Ngày hôm sau là lượt thi đấu thứ hai của hạng mục cử tạ. Vì hôm trước “vận động” hơi kịch liệt nên eo của Bùi Ngôn vẫn còn đau âm ỉ.
Thành ra, chẳng có gì bất ngờ khi cô không thể giành được thứ hạng như mình mong muốn.
Quách Tiểu Trân thầm thích một bạn nam tham gia nội dung nhảy xa. Cô bạn ngại đi một mình nên năn nỉ Bùi Ngôn cùng đi cổ vũ.
Vì đều là người xa lạ, Bùi Ngôn chẳng có hứng thú lắm. Cô đứng một bên, vừa xem vừa cầm điện thoại tám chuyện với Thời Dư.
Thời Dư bảo: “Tuần này chắc anh xong việc ở nhà rồi, thứ hai tuần sau sẽ trở lại trường. Em đừng lo.”
Bùi Ngôn mạnh miệng đáp: “Lo cái gì chứ, em có lo cho anh đâu.”
“Ừ,” Thời Dư khẽ cười trong điện thoại, “Là anh lo cho em. Cũng… rất muốn gặp em nữa.”
Bùi Ngôn nghe xong, môi bất giác cong lên, tay ôm điện thoại, khóe miệng không giấu được nụ cười.
Ngay lúc ấy, ánh sáng trước mặt bị chặn lại. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp một chàng trai xa lạ. Hắn cao, vóc dáng gầy mà rắn chắc, tóc dài che tai, phía sau còn buộc thành một nhúm nhỏ. Ánh mắt hắn nhìn cô vừa lười nhác vừa ngả ngớn, toát ra vẻ lưu manh không hề giấu giếm.
“Bạn học, cho anh xin cái tên rồi mình kết bạn nha?” Gã nhai kẹo cao su, giọng lơ lửng, cười nửa miệng, đầy trêu chọc.
Bùi Ngôn khẽ nhíu mày, cất điện thoại vào túi áo: “Tôi không có hứng thú đâu.”
“Hả?” Hắn thổi bong bóng kẹo cao su, sau đó dùng đầu lưỡi chọc vỡ, lại thong thả nhai thêm mấy cái, rồi phun cục kẹo xuống bãi cỏ trước mặt. Nụ cười hắn thoắt cái trở nên ngang ngược, giọng đe dọa: “Em thử từ chối xem.”
“Bùi Ngôn… hay là để tớ đi gọi Tống Bách Ngạn tới?” Quách Tiểu Trân lo lắng ghé sát tai cô, thì thầm.
Bùi Ngôn chỉ khẽ mỉm cười trấn an cô bạn, rồi quay lại nhìn gã kia, mặt không biểu cảm, giọng điềm nhiên: “Ok, số điện thoại của anh bao nhiêu? Tôi thêm.”
Gã buộc tóc sau đầu đọc ra một chuỗi số, chờ Bùi Ngôn nhập xong rồi gửi lời mời kết bạn, hắn mới cười hài lòng: “Anh tên Tưởng Nghị An, nhớ kỹ nha.”
Khi đám người đó rời đi, mặt Quách Tiểu Trân đã trắng bệch: “Tưởng Nghị An… chẳng phải là cái thằng bị lưu ban ba năm ở lớp 12 sao? Tháng trước còn đánh cả giáo viên chủ nhiệm nhập viện đấy. Mà nhờ ba hắn năm nào cũng quyên góp thiết bị cho trường nên chuyện cứ thế bị ém đi… Bùi Ngôn, nghe nói trước đây hắn từng chụp ảnh nóng với bạn nữ cùng lớp, còn bức người ta đến mức trầm cảm rồi nghỉ học. Cậu… đừng dính dáng gì tới hắn nha.”
Bùi Ngôn vừa thêm bạn xong liền lập tức kéo hắn vào danh sách chặn, giọng điềm tĩnh: “Mình biết rồi.”
Cô nhớ rõ người này. Không phải vì lời đồn, mà vì năm cô học lớp 12 có một bạn nữ cùng khối tên Chu Y Y đã cắt cổ tay tự sát. Sau này mọi người mới biết Chu Y Y và Tưởng Nghị An đã qua lại hơn hai năm, thậm chí còn từng mang thai.
Nhưng Tưởng Nghị An vốn là loại chẳng biết an phận. Hắn ngày ngày đi lừa gạt, dụ dỗ các cô gái ngây thơ. Hắn coi Chu Y Y chẳng khác gì một người để thỏa mãn nhất thời, gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi. Đến khi chia tay, hắn còn tung cả video giường chiếu của hai người lên mạng.
Chu Y Y sau cú sốc ấy hoàn toàn sụp đổ, tinh thần rối loạn mà cắt cổ tay tự tử. Sau khi được cứu, cô ấy vẫn bị cưỡng chế thôi học. Câu chuyện này từng được thầy cô nhắc lại trong các buổi sinh hoạt, lấy làm ví dụ “yêu sớm là hại thân”, chứ chưa từng có ai nói đến sự tàn nhẫn của thằng con trai kia.
Sau này, Bùi Ngôn nghe tin về Chu Y Y trong một buổi họp lớp sau khi tốt nghiệp. Có người bảo từng vô tình thấy cô ấy khi lướt livestream, hóa ra Chu Y Y giờ làm host cho một kênh phát sóng nội dung sex hạng ba, trang điểm đậm, phẫu thuật thẩm mỹ thất bại, chỉ biết cách nở nụ cười gượng gạo, vừa nói vừa lấy lòng những khán giả xa lạ để xin quà tặng.
Cả nhóm khi đó chỉ cười khẩy, giọng đầy khinh bỉ: “Ha, ai biểu hồi học cấp ba không biết giữ mình, mới tí tuổi đầu đã lên giường, còn phá thai…”
Không một ai đứng ra bênh vực cô ấy cả.
Rõ ràng người gây ra mọi chuyện là Tưởng Nghị An, kẻ ích kỷ, độc ác, hại biết bao cô gái. Ấy vậy mà ai nấy đều chọn cách khoan dung cho hắn.
“Vì hắn vốn là kiểu người như vậy mà, có gì phải làm quá đâu.”
“Với lại, đàn ông ai mà chẳng thế.”
Thậm chí, về sau Bùi Ngôn còn đọc thấy tên hắn trên bản tin kinh tế tài chính. Hắn là người thừa kế công ty của cha hắn, dáng vẻ đứng đắn, tao nhã, tràn đầy khí chất của “thế hệ trẻ thành đạt”.
Hắn nhìn thẳng vào ống kính, nói chắc nịch: “Tôi nghĩ để thành công, điều quan trọng nhất chính là biết tự kiềm chế.”
Cô nhìn màn hình, chỉ thấy châm chọc. Nực cười hết sức.
Chiều tan học, điện thoại của Bùi Ngôn rung liên hồi. Trên màn hình, toàn là những cuộc gọi từ một số lạ.
Cô do dự một lúc rồi ấn nghe.
Đầu dây bên kia, một giọng nói lạnh lẽo, nham hiểm như rắn độc trườn vào tai: “Bùi Ngôn đúng không? Hình như tôi quên chưa nói với em, nếu dám không trả lời tin nhắn của tôi… em sẽ phải chịu một hình phạt rất thảm đấy.”
Cô cau mày: “Anh lấy số tôi ở đâu?”
Tưởng Nghị An bật cười khẽ, giọng kéo dài: “Em đoán xem?”
Bên cạnh, Tống Bách Ngạn đang cùng cô đi bộ, thấy cô đổi sắc mặt thì lập tức cảnh giác: “Em đang nói chuyện với ai vậy?”
Đầu dây bên kia lập tức xen vào, giọng khẽ nhếch lên: “Ồ, bên cạnh em còn có đàn ông? Bạn trai à?”
“Phải thì sao?” Bùi Ngôn lạnh lùng nói: “Đã biết tôi có bạn trai rồi thì tốt nhất đừng quấy rầy nữa.”
“Không đâu.” Giọng hắn chậm rãi, như đang nhấm nháp từng chữ, “Biết em có bạn trai, tôi lại càng thấy thú vị. Em thử tưởng tượng xem, nếu tôi đè em xuống, dùng côn thịt đâm vào hoa huyệt của em, bắn đầy bên trong… rồi quay lại gửi cho bạn trai em xem. Cảnh đó chắc vui lắm nhỉ? Tôi đang nghĩ, nên địt em ở tư thế nào cho rõ mặt hơn đây… chắc là…”
“Câm miệng, bằng không tao cắt phăng thằng em của mày đấy.”
Giọng trầm thấp của Tống Bách Ngạn vang lên. Không biết anh đã áp sát vào từ lúc nào, nghe được nửa cuộc đối thoại, liền giật lấy điện thoại, mặt tối sầm, mắng thẳng: “Mày nghĩ mày là ai hả? Gọi điện đe dọa con gái nhà người ta, đồ bệnh hoạn. Cái gì? Tưởng Nghị An? Ai cơ? Ha, tao phải biết mày là thằng quái nào chắc? Mày tưởng mày nổi tiếng lắm à, biến thái hả?”
Tưởng Nghị An hình như lần đầu bị người mắng thẳng mặt, chẳng những không sợ mà còn bật cười lạnh: “Tốt lắm. Nói cho tao biết mày là ai đi, tao sẽ không để yên chuyện này đâu.”
Tống Bách Ngạn hừ khẽ, giọng lười nhác, nói: “Bệnh tâm thần à. Tao ngu gì nói cho mày biết. Không biết thì tự đi hỏi xem bạn trai của Bùi Ngôn là ai đi ha.”
“Được. Chờ đấy. Tao sẽ khiến mày sống không bằng chết…”
Chưa kịp nói hết, điện thoại đã bị cúp thẳng.
Tống Bách Ngạn cau mày, lập tức chặn số, rồi đưa máy lại cho cô: “Yên tâm. Anh không để thằng biến thái đó bén mảng lại gần em đâu.”
Nói xong, anh như sực nhớ ra điều gì, bèn nghiêm túc nói: “Đêm nay anh qua nhà em ở tạm nhé. Lỡ nửa đêm nó phá cửa sổ chui vào thì sao?”
Bùi Ngôn trừng mắt, suýt nữa bật cười: “Anh bị ngáo à? Đây là tầng mười sáu, hắn có biến thái cũng đâu phải Spider Man mà trèo tường chui vào được.”
Tống Bách Ngạn chẳng thèm nghe, vòng tay ôm chặt cô, kiên quyết không buông: “Dù sao em ở một mình cũng sợ mà, không cho anh ngủ chung thì định để tên gian phu của em nửa đêm bò lên giường hả?”
Bùi Ngôn chỉ biết dở khóc dở cười. Cô cũng quen rồi, cái kiểu mỗi ngày cậu lại “đổi vai” cho Thời Dư một lần. Hôm thì gọi là bạn trai, hôm lại nói cậu là “chính thất”, Thời Dư là “tiểu tam”, như bây giờ thì Thời Dư lại biến thành “gian phu”.
“Anh biết hết rồi sao?”
Tống Bách Ngạn nhún vai, mặt tỉnh bơ: “Hôm qua em đang ngủ ngon, nửa đêm bỗng giật mình tỉnh dậy, còn chui vào lòng anh run cầm cập, lúc đó anh đoán ra ngay. Chắc tối hôm đó em gõ cửa nhà anh… cũng vì chuyện này, đúng không?”
Thấy trên mặt cô thoáng hiện chút áy náy như bị vạch trần, anh liền bật cười, đưa tay véo nhẹ má cô: “Đừng làm cái mặt đó. Anh cũng có thiệt thòi gì đâu. Với lại, lúc em sợ mà vẫn nghĩ đến anh… anh thấy vui lắm.”
Ban đầu, anh chỉ định nói vậy để trêu cô, kiếm chút lợi thế mà đòi phúc lợi ôm ấp. Nhưng nhìn thấy cô thật sự áy náy, anh lại mềm lòng, không nỡ trêu thêm.
“Thôi được rồi, chuyện ngủ chung thì em cứ yên tâm đi.” Anh cười, giọng nửa đùa nửa thật: “Anh rất có kinh nghiệm trong khoản này đó. Ôm ấm tay, mềm vai, cơ thể ấm, có thể cho em làm gối ôm. Bảo đảm không mơ thấy ác mộng, còn dễ ngủ nữa. Em thử rồi còn gì, sao nào? Có muốn cho anh đánh giá năm sao để lần sau tiếp tục phục vụ không?”
Bùi Ngôn khẽ cười, vòng tay ôm lại anh, đầu tựa lên vai, nhắm mắt cảm nhận hơi ấm cơ thể quen thuộc đang bao quanh mình, lòng bỗng thấy yên tĩnh đến lạ.
“Ừm… cho năm sao nhé. Em rất thích.”
![Bìa [SLN16T] – Chương 19: Đánh Giá Năm Sao](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)