Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 97
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 97

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3184 từ · 14 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 97

Liễu Ngộ vừa mới thoát khỏi ảnh hưởng của mị hương ở Dục Giới thì đã bị trận pháp truyền tống ngay đến ảo cảnh này. Thân thể chàng vốn còn đang trong trạng thái cực kỳ nhạy cảm, nay lại bị đối đãi thân mật như thế, chàng bắt đầu cảm thấy có chút quá sức chống chọi.

Một hồi lâu sau, Hành Ngọc mới khẽ quay đầu đi, nheo mắt cười: “Má phải ổn rồi, má trái chàng có muốn làm luôn một vệt cho cân xứng không?”

Vừa mới giúp chàng “tô điểm”, lớp son trên môi nàng không những không nhạt đi, mà vì quệt vào lớp phấn sáp trên mặt chàng nên sắc đỏ trông càng thêm đậm đà, diễm lệ.

“Thôi đi.” Liễu Ngộ trầm giọng đáp, cố đè nén ngọn lửa đang nhen nhóm nơi đáy mắt.

“Theo tập tục, tiếp theo có phải là uống rượu hợp cẩn không?” Giọng nàng khựng lại một chút, chợt nhớ ra thân phận của chàng liền sửa miệng: “Bên trong thay bằng trà ấm cũng không sao.”

Lễ tiết tiến hành đến đây, rượu hợp cẩn đã là phân đoạn cuối cùng để hoàn thành hôn sự. Liễu Ngộ đi đến bên bàn tròn, cầm lấy quả bầu cẩn đã được xẻ làm hai nửa. Chàng nhấc ấm sứ còn vương hơi ấm, cẩn thận rót đầy nước trà vào hai nửa quả bầu, sau đó cầm chúng đi trở lại mép giường, đưa một nửa cho nàng.

Hai nửa quả bầu được nối liền với nhau bằng một sợi dây hỷ kết bằng chỉ đỏ thắm. Họ ngồi đối diện nhau trên tấm đệm gấm thêu hình long phượng, đồng thời nâng chén bầu lên, uống cạn nước trà bên trong.

Hai nửa quả bầu rỗng được tùy ý ném xuống đất. Hành Ngọc liếc mắt nhìn theo, vừa khéo chúng rơi xuống một xấp một ngửa. Nếu nàng nhớ không lầm, trong dân gian đây gọi là điềm “thánh giao”, một điềm báo phu thê hòa thuận, vô cùng cát tường.

Vì chi tiết nhỏ này, Hành Ngọc khẽ cong môi cười, nhẹ nhàng dùng mũi chân đá vào vạt áo Liễu Ngộ: “Giúp ta cởi hỷ phục.”

Liễu Ngộ không đứng dậy, chỉ ngồi sát lại gần hơn, đôi tay thon dài chậm rãi cởi bỏ từng chiếc cúc thắt trên hỷ phục của nàng. Từng tầng áo cưới rườm rà và nặng nề được trút bỏ, bên trong chỉ còn lại lớp áo lót đơn bạc. Lớp áo trong không phải màu trắng thuần túy, mà dùng chỉ đỏ thêu hình uyên ương hí thuỷ vô cùng sống động. Ảo cảnh do Mộng Yểm tạo ra này thực sự tinh tế đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Cúi đầu, Liễu Ngộ đang định tự cởi bộ lễ phục tân lang đỏ rực của mình thì tay Hành Ngọc đã nhanh hơn một bước, ấn lên vạt áo chàng: “Để ta cởi cho chàng.”

Thấy chàng không từ chối, Hành Ngọc thong thả tháo từng chiếc nút trên lễ phục, thuận miệng hỏi: “Hương liệu trên áo chàng là gì vậy?”

“Là người trong phủ chuẩn bị lễ phục đã đem đi huân hương trước rồi.”

“Nghe còn thích hơn cả mùi đàn hương trước kia của chàng.”

Nàng cảm thấy yêu thích mùi hương này, liền tiến sát lại gần, đặt cằm gối lên hõm vai Liễu Ngộ nhẹ nhàng hít hà, hai tay mân mê kéo mở nút thắt cổ áo của chàng. Động tác này quá mức ái muội, Liễu Ngộ cứng đờ cả người, để mặc nàng giúp mình thoát y, hơi thở bất tri bất giác trở nên nặng nề, dồn dập.

Đợi đến khi chàng cũng chỉ còn lại lớp áo lót đơn bạc bên trong, Liễu Ngộ khẽ ho một tiếng, nói với Hành Ngọc: “Mệt mỏi cả ngày rồi, Lạc chủ có muốn đi tắm rửa không?”

Hành Ngọc gối đầu lên hõm vai chàng, rúc vào đó mà cười khẽ. Tiếng cười khiến cằm nàng rung động nhẹ nhàng. Sự rung động ấy lan tỏa từ bả vai Liễu Ngộ, khiến tâm trí vốn đang cố giữ thanh tịnh của chàng cũng run rẩy theo.

“Sao vậy? Lời ta nói có gì không ổn à?”

Hành Ngọc ngửa đầu, phả hơi nóng bên vành tai chàng: “Chàng đang mời ta đi ngủ sớm sao?”

Lời này, nghe qua thì không có gì sai, nhưng ngẫm lại, Liễu Ngộ cũng nhận ra ẩn ý trêu chọc phía sau. Chàng cảm thấy đáp lại thế nào cũng không đúng, dứt khoát đứng dậy, nhân lúc cô nương trước mặt chưa kịp phản ứng đã khom lưng bế bổng nàng lên.

Hành Ngọc trợn tròn mắt, theo bản năng vươn tay ôm chặt lấy cổ chàng. Liễu Ngộ trực tiếp đặt nàng nhẹ nhàng xuống giường hỷ, kéo tấm chăn long phượng đắp lên người nàng, giúp nàng chèn kỹ bốn góc chăn: “Đừng để bị lạnh.” Chàng tùy tay gạt đi những hạt lạc, táo đỏ vương trên giường, cởi giày rồi nằm xuống phía ngoài.

“Chàng…” Hành Ngọc ngỡ ngàng. Động tác vừa rồi của chàng… thực sự là quá mức lưu loát và tự nhiên.

Liễu Ngộ đợi một lát vẫn không thấy nàng nói tiếp: “Sao thế?”

Chàng nghiêng đầu nhìn nàng, thấy lớp trang điểm lộng lẫy trên mặt nàng vẫn còn nguyên, miếng hoa điền hình hoa mai giữa trán dưới ánh nến đỏ càng thêm rõ nét. Lúc này chàng mới chậm trễ nhận ra cả hai đều chưa tẩy trang: “Có cần lau đi lớp phấn son không?”

Hành Ngọc đáp: “Thường thì sáng mai mới tẩy.”

Nàng im lặng một lúc rồi lăn một vòng trên giường, trực tiếp rúc vào lòng ngực ấm áp của Liễu Ngộ, thuận thế vươn ngón tay giữ lấy cằm chàng. Bàn tay còn lại cũng không chịu an phận, khẽ kéo mở vạt áo trong của chàng ra, đầu ngón tay mềm mại nhẹ nhàng di chuyển, vạch từng nét trên lồng ngực vững chãi.

Mức độ này, liệu có thể qua mắt được Mộng Yểm không?

Liễu Ngộ không nói gì, tầm mắt chàng hoàn toàn bị cô nương nghịch ngợm trước mắt chiếm trọn. Một hồi lâu sau, Liễu Ngộ khẽ cử động môi, làm khẩu hình không phát ra tiếng: Bần tăng cũng không biết.

Lông mi Hành Ngọc run rẩy, nàng áp sát hơn: “Chàng có biết nhiệm vụ nội môn của ta khi tiếp cận chàng là gì không? Ngoài việc khiến vị Phật tử thanh cao như chàng phải động tình, còn có một điểm quan trọng là phải phá bỏ Phật Pháp Kim Thân của chàng đấy.”

Cái gọi là Phật Pháp Kim Thân, chính là Kim Phật Chi Thân bẩm sinh của chàng. Có lớp hộ thể vạn pháp bất xâm này bảo vệ, mọi đòn tấn công dưới Nguyên Anh kỳ đều hoàn toàn vô hiệu đối với Liễu Ngộ. Muốn phá bỏ nó, chỉ có một cách là vào lúc chàng triệu hồi Kim Thân, khiến cho một bộ phận nào đó trên cơ thể bị tổn thương, khi ấy lớp phòng ngự bất khả xâm phạm kia sẽ tự nhiên sụp đổ.

Liễu Ngộ lờ mờ đoán được tại sao nàng lại đột ngột nhắc đến bí mật này vào lúc này: “Bần tăng biết.”

“Dù sao chàng cũng chỉ cách cảnh giới Nguyên Anh một bước chân, hiệu quả của Kim Thân này cũng chẳng còn tác dụng lớn lao gì nữa. Chi bằng bây giờ phế nó đi, coi như giúp ta hoàn thành nhiệm vụ nội môn.”

Bàn tay Hành Ngọc đang đặt bên má chàng chậm rãi trượt ra sau gáy, khẽ ấn lên mạch máu trên cổ. Tay kia của nàng chống bên gối, hơi dùng lực, nửa thân mình mềm mại đã đè lên người chàng. Không có thêm bất kỳ động tác thừa thãi nào, nàng cứ thế từ trên cao nhìn xuống, rũ mắt nhìn chàng đầy thâm ý.

Chậu than nơi góc tường cháy ngày càng đượm, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng nổ lách tách giòn giã.

Bên trong màn trướng ấm áp, Liễu Ngộ cảm thấy không khí xung quanh càng lúc càng thêm nóng bỏng. Thần trí chàng đã trở nên hỗn loạn, căn bản không biết phải thu nhiếp tâm thức như thế nào, chỉ đành thuận theo bản năng mà chiều theo ý nàng, âm thầm thúc giục công pháp, triệu hồi ra Kim Phật Chi Thân.

Thế nhưng công pháp còn chưa kịp thi triển vẹn toàn, Hành Ngọc đã cúi đầu hôn lên khóe môi chàng. Một nụ hôn vụn vặt nhưng lại triền miên khôn xiết.

Nụ hôn ấy trằn trọc dây dưa, môi răng tương giao, quấn quýt lấy nhau không rời nửa bước.

Mãi đến khi hai người tách nhau ra, Hành Ngọc mới vùi đầu bên tai chàng mà cười khẽ đầy tinh quái: “Vẫn chưa học được cách lấy hơi khi hôn sao?”

Toàn thân Liễu Ngộ đều đang run rẩy nhẹ. Chàng rất khó lòng nói rõ thứ cảm xúc đang cuộn trào trong ngực mình lúc này rốt cuộc là gì. Trước đó ở Dục Giới, dù trúng phải loại mị hương thôi tình mãnh liệt nhất, chàng vẫn có thể giữ cho tâm cảnh thanh tịnh, ý chí kiên định như thép nguội. Vậy mà giờ đây, chỉ là một nụ hôn sâu đầy tình tứ của nàng, chàng lại cảm thấy khắp lục phủ ngũ tạng như vì nàng mà bùng cháy.

Chàng mím chặt môi, cố gắng khắc chế những phản ứng bản năng đang dâng trào của cơ thể.

“Đã thở thông chưa?” Hành Ngọc hỏi.

Thấy chàng không đáp, rõ ràng là đang trong trạng thái thất thần, Hành Ngọc dùng đầu ngón tay mềm mại khẽ chọc vào nốt chu sa đỏ thắm giữa mày chàng. Nàng đột nhiên nảy sinh hứng thú, ghé sát lại hôn nhẹ lên đó một cái đầy trân trọng.

Liễu Ngộ lúc này mới hoàn hồn: “Sao vậy?”

Sao vậy ư? Dĩ nhiên là tiếp tục rồi.

Đi đến bước này, nhiệm vụ nội môn của nàng chỉ còn cách một bước cuối cùng là hoàn thành, mà tình kiếp của chàng cũng đã vượt qua hơn phân nửa, chưa chắc đã cần nàng phải can thiệp thêm nữa. Sau khi rời khỏi bí cảnh này, cũng đã đến lúc nàng phải trở về Hợp Hoan Tông để giao trả nhiệm vụ. Cho nên… trận ảo cảnh này coi như là sự phóng túng, buông thả cuối cùng của nàng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Bọn họ…”

Trong đại điện bên ngoài ảo cảnh, đôi mắt như nước mùa thu của nữ tử nọ xẹt qua một tia kinh ngạc tột độ. Sự kinh ngạc ấy nhanh chóng lan tỏa, khiến gương mặt nàng trở nên sống động hẳn lên.

“Ngươi nói bọn họ thật sự đã hoàn thành nghi thức bái đường, giờ còn đang có hành vi nghi là động phòng hoa chúc?”

Tượng đá Mộng Yểm vốn chỉ còn lại bản năng yêu thú liền truyền đạt ra một luồng dao động, khẳng định với nàng rằng sự việc đúng là như vậy.

“Không thể nào!” Nữ tử nọ lắc đầu liên tục, “Bọn họ chắc chắn là đang diễn kịch để tìm sơ hở thoát khỏi ảo cảnh của ngươi thôi.”

“… Ngươi chỉ còn lại cái thân xác tượng đá này, linh trí sa sút hơn xưa, thôi thì ta cũng có thể hiểu được mà.” Nàng ta lầm bầm đầy vẻ không cam lòng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trong màn trướng, nhiệt độ dường như ngày càng tăng cao.

Hành Ngọc nhẹ nhàng dùng ống tay áo thấm đi những giọt mồ hôi rịn ra trên trán Liễu Ngộ. Lúc chàng động tình, đuôi mắt đỏ hồng lên rõ rệt, đôi mắt vốn dĩ sạch sẽ thanh triệt nay lại phủ một tầng sương nhạt nhòa, mang theo mị lực câu người khó cưỡng.

Hành Ngọc ghé sát, nhỏ giọng hỏi khẽ: “Có cần ta giúp chàng không?” Bàn tay phải đang đặt trên vai chàng khẽ nhúc nhích, ám chỉ phương thức thầm kín mà nàng định giúp đỡ chàng giải tỏa.

Liễu Ngộ ngẩn người ra, đến khi phản ứng lại được ẩn ý trong lời nói của nàng, chàng vội vàng vươn tay giữ chặt lấy cổ tay nàng: “Không cần.” Giọng chàng khản đặc, hơi thở dồn dập đến mức không còn giữ được sự ổn định.

Hành Ngọc nghe vậy liền giữ im lặng. Nàng ngoan ngoãn nằm nép vào lòng ngực ấm áp của chàng, để chàng từ từ bình phục lại nhịp thở. Sự im lặng kéo dài bao phủ lấy cả hai, không biết qua bao lâu, Liễu Ngộ đột nhiên thấp giọng hỏi:

“Nếu hoàn thành nhiệm vụ nội môn rồi, có phải Lạc chủ sẽ lập tức khởi hành trở về Hợp Hoan Tông không?”

“… Chắc là vậy.”

Chàng lại một lần nữa lên tiếng, ngữ điệu mang theo sự cố chấp: “Sau này chắc hẳn bần tăng sẽ thường xuyên bế quan tu luyện, hoặc là đi vân du tứ hải truyền bá Phật pháp. Nếu như Lạc chủ có thời gian rảnh rỗi, có thể đến tìm ta không?”

Hàng lông mi của chàng run rẩy khẽ, phối hợp với đuôi mắt đỏ ửng trông càng thêm điên đảo chúng sinh: “Không cần phải đến Vô Định Tông tìm ta đâu, dù sao bần tăng cũng thường xuyên rời khỏi tông môn.”

“Được thôi.”

Hành Ngọc trả lời quá đỗi dứt khoát, khiến Liễu Ngộ khẽ nở nụ cười khổ: “Lạc chủ chắc chắn là sẽ luôn bận rộn, không phải bế quan tu hành thì cũng là đi vân du tứ hải để tìm kiếm cơ duyên đột phá.”

Tâm tư nhỏ nhặt của mình bị chàng nói trúng phóc, Hành Ngọc nghẹn lời, chỉ biết hờn dỗi lườm chàng một cái. Liễu Ngộ lại khẽ cười, nhưng nụ cười ấy đã nhuốm màu thê lương.

“Chuyện phá bỏ Phật Pháp Kim Thân… để chậm lại một chút có được không?” Chàng khẽ hỏi, giọng điệu mang theo vài phần khẩn cầu.

Hành Ngọc dùng tay trái chống bên gối, khẽ dùng lực ngồi bật dậy. Sắc đỏ rực nơi đuôi mắt Liễu Ngộ dần dần tan biến, cơ thể chàng trong nháy mắt căng thẳng lại. Trong căn phòng hỷ vốn oi bức này, chàng bỗng cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo âm thầm bao trùm.

Cả người tựa như thoát lực, Liễu Ngộ không ngồi dậy theo nàng mà chỉ miễn cưỡng đưa tay che lên trán, ngăn bớt ánh nến đỏ có chút chói mắt kia.

Hành Ngọc chớp chớp mắt, đột nhiên cất tiếng gọi: “Tướng công.”

“…” Liễu Ngộ đột nhiên dời bàn tay đang che trán ra, đôi mắt mở to nhìn nàng trân trân, thần sắc có chút ngơ ngác, thẫn thờ.

“Chàng không muốn để ta hôn chàng nữa sao?”

Liễu Ngộ chậm rãi tìm lại giọng nói khản đặc của mình: “Ta chỉ là…” Chàng rõ ràng không có ý đó, nhưng nàng lại cố tình suy diễn theo hướng lạnh lùng ấy. Trong nhất thời, vị Phật tử vốn có tài hùng biện vô song lại chẳng biết phải giải thích thế nào.

Hành Ngọc gật đầu, tỏ ý mình đã hiểu. Nàng nằm xuống giường lần nữa, xoay người mặt hướng vào vách tường, cố ý tạo ra một khoảng với chàng. Hai người nằm cách xa nhau, có luồng gió lạnh từ bên ngoài lùa vào qua khe chăn gấm. Liễu Ngộ cảm thấy chậu than hồng nơi góc phòng chắc sắp cháy hết rồi, ánh lửa lụi tàn dần, hơi lạnh bủa vây khiến chàng – người hiện tại đang không có linh lực hộ thể – cảm thấy lạnh buốt thấu xương.

Tâm tư chàng chìm xuống tận đáy vực sâu, ngay cả những phản ứng sinh lý dồn dập lúc nãy cũng dần nguội lạnh đi. Liễu Ngộ lặng lẽ nằm hồi lâu, nghiêng đầu nhìn qua tấm lưng mảnh dẻ của nàng, chỉ thấy mái tóc đen dài mềm mại xõa tung trên gối thêu. Nghe nhịp thở của nàng rất mực đều đặn, có vẻ như nàng đã ngủ say rồi.

Chàng tiếp tục ngước nhìn trần màn trướng rực rỡ, một lúc lâu sau, Liễu Ngộ khẽ nghiêng người sang, cũng hướng mặt vào phía trong vách, khẽ nhặt một lọn tóc dài của nàng đặt lên đầu ngón tay mà vân vê, nâng niu.

“Lạc chủ, nàng đừng như vậy.” Liễu Ngộ khẽ nói. Chẳng có tiếng trả lời nào đáp lại, chỉ có giọng nói khàn khàn cô tịch của chàng vang vọng trong căn phòng trống.

“Lạc chủ…” Liễu Ngộ lại gọi thêm một tiếng nữa. Giọng nói của chàng đã bắt đầu run rẩy: “Nàng hôn bần tăng đi… Chẳng phải nàng muốn hoàn thành nhiệm vụ nội môn sao? Nếu không nhanh lên, công pháp hộ thể của Kim Thân sắp biến mất rồi.”

Người nãy giờ vẫn nằm im bất động, hơi thở đều đặn bỗng nhiên bật dậy. Hành Ngọc quay người lại, vùi đầu vào lòng ngực ấm áp của chàng, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào khó nhận ra: “Xin lỗi.”

Liễu Ngộ ôm chặt lấy nàng vào lòng, vòng tay mỗi lúc một siết chặt hơn như muốn khảm nàng vào da thịt. Đáy lòng chàng tựa như bị khoét một lỗ hổng lớn, mọi sự trằn trọc lo âu hay vui sướng điên đảo của chàng từ trước đến nay đều bắt nguồn từ cô nương này. Chỉ cần nàng khẽ cau mày hay tỏ thái độ xa lánh, chàng liền hoảng loạn đến mức không còn dám cưỡng cầu điều gì nữa.

Chàng làm sai sao? Lẽ ra là không. Nàng sai ở đâu? Cũng chẳng có lỗi gì. Chính vì cả hai đều không sai nên chàng mới càng cảm thấy mờ mịt và bất lực đến nhường này. Dù chàng có thông tuệ Phật pháp đến đâu cũng chẳng thể tìm ra kẽ hở nào để thuyết phục nàng đổi ý. Chàng chỉ có thể dùng cách dỗ dành vụng về, hạ mình cầu xin nàng rủ lòng thương hại một chút.

Nhưng nàng, vẫn không chịu rủ lòng thương.

Bàn tay Liễu Ngộ chạm vào gò má mịn màng của Hành Ngọc, khẽ dùng lực nâng khuôn mặt nàng lên đối diện với mình. Rồi chàng cúi xuống, dùng một phương thức thuần túy và bản năng nhất, triền miên hôn lên đôi môi thắm của nàng.

Đây là lần đầu tiên chàng chủ động hôn nàng. Lại trong một hoàn cảnh như thế này.