Hành Ngọc mở to mắt nhìn chàng.
Mí mắt Liễu Ngộ khép hờ, hàng lông mi dài cong vút rung động mãnh liệt, tưởng như có thể quét nhẹ lên mặt nàng bất cứ lúc nào. Nụ hôn của chàng vẫn còn vụng về, sống sượng lắm, nhưng lại đầy ắp sự chân thành, như thể đang dâng trọn cả mảnh tâm ý nguyên sơ nhất lên trước mặt nàng. Nàng không đáp lại, chỉ bị động đón nhận và tận hưởng nụ hôn này.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết vẫn lặng lẽ rơi rụng, ánh nến đỏ trong phòng cũng dần trở nên mờ ảo. Thời gian trong không gian tĩnh mịch này dường như được kéo dài vô tận, dễ khiến người ta nảy sinh ảo giác về một kiếp hồng trần bình yên.
Nằm trong lòng Liễu Ngộ với tư thế bị ôm hôn khá gò bó, Hành Ngọc cảm thấy khí huyết lưu thông không tốt, đành bất đắc dĩ vỗ nhẹ vào vai chàng để ra hiệu. Liễu Ngộ mờ mịt mở mắt, hơi lùi ra một khoảng nhỏ nhìn nàng.
Hành Ngọc không nói gì, im lặng xoay người điều chỉnh tư thế nằm cho thoải mái hơn, rồi dùng phần đệm thịt mềm mại trên ngón tay cái giúp chàng lau khóe miệng. Lúc nãy khi môi răng triền miên, son trên môi nàng đã lem sang bên môi chàng, tạo thành một vệt đỏ loang lổ. Nhưng loại phấn sáp này chẳng biết làm từ nguyên liệu gì, càng lau lại càng nhem nhuốc, vệt đỏ lan ra còn rộng hơn trước.
Hành Ngọc không nhịn được cười rộ lên: “Mặt chàng lem nhem hết cả rồi kìa.”
Thấy nàng bật cười, Liễu Ngộ cũng khẽ cong khóe môi, tâm trạng dường như đã khôi phục lại vẻ bình thản vốn có: “Ngày mai rửa sạch là được.”
Hành Ngọc lại cười thêm lần nữa. Người này thật đúng là dễ dỗ dành, vừa nãy còn đau khổ, dằn vặt như thế, giờ đã lấy lại bình tĩnh rồi. Nàng không nói gì thêm, căn phòng lại rơi vào trầm mặc.
Một hồi lâu sau, Liễu Ngộ vân vê một lọn tóc dài của nàng trên đầu ngón tay, chàng rũ mắt, giọng nói có chút buồn bã nhắc nhở: “Thời gian duy trì của Phật Pháp Kim Thân sắp hết rồi.”
Hành Ngọc lười biếng ngáp một cái: “Chàng không nhắc chắc ta quên mất đấy.”
Liễu Ngộ chạm vào má nàng, cảm nhận được hơi lạnh liền vòng tay ôm chặt lấy nàng, vùi hơn nửa đầu nàng vào trong chăn gấm: “Chỉ là tạm thời quên đi thôi.” Dù đêm nay có thể lừa dối bản thân để trôi qua, nàng cũng sẽ sớm nhớ ra nhiệm vụ của mình. Chi bằng chàng chủ động nhắc nhở, như thế nàng chắc sẽ vui lòng hơn một chút.
Hành Ngọc thấy ngột ngạt liền ngoi đầu thoát khỏi chăn, đôi môi mềm mại trực tiếp phủ lên môi chàng, dùng hàm răng hơi nhọn cắn nhẹ một cái, chậm rãi nghiền nát. Day dưa một lát, nàng siết chặt lấy cổ áo Liễu Ngộ, nới lỏng lực đạo, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp vết trầy rướm máu trên môi chàng như để trấn an.
Nhận thấy Kim Thân hộ thể của chàng đã hoàn toàn tan rã và biến mất, Hành Ngọc trở mình nằm ngay ngắn lại, mái tóc đen xõa tung trên gối. Một lúc sau, Liễu Ngộ nén xuống những phản ứng khác thường của cơ thể, nhẹ giọng nói: “Ngủ ngon.”
Không nhận được lời đáp từ nàng, chàng nghiêng đầu nhìn sang thì thấy nàng đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Chàng đưa tay vén lọn tóc dính trên mặt nàng, lại nói một lần nữa: “Ngủ ngon.”
Chậu than trong góc tường đã được tỳ nữ thay mới từ lúc nào. Trong phòng lại ấm áp lên, thậm chí là có chút ấm quá mức. Hành Ngọc đắp tấm chăn long phượng dày cộp, trong cơn mơ màng thấy nóng đến phát hoảng. Nàng vung vẩy tay chân, đạp hơn nửa cái chăn sang bên cạnh, xoay người định ngủ tiếp.
“Sẽ cảm lạnh đấy.” Người bên cạnh khẽ lên tiếng.
Hành Ngọc mơ màng mở mắt nhìn chàng, tự giác đưa hai tay ra: “Vậy chàng sưởi ấm cho ta đi.”
Liễu Ngộ không màng tới yêu cầu có chút làm càn của nàng, ngồi dậy đắp lại chăn đàng hoàng cho nàng. Hành Ngọc vốn có thói gắt ngủ, bực mình đá đá vào chân chàng dưới lớp chăn. Liễu Ngộ mặc kệ nàng đá, dù sao nàng cũng chỉ đang hờn dỗi, chẳng dùng chút linh lực nào, giống như đang cọ quậy lung tung để làm nũng hơn là đá người.
Chờ nàng quậy phá đủ rồi, Liễu Ngộ mới bật cười, thấp giọng nhắc nhở: “Lạc chủ, lớp trang điểm trên mặt nàng đã trôi mất hơn phân nửa rồi.”
Hành Ngọc: “?”
Nàng hất chăn ngồi bật dậy, dùng mu bàn tay quệt lên má, lập tức trên mu bàn tay trắng nõn hiện lên một vệt hồng nhạt loang lổ. Thấy Liễu Ngộ vẫn còn ý cười nơi đáy mắt, Hành Ngọc nhướng mày, đưa tay nhéo má chàng một cái trả đũa rồi xuống giường gọi Xuân Thu vào giúp mình sửa soạn lại.
Ngồi trước bàn trang điểm, Hành Ngọc vẫn còn thấy buồn ngủ. Nàng nhìn ảnh ngược của mình trong gương đồng, cố gắng lấy lại sự tỉnh táo. Xuân Thu dọn dẹp xong giường chiếu, cầm khăn ướt tiến lại lau lớp trang điểm cho nàng.
Lau được một lúc, Xuân Thu ghé sát tai Hành Ngọc, vẻ mặt đầy quỷ dị, cố nén thẹn thùng mà hỏi nhỏ: “Tiểu thư, cô gia… có phải ngài ấy phương diện kia không được không?” Giường hỷ tuy có hơi lộn xộn, nhưng hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết nào của việc mây mưa giao hoan.
Mọi cơn buồn ngủ lập tức tan biến, Hành Ngọc mở bừng mắt nhìn Xuân Thu.
Xuân Thu lại tưởng mình đoán đúng, gật đầu động viên: “Tiểu thư đừng hoảng, nếu cô gia thực sự… khụ khụ… chúng ta sẽ thưa lại với lão gia. Ngài ấy ở rể là để tiếp nối hương hỏa cho phủ chúng ta, nếu ngay cả năng lực gieo giống cũng không có… khụ khụ… Lúc trước nô tỳ đã nghi ngờ vị hòa thượng này phương diện đó không ổn rồi, cứ tưởng mình đoán sai, ai ngờ…”
Đoạn văn dài này, Xuân Thu vừa nói vừa ho khan, mãi mới diễn đạt xong hết sự thẹn thùng và lo lắng của mình.
Liếc mắt nhìn Liễu Ngộ đang thay y phục sau bức bình phong gỗ, Hành Ngọc đoán chắc chàng không nghe thấy. Nàng vội vàng đưa tay bịt miệng Xuân Thu lại, dỗ dành: “Ngoan nào, đừng nói bậy bạ.”
Bị bịt miệng không thể thanh minh, đôi mắt Xuân Thu lại càng thêm “kịch tính”: Tiểu thư à, người vạn lần đừng vì giữ chút sĩ diện hão cho cô gia mà bắt mình phải nếm mùi chịu đựng, chịu khổ nghe không.
Hành Ngọc: “…”
Quả là một đầu óc giàu trí tưởng tượng.
“Đừng có suy diễn lung tung, cũng cấm ra ngoài rêu rao, ngay cả trước mặt cha mẹ ta cũng không được hé răng nửa lời.” Hành Ngọc mệt mỏi dặn dò.
Nhưng rơi vào mắt Xuân Thu, điệu bộ này của nàng lại càng khẳng định một “sự thật” rằng tiểu thư nhà nàng đang phải ngậm đắng nuốt cay để che giấu nỗi khổ tâm cho phu quân.
“…” Để ngăn cái miệng không xương của tiểu nha đầu này đi đồn đại bậy bạ khắp nơi, Hành Ngọc đành cắn răng tìm đại một cái cớ che đậy: “Chàng ấy… dù sao cũng vừa mới hoàn tục, đối với chuyện… mây mưa nhân gian này còn chưa thông suốt. Ta định cho chàng thêm chút thời gian để chuẩn bị tâm lý. Đến lúc đó…”
Nhìn vẻ mặt vẫn đầy hoài nghi của Xuân Thu, Hành Ngọc ho khan hai tiếng, đành vứt bỏ hết liêm sỉ mà nói liều: “Đến lúc đó, chàng nhất định sẽ khiến ta đêm đêm vui sướng tựa như lên cõi cực lạc!”
Nói xong câu này, Hành Ngọc cảm thấy mình như bị tiểu nha đầu này kéo thấp trí tuệ xuống tận đáy, ngay cả chút tôn nghiêm cuối cùng cũng bay sạch theo gió tuyết ngoài kia. Nàng thật không biết ảo cảnh này nặn ra cái kiểu nha hoàn gì mà lại khó đối phó đến thế.
Xuân Thu cuối cùng cũng bị thuyết phục bởi lý do này. Nàng ta ngập ngừng gật đầu, vỗ ngực cam đoan: “Tiểu thư yên tâm, nô tỳ tuyệt đối sẽ giữ kín miệng, cho dù lão gia phu nhân có tra hỏi cũng nhất quyết không khai nửa lời!”
“Thế thì tốt.”
Hành Ngọc gật đầu lia lịa, sau đó vội vàng đuổi khéo Xuân Thu ra ngoài. Nàng cũng chẳng buồn gọi thêm ai vào hầu hạ, lặng lẽ cầm cây lược gỗ lên định tự mình chải tóc.
“Để bần tăng làm cho.”
Liễu Ngộ đã thay xong y phục, bước ra từ sau bức bình phong thì vừa vặn nhìn thấy cảnh này. Chàng tiến lại phía sau, tự nhiên đón lấy chiếc lược trên tay nàng. Mái tóc nàng đen mượt như suối thác, chỉ một đường lược đã chải tới tận ngọn.
Khi chàng đứng sát lại, Hành Ngọc ngửi thấy mùi tuyết tùng thanh khiết tỏa ra từ lớp áo ngoài của chàng. Mùi hương ấy thật sạch sẽ, dịu mát và ôn hòa, khiến lòng người thư thái lạ lùng.
Nghĩ đến cuộc đối thoại đầy muối mặt với Xuân Thu vừa rồi, Hành Ngọc vội vàng quẳng nó ra sau đầu, cất giọng khen ngợi lần nữa: “Ta rất thích mùi hương này trên người chàng.”
Đoạn ý nghĩ của Liễu Ngộ khựng lại trong thoáng chốc rồi nhanh chóng khôi phục vẻ tự nhiên, bắt đầu tỉ mỉ búi tóc cho nàng.
Sau khi thay một bộ váy áo mới, Hành Ngọc cùng Liễu Ngộ đến viện chính thỉnh an nhạc phụ nhạc mẫu. Đó cũng chỉ là nghi thức lệ bộ cho đủ thủ tục, thỉnh an xong, hai người liền xin phép lui về.
Hôn lễ vừa dứt, Lạc phủ vẫn còn ngập trong sắc đỏ huy hoàng. Những chữ “Hỷ” rực rỡ dán đầy trên cột kèo, cửa sổ, nhiều đến mức khiến Hành Ngọc hoa cả mắt. Mảnh xác pháo của đêm hôm trước vẫn chưa dọn sạch, bị tuyết trắng phủ lên một lớp mỏng, sắc đỏ xuyên qua màn tuyết trông càng thêm nổi bật.
Liễu Ngộ che chiếc ô giấy đỏ thắm, hai người sóng vai chậm rãi tản bộ trong hoa viên. Tuyết rơi lả tả, cho dù là nơi phú quý như Lạc gia thì mùa này cũng chẳng có kỳ hoa dị thảo gì để thưởng thức. Đi dạo được một lúc, cả hai cùng vào thư phòng, định đọc sách để giết thời gian.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Cùng lúc đó, trong cung điện thần bí ngoài ảo cảnh.
Nữ tu nọ tựa mình trên giường nệm, bỏ lại cuốn kinh Phật vừa xem xong, lười biếng đứng dậy. Nàng chân trần bước lên sàn gạch lạnh lẽo, đặt cuốn kinh về chỗ cũ. Đứng lặng yên một hồi, nàng vẫn không kìm được tò mò, bế lấy tiểu thú trắng muốt đang ngồi trong góc, khẽ động niệm dịch chuyển tới bên cạnh tượng đá Mộng Yểm.
“Bọn họ tiến triển đến đâu rồi?” Nàng khẽ hỏi.
Tượng đá Mộng Yểm cảm nhận được sự hiếu kỳ của chủ nhân, liền truyền đạt lại những cảnh tượng diễn ra trong ảo cảnh.
Đôi mắt như làn nước mùa thu của nữ tu khẽ dao động: “Vị Phật tử cao cao tại thượng kia… lại cam tâm tình nguyện thuận theo ảo cảnh của ngươi, chịu hạ mình để cùng người khác diễn trò gặp dịp thì chơi sao?”
Giọng nàng nhuốm màu thê lương, dường như không phải đang hỏi về Liễu Ngộ, mà là đang xuyên qua chàng để chất vấn một bóng hình nào đó đã sớm tan biến vào dòng thời gian.
Tượng đá Mộng Yểm đột nhiên nhớ ra điều gì, liền truyền đi một đạo thần niệm: “Ảo cảnh này… ta vốn dựa trên ký ức của tiểu cô nương kia mà thêu dệt nên.”
Nữ tử đột ngột ngẩng đầu, thần sắc bàng hoàng: “Ngươi nói cái gì?!”
Thực tế, lúc mới tìm đến Mộng Yểm, nàng chỉ yêu cầu nó tạo ra một ảo cảnh thành hôn để trói buộc Liễu Ngộ và tiểu cô nương kia vào lễ giáo thế tục. Nàng cứ ngỡ mình đã đạt được mục đích nên không hề hỏi kỹ.
Nhưng nếu ảo cảnh này được dệt nên từ chính ký ức của nàng ta… Vậy thì giữa nàng ta và vị Phật tử kia, rốt cuộc đã có đoạn duyên nợ sâu đậm từ bao giờ?
Nữ tử siết chặt lấy lồng ngực, hơi thở trở nên dồn dập, tâm trí vốn tĩnh lặng bấy lâu nay bỗng chốc dậy sóng dữ dội.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong thư phòng Lạc phủ, Hành Ngọc nằm lười trên giường nệm lật xem mấy cuốn thoại bản, hai bàn chân trần vắt vẻo, cứ thế tùy ý đung đưa lúc ẩn lúc hiện sau làn váy gấm. Nhìn đến đoạn thú vị, nàng không nhịn được cầm cuốn sách mà cười khanh khách.
Khi Liễu Ngộ đẩy cửa bước vào thư phòng, đập vào mắt chàng chính là khung cảnh sinh động, ngập tràn sức sống ấy.
Chàng thu lại chiếc ô giấy, rung cho sạch những bông tuyết còn vương lại rồi nhẹ nhàng dựng vào góc tường, lúc này mới chậm rãi đi tới ngồi xuống bên cạnh Hành Ngọc. Trên người Liễu Ngộ vẫn còn mang theo hơi lạnh của gió tuyết, Hành Ngọc chống cằm nghiêng đầu nhìn chàng, thấy trong lòng chàng ôm một chiếc tráp gỗ nhỏ thì tò mò hỏi: “Chàng vừa đi đâu thế?”
“Ta đi tìm tỳ nữ của nàng hỏi xin chút hương liệu và công thức pha chế.” Liễu Ngộ mở tráp gỗ, một mùi hương thanh khiết, thấm đẫm hơi thở của gỗ tuyết tùng lập tức tỏa ra. Bốn khối hương nằm lặng yên trong góc tráp.
Hành Ngọc chớp chớp mắt: “Chàng cần thứ này làm gì?”
“Trong lúc rảnh rỗi, ta muốn nghiên cứu xem chúng được làm thế nào.” Liễu Ngộ ôn tồn đáp. Tiếp theo đây họ sẽ phải sống những ngày tháng lặp đi lặp lại trong ảo cảnh này để chờ sơ hở, không thể nóng vội. Hơn nữa, thân phận của chàng ở thế giới này là một kẻ đã hoàn tục, không thể cứ cầm kinh Phật đọc mãi, đành phải tìm việc khác để tiêu khiển.
Hành Ngọc gật gù, đôi mắt xinh đẹp như chứa đựng cả mùa xuân khẽ xoay chuyển, trêu chọc: “Có phải vì ta nói là ta thích mùi hương này không?”
Liễu Ngộ khẽ cười: “Chỉ là để giết thời gian thôi.”
Lời nói thì bình thản thong thong, biểu cảm lại càng ung dung điềm tĩnh. Nếu như… vành tai chàng không đỏ bừng lên như sắp nhỏ máu.
Hành Ngọc rướn người tới, dùng đầu ngón tay nhéo nhẹ vào vành tai nóng rực của chàng, nghiêm túc gật đầu: “Đúng là một cách giết thời gian tuyệt vời.”
Tai Liễu Ngộ nháy mắt nóng bừng lên. Chàng vội dời mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tìm cách chuyển chủ đề một cách vụng về: “Hôm nay hoa mai đỏ nở rộ thật rực rỡ.”
Hành Ngọc cười một cách đầy tinh quái, chẳng thèm thuận theo ý chàng: “Hoa thì có gì đẹp, sao đẹp bằng tướng công nhà ta được chứ.”
Sự thật đã chứng minh, trong những màn trêu chọc qua lại giữa nam nữ, kẻ nào có da mặt dày hơn thì kẻ đó thắng. Dù Liễu Ngộ có sở hữu tài hùng biện bậc nhất thiên hạ đi chăng nữa, nhưng da mặt lại quá mực mỏng manh, thành ra mỗi khi đối mặt với sự trêu ghẹo càn quấy của Hành Ngọc, chàng hoàn toàn không có khả năng phản đòn.
Vị Phật tử dứt khoát chọn cách giữ im lặng, cúi đầu trải công thức chế biến hương liệu ra trước mặt, bắt đầu tỉ mỉ nghiên cứu. Thấy tâm trí chàng đã đặt hết vào đó, Hành Ngọc cũng không quấy rầy thêm, nàng tiếp tục lật xem mấy trang thoại bản dân gian của mình.
Ngày đầu tiên của đôi tân hôn cứ thế trôi qua trong bầu không khí bình lặng, an yên.
Buổi tối đến lúc tắm gội, bồn tắm bằng gỗ đã được tỳ nữ chuẩn bị sẵn sau bức bình phong trong sương phòng. Hành Ngọc trút bỏ y phục, đôi chân trần bước vào làn nước ấm áp rải đầy cánh hoa. Nửa canh giờ sau, nàng xõa mái tóc đen còn ướt sũng bước ra ngoài, lười biếng ngồi xuống bên bàn tròn. Hiện tại đang ở trong ảo cảnh, không có linh lực hộ thân, việc làm khô mái tóc dài lúc này bỗng chốc trở thành một điều phiền toái.
Hành Ngọc đang định đứng dậy lấy khăn gấm tự lau thì Liễu Ngộ đã lặng lẽ đi tới cạnh nàng. Chàng phủ chiếc khăn khô thấm nước lên đầu nàng, nhẹ nhàng bao bọc lấy phần đuôi tóc. Thấy nàng khẽ dụi mắt lộ ra vẻ mệt mỏi, chàbg dịu dàng lên tiếng: “Lên giường nằm đi, nàng cứ nhắm mắt nghỉ ngơi, để ta lau khô tóc cho.”
“Được.”
Nằm xuống giường, Hành Ngọc suy nghĩ một chút rồi dứt khoát gối đầu lên đùi Liễu Ngộ, mái tóc dài mượt mà xõa xuống mép giường để tránh làm ướt đệm.
Liễu Ngộ dùng đầu ngón tay thon dài luồn qua từng lọn tóc đen, kiên nhẫn gỡ những chỗ rối nhẹ, sau đó mới chậm rãi lau khô. Động tác của chàng nhẹ nhàng và dịu dàng đến mức Hành Ngọc gần như không cảm nhận được chút lực đạo nào. Nằm trên đùi chàng, hương tuyết tùng thanh khiết bao bọc lấy khứu giác, hơi thở của nàng dần trở nên bình ổn, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Đến khi Hành Ngọc tỉnh dậy, đưa tay chạm lên tóc thì thấy mái tóc dài mượt mà như suối thác đã khô hẳn từ lúc nào. Nàng vội vàng ngồi bật dậy: “Ta ngủ lâu lắm rồi đúng không?”
Liễu Ngộ mỉm cười lắc đầu: “Không lâu đâu.”
Dưới ánh đèn dầu mờ ảo lay động, sự dịu dàng nhu tình trong mắt chàng dường như còn dễ làm người ta say đắm hơn cả rượu nồng. Được một người nâng niu, dung túng vô điều kiện như thế, cõi lòng Hành Ngọc bỗng chốc mềm nhũn ra. Nàng khẽ đẩy đẩy vai chàng thúc giục: “Chàng cũng mau đi tắm rửa đi.”
Vừa đánh một giấc ngon lành xong, giờ đây nàng chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa. Đợi đến khi chàng tắm gội sạch sẽ quay trở lại giường, Hành Ngọc liền kéo Liễu Ngộ lại gần, năn nỉ đòi chàng kể về những chuyện thuở nhỏ của mình.
Gương mặt Liễu Ngộ tĩnh tại như mặt hồ không chút gợn sóng, giọng nói trầm thấp ôn hòa tựa như tiếng thủ thỉ bên tai: “Thật ra cũng không có gì đặc sắc cả, cuộc sống của bần tăng vốn dĩ rất đơn điệu, tẻ nhạt.”
Nói thì nói vậy, nhưng chàng vẫn bồi hồi nhớ lại quá khứ: “Từ lúc bắt đầu biết ghi nhớ mọi chuyện, những thứ bần tăng được tiếp xúc hằng ngày chỉ có kinh Phật, chuỗi hạt bồ đề, tiếng mõ và hương nến. Năm bốn tuổi, mỗi ngày vừa thức giấc đã phải theo sư phụ làm khóa lễ sáng, buổi tối lại tiếp tục làm khóa lễ tối. Những khoảng thời gian khác trong ngày, sư phụ thường đọc kinh văn và giảng giải đại ý cho bần tăng nghe.”
Hành Ngọc tò mò hỏi: “Lúc đó mà chàng đã thấu hiểu được sao?” Bốn tuổi đã có thể thấu triệt kinh văn Phật pháp thâm sâu, lẽ nào chàng chính là bậc thánh nhân “sinh nhi tri chi”*?
(*) Sinh nhi tri chi: Vừa sinh ra đã biết.
Liễu Ngộ khẽ lắc đầu cười: “Dĩ nhiên là không hiểu rồi, chỉ là sư phụ muốn thông qua cách đó để vun bồi, gieo mầm căn duyên hướng Phật cho đệ tử mà thôi.”
Đến khi lớn hơn một chút, chàng bắt đầu chính thức bước vào con đường tu luyện, hằng ngày tụng kinh gõ mõ, lễ bái chư Phật… Những ngày tháng tĩnh lặng và bình thản trôi qua như dòng nước chảy ấy, nếu dùng ngôn từ để miêu tả thì có lẽ sẽ khiến người nghe cảm thấy vô cùng khô khan, tẻ nhạt. Thế nhưng suốt mấy mươi năm đằng đẵng đó, Liễu Ngộ chưa bao giờ cảm thấy buồn chán hay cô độc dù chỉ một khoảnh khắc.
Chàng là người có thể chịu đựng được sự cô độc vượt xa người thường, tâm tính lại thấu triệt hơn người thường. Chàng có thể trở thành ánh sáng Phật môn chưa bao giờ chỉ dựa vào một khúc Phật cốt bẩm sinh trong cơ thể.
Dần dần, Hành Ngọc nhận ra một ý niệm ẩn sâu trong lời kể của chàng, đó là sự tự tại và an lạc.
Chàng thực sự rất trân trọng và tận hưởng những khoảng thời gian bình lặng, thanh tịnh như thế. Có lẽ chính nhờ những năm tháng dài đằng dẵng được tôi luyện trong tiếng mõ kinh văn ấy đã tạo nên một Liễu Ngộ ôn hòa, thấu đáo như ngày hôm nay.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 98](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)