Đường chạy được vây kín bởi một vòng người xem. Bùi Ngôn thật sự không ngờ, hóa ra xem người ta chạy bộ cũng có thể khiến đám học sinh hưng phấn đến vậy. Không chen chúc thì cũng đứng kiễng chân, hết lớp này tới lớp khác vây quanh.
Nữ sinh kéo đến thì còn hiểu được, chắc chắn là để ngắm Tống Bách Ngạn rồi. Nhưng đám nam sinh cũng hùa theo, chen vai thích cánh xem náo nhiệt, tụ tập đông như hội!
Tống Bách Ngạn kéo tay Bùi Ngôn, thần thần bí bí dắt cô ra đứng ngay sát vạch đích, cười tươi rói nói: “Tiểu Bùi, cậu chỉ cần đứng đây không nhúc nhích, tôi nhất định sẽ giành hạng nhất cho xem!”
Bùi Ngôn bật cười. Đại ca, cậu tự tin dữ vậy luôn á?
Cô liếc qua dãy vận động viên đang chuẩn bị. Kia là số 2, cô nhớ rõ người này. Đó là học sinh chuyên thể dục từng phá kỷ lục chạy 800 mét của toàn tỉnh năm lớp 12, được cử thẳng vào Học viện Thể dục. Trước kỳ thi đại học, cậu ta còn từng chạy đến tìm cô tỏ tình, kết quả là bị Giang Việt mặt lạnh cản ngang, nghiêm giọng nói: “Bây giờ mà còn tỏ tình là sao? Muốn ảnh hưởng thành tích thi của cô ấy hả?”
Cuối cùng, khi bị Giang Việt kéo đi, cô vẫn nhớ rõ gương mặt đỏ bừng của cậu trai ấy, vừa xấu hổ vừa bối rối.
Tống Bách Ngạn bất ngờ chọt nhẹ má cô, kéo cô ra khỏi dòng hồi tưởng: “Này, có nghe tôi nói gì không đó? Tôi mà giành giải nhất, cậu có tính thưởng gì cho tôi không? Ví dụ như… một lần tắm uyên ương chẳng hạn~”
Bùi Ngôn hoảng hồn, lập tức đưa tay che miệng anh lại. Sau khi chắc chắn xung quanh không ai nghe thấy, cô liền trừng anh một cái, thấp giọng nói: “Cậu thắng rồi hẵng nói mấy lời đó!”
Tống Bách Ngạn nhướng mày, nụ cười càng rạng rỡ, đẹp trai đến mức không biết xấu hổ là gì: “Tôi hiểu rồi, coi như cậu đã đồng ý nhé! Tôi chắc chắn sẽ thắng!”
Anh ngẩng cao đầu, tự tin và kiêu ngạo đến mức ánh nắng chiếu lên cũng thấy sáng lóa. Bùi Ngôn nhìn theo, trong lòng không nỡ dội nước lạnh, chỉ đành khẽ gật đầu, mỉm cười khích lệ: “Ừ, cố lên nha!”
Tống Bách Ngạn nghe vậy càng hớn hở, nét mặt như được rót mật, vừa cười vừa đi về phía đường chạy chuẩn bị xuất phát.
Khi tiếng súng lệnh vang lên, đám con trai phía sau đồng loạt hò hét ầm trời, âm thanh náo động hơn cả cổ động viên ngoài sân vận động: “Anh Tống! Xông lên đi anh!!! Tiệm net tháng này có trả được tiền hay không là trông hết vào anh đấy!!!”
Bùi Ngôn nghe một hồi mà vẫn thấy… sai sai. Cô quay đầu, tiện tay túm lấy một cậu bạn hỏi nhỏ: “Cái gì mà tiệm net rồi gì mà trả tiền tháng vậy?”
Đối phương vừa thấy cô, mặt mày hớn hở, cung kính như gặp chị dâu nhà tướng: “Ui chao, chào chị dâu! Chị dâu mau cổ vũ cho anh Tống đi! Anh ấy hứa rồi, nếu giành hạng nhất sẽ bao tiền net tháng này cho tụi em đó!”
Bùi Ngôn nghẹn lời. Trong đầu cô chỉ hiện lên bốn từ “phá gia chi tử” to tướng. Trời ạ, chẳng qua là chạy 800 mét thôi mà, sao lại làm như đang thi Olympic, còn bày đặt hứa hẹn đãi net, tự tin đến mức muốn bật champagne ăn mừng trước luôn vậy trời…
Cậu nhóc “chân chó” đó vừa thấy nét mặt cô là hiểu ngay, liền vội vàng phân trần: “Chị dâu, chị đừng hiểu lầm! Đây không phải chỉ là cuộc thi bình thường đâu! Đây là trận chiến giữa những người đàn ông, là trận chiến bảo vệ chị dâu đó!”
Bùi Ngôn nghiêng đầu: “Liên quan gì tới tôi?”
Cậu ta lập tức chỉ ra đường chạy: “Thấy người kia không? Cái người chạy cùng anh Tống đó, hôm bữa chuẩn bị tỏ tình với chị bị anh Tống phát hiện! Thế là anh ấy nói, nếu hôm nay anh ấy thắng, thì thằng nhóc kia sau này không được bén mảng tới làm phiền chị nữa!”
Bùi Ngôn: “…” Đấy, cô biết ngay mà. Tống Bách Ngạn chịu bỏ tiền bao tiệm net, ắt hẳn là có âm mưu!
Chặng cuối 800 mét, hai người dẫn đầu bắt đầu tăng tốc. Tốc độ họ nhanh đến mức bỏ xa đám phía sau một quãng dài. Đám nam sinh phía sau vì “phúc lợi được bao tiền net” mà gào rát cả cổ, tiếng hò hét dội vang cả sân, khiến tai Bùi Ngôn cũng ong ong lên.
Nửa vòng cuối, cô cuối cùng cũng thấy rõ mặt Tống Bách Ngạn. Anh đang băng băng lao tới, mái tóc bị gió thổi ngược để lộ vầng trán sáng bóng. Ánh mắt anh nhìn thẳng về phía cô, nét cười trên môi còn rực rỡ hơn cả nắng chiều.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, anh dường như khóa chặt tầm nhìn, không hề dời đi dù chỉ một chút.
Bị một người nhìn chăm chú như thế, lại còn đang chạy thẳng về phía mình, trong khoảnh khắc ấy thế giới như ngưng đọng. Tiếng hò hét, tiếng bước chân, cả khung cảnh ồn ào đều như bị tắt tiếng. Trong mắt cô chỉ còn lại mỗi bóng dáng của Tống Bách Ngạn.
Và cô nghe thấy rõ ràng tiếng tim mình đang đập thình thịch…
Còn lại 10 mét cuối. Ánh mắt Tống Bách Ngạn dừng trên bóng dáng quen thuộc kia, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp. Đó là người anh đã từng đứng từ xa ngước nhìn vô số lần, là người anh không dám đến gần, cũng chẳng dám chạm vào. Nhưng giờ đây, cuối cùng cô ấy đã thuộc về anh.
Tốc độ dưới chân anh càng lúc càng nhanh, toàn thân bùng nổ sức lực. Anh làm điều mà trước đây anh đã bao lần muốn làm mà chẳng thể. Anh lao thẳng về đích, về phía cô gái đang đứng đó, dang tay ôm chầm lấy cô.
Cứ như thể ôm được cô là ôm trọn cả thế giới vậy.
Xung quanh vang lên tiếng reo hò, la hét, huýt sáo ầm ĩ. Cả trai lẫn gái đều vỗ tay hò hét vì màn kết thúc “lãng mạn như phim” này. Thầy thể dục – trọng tài của cuộc thi – chỉ biết mở to mắt rồi lại làm ngơ, vừa lắc đầu vừa âm thầm bấm đồng hồ, ghi lại kết quả:
“Giải nhất, Tống Bách Ngạn!”
So với người thắng cuộc, đám con trai phía sau còn phấn khích hơn, nhất là mấy cậu bạn đang chờ “được bao net”. Cái cậu “chân chó” ban nãy hăng hái hét lên: “Dù sao anh Tống cũng thắng rồi, mà thắng này phải cảm ơn chị dâu đúng không? Nào nào, mọi người mau gửi lời cảm ơn chị dâu đi thôi!”
Tống Bách Ngạn vẫn ôm khư khư Bùi Ngôn trong lòng, nghe đám kia gọi “chị dâu” mà cười toe đến tận mang tai: “Ha ha ha, không cần cảm ơn đâu, không cần cảm ơn đâu! Về rồi anh gửi lì xì cho hết nhé!”
Khoảnh khắc rung động vừa nãy của Bùi Ngôn lập tức tan sạch. Cô nhíu mày, đẩy nhẹ vai anh: “Buông ra, nặng quá rồi đó.”
Càng bị đẩy, anh càng cố tình nghiêng người dựa vào, giả bộ yếu ớt: “Không buông… chạy 800 mét xong mệt quá, không còn sức rồi… đứng không nổi… cần Tiểu Bùi ôm…”
Mặt Bùi Ngôn lạnh tanh, thẳng tay gỡ anh ra, xoay người bỏ đi: “Vậy nằm xuống đất mà nghỉ đi.”
Tống Bách Ngạn lập tức chạy theo, vừa đi vừa cười, giọng nhỏ nhẹ như dỗ dành: “Tiểu Bùi, tôi thích cậu lắm đó…”
“Ừ, mình biết.” Cô mím môi, khẽ cong khóe miệng.
Anh nghiêng đầu, nhìn cô chăm chú, hỏi nhỏ, giọng cố tỏ ra như vô tình mà lại đầy chờ mong: “Thế còn cậu? Cậu có thích tôi không?”
Bùi Ngôn không trả lời. Cô im lặng, mắt vẫn hướng về phía trước. Còn trái tim lại đang đập loạn như vừa chạy 800 mét cùng anh.
“Ai, không sao đâu. Tôi biết mà, cậu là kiểu người dễ ngại, thẹn thùng……” Tuy trong lòng có chút hụt hẫng, nhưng anh vẫn cố tỏ ra thản nhiên, pha trò để xua đi sự ngượng ngùng giữa hai người.
“Thích chứ.” Bùi Ngôn khẽ đáp, giọng rất nhỏ, mềm như gió thoảng: “Tớ cũng thích cậu.”
Bước chân Tống Bách Ngạn khựng lại.
Anh nhìn cô, đôi mắt sáng rực, khóe môi cong lên, ý cười hớn hở không kìm nổi: “Cậu… nói lại lần nữa được không?”
“Không nói.”
“Chỉ một lần nữa thôi mà……”
“Không được.”
“Hả, vậy thôi vậy.” Anh vẫn đứng yên, không nhúc nhích. Bùi Ngôn liếc qua, nhướng mày: “Gì thế, chẳng lẽ định bắt chước con nít, ăn vạ khóc lóc à?”
“Không phải.” Tống Bách Ngạn rất nghiêm túc đáp, mặt cũng nghiêm luôn: “Tôi… cứng rồi.”
!!!
Ánh mắt Bùi Ngôn lập tức lia xuống dưới. Dù anh đang mặc quần thể thao rộng thùng thình, vẫn không giấu nổi cái “lều” đang dần nhô lên.
“Cậu bị sao vậy, là cẩu à? Thấy đâu cũng động dục được hả!”
“Tôi có muốn thế đâu! Nghe cậu nói thích tôi, tim còn chưa kịp đập xong thì nó đã tự phản ứng rồi!” Tống Bách Ngạn bày ra gương mặt vô tội, đáng thương, vừa xấu hổ vừa không biết làm sao.
Cô nhìn anh, thật sự hết cách mà. Trong lòng vừa bực vừa buồn cười.
Nghĩ ngợi một chút, Bùi Ngôn bỗng bước lại gần, nhón chân kề sát bên tai anh, thì thầm thật nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe:
“Ờm… hôm nay kỳ dâu của mình cũng vừa mới hết.”
Cổng trường trước sau đều có bảo vệ canh giữ, dù đang trong dịp đại hội thể thao cũng chẳng thể tùy tiện ra vào. Bùi Ngôn thật không ngờ, lần đầu tiên trong đời cô dám trèo tường trốn học… lại là để đi làm tình.
Vừa bước vào sảnh khu chung cư, chưa kịp bấm thang máy, Tống Bách Ngạn đã không chờ nổi mà cúi xuống hôn cô.
Lưng cô dựa vào vách thang máy lạnh buốt, trước ngực lại là vòng tay ấm nóng của anh. Bùi Ngôn ngửa đầu, cằm được anh nâng lên, gần như bị ép theo nhịp mà đáp lại nụ hôn ấy, vừa gấp gáp, vừa cuồng nhiệt, hoàn toàn cuốn cô vào hơi thở của anh.
Cửa thang máy vừa mở, hai người vẫn còn quấn lấy nhau, vừa ôm vừa hôn, bước lảo đảo ra hành lang. Tay Tống Bách Ngạn không an phận, lần theo vạt áo đồng phục, chạm vào bên trong, xuyên qua lớp vải mỏng tìm đến bầu ngực khiến cô run lên.
“Mới mấy ngày không gặp thôi mà, hình như ngực Tiểu Bùi lại nảy nở thêm rồi.” Giọng anh khàn khàn, mang theo ý cười trêu chọc.
Khóa kéo đồng phục bị cậu kéo xuống, ngay khi anh vừa định cởi nốt lớp áo trong, Bùi Ngôn mới hoàn hồn, giọng hơi run: “Đừng… về nhà đã…”
“Tầng này chỉ có hai nhà chúng ta ở, sẽ không ai thấy đâu.” Anh khẽ thì thầm bên tai cô, giọng vừa dỗ dành vừa khàn đục vì kìm nén.
Trong đầu anh vẫn thấp thoáng ý nghĩ táo bạo muốn thử xem cảm giác ở hành lang thế nào, nhưng thấy vẻ mặt cô sắp nổi giận, anh đành nuốt ham muốn xuống, nhanh tay lấy chìa khóa mở cửa, kéo cô vào trong.
Chỉ là, trong lòng vẫn còn ngứa ngáy nghĩ thầm rồi cũng sẽ có một ngày, anh chơi cô giữa hành lang này.
![Bìa [SLN16T] – Chương 17: Chạy Như Bay Đến Bên Cô](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)