Quy trình chế tác hương tuyết tùng vốn vô cùng phức tạp, Liễu Ngộ dành ra hai ngày nghiền ngẫm nghiên cứu, đem từng bước thực hiện ghi nhớ đến mức thuộc làu, nhưng lại chưa từng thực sự tự tay bắt đầu làm thử.
Thấm thoắt đã năm ngày trôi qua kể từ đêm đại hỷ, những chữ “Hỷ” đỏ thắm dán khắp Lạc phủ nay đã bị gió tuyết thổi cho bong tróc, phai nhạt đi ít nhiều.
Theo tập tục của nơi đây, tân nhân trong vòng nửa tháng đầu sau khi thành hôn đều phải mặc y phục màu đỏ. Sáng sớm hôm nay, trận tuyết lớn kéo dài cuối cùng cũng tạnh hẳn, bên ngoài trời quang mây tạnh, Liễu Ngộ dự định đưa Hành Ngọc ra rừng mai ở hậu viện để thưởng hoa. Vừa ra đến cửa, Liễu Ngộ đã ân cần giúp nàng choàng thêm chiếc áo khoác lông rực rỡ như lửa, không quên kéo chiếc mũ trùm lên đầu nàng thật cẩn thận.
Vành mũ sâu che khuất hơn nửa vầng trán thanh tú của Hành Ngọc. Nàng bị chàng bọc kín mít như một chiếc kén nhỏ, trong lòng ôm thêm chiếc lò sưởi tay bằng đồng khảm hoa văn để giữ ấm.
“Có phải… hơi quá khoa trương rồi không?” Hành Ngọc nhìn bóng mình phản chiếu trong gương đồng, ngập ngừng hỏi.
“Như vậy mới giữ ấm được cơ thể, không bị phong hàn.”
“… Thôi thì tùy chàng vậy.” Hành Ngọc miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Đoàn người đi ra ngoài ngoài hai người họ còn có mấy thị vệ của Lạc phủ, phụ trách mang vác theo thất huyền cầm, bàn cờ cùng ấm trà cốt sứ.
Giữa rừng mai đỏ thắm và tuyết trắng xóa, vạn vật vốn đang chìm trong tĩnh lặng bỗng chốc bị tiếng đàn thanh thoát, trong trẻo từ trong đình hóng gió làm cho khuấy động. Tiếng đàn làm kinh động đến bầy chim tước đang đậu trên cành mai, khiến chúng đồng loạt vỗ cánh bay vút lên không trung.
Hành Ngọc ngồi bên trong đình, chống cằm lặng yên ngắm nhìn Liễu Ngộ gảy đàn.
Khi gảy đàn, thần sắc chàng vô cùng nhạt nhòa, tĩnh tại, nhưng chính sắc đỏ rực rỡ của bộ y phục trên người lại phản chiếu lên gương mặt tuấn tú, khiến đuôi mắt chàng như vương nhẹ một nét hồng hồng tình tứ. Chút ửng đỏ ấy đã hoàn toàn hòa tan vẻ lạnh lùng, thoát tục vốn có trên người chàng, khiến chàng trong mắt nàng lúc này trông gần gũi, dịu dàng đến lạ kỳ.
Gảy xong một khúc nhạc, Liễu Ngộ ngước mắt nhìn nàng, khẽ hỏi nàng muốn nghe khúc gì tiếp theo.
Hành Ngọc nhướng mày đáp: “Khúc Phượng Cầu Hoàng.”
Liễu Ngộ gật đầu rất thản nhiên: “Khúc nhạc này quả thực rất có tiếng.” Dưới cái nhìn chằm chằm đầy ẩn ý của nàng, chàng mới lặng lẽ bổ sung nốt nửa câu sau: “Nhưng bần tăng không biết đàn.”
Hành Ngọc nghe vậy liền bật cười khúc khích: “Ta cũng đoán trước được rồi.”
Chàng mà biết đàn khúc nhạc diễm tình này mới là chuyện lạ. Hơn nữa, tâm ý trong Phượng Cầu Hoàng quá đỗi nhiệt liệt, nồng cháy và triền miên, với tính cách trầm mặc, nội liễm của chàng, dù có thuộc lòng nhạc phổ thì cũng khó lòng mà gảy ra được cái thần thái say đắm, cuồng nhiệt ấy.
“Chúng ta vào sâu trong rừng mai đi dạo một chút đi.” Liễu Ngộ khẽ đề nghị.
Hai người sóng vai bước xuống bậc thềm đá, chậm rãi tiến vào sâu trong rừng hoa mai. Gió tuyết bắt đầu thổi xào xạc, những nhành mai đỏ đã qua thời kỳ rực rỡ nhất, giờ đây ẩn hiện nét suy tàn. Gió mạnh lướt qua, không ít cánh hoa lả tả rụng rơi.
Có một cánh hoa mai đỏ thắm vừa vặn bay đến trước mặt Hành Ngọc. Nàng xòe lòng bàn tay phải, lặng lẽ đón lấy cánh hoa nhỏ nhoi ấy rồi dùng ngón cái và ngón trỏ vê nhẹ. Nhìn chằm chằm một hồi lâu, Hành Ngọc đột ngột quay sang nhìn Liễu Ngộ, giọng nói bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng:
“Ta muốn ăn bánh hoa mai.”
Liễu Ngộ: “…”
Liễu Ngộ còn có thể làm gì được nữa đây? Chàng không tiện tự tay bẻ cành bẻ hoa, chỉ đành đứng nhìn nàng cùng nha hoàn Xuân Thu hái xuống những đóa hoa tươi thắm nhất trên cành, còn mình thì ôm hoa mai ấy đi thẳng vào nhà bếp, dùng chúng làm bánh hoa mai cho nàng thưởng thức.
Hành Ngọc vốn là người thích ăn ngọt, Liễu Ngộ liền tinh ý bỏ thêm đường, làm bánh ngọt hơn bình thường một chút.
Món bánh hoa mai được chàng hấp vô cùng mềm xốp, Hành Ngọc đón lấy một miếng đưa vào miệng, hương mai thanh nhã hòa cùng vị ngọt lịm lập tức bùng nổ trên đầu lưỡi. Nàng nhai vài cái rồi nuốt xuống, dứt khoát ăn nốt nửa miếng còn lại trong tay.
Đợi đến khi nuốt hết, Hành Ngọc mới bưng chén trà lên nhấp hai ngụm thấm giọng: “Tay nghề của chàng càng lúc càng tiến bộ nha.”
Liễu Ngộ lại cầm thêm một miếng bánh nữa đưa tới tận trước mặt nàng: “Nàng vốn kén ăn, món nào làm không hợp khẩu vị nàng sẽ ăn rất ít. Lâu dần, tay nghề của bần tăng đương nhiên buộc phải tốt lên thôi.”
“Vậy chàng thấy chuyện này là tốt hay không tốt?”
“Dĩ nhiên là tốt rồi.”
Hành Ngọc mỉm cười mãn nguyện.
Nàng khẽ mở bờ môi mọng, đón lấy miếng bánh hoa mai mà Liễu Ngộ vừa đưa tới tận miệng.
Thế nhưng trước khi chàng kịp thu tay về, nàng đã nhanh chóng vươn tay giữ chặt lấy cổ tay chàng, đặt một nụ hôn khẽ khàng lên ngón trỏ và ngón cái vốn vẫn còn vương chút vụn bánh của chàng. Nàng còn tự tìm cho mình một cái cớ đầy mỹ miều – Giúp chàng liếm sạch vụn bánh trên đầu ngón tay.
Liễu Ngộ mím chặt môi, đôi vành tai thoáng chốc đã đỏ bừng lên như muốn nhỏ máu. Chàng vội vàng nâng chén trà bên cạnh, uống cạn chỗ nước trà đã nguội lạnh từ lâu để trấn tĩnh bản thân.
“Ta vẫn còn muốn ăn nữa.” Hành Ngọc nhìn ráng hồng trên tai chàng, cười đầy ác ý.
“Nàng no rồi.” Liễu Ngộ khẳng định chắc nịch.
“Ta đã thấy no đâu chứ.” Nàng thậm chí còn chưa cảm nhận được gì mà.
“Đừng ăn nhiều quá, kẻo đến bữa tối lại chẳng dùng được món nào.” Giọng Liễu Ngộ dịu dàng, trầm thấp như đang dỗ dành một đứa trẻ nhỏ.
Thấy ráng đỏ trên tai chàng vẫn chưa có dấu hiệu tan đi, Hành Ngọc cũng không tiếp tục trêu chọc chàng nữa. Nàng bảo Liễu Ngộ tự mình giải quyết nốt đĩa bánh hoa mai còn dư trên bàn, còn nàng thì xoay người đi đánh một giấc nồng.
Sau khi ăn nốt ba miếng bánh cuối cùng trong đĩa, Liễu Ngộ tiến đến bên lư hương đồng, bỏ vào đó loại hương tuyết tùng mà Hành Ngọc yêu thích nhất. Mùi hương thanh khiết nhanh chóng lan tỏa, phủ kín khắp gian phòng.
Liễu Ngộ trở về mép giường, lặng lẽ nằm ngửa ở phía ngoài. Cô nương bên cạnh đã ngủ say, dường như nàng đang mơ thấy điều gì đó nên đột nhiên trở mình. Khoảng cách vốn dĩ cách nhau cả một thân người giờ đây bị thu hẹp lại, nàng xoay người rúc sâu vào lòng ngực ấm áp của chàng, đưa tấm lưng mảnh dẻ về phía chàng mà tiếp tục giấc nồng.
Liễu Ngộ chuyển sang tư thế nằm nghiêng, khẽ khàng nâng một lọn tóc dài của nàng đặt trên đầu ngón tay mà nâng niu, vuốt ve. Chàng chơi đùa với lọn tóc mượt mà ấy thật lâu, thật lâu, rồi cuối cùng, chất chứa bao nỗi kìm nén dồn nén bấy lâu mà đặt một nụ hôn khẽ khàng lên phần đuôi tóc.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Những ngày tiếp theo trong ảo cảnh, hai người không còn những phút giây triền miên dính sát như đêm tân hôn nữa. Lúc đùa giỡn quá trớn nhất, Hành Ngọc cũng chỉ dừng lại ở việc đặt một nụ hôn nhẹ lên đầu ngón tay chàng.
Thế nhưng, từng cử chỉ, ánh mắt giao nhau giữa họ lại mang một sự thấu hiểu và ăn ý sâu sắc, vượt xa nhiều cặp phu thê thực thụ. Nửa tháng trôi qua, Liễu Ngộ có thể cảm nhận được ảo cảnh này bắt đầu mất đi sự chân thực vốn có, không gian xung quanh đã xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ nhặt. Điều này chứng tỏ sự khống chế của Mộng Yểm đối với cảnh mộng đang dần suy yếu.
Với tốc độ rạn nứt này, nhiều nhất là nửa tháng nữa, hai người họ có thể thuận lợi thoát khỏi nơi đây. Nghĩ đến chuyện sắp sửa rời đi, hàng mi dài của Liễu Ngộ khẽ rũ xuống, trên gương mặt tuyệt nhiên không có lấy một chút vui mừng hay nhẹ nhõm. Chính chàng cũng chẳng rõ tâm tư của mình lúc này rốt cuộc là gì.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Phía sau, Hành Ngọc đang cuộn tròn người trên giường gấm, đôi tay ôm lấy đầu gối. Nàng vừa mới tỉnh giấc, giọng nói còn vương chút ngái ngủ.
“Không nghĩ gì cả.” Liễu Ngộ xoay người nhìn nàng, chần chừ một lát rồi trầm thấp lên tiếng: “… Để bần tăng vẽ mày cho Lạc chủ, được không?”
Hành Ngọc hơi ngẩn người ra, cơn buồn ngủ trong nháy mắt tan biến sạch sành sanh. Ở thế giới này, đôi lông mày vốn là nơi gửi gắm tâm tình, chỉ khi phu thê tình nồng ý đượm, phu quân mới giúp thê tử tô điểm lông mày.
Hàng mi nàng khẽ rung động, rồi từ từ nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở mùa xuân: “Được chứ, tướng công.”
Ít nhất là trong ảo cảnh sắp tan vỡ này, họ thực sự là một đôi phu thê.
“E là bần tăng vẽ sẽ không được đẹp.”
Hành Ngọc đáp: “Không sao cả.” Nàng ngước mắt nhìn chàng, ánh mắt lấp lánh như chứa cả ngàn vạn tinh tú: “Dù sao cũng là vẽ cho chàng ngắm mà thôi.”
Trên bàn trang điểm đặt một hộp phấn đại thanh thượng hạng. Liễu Ngộ chấm nhẹ đầu bút vào nước rồi dính chút bột phấn xanh đen, chàng nâng tay định đặt bút lên hàng mày thanh tú của nàng, nhưng đôi bàn tay ấy lại chần chừ, run rẩy mãi không dám hạ xuống.
Hành Ngọc bật cười khanh khách: “Vẽ mau đi nào, cầm bút bất động lâu như thế chàng không mỏi tay sao?”
Liễu Ngộ mím chặt môi, cố gắng định thần nhớ lại dáng mày nàng vẫn thường tô điểm mấy ngày trước, rồi nương theo ký ức mà chậm rãi hạ bút. Chàng không dám dùng lực quá nặng, sợ sai một nét là hỏng cả đường mày, nên chỉ dám tỉ mỉ, cẩn trọng vẽ từng chút một. Chậu than trong góc phòng tỏa nhiệt quá nồng, cửa phòng lại đóng kín, chẳng mấy chốc trên trán Liễu Ngộ đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
Khi cuối cùng chàng cũng vẽ xong cả hai bên, Hành Ngọc soi mình trước gương đồng, nghiêm túc nhận xét: “Hình như… còn đẹp hơn cả ta tự vẽ nữa đấy.”
“Vậy thì tốt rồi.” Liễu Ngộ đặt bút xuống, khẽ xoa xoa cổ tay. Vừa rồi chàng quá mực căng thẳng, đến mức vẽ một đôi lông mày nhỏ bé còn thấy hao tổn tâm sức hơn cả việc chép xong một quyển kinh văn.
Trong lúc chàng còn đang ngẩn ngơ, Hành Ngọc đã cầm lấy hộp son đặt bên cạnh, dùng ngón trỏ chấm nhẹ một chút rồi thoa đều lên làn môi mềm. Nàng đứng dậy khỏi ghế trang điểm, tiến tới nắm chặt lấy cổ chiếc áo trong màu trắng tuyết của chàng, rướn người đặt lên đó một nụ hôn nồng nàn, khiến vạt áo chàng loang lổ sắc đỏ rực rỡ.
“Vẽ mày đẹp như vậy, đây là phần thưởng cho chàng.”
Dứt lời, Hành Ngọc dứt khoát buông cổ áo chàng ra, chớp chớp mắt cười đầy tinh quái.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 99](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)