Bìa [SLN16T] – Chương 16: Câu Dẫn Thất Bại
SLN16T

[SLN16T] – Chương 16: Câu Dẫn Thất Bại

Tác giả: Minh Đính

2298 từ · 10 phút đọc

Câu Dẫn Thất Bại

Thật ra đã mấy ngày Bùi Ngôn không nói chuyện với Giang Việt rồi.

Hôm đó khi Giang Việt chủ động đến xin lỗi, cô mới chợt nhận ra, hóa ra người mà cô từng đem lòng yêu đến khắc cốt ghi tâm, lại chỉ là một cậu học sinh trung học hoàn toàn chẳng biết gì về quá khứ giữa hai người.

Anh không mang theo những ký ức đã từng cùng cô trải qua. Anh không biết trong kiếp trước cô đã từng hết lòng hết dạ yêu anh ra sao; cũng không biết giữa họ đã từng có bao nhiêu ngọt ngào, bao nhiêu lần cãi vã, tổn thương, rồi tuyệt vọng. Anh không hề nếm qua những cay đắng ấy, vậy nên cô cũng chẳng biết mình còn giận ai, còn hận ai nữa.

Người trước mắt này không phải là Giang Việt từng nhìn cô bằng ánh mắt lạnh như dao, vừa yêu vừa hận, khiến cô đau đến tê tâm liệt phế; mà chỉ là một thiếu niên cấp ba còn chưa hiểu hết tình yêu là gì.

Còn cô, Bùi Ngôn bây giờ chẳng qua chỉ là đang hồi tưởng lại mối tình đơn phương từng nhen nhóm nơi bàn học năm ấy mà thôi.

Nói thật thì Giang Việt của tuổi học trò chỉ là một người khiến cô uổng phí tấm chân tình. Nhưng con gái ở tuổi thiếu niên, ai mà chẳng từng lãng phí chút yêu thương cho sai người, để rồi từ đó rút ra kinh nghiệm, học cách trưởng thành đâu.

Nghĩ đến đây, Bùi Ngôn bỗng thấy lòng mình sáng tỏ. Cô đã hai mươi lăm tuổi, là một người trưởng thành đã đi qua bao nhiêu va vấp rồi. Cớ gì lại phải bận lòng tranh hơn thua với một cậu nhỏ vị thành niên? Nghĩ kỹ, như vậy chẳng phải trông cô vừa ngây thơ vừa chưa đủ chín chắn sao?

Thế nên từ đó về sau cô không còn châm chọc bóng gió, cũng chẳng hơi đâu giận dỗi khiến Giang Việt phải hít thở nặng nề nữa. Cô chỉ đơn giản là không thèm để tâm đến anh thôi.

Sau lần chủ động làm hòa không thành, Giang Việt có lẽ cũng bị tổn thương lòng tự tôn. Vì vậy mà anh cũng chẳng chủ động bắt chuyện với cô nữa. Hai người ngồi chung bàn, ngay cả ánh mắt cũng chẳng buồn chạm nhau, coi nhau như người xa lạ.

Nhưng lúc này đây, khi Bùi Ngôn đối mặt với anh, cô lại thấy rõ ràng trong mắt anh hiện lên cả vẻ giận dữ lẫn đau đớn.

Giọng anh lạnh băng, từng chữ nghẹn lại ở cổ, gằn giọng hỏi: “Các người đang làm cái gì vậy?”

Tống Bách Ngạn là người phản ứng đầu tiên. Trên gương mặt anh ta nở nụ cười tự nhiên, thoải mái choàng tay ôm vai Bùi Ngôn: “Như cậu thấy đấy, bọn tôi đang yêu sớm thôi mà.”

Ánh mắt Giang Việt dừng thẳng trên người Bùi Ngôn, sắc bén, sâu kín, như đang đợi cô mở miệng.

Rõ ràng là cô chẳng làm gì sai, nhưng ánh nhìn ấy lại khiến cô có cảm giác như mình là kẻ phản bội, thật giống như một người vợ vụng trộm bị bắt quả tang, còn anh thì bị một chiếc mũ xanh đội lên đầu, vừa nhục nhã vừa đau đớn.

Xì! Cô có gì mà phải chột dạ chứ.

Cô thản nhiên đón nhận ánh nhìn ấy, giọng điệu bình tĩnh đến lạnh lùng: “Ừ, đúng vậy đấy.”

Cô còn cố tình dựa sát hơn vào lòng ngực Tống Bách Ngạn, như muốn trêu tức anh, lại thật giống một đứa trẻ đang khoe chiến lợi phẩm của mình.

Sắc mặt Giang Việt bỗng chốc tái nhợt. Ánh mắt anh trở nên mờ mịt, đứng lặng người tại chỗ, chỉ biết nhìn chằm chằm bàn tay Tống Bách Ngạn đang đặt trên vai cô.

Rất lâu sau, anh mới cất tiếng, giọng trầm khàn mang theo chút run rẩy: “…Tại sao lại là cậu ta?”

“Ê ê ê, cậu nói gì thế? Cái giọng điệu đó là sao hả? Tôi có điểm nào không tốt chứ? Tôi với Tiểu Bùi của tôi là một cặp trời sinh, trai tài gái sắc, trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử…”

Bùi Ngôn hung hăng véo mạnh một cái vào hông Tống Bách Ngạn, buộc anh ta phải ngậm miệng lại.

Cô quay sang nhìn Giang Việt: “Tôi ở bên ai hình như cũng chẳng cần phải báo cáo với cậu đúng không?”

Nói rồi, cô kéo tay Tống Bách Ngạn mặt không biểu cảm lướt ngang qua bên cạnh anh.

Bất ngờ, cổ tay cô bị ai đó giữ chặt. Giang Việt nắm lấy tay cô nhưng lại chẳng dám nhìn vào mắt cô, đôi mắt ấy giờ lạnh lẽo và xa lạ đến mức khiến người ta nghẹt thở. Anh cúi đầu,l nhìn chằm chằm hoa văn trên nền gạch, giọng khàn khàn: “Cậu… cậu, tôi có chuyện muốn nói với cậu. Chúng ta có thể nói chuyện riêng một lát được không?”

Bùi Ngôn cố rút tay ra, nhưng sức anh quá mạnh, không sao thoát được. Tống Bách Ngạn lập tức bước đến, nắm lấy bàn tay đang bị giữ kia, ánh mắt đanh lại mang theo sự cảnh cáo rõ ràng: “Buông tay ra đi. Giật tay người khác như vậy, nhất là bạn gái người ta là hành vi rất thiếu lịch sự đấy nhé.”

Giang Việt không chịu nhượng bộ. Tống Bách Ngạn dùng sức kéo, anh lại càng siết chặt hơn. Hai người cứ thế giằng co, mỗi người đều dùng hết sức chỉ để giành lấy tay cô. Bị kẹp giữa hai bên, Bùi Ngôn cảm thấy như cổ tay sắp bị kéo đứt, cô cau mày, kêu lên: “Đau!”

Hai người lập tức giật mình, đồng loạt buông tay.

Ánh mắt Giang Việt lập tức rơi xuống cổ tay cô, nơi ấy đã hằn lên một vệt đỏ. Anh hơi mím môi, khẽ nói: “Xin lỗi.”

Tống Bách Ngạn liền nắm lấy tay cô, vẻ mặt đầy xót xa, dịu dàng xoa chỗ bị đỏ đó. Bùi Ngôn nhíu mày, giật tay lại: “Đủ rồi, đủ rồi! Cậu đừng có chạm vào tay mình kiểu buồn nôn đó nữa, ghê chết đi được!”

Tống Bách Ngạn ấm ức, phụng phịu như đứa trẻ: “Tiểu Bùi à, rõ ràng tôi đang lo cho cậu, sao cậu lại bảo là ghê tởm chứ!”

Hai người cứ thế đùa cợt, tay trong tay rời đi, chẳng thèm để ý tới Giang Việt đang đứng phía sau, như thể anh chỉ là không khí mà thôi.

Phía sau, giọng Giang Việt trầm thấp vang lên, xen chút khẩn cầu: “Tôi thật sự có chuyện muốn nói với cậu.”

Nhưng Bùi Ngôn không hề dừng bước, cũng chẳng ngoái lại, giọng cô lạnh tanh: “Tôi không có chuyện gì cần nói với cậu hết.”

Cửa sổ hành lang mở rộng, gió lạnh lùa vào cuốn theo một cơn hiu quạnh nhàn nhạt. Giang Việt cúi đầu, nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi mà chỉ một phút trước còn giữ lại hơi ấm từ bàn tay cô.

Mềm mại, ấm áp. Vậy mà giờ đây, dưới làn gió lùa qua chẳng còn chút gì sót lại.

Lớp học trống không, chẳng có lấy một bóng người. Bùi Ngôn trở lại chỗ ngồi, tâm trạng nặng nề, uể oải gục đầu xuống bàn. Cô nghiêng mặt tựa lên cánh tay, ánh mắt vô hồn nhìn lên khẩu hiệu trên tường: “Đừng để cơ hội vụt mất rồi biến thành tiếc nuối.” Ánh mắt cô trống rỗng như chẳng hề nhìn vào đâu.

Giây tiếp theo, trước mắt cô bỗng xuất hiện một gương mặt phóng đại điển trai của Tống Bách Ngạn. Anh học theo tư thế của cô, cũng chống tay lên bàn, cúi thấp đầu để mặt hai người đối diện nhau, rồi dè dặt hỏi, giọng vừa ngọt vừa nịnh bợ: “Tiểu Bùi, cậu đang giận à?”

“Không có.” Cô đáp lại, giọng lạnh nhạt.

“Thế thì rõ ràng là đang giận rồi.” Tống Bách Ngạn lập tức làm bộ ngoan ngoãn, vẻ mặt đáng thương như một chú cún nhỏ, chầm chậm thò đầu lại gần cô: “Đừng giận nữa nha… Tôi xin lỗi cậu được không?”

Thực ra Bùi Ngôn cũng chẳng giận gì, chỉ là tâm trạng hôm nay chẳng tốt lắm. Đến chính cô cũng không rõ vì sao mình lại bực bội như vậy, nhưng cảm xúc con người vốn đâu phải lúc nào cũng có lý do. Nghĩ đi nghĩ lại, cô đành đổ hết tại Giang Việt, xem như bị anh ta làm đen đủi đi.

“Không liên quan đến cậu.” Giọng cô mềm đi một chút. Tống Bách Ngạn bày ra cái vẻ ngoan hiền, ngây thơ ấy, nhìn bao nhiêu lần vẫn khiến người ta mềm lòng. Bùi Ngôn bất giác giơ tay, bóp mạnh gương mặt điển trai của anh, véo đến méo xệch: “Nhưng mà! Vừa mới nói chỉ được hôn một cái thôi mà, sao cậu làm lố vậy hả!”

“Đau, đau, đau!” Đợi cô buông tay, trên mặt Tống Bách Ngạn đã hằn rõ dấu đỏ. Anh xoa xoa má, uất ức nói: “Tôi chỉ hôn một cái thôi mà! Với lại… môi của tụi mình có từng tách ra đâu. Huống hồ…” Anh ghé sát vào, đôi mắt ánh lên tia trêu chọc mờ ám: “Rõ ràng cậu cũng thích mà.”

Bùi Ngôn lập tức phản pháo, chết cũng không chịu nhận mình sa đà: “Là tại cậu quyến rũ tớ trước đó nhé!”

“Được được được, cậu nói sao cũng được.” Từ nãy đến giờ, anh đã từ tốn tiến lại gần. Lúc này cuối cùng cũng thành công, khuôn mặt anh chỉ cách cô một tấc, gần đến mức hơi thở của hai người hòa làm một. Ánh mắt anh chậm rãi dừng trên đôi môi cô, giọng khàn đi: “Vậy… tôi có thể quyến rũ cậu thêm lần nữa không?”

Bùi Ngôn suýt chút nữa là gục ngã. Đúng lúc ấy, tiếng còi thi đấu vang lên từ sân thể dục kéo cô trở về thực tại. Cô vội đẩy anh ra, trấn định nói: “Không được! Một ngày chỉ được một lần thôi, cậu dùng hết lượt cho hôm nay rồi.”

“Vậy tôi ghi nợ có được không?”

“Không thể!” Cô đứng dậy, tránh khỏi vòng tay đang định ôm lấy mình, giọng nghiêm nghị nhưng vẫn lẫn ý cười: “Cậu không phải nói còn phải về thay quần áo à? Mau lên đi, trận đấu sắp bắt đầu rồi đó.”

Tống Bách Ngạn đăng ký chạy 800 mét và tiếp sức 400 mét. Anh than phiền bộ đồng phục thể thao của trường vướng víu, ảnh hưởng phong độ của mình, nên tự mang theo một bộ đồ riêng, nói rằng đợi tới lúc thi đấu sẽ thay ra để “phát huy tốt hơn”.

Bùi Ngôn nghe xong chỉ muốn phì cười, đúng là mắc bệnh “hoàng tử sân cỏ” thật rồi. Chạy thi trong trường thôi mà làm như dự Olympic vậy, còn đòi thay riêng đồ cho “chuẩn chỉnh” nữa chứ. Nhưng đến khi thấy anh cởi áo ngay trước mặt mình, để lộ phần cơ bụng rắn chắc, đều đặn, đường cong mượt mà ở eo… cô mới bừng tỉnh.

Rõ ràng là cố ý. Hoàn toàn là cố ý quyến rũ cô!

Tống Bách Ngạn có dáng người rất đẹp. Eo nhỏ, đường nét săn chắc, cơ bụng không quá cuồn cuộn kiểu tập thể hình, mà vừa vặn, gọn gàng, tràn đầy sức trẻ. Đúng nghĩa là một bức tranh khiến người ta vừa nhìn đã muốn phạm tội.

Thấy chưa đủ, anh còn cố ý nghiêng người, hỏi với giọng nửa thật nửa trêu: “Muốn thử sờ xem không?”

Bùi Ngôn chết lặng. Tình huống này… sao mà quen thế nhỉ?

Chẳng phải đây là y chang kịch bản lần trước cô từng chủ động trêu chọc Thời Dư sao…?

Ánh mắt đang ngắm nghía cơ thể anh một cách say mê của cô đột nhiên đổi sắc. Giây tiếp theo, cái nhìn cô cho anh không còn là kinh ngạc hay cảm thán, mà lại pha thêm một chút… thương hại?

Cảm giác thương hại mơ hồ ấy khiến Tống Bách Ngạn lập tức sững người. Bao nhiêu khí thế, bao nhiêu “chiến lược quyến rũ” chuẩn bị kỹ càng phút chốc sụp đổ. Anh cau mày, bất mãn: “Cái… cái ánh mắt đó là sao hả? Chẳng lẽ dáng người tôi tệ lắm à?!”

“Không có, không có đâu.” Bùi Ngôn nén cười, giọng vẫn mềm nhẹ: “Chỉ là… đây là phòng học đấy, là nơi linh thiêng, chỗ rèn đức, luyện tài nha. Cậu đừng làm ô uế chốn này nữa. Đi đi, thi đấu sắp bắt đầu rồi, đừng để muộn!”

Nói xong cô thấy chính mình cũng hơi chột dạ, vội vàng đứng dậy, lật đật chạy ra khỏi căn phòng mà bản thân vừa “làm nhiễm bẩn”.

Tống Bách Ngạn bất đắc dĩ, cúi đầu thở dài, chậm rãi kéo quần thể thao lên, mặc xong quần áo, mặt mày buồn bực bước theo sau. Miệng anh lầm bầm như tự oán tự than: “Hả? Chẳng lẽ tôi còn thua cái tên tiểu bạch kiểm kia? Hắn suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào sách, nhìn là biết kiểu mọt sách yếu đuối, sao mà so dáng với tôi được chứ…”