Tất cả mọi người có mặt khi ấy đều bị phen biến cố bất ngờ này làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Đúng ra tân nương tử nên an phận thẹn thùng đợi trong kiệu hoa, vậy mà nàng lại tự mình hất khăn voan đỏ, rảo bước chạy ra ngoài, nhìn thế nào cũng giống như bộ dáng muốn huỷ bỏ hôn ước. Nhưng không đợi mọi người kịp phản ứng, nàng lại vội vàng lui trở vào trong.
Thật là… chẳng ai hiểu nổi nàng đang muốn quấy phá kiểu gì.
Mãi đến khi giọng nói của Hành Ngọc từ trong kiệu vọng ra, bà vú có trách nhiệm đón dâu đứng cạnh kiệu vốn là người lão luyện thành thục, mới vội vàng lên tiếng khéo léo khỏa lấp chuyện vừa rồi, đồng thời lên tiếng thúc giục cô gia mau chóng xuống ngựa.
Trong kiệu hoa, đầu ngón tay Hành Ngọc siết chặt lấy dải tú cầu bằng lụa đỏ rực. Đồ vật này có một cái tên gọi khác là “Dắt Hồng”.
Chút nữa thôi, nàng và tân lang của mình mỗi người sẽ cầm một đầu dải lụa, chậm rãi cùng nhau bước vào linh đường bái đường thành thân. Khi lòng đầy căng thẳng, con người ta thường thấy thời gian chờ đợi trôi qua dài đằng đẵng và gian nan vô cùng.
Hành Ngọc cảm giác mình đã đợi thật lâu, nhưng bên ngoài vẫn chỉ có tiếng cười đùa náo nhiệt của khách khứa vây xem, tuyệt nhiên không thấy ai tiến đến vén rèm. Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, nàng lại hiếm hoi cảm thấy có vài phần ảo não trong lòng. Chẳng lẽ sự mong đợi của nàng lại thể hiện rõ ràng đến như vậy sao? Bái đường thành hôn ở nơi này, tuy không phải thế giới thực, không có lễ pháp trần tục ước thúc, nhưng liệu có ảnh hưởng đến Phật đạo thanh quy của chàng không? Nàng thuận theo an bài của bí cảnh như vậy, liệu có khiến cả hai vĩnh viễn không thể rời khỏi đây hay không?
Những ý niệm phức tạp ấy không ngừng xoay vần trong đầu, Hành Ngọc càng siết chặt dải lụa đỏ, hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn.
Mãi cho đến khi…
Một bàn tay thon dài trắng trẻo, trong lòng bàn tay mang theo lớp kén mỏng khẽ chạm vào rèm kiệu, chậm rãi vén lên.
Gió tuyết từ khe hở tràn vào, mang theo cái lạnh thấu xương của đất trời. Nhưng Hành Ngọc chưa kịp cảm nhận được sự rét mướt ấy thì đã có một bóng người cao lớn đứng chắn trước cửa kiệu, thay nàng che đi cái lạnh ngoài kia. Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên: “Ra đây đi.”
Mọi lo âu và băn khoăn lo lắng trong khoảnh khắc này hoàn toàn bị Hành Ngọc quẳng ra sau đầu.
Chàng đang mời nàng bước ra, cùng chàng tiến tới lễ đường.
Hành Ngọc chống tay vào thành kiệu đứng dậy, mới bước lên một bước đã được người nọ vững vàng đỡ lấy. Chàng nắm chặt lấy bàn tay nàng. Ở khoảng cách gần, Hành Ngọc ngửi thấy trên người chàng có hương tuyết tùng nhàn nhạt, mát lạnh mà sạch sẽ, tựa như màu tuyết trắng tinh khôi lúc trời vừa hửng nắng.
“Chàng…”
“Ơi?”
“Liễu Ngộ.” Hành Ngọc gọi khẽ.
“Là ta.” Liễu Ngộ dịu dàng đáp.
“Vậy là tốt rồi.” Là chàng thì tốt rồi.
Hành Ngọc dùng sức nắm ngược lại tay chàng. Mượn vạt ống tay áo rộng thênh thang che khuất, đầu ngón tay Liễu Ngộ khẽ vạch lên cổ tay Hành Ngọc. Cảm giác ngứa ngáy truyền đến, Hành Ngọc biết chàng đang viết chữ.
Từng nét, từng nét một, cuối cùng phác họa ra hai chữ: “Mộng Yểm”.
Thượng cổ có loài dị thú tên gọi Mộng Yểm, vì có khả năng đọc được ký ức sâu thẳm, nên cảnh tượng chúng tạo ra chính là tương lai mà một người thầm mong đợi nhất nhưng lại khó lòng đạt được ở hiện thực. Dị thú Mộng Yểm được thiên đạo ban đặc ân, cấu tạo ra ảo cảnh thật giả khó phân, kẻ nào ý chí không kiên định, chấp niệm quá sâu đều sẽ vĩnh viễn trầm luân trong đó.
Muốn thoát khỏi cảnh mộng cần đạt được hai điều kiện. Một là ý thức phải luôn giữ được sự thanh tỉnh. Hai là chấp nhận giả vờ trầm luân, đợi đến khi sự khống chế của Mộng Yểm đối với cảnh mộng này suy yếu dần thì mới có thể tìm cơ hội nhảy vọt thoát ra ngoài.
Hóa ra nơi này là ảo cảnh do Mộng Yểm thêu dệt, hèn chi lại chân thực đến từng chi tiết như thế. Hành Ngọc nghĩ thầm. Rồi nàng lại tự hỏi, cảnh mộng này là mong đợi của ai đây?
Chắc là nàng rồi… Hóa ra là nàng sao.
“Tiểu thư, đưa đầu dắt hồng bên kia cho cô gia đi ạ.” Xuân Thu thấy Hành Ngọc cứ đứng ngẩn ngơ, liền nhỏ giọng nhắc nhở bên tai.
Hành Ngọc sực tỉnh, buông bàn tay đang nắm của Liễu Ngộ ra, tung một đầu dải lụa đỏ đang nắm chặt cho chàng, còn mình chỉ giữ lấy đầu còn lại. Khi Liễu Ngộ đón lấy dải lụa, chàng cúi đầu nhìn lướt qua. Trên mặt lụa đỏ hằn rõ những nếp nhăn do bị bàn tay nàng bóp chặt từ trước. Chàng theo bản năng định dùng đầu ngón tay vuốt phẳng những nếp gấp ấy, nhưng rồi chợt nghĩ chính mình cũng sắp phải nắm chặt lấy nó, chàng khẽ mỉm cười không thành tiếng, từ bỏ việc làm vô ích này.
Tục lệ kết hôn ở đây không biết là truyền lại từ thời nào, không có nghi thức bước qua chậu than thường thấy trong dân gian. Họ nắm lấy hai đầu dải lụa, sóng vai bước qua ánh nhìn chúc tụng của quan khách, sóng vai vượt qua ngưỡng cửa cao vút, rồi sóng vai đi dọc hành lang dài tiến vào đại đường được trang hoàng rực rỡ hoa lệ.
Đoạn đường này vốn không dài, nhưng hai người lại đi rất chậm.
Hỷ phục trên người Hành Ngọc là do sáu vị tú nương giỏi nhất dốc sức may gấp trong nửa năm trời, tà váy dài thướt tha uốn lượn phía sau, lướt qua lớp tuyết mỏng trên mặt đất. Sắc đỏ trắng đan xen làm cho mảng màu rực rỡ ấy trở thành điểm nhấn diễm lệ nhất giữa thiên địa, mang chút lười biếng lại đầy vẻ quyến rũ.
Bước vào bên trong đại đường, khắp nơi đều dán chữ “Hỷ” đỏ rực bắt mắt. Cha mẹ của thân thể này đang ngồi nghiêm chỉnh nơi cao đường, thân tộc bằng hữu đứng vây quanh hai bên, chứng kiến đôi tân nhân kết tóc bái đường. Nếu gạt bỏ sự thật đây chỉ là một ảo cảnh do yêu thú tạo ra, thì hôn lễ này quả thực đã nhận được sự chúc phúc của vạn người.
Hành Ngọc đột nhiên nghiêng đầu nhìn về phía Liễu Ngộ. Khăn voan che khuất tầm mắt khiến nàng không thể nhìn rõ mặt mày chàng, chỉ có thể nương theo khe hở phía dưới mà nhìn xuống, thấy vạt áo hỷ phục đỏ thẫm của chàng đang lay động theo từng bước chân.
Tư nghi* điều hành hôn lễ đang thao thao bất tuyệt những lời chúc tụng cát tường, Hành Ngọc chẳng hề nghe lọt chữ nào. Nàng chỉ cảm thấy có chút ảo não dâng lên trong lòng.
(*) Tư nghi: Là người chuyên phụ trách việc hô hào, điều phối các bước trong lễ cưới (ví dụ: hô “Nhất bái thiên địa”, “Nhị bái cao đường”, hay đọc văn tế, lời chúc tụng).
Nếu như biết trước vị “cô gia” trong miệng tỳ nữ chính là chàng, nàng nhất định sẽ không tùy tiện giật đứt những sợi chỉ vàng thêu chữ “Hỷ” trên khăn voan, cũng sẽ không làm lem đi lớp son và phấn hồng tô điểm trên mặt.
Người bên cạnh dường như nhận ra sự xao nhãng của nàng, khẽ giật nhẹ đầu dải lụa đỏ phía chàng. Hành Ngọc ngoan ngoãn thu hồi tâm trí, cúi đầu nghe tư nghi tiếp tục xướng lễ.
“… Phục nguyện kết phượng nghi chi hảo, hạ cầm sắt chi hoan.” Tư nghi kết thúc câu chúc tụng cuối cùng. Tiếp theo chính là đại lễ bái đường.
Khi thanh âm “Nhất bái thiên địa” vang lên, Hành Ngọc chần chừ một lát, vẫn không chủ động quỳ xuống. Cho đến khi nàng cảm nhận được người đối diện đã quỳ xuống trước, hàng lông mi của Hành Ngọc mới khẽ rung động. Nàng vốn là người không có đức tin, càng không kính sợ thiên địa quỷ thần trên đời, chưa từng bao giờ hạ đầu gối quỳ lạy bất cứ thứ gì.
Nhưng giây phút này, nàng cam tâm tình nguyện quỳ xuống. Hai tay nàng giao nhau đặt trước thân mình, ống tay áo hỷ phục đỏ rực trải dài trên mặt đất tựa như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ. Nàng cúi thấp lưng, trán dán lên mu bàn tay, nghiêm túc và trang trọng hoàn thành đại lễ này.
Tư nghi chưa hô đứng dậy, Hành Ngọc liền tiếp tục cúi mình bái sâu. Trong nhịp thở trầm ổn của mình, nàng có thể cảm nhận được người bên cạnh cũng đang hành lễ với một sự thành kính tương tự.
Bên ngoài đại đường gió tuyết đột nhiên nổi lên dữ dội. Bầu trời vốn đang quang đãng bỗng chốc mây đen kịt kéo đến che phủ trời đất. Cuồng phong thổi qua làm cây cối bên ngoài ngả nghiêng gào thét, những chữ “Hỷ” dán trên tường, trên cột chống đều bị gió lớn cuốn tung lên không trung. Cửa đại đường không đóng chặt, giấy dán cửa sổ bị thổi kêu lên phành phạch, nến đỏ trên bàn thờ bị gió lùa tắt mất quá nửa.
Giữa tiếng kinh hô hoảng hốt của quan khách và tiếng gió rít gào, giọng của vị tư nghi vẫn không chút hoang mang mà vang lên:
“Nhị bái cao đường.”
“Phu thê giao bái.”
Khi kết thúc buổi lễ để đứng dậy, ngay lúc tư nghi định tiến hành quy trình đưa vào động phòng tiếp theo, Hành Ngọc đột nhiên vươn tay vén lên một nửa khăn voan đỏ. Dung mạo kinh diễm của nàng cứ thế đập thẳng vào mắt Liễu Ngộ.
Lúc nãy khi nàng bước ra khỏi kiệu hoa rồi lại lui vào, mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Liễu Ngộ căn bản không kịp nhìn kỹ nàng. Giờ phút này, chàng mới phát hiện cô nương này khi ăn vận lộng lẫy, phấn son điểm xuyết lại có thể kinh tâm động phách đến nhường này. Đặc biệt là đôi mắt nàng, sâu thẳm tựa như đang thiêu đốt ngọn lửa bất diệt của năm tháng. Sự sống động ấy không chỉ khiến nàng rực rỡ như một đóa hoa đang độ cháy bỏng nhất, mà còn tạo ra một sức hút kỳ lạ, thiêu đốt đến mức khiến trái tim chàng lỡ mất một nhịp, kéo theo cả linh hồn cũng như chìm vào biển lửa của nàng.
“Chỉ là đột nhiên ta muốn nhìn chàng một chút thôi.” Hành Ngọc khẽ nói, trước khi tư nghi kịp mở miệng ngăn cản vì sai lễ nghi, nàng đã tự giác buông khăn voan xuống.
Hôn lễ thường được tổ chức vào lúc chạng vạng, đến giờ này trời đất đã hoàn toàn tối hẳn.
“Vị cô gia này trông thật xứng đôi với tiểu thư.”
“Chứ sao nữa, nếu không phải là long phượng trong loài người thì tiểu thư Lạc phủ làm sao nhìn trúng được. Hai người đứng cạnh nhau đúng là trai tài gái sắc.”
“Nhưng ta nghe nói là người Lạc phủ dùng quyền thế ép vị hòa thượng này hoàn tục để ở rể đấy? Tóc trên đầu còn chưa kịp mọc dài, Lạc lão gia vốn là người trọng thể diện, chẳng biết ông ấy nghĩ gì nữa.”
“Quyền thế Lạc phủ ở thành Ung này lớn thế nào ngươi còn không rõ sao? Ép một hòa thượng hoàn tục dễ như trở bàn tay. Còn về tiểu thư Lạc phủ, nàng là con một, được cưng chiều hết mực, nếu nàng nhất quyết đòi cưới sớm, Lạc lão gia sao thắng nổi ái nữ? Dù sao của hồi môn đã chuẩn bị xong từ lâu, chỉ thiếu mỗi nam nhân thành thân thôi.”
“Cẩn thận lời nói, chúng ta vẫn còn đang đứng ở địa bàn Lạc gia đấy!”
Khi được đưa về phòng hỷ, thính giác vượt xa người thường của Hành Ngọc đã nghe thấy hết những lời bàn tán xôn xao ấy. Dựa vào đó, nàng đại khái chắp vá được bối cảnh của thân phận lần này. Nàng không lên tiếng thanh minh, chậm rãi kéo tà váy dài đi trên nền tuyết lạnh.
Xuân Thu che chiếc ô đỏ thắm đi bên cạnh, giúp nàng chắn đi những bông tuyết đầy trời. Khi đi ngang qua những kẻ đang khua môi múa mép kia, Xuân Thu không nhịn được mà lén lườm họ vài cái cảnh cáo. Nếu không phải hôm nay là ngày đại hỷ của tiểu thư nhà mình, nàng nhất định đã bẩm báo với lão gia để xem họ còn dám nói xấu sau lưng tiểu thư và cô gia nữa không.
Phòng hỷ chính là gian sương phòng mà Hành Ngọc đã trang điểm lúc trước. Trong góc phòng chậu than vẫn đang cháy đượm, vừa bước vào đến trong, cơ thể lạnh giá của Hành Ngọc dần ấm áp trở lại. Nàng ngồi trên giường thêu hoa văn Long Phượng, phía trên rải đầy các loại quả mừng như lạc, táo đỏ, hạt sen… mang ý nghĩa sớm sinh quý tử.
Dưới ánh nến đỏ ấm áp lay động, Hành Ngọc ngoan ngoãn ngồi trên giường hỷ, tà váy bị tuyết thấm ướt một chút trải rộng trên sàn đá. Đôi giày thêu tinh xảo cũng có dấu vết ẩm ướt nhàn nhạt.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Dù là trong cảnh mộng, Liễu Ngộ cũng không hề chạm vào một giọt rượu chúc mừng nào ở sảnh ngoài. Cách làm kiên trì không phá giới này khiến sắc mặt Lạc lão gia tại buổi tiệc có chút khó coi. Nhưng Liễu Ngộ vốn không để tâm đến thái độ của người khác, chàng rời khỏi yến tiệc từ sớm để trở về phòng.
Thế giới ảo cảnh này không có tục lệ náo động phòng, Liễu Ngộ bước vào phòng tân hôn, bên trong tĩnh lặng vô cùng, chỉ có tiếng nến đỏ cháy nổ lách tách giòn tan rõ rệt bên tai. Vòng qua bức bình phong gỗ trạm trổ, chàng thấy cô nương kia đang ngồi đoan trang bên mép giường. Nàng vẫn còn đội mũ phượng quàng vai, phủ khăn voan đỏ. Ánh nến đỏ rực nhuộm lên người nàng, khiến Liễu Ngộ đột nhiên cảm thấy căn phòng này bị chậu than sưởi đến mức quá đỗi oi bức, khiến người ta dễ sinh ra cảm giác khô miệng đắng lưỡi.
Đi đến cạnh giường hỷ, Liễu Ngộ đưa tay nắm lấy mép khăn voan, khẽ khàng vén lên. Chàng và Hành Ngọc nhìn nhau một lát, chàng cúi người xoa nhẹ bên má nàng một cái đầy dịu dàng, không nói gì, rồi vén vạt áo quỳ một gối xuống, giúp nàng cởi bỏ đôi giày thêu cùng đôi tất trắng tinh khôi.
Liễu Ngộ ngước mắt nhìn nàng, nhẹ giọng hỏi: “Mấy thứ trang sức này có nặng đầu lắm không?”
Hành Ngọc gật đầu: “Nặng.”
Liễu Ngộ đứng lên, cúi xuống nghiên cứu mớ trang sức phức tạp trên đầu nàng. Đồ vật quá mức rườm rà, đầu tiên chàng tháo chiếc trâm vàng hình hồ điệp ra trước, sau đó mới chậm rãi gỡ bỏ những thứ khác xuống. Chẳng mấy chốc, mái tóc đen nhánh của Hành Ngọc đã xõa tung xuống tận vai.
“Da đầu bị kéo hơi đau một chút.” Hành Ngọc đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu, giọng nói tự giác mềm mỏng hẳn đi trước mặt chàng.
Bàn tay Liễu Ngộ cũng đặt lên đó, kiên nhẫn dùng lực vừa phải xoa bóp các huyệt đạo trên đầu nàng để giúp khí huyết lưu thông: “Như thế này thật xinh đẹp.”
Hành Ngọc không nói gì, chỉ khẽ cong khóe môi lên. Nhưng rồi nàng không kiềm lòng được, giơ hai tay ôm lấy cổ người trước mặt, dùng lực kéo chàng sát lại gần mình. Quan sát kỹ gương mặt của Liễu Ngộ một lát, trong giọng nói của Hành Ngọc mang theo chút trách cứ nhàn nhạt đầy quyến rũ: “Ngày đại hỷ của chúng ta, sao chàng lại không chịu đánh chút phấn hồng nào lên mặt thế?”
Liễu Ngộ định nói rằng lớp trang điểm trên mặt chàng chắc là đã đủ rõ ràng rồi, có lẽ do trong phòng ánh nến mờ ảo nên nàng không thấy rõ. Nhưng trước khi chàng kịp mở lời giải thích, Hành Ngọc đã mang vẻ mặt nghiêm túc: “Bây giờ bổ sung cũng chưa muộn đâu.”
Son trên môi nàng tuy đã trôi đi nhiều, nhưng vẫn còn vương lại chút dấu vết đỏ thắm. Nàng cứ thế ngẩng đầu lên, chuẩn xác đặt cánh môi mềm mại của mình lên trên gò má chàng, trằn trọc dây dưa.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 96](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)