu cười kia rõ ràng là “ngụy ôn nhu, tàng dao kiếm”, trông cứ như đang ấp ủ âm mưu vậy.

Anh liền nghiêm mặt, nói với vẻ chính nghĩa hiếm thấy: “Tiểu Bùi, hứa với anh đi, đừng để bị cậu ta dụ dỗ. Sắc là tai họa, dâm là độc dược, em phải biết tránh xa những thứ này!”

Bùi Ngôn: …Anh à, lúc anh kéo tôi lên giường sao không nghĩ được mấy lời đạo lý nghe sang như thế này hả?

Ba người đi đến ven đường trước cổng trường, chuẩn bị tách ra. Nhà Thời Dư ở hướng ngược lại, trước khi rời đi, anh lấy từ trong ba lô ra một chai nước trái cây đựng trong ly pha lê xinh xắn, đưa cho Bùi Ngôn: “Cái này anh tự làm đấy. Bên trong có thêm chút tinh chất giúp an thần, dễ ngủ hơn. Uống trước khi đi ngủ, chắc sẽ giúp em ngủ ngon hơn.”

Bùi Ngôn ngẩn người nhìn chai nước trái cây kia. Thứ này, cô từng uống qua rồi. Ở kiếp trước, cũng vào một ngày như thế, vị bác sĩ kia đột nhiên đưa cho cô một chai giống hệt, mỉm cười nói: “Tôi tự làm đấy, giúp an thần, dễ ngủ. Em mang về thử xem, nếu hợp thì ngày nào tôi cũng làm cho em.”

Và anh ta thật sự làm thế. Dù có trực ca đêm, anh cũng luôn chuẩn bị sẵn phần nước trái cây của ngày hôm đó, đặt vào tủ lạnh nhà cô.

Hai chữ “mỗi ngày”, bao người nói thì dễ, nhưng thật sự làm được, ngoài anh ta, chẳng có mấy ai.

Bùi Ngôn nhận lấy chai nước, nâng trong tay như cầm bảo vật, nở nụ cười: “Vậy… có thể làm cho em mỗi ngày được không?”

Thời Dư khẽ cong môi, ánh mắt ôn hòa, mỉm cười đáp lại: “Được.”

“Ê ê, hai người các cậu nhất định phải lườm lườm liếc liếc nhau ngay trước mặt tôi à?” Tống Bách Ngạn liền kéo mạnh Bùi Ngôn về phía mình, chắn giữa hai người, trừng Thời Dư: “Dùng chút ân huệ nhỏ đã muốn tranh sủng à? Cậu nghĩ Tiểu Bùi của tôi dễ bị mua chuộc bằng một chai nước trái cây sao? Cô ấy không phải kiểu người tầm nhìn nông cạn như thế đâu, đúng không Tiểu Bùi…”

Anh vừa quay đầu lại, đã thấy Bùi Ngôn đang ôm chặt chai nước trái cây trong tay như ôm báu vật, khóe miệng còn nở nụ cười không nén nổi. Tống Bách Ngạn lập tức cứng họng, uất ức trừng Thời Dư: “Đừng tưởng thắng một trận nhỏ mà đắc ý! Biến đi, biến đi, suốt ngày chỉ biết giành Tiểu Bùi với tôi. Chúng ta về nhà thôi!”

Thời Dư chỉ mỉm cười, không đôi co thêm, khẽ nói tạm biệt với Bùi Ngôn rồi xoay người rời đi.

Người vừa đi, Tống Bách Ngạn liền bắt đầu màn “tranh sủng” mất nết: “Em em em… em thiên vị rõ ràng nha! Thấy cậu ta là mắt sáng như sao, cái gì của cậu ta cũng tốt đúng không?”

Bùi Ngôn bật cười, có chút chột dạ: “Sao lại thế được, anh cũng tốt mà.”

“Không nghe! Hôm nay anh bị tổn thương nghiêm trọng, về nhà cậu phải hôn bù cho tôi một trăm lần thì mới chịu!”

“Anh có thôi ngay cái miệng lại được không, đang ở trước cổng trường đấy!”

“Ờ, vậy anh nói nhỏ giọng lại nè…”

Giang Việt đứng đối diện bên ngã tư đường, gương mặt lạnh tanh, nhìn theo hai bóng người đang nắm tay nhau chậm rãi đi xa.

Anh từng nghĩ rằng Bùi Ngôn là một cô gái rất biết điều, ngoan ngoãn, tâm tư đơn thuần, mọi cảm xúc đều viết hết lên mặt. Vòng giao tiếp của cô cũng rất nhỏ, dường như chỉ biết xoay quanh một mình anh. Nhưng đến bây giờ anh mới nhận ra, có lẽ anh chưa từng thật sự hiểu cô.

Cô bắt đầu quen biết và qua lại với Tống Bách Ngạn từ khi nào, anh không hề hay biết. Vì sao cô và Thời Dư lại có thể nhìn nhau bằng ánh mắt ái muội như thế, anh cũng chẳng rõ.

Trong cặp sách của cô vẫn còn quyển vở ghi chép ngữ pháp tiếng Anh, thứ anh đã tỉ mỉ làm suốt mấy đêm liền, từng lỗi sai trong bài kiểm tra tháng trước anh đều tra cứu, chỉnh sửa cẩn thận chỉ để giúp cô học tốt hơn. Nhưng thật ra, cô hoàn toàn không cần đến nó.

Anh bỗng nhận ra, hóa ra trong cuộc đời Bùi Ngôn, anh chẳng hề quan trọng đến thế. Thậm chí sau khi không còn anb bên cạnh, cô dường như sống vui vẻ và tốt hơn trước.

Còn anh thì ngược lại, cố chấp, khổ sở, dùng trăm phương ngàn kế chỉ để níu lấy bất cứ cơ hội nào có thể lại gần cô, mà kết quả vẫn chỉ là dáng vẻ chật vật, đáng thương.

Thu hồi ánh nhìn, anh lặng lẽ bước đi. Trên con đường lớn, cạnh lề đường có một chiếc xe màu đen dừng sẵn từ lâu. Cửa xe đột ngột mở ra, một người đàn ông mặc vest bước xuống, vẻ mặt nghiêm túc, lễ phép.

“Thiếu gia, ông chủ bảo cậu cuối tuần này về nhà một chuyến.”

Giang Việt nhìn chằm chằm gương mặt vô cảm, máy móc của người vệ sĩ trước mặt, trong mắt thoáng qua một tia chán ghét.

“Biết rồi.”

Giọng anh lạnh lẽo, cộc lốc, không chứa chút cảm xúc nào.