Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 95
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 95

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2804 từ · 13 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 95

Thượng cổ có loài yêu thú tên gọi Mộng Yểm, sở trường đọc thấu ký ức và cắn nuốt hồn phách con người. Năng lực của nó là thêu dệt nên những cảnh mộng thật giả khó phân, khiến kẻ lỡ chân đắm chìm sẽ vĩnh viễn không thể tìm thấy lối thoát.

Trích từ Đại Lục Điển Tịch.

Hành Ngọc rơi vào một khoảng không tăm tối mịt mùng.

Cảm giác ấy tựa như đứa con lưu lạc phương xa được trở về trong vòng tay vỗ về của mẫu thân. Bóng tối này không ngừng lan tỏa một loại hơi ấm dịu dàng, từng chút từng chút một làm tan rã sự cảnh giác cùng những cảm xúc kháng cự trong lòng nàng. Sau nhiều ngày tinh thần luôn căng ra như dây đàn, ở trong một môi trường an yên thế này, Hành Ngọc rất khó để duy trì sự phòng bị như trước.

“Tiểu thư, búi tóc đã xong rồi, người xem có vừa ý không?”

Một giọng nói đột ngột vang lên bên tai, khiến cảm giác ấm áp vỗ về kia tan biến ngay lập tức, nhanh tới mức Hành Ngọc cứ ngỡ tất cả chỉ là một tràng ảo giác. Ý thức quay về, nàng chậm rãi mở mắt ra.

Đập vào mắt nàng là một chiếc bàn trang điểm bằng gỗ hoa lê cổ kính. Trên bàn bày biện đủ loại son phấn tinh xảo, chính giữa đặt một chiếc gương đồng lớn. Mặt gương được lau chùi sáng bóng, phản chiếu trọn vẹn dung mạo của người ngồi trước nó, đôi lông mày thanh tú, sống mũi cao thẳng cùng bờ môi hơi mỏng. Đúng là gương mặt của nàng không sai vào đâu được.

Chỉ là, người trong gương lúc này đang mang một lớp trang điểm đậm và rực rỡ. Đuôi mắt được tô vẽ hơi xếch lên, giữa chân mày toát ra vẻ mị hoặc khuynh thành khó cưỡng. Mái tóc dài đen nhánh được búi cao, cố định bằng một chiếc trâm vàng có tua rua hình hồ điệp vô cùng tinh xảo. Bộ gấm vóc phượng hoàng khoác trên người có đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, vừa vặn đến từng tấc da thịt, cực kỳ hợp với lớp phấn son này.

Lại nhìn đôi nến đỏ khắc chữ “Hỷ” thắp sáng ở góc bàn, tất cả mọi thứ đều đang khẳng định một sự thật: Đây là khuê phòng của một thiếu nữ sắp sửa xuất giá.

Hành Ngọc chưa rõ tình hình hiện tại ra sao, nhưng linh lực trong cơ thể nàng vẫn trống rỗng như cũ. Không nghi ngờ gì nữa, nàng vẫn đang ở trong vòng vây của bí cảnh. Nếu tạm thời chưa nắm thóp được quy luật của nơi này, nàng chọn cách giữ im lặng, khẽ rũ mắt xuống để che đi vẻ lạnh lẽo và nghi hoặc trong đó.

Nha hoàn trang điểm tên là Xuân Thu thấy Hành Ngọc không đáp lời, lại tưởng tiểu thư nhà mình đang thẹn thùng trước ngày đại hỷ, liền che miệng cười thầm hai tiếng. Nàng ta cầm một miếng hoa điền hình hoa mai đỏ thắm, cẩn thận dán lên giữa trán Hành Ngọc.

Dán xong, Xuân Thu rút từ tráp ra hộp bột kẻ mày, giúp Hành Ngọc tô điểm lại vầng trán: “Sau khi thành hôn rồi, Xuân Thu sẽ không còn cơ hội giúp tiểu thư kẻ mày nữa đâu.”

Hành Ngọc ngước mắt nhìn nàng ta.

Chỉ là một cái liếc mắt tùy ý, nhưng trên mặt Xuân Thu đã không kìm được mà hiện lên vẻ kinh diễm sùng bái. Tựa như đóa phù dung kiêu kỳ nở rộ giữa trời đông giá rét, thử hỏi thế gian này ai có thể không rung động trước vẻ đẹp rực rỡ đến nhường này?

Hoàn hồn lại, Xuân Thu lên tiếng trêu chọc: “Tiểu thư và cô gia tình thâm ý hợp, cầm sắt hòa minh, sau này đương nhiên phải để cô gia tự tay kẻ mày cho tiểu thư rồi.”

Đối với những lời trêu ghẹo này, Hành Ngọc không định đáp lại làm gì. Hôm nay Xuân Thu có vẻ hưng phấn quá mức, thấy nàng không trả lời cũng không hề nản chí, vẫn hăng hái tiếp lời: “Tiểu thư hôm nay thích loại phấn má nào? Chọn màu đỏ nhé?”

Hành Ngọc nhàn nhạt đáp: “Màu đó đi.”

Dừng một chút, nàng hỏi khẽ bằng giọng điệu dò xét: “Cũng không biết cô gia thích màu gì?”

Trên bàn trang điểm bày biện khá nhiều thứ đắt tiền. Đồ vật đặt hơi lộn xộn khiến Xuân Thu nhất thời không tìm thấy hộp phấn má màu đỏ rực ở đâu. Nàng ta vừa bận rộn tìm kiếm, vừa thuận miệng đáp lời:

“Tiểu thư làm gì cũng đẹp, sao cô gia có thể không thích cho được. Huống hồ sau này trong nhà đều do tiểu thư làm chủ, cô gia nhất định sẽ trân trọng, yêu thương người hết mực.”

“A, tìm thấy rồi. Chẳng biết tối qua nha đầu nào thu dọn đồ đạc mà để nô tỳ tìm mỏi cả mắt.”

Nơi góc tường đặt hai chậu than, loại than hồng không khói cháy rất đượm, xua tan hoàn toàn cái lạnh giá trong phòng. Chỉ là do cửa sổ đóng kín mít khiến không khí có phần hơi ngột ngạt, bí bách.

Hành Ngọc khẽ rung rinh hàng lông mi dài, chờ Xuân Thu bôi phấn má cho mình: “Ngươi chớ nói năng tùy tiện như vậy, cô gia nghe thấy nhất định sẽ không vui.”

Nha hoàn này, từ cái liếc mắt đến nụ cười tinh nghịch đều quá đỗi chân thực. Trên bàn trang điểm kia, chiếc lược gỗ vẫn còn vướng vài sợi tóc dài rụng lại. Chi tiết tỉ mỉ đến mức này, quả là một ảo cảnh chân thực đến đáng sợ.

Qua cuộc đối thoại vừa rồi, Hành Ngọc đại khái đoán được nha hoàn này tuyệt đối là người thân tín bên cạnh “nàng”. Rất nhiều chuyện dù nên nói hay không, nàng ta đều chẳng chút kiêng dè.

“Là nô tỳ lỡ lời, nô tỳ không nên tùy tiện bàn tán về cô gia.” Xuân Thu vội vàng nhận lỗi, rồi chấm một chút son đỏ lên bờ môi căng mọng của Hành Ngọc.

Sắc đỏ tươi ấy điểm xuyết lên lớp trang điểm lộng lẫy, khiến Hành Ngọc trong gương đồng trở nên rực rỡ và sống động vô cùng, tựa như đóa hoa Hợp Hoan nở rộ. Trong mắt nàng mang theo làn nước mùa thu nhàn nhạt, khi khẽ nheo mắt lại, người trong gương liền hiện lên vẻ mê ly, quyến rũ như móc câu câu lấy lòng người.

Đến thế giới này bấy lâu nay, đây là lần đầu tiên Hành Ngọc trang điểm lộng lẫy, diễm lệ như vậy.

Gương mặt này vốn đã mang nét khuynh thành, sau khi điểm phấn tô son lại càng thêm điên đảo chúng sinh. Đuôi mắt được kẻ dài ra một chút, khiến vẻ lạnh lùng cô tịch vốn có vơi đi nhiều, thay vào đó là nét liêu nhân đầy tình tứ mỗi khi ngước nhìn.

Khoảng cách tới giờ lành thành hôn vẫn còn một lúc.

Bên ngoài sương phòng rộn ràng, hỗn loạn đủ thứ âm thanh chúc tụng, đi lại. Sau khi Xuân Thu giúp Hành Ngọc chải chuốt xong cũng vội vã chạy ra ngoài phụ giúp một tay. Hành Ngọc lững thững tiến về phía giường lớn, chậm rãi ngồi xuống mép giường.

Màn giường sớm đã được thay bằng sắc đỏ rực rỡ của hỷ sự. Chăn gấm thêu hình uyên ương hi thuỷ sống động như thật, gối đầu cũng mang sắc đỏ đồng bộ. Hành Ngọc nhặt chiếc khăn voan đỏ để bên gối lên, dùng móng tay dài khẽ khều vào những đường chỉ thêu trên đó, lực tay hơi mạnh khiến sợi chỉ vàng bị bung ra một đoạn ngắn.

A, khăn voan đẹp thế này mà bị hư thì thật đáng tiếc. Hành Ngọc nghĩ thầm, nhưng vẻ mặt lại chẳng có chút gì thành tâm hối lỗi.

Đến tận giờ phút này nàng vẫn chưa hiểu tại sao mình lại đột ngột rơi từ sa mạc vào chốn này, và nơi đây tiềm tàng hiểm họa gì. Nghĩ không ra, nàng đành tạm thời đi một bước tính một bước. Trong phòng lúc này thoang thoảng mùi huân hương không rõ tên, nồng nàn và vương vấn nơi đầu mũi.

Coi buổi hôn lễ này như một vở hài kịch để xem, lòng nàng chẳng chút căng thẳng, tranh thủ lúc yên tĩnh này để rà soát lại mọi chuyện đã xảy ra từ lúc bước vào bí cảnh. Giữa chừng cảm thấy hơi khát, nàng đứng dậy rót chén nước chậm rãi nhấp môi. Lớp son môi vừa tô dính không ít lên vành chén, khiến sắc môi nàng nhạt đi vài phần, bớt đi vẻ mị hoặc mà thêm vài phần tự nhiên.

Cánh cửa sương phòng đang đóng chặt bỗng nghe tiếng “kẽo kẹt”, bị người từ bên ngoài kéo ra.

Nha hoàn Xuân Thu bước vào, trên vai còn vương vài bông tuyết trắng. Chưa kịp phủi đi, tuyết đã bị hơi ấm của chậu than trong phòng làm tan chảy, để lại những vệt nước rõ rệt trên tà váy hồng nhạt.

“Tiểu thư, giờ lành đến rồi, bên ngoài đang thúc giục dữ lắm.”

Xuân Thu vừa gọi vừa ngước nhìn Hành Ngọc. Thấy chiếc trâm vàng trên búi tóc nàng hơi lệch, son môi cũng bay mất hơn phân nửa, nàng ta hốt hoảng chạy đến, đón lấy chén nước trên tay Hành Ngọc rồi dắt nàng ngồi xuống giường gấm, cúi người định mang giày thêu cho nàng.

Đôi giày thêu làm bằng lụa đỏ, trên mũi giày đính một viên trân châu lớn sáng bóng. Sắc đỏ trắng đan xen này thực ra phối với nhau chẳng đẹp mắt cho lắm, có lẽ người ta chỉ lấy cái ý nghĩa đại hỷ cát tường mà thôi.

Hành Ngọc nhìn một lúc rồi bảo: “Để ta tự làm.” Nàng cúi người tự mang giày vào chân.

Kích cỡ giày vừa vặn đến hoàn hảo, khiến chân mày nàng khẽ nhăn lại. Cái chốn này, thực sự nơi nơi đều lộ vẻ quỷ dị, hiểu rõ nàng đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Thấy nàng đã mang xong giày, Xuân Thu định chạy đi lấy phấn sáp dặm lại lớp trang điểm, nhưng tiếng thúc giục bên ngoài càng lúc càng gấp gáp vì sợ lỡ mất giờ lành bái đường.

“Cứ thế này mà ra ngoài đi.” Hành Ngọc thản nhiên nói, đưa tay chỉnh lại cây trâm vàng cho ngay ngắn, rồi cầm lấy khăn voan đỏ trùm lên đầu.

Khăn voan một khi đã trùm, theo tập tục chỉ có thể để phu quân gỡ xuống. Xuân Thu dù cuống quýt dậm chân cũng chẳng còn cách nào kéo khăn xuống để trang điểm lại. Vừa lúc tiếng giục bên ngoài lại vang lên rộn rã, nàng vừa đáp: “Ra ngay, ra ngay đây!” vừa cẩn thận dìu Hành Ngọc bước ra ngoài.

Cửa phòng vừa mở, gió tuyết lạnh giá đã ùa vào mặt. Hành Ngọc mặc hỷ phục, có lẽ để cho đẹp nên y phục bên trong khá mỏng, bị làn gió lạnh gào thét thổi qua, nàng không có linh lực hộ thể liền khẽ rùng mình một cái. Kết hôn đúng là chuyện cần sự hy sinh lớn lao về thể xác.

Vài bông tuyết đậu trên vai và khăn voan đỏ, nhưng rất nhanh Hành Ngọc đã được dìu đi dọc theo hành lang dài. Khi đến chính sảnh, âm thanh ồn ào ngày một lớn hơn. Không lâu sau, một người có lẽ là đường huynh trong tộc của nàng đã cõng nàng lên kiệu hoa, trước khi lui ra còn cẩn thận đóng cửa kiệu lại.

Kiệu hoa nâng lên, ban nhạc công reo hò, tiếng chiêng trống vang trời dậy đất. Ngồi trong kiệu, Hành Ngọc thậm chí nghe được tiếng trẻ con nô đùa và tiếng nam nữ trầm trồ chúc mừng náo nhiệt. Nàng chẳng hề bị không khí vui vẻ này làm cho cảm động, đầu ngón tay chỉ vô thức xoay vòng trên đầu gối.

Đã lên kiệu hoa rồi mà vẫn chưa thấy có gì bất thường sao? Chẳng lẽ sự dị thường của thế giới này chỉ xuất hiện khi bái đường, thậm chí là lúc động phòng hoa chúc?

Nên ra tay phá vỡ quy tắc ngay bây giờ, hay là chờ thêm chút nữa?

Chưa kịp đưa ra quyết định, kiệu hoa đột ngột dừng lại.

Hành Ngọc: “…” Đến nơi rồi sao?

Nàng thầm nhẩm tính lại lộ trình vừa đi. Theo như nãy giờ, kiệu hoa này chỉ đi vòng vòng quanh khu vực này vài trăm mét rồi lại quay về chỗ cũ. Xem ra lời nha hoàn nói đúng, sau này trong nhà nàng sẽ làm chủ, bởi vì vị cô gia này ở rể, thành hôn ngay tại phủ của nàng.

Thôi được rồi. Nàng quyết định không diễn theo kịch bản có sẵn này nữa. Nàng muốn xem thử thế giới ảo ảnh này định khảo nghiệm nàng điều gì.

Hành Ngọc đưa tay, dứt khoát giật phăng chiếc khăn voan đỏ xuống. Động tác quá mạnh mẽ khiến cây trâm vàng vốn đã hơi lệch nay càng vẹo thêm, tua rua hình hồ điệp khẽ đung đưa nhịp nhàng. Nàng vén rèm kiệu, trực tiếp bước chân ra ngoài.

Một tân nương vốn nên thẹn thùng chờ đợi trong kiệu bỗng nhiên tự gỡ khăn che mặt bước ra, khiến tất cả quan khách vây xem xung quanh trở tay không kịp. Sau cơn kinh ngạc tột độ là những tiếng xì xào bàn tán không dứt.

Hành Ngọc đứng giữa trời gió tuyết mịt mù. Chẳng biết có phải do biến cố đột ngột này không mà trận tuyết từ li ti bỗng chuyển thành những bông tuyết lớn, đậu trên hỷ phục đỏ rực của nàng. Tà váy và ống tay áo rộng bị gió thổi bay lất phất, khiến nàng trông còn rực rỡ, hút mắt hơn cả những chiếc đèn lồng hoa lệ treo xung quanh.

Nàng khẽ nheo mắt, ngẩng đầu định xem qua “phu quân” của mình là thần thánh phương nào, xem đối phương có phải là kẻ đứng sau thao túng ảo cảnh này không. Nếu phải, nàng sẽ nhân lúc hỗn loạn này mà ra tay xử lý luôn…

Thế nhưng, xuyên qua màn tuyết trắng xóa, khi nhìn rõ người cũng đang mặc hỷ phục đỏ thắm đứng ở kia, cơ thể nàng bỗng khựng lại. Nàng mím chặt môi, bắt gặp ánh mắt của người nọ.

Người xưa nay chỉ vận một màu y phục trắng tinh khiết, nay lại mặc một chiếc áo đơn bằng lụa trắng, khoác bên ngoài là bộ lễ phục tân lang đỏ thẫm rực cháy như ngọn lửa. Bên hông chàng vẫn đeo miếng ngọc quen thuộc. Sắc đỏ rực rỡ ấy hiện diện trên người chàng có chút lạ lẫm, nhưng không hề lạc quẻ, ngược lại đẹp đến mức kinh tâm động phách, khiến Hành Ngọc không thể dời mắt đi được.

Nàng thấy đôi lông mày thanh cao ôn hòa của chàng dường như nhuốm một tầng đỏ ửng, tựa như kẻ vừa phá giới uống vài chén Đào Hoa Tửu mà say khướt. Chàng cưỡi trên lưng tuấn mã, đôi mắt có phần mê ly, trạng thái rõ ràng là đang bị ảo cảnh khống chế, mãi đến khi nhìn thấy nàng xuất hiện, chàng mới dần khôi phục được vài phần thanh tỉnh.

Gương mặt thanh tao thoát tục ấy khi hòa quyện với sắc đỏ đã tạo nên một cảnh tượng khiến núi sông cũng phải lu mờ.

Hành Ngọc chần chừ một lát dưới sự chứng kiến của vạn người, rồi khẽ ho khan hai tiếng để che giấu sự bối rối, lùi lại hai bước, chui tọt vào lại trong kiệu hoa.

Nàng vội vàng chỉnh lại cây trâm vàng trên búi tóc cho ngay ngắn, cẩn thận trùm lại khăn voan đỏ lên đầu, rồi có chút mất kiên nhẫn dùng đốt ngón tay gõ gõ vào thành kiệu, cất giọng hỏi Xuân Thu đang ngơ ngác bên ngoài: “Sao còn chưa bảo cô gia lại đây vén rèm kiệu đón ta?”