Cái bí cảnh này, quả thực là muốn bức chết người ta mà!
Dù sao Vũ Mị cũng từng bôn ba qua năm sáu cái bí cảnh lớn nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên nàng nghe nói có nơi phong ấn toàn bộ linh lực của tu sĩ, bắt họ phải chịu cảnh rèn luyện thân xác chật vật như những phàm nhân thế này.
Nàng lẩm bẩm mắng mỏ từ lúc mới đặt chân vào đây cho đến tận bây giờ, khi bị đám nhện khổng lồ truy sát đến mức vô cùng nhếch nhác. Hiểm nguy rình rập tứ bề khiến trong lòng nàng lại càng không nhịn được mà mắng thầm thêm vài câu nữa.
Nàng chẳng biết mình đã tháo chạy bao lâu, đôi chân sớm đã mỏi nhừ, rã rời không còn chút sức lực. Một thoáng sơ ý, không nhìn rõ khối đá lớn chặn đường phía trước, Vũ Mị vấp ngã nhào xuống đất. Nàng khẽ “A” lên một tiếng, chẳng kịp xem mình bị trầy xước ở đâu, nàng vội vàng nằm rạp xuống đất lăn liên tiếp hai vòng để né tránh đòn công kích hiểm hóc.
Dù phản ứng của nàng cực kỳ nhanh nhạy, nhưng cú ngã vừa rồi đã làm chậm nhịp, đám nhện vốn bám sát phía sau lập tức rút ngắn khoảng cách. Những chiếc chân nhện sắc lẹm hung hăng chém xuống, Vũ Mị thậm chí còn ngửi thấy mùi tanh hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Những chiếc chân gớm ghiếc ấy còn sắc bén hơn cả lưỡi đao, xé gió lao tới tạo nên những tiếng rít chói tai.
Vũ Mị nuốt nước bọt, nghiến chặt răng rút thanh đoản đao giắt bên đùi ra định liều chết một phen. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, một lực hút đột ngột xuất hiện từ bên cạnh, kéo phắt nàng vào một hốc động tối tăm.
Chân nhện chém xuống chỉ trúng vào hư không. Loài vật linh trí thấp kém này không cảm nhận được hơi thở của con mồi, chỉ biết xoay quanh tại chỗ vài vòng rồi ngơ ngác tản đi nơi khác.
Ở một phía khác, Vũ Mị đã thoát ra khỏi hang động, thấy mình đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp. Tuy chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng ít nhất hiện tại tính mạng nàng đã tạm thời an toàn.
Khi tâm trí vừa thả lỏng, cả người Vũ Mị bỗng mềm nhũn, nàng ngã ngồi xuống nền đất bùn, vừa chống tay vừa thở dốc để xoa dịu cơn đau thắt nơi lồng ngực sau chuyến tháo chạy kinh hoàng. Thế nhưng, chỉ sau vài hơi thở, nàng bắt đầu nhận ra điều bất thường. Vốn là Thiếu chủ Hợp Hoan Tông, nàng cực kỳ nhạy cảm với các loại xuân dược, không khí nơi đây rõ ràng đang vương vấn mị hương thôi tình nhàn nhạt.
Nàng khẽ nhíu mày, đưa mắt quan sát xung quanh xem đây rốt cuộc là chốn nào. Trong lúc nàng còn đang cảnh giác dò xét, một giọng nói không phân rõ nam nữ bỗng dưng vang vọng trong đầu:
“Quyến rũ người của Vô Định Tông phá giới.”
Giọng nói ấy lạnh lùng, vô cảm. Vẻn vẹn mấy chữ, nghe như một mệnh lệnh áp đặt hơn là thương lượng.
Vũ Mị ngẩn người: “…”
Người của Vô Định Tông kia, không phải là vị Phật tử mà nàng đang nghĩ tới đấy chứ? Không đúng nha, nếu muốn quyến rũ vị Phật tử kia phá giới, chẳng phải để Lạc chủ ra tay sẽ dứt khoát và hiệu quả hơn nàng sao? Chẳng lẽ đây là thử thách mà chủ nhân bí cảnh dành riêng cho nàng? Vậy nhiệm vụ của Lạc Hành Ngọc chắc là đi quyến rũ Du Hạ rồi?
Nàng nuốt nước bọt, thử lên tiếng hỏi dò khoảng không: “Nếu dụ dỗ thành công, có phần thưởng gì không?”
Đợi mãi một hồi lâu, giọng nói hư ảo kia vẫn im lìm không hề hồi đáp.
Vũ Mị tặc lưỡi: “…” Đúng là keo kiệt thật mà! Một nhiệm vụ gian khổ như vậy, ít nhất cũng phải đưa ra điều kiện gì đó mê người một chút chứ.
Đã không có lợi lộc gì, lại còn dễ làm rạn nứt tình cảm đồng môn plastic giữa nàng và Lạc chủ. Vũ Mị tự cảm động với chính mình, nàng nhất định sẽ nỗ lực bảo vệ tình đồng môn mong manh này! Dù sao nàng cũng tự biết lượng sức, muốn dây dưa với Phật tử thì nàng hoàn toàn không có cửa. Đến tận bây giờ, nàng vẫn thấy việc Lạc Hành Ngọc có thể khiến trái tim sắt đá của Phật tử động lòng đến mức ấy quả thực là một kỳ tích.
Nghĩ thông suốt rồi, Vũ Mị quyết định đi tìm Liễu Ngộ để hội hợp. Ở nơi quỷ quái này, hai người đi cùng nhau dù sao vẫn tốt hơn đơn độc một mình. Hơn nữa thể chất nàng đặc thù, chút mị hương trong không khí này chẳng thể khiến nàng làm ra chuyện gì thất thố.
Nàng nghiêng tai lắng nghe, lần theo tiếng suối chảy róc rách xa xăm. Đi được vài bước, tầm nhìn trước mắt bỗng mở rộng thênh thang.
Làn khói mờ từ dòng nước ấm bốc lên nghi ngút, bao phủ hơn mười thiếu nữ đang đùa giỡn dưới hồ. Dưới ánh trăng sáng, họ tựa như những yêu nữ mê hoặc lòng người, mỗi cái liếc mắt nụ cười đều mang vẻ hư ảo không chân thực.
Bên bờ suối, một vị hòa thượng vận tăng bào đang ngồi xếp bằng, một nữ tử y phục hớ hênh lượn lờ quanh chàng, dường như đang tìm cơ hội quyến rũ.
Vũ Mị âm thầm huýt sáo một tiếng trong lòng. Nữ nhân này là ai mà gan dạ vậy, không lẽ cũng bị giọng nói kia sai khiến?
Nàng đảo mắt một vòng, nảy ra ý định hành hiệp trượng nghĩa, liền quát lớn: “Hỗn láo! Mau buông Phật tử ra!”
Tiếng quát vừa dứt, tất cả nữ tử dưới suối và nữ nhân bên cạnh Liễu Ngộ đều đồng loạt quay đầu nhìn nàng. Ngay cả Liễu Ngộ – người vốn đang nhắm nghiền mắt niệm kinh để khắc chế dục vọng – cũng chậm rãi mở mắt, hướng cái nhìn bình thản không gợn sóng về phía Vũ Mị.
Bị bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào, Vũ Mị khẽ ho khan hai tiếng lấy lại uy nghiêm, rồi nghiêm túc nhìn Liễu Ngộ nói: “Phật tử, cuối cùng ta cũng tìm thấy ngài rồi. Ta tới để cứu ngài thoát khỏi hang cọp này đây!”
Dù chẳng biết có cứu nổi không, nhưng cứ tự đội cho mình cái mũ cao thượng trước đã, chắc chắn là không sai đi đâu được.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Về phần Hành Ngọc, nàng cũng chẳng rõ mình đã chiến đấu trong hang động tối tăm này bao lâu rồi.
Sau khi bị truy sát vài bận, hễ khi nào đói đến mức không chịu nổi là lại có đủ loại cây cối nhảy nhót hiện ra, dâng tặng cho nàng những quả ngọt chín mọng. Nhờ những trái cây ấy, nàng tạm thời lấp đầy bụng dạ, nhưng sự rã rời về tinh thần thì chẳng có loại quả nào có thể bù đắp nổi.
Hành Ngọc chẳng nhớ nổi mình đã vung kiếm bao nhiêu lần trong bóng tối hang động ấy nữa. Cánh tay phải của nàng mỏi nhừ, các khối cơ căng cứng và đau nhức đến độ tê dại. Không ít lần, khi đối đầu với lũ yêu thú hung hãn, nàng đã lo sợ thanh kiếm trong tay sẽ tuột khỏi tầm kiểm soát mà văng đi mất.
Nếu nỗi đau thể xác có thể dùng nghị lực kiên cường để chế ngự, thì sự mài mòn về tinh thần mới thực sự là đòn tra tấn đáng sợ nhất. Để đối phó với môi trường khắc nghiệt và lũ yêu thú luôn rình rập tấn công, nàng phải giữ cho các giác quan của mình luôn căng ra như dây đàn. Từ lúc đặt chân vào bí cảnh này, nàng chưa một khắc nào được chợp mắt an lòng.
Đến khi tinh thần sắp chạm tới ngưỡng tan vỡ, cảnh vật trước mắt đột ngột đảo dời, thiên địa biến hóa.
Nàng thấy mình đang đứng giữa một vùng sa mạc mênh mông vô bờ bến.
Gió cuốn cát vàng ngập trời, vầng thái dương trên cao tỏa nắng gay gắt đến chói mắt. Những hạt cát bị nung nóng bốc lên hơi nóng hầm hập. Hành Ngọc mới đứng yên một lát đã cảm thấy cái nóng bỏng rát như muốn xuyên thấu qua lòng bàn chân, xộc thẳng vào tận óc.
Sau khi cẩn thận xác nhận xung quanh không có nguy hiểm rình rập, nàng chẳng màng đến hình tượng Thiếu chủ của mình nữa mà đổ rụp xuống bãi cát, lồng ngực phập phồng thở dốc kịch liệt. Nàng bị cái nắng thiêu đốt nung đến mức mồ hôi vã ra đầm đìa khắp trán.
“Nhất định phải tìm thấy nguồn nước trước đã.” Hành Ngọc thở dài thườn thượt, lồm cồm bò dậy từ bãi cát nóng.
Vừa định cất bước đi tiếp, phía sau nàng đột nhiên vang lên một tiếng gọi trầm thấp: “Lạc chủ?”
Thanh âm này nghe khá quen tai. Hành Ngọc quay người lại, trên gương mặt mệt mỏi rệu rã hiện lên một nụ cười nhạt: “Phó đạo hữu.” Vào sinh ra tử bấy lâu, cuối cùng nàng cũng gặp được một người quen.
Phó Mạch Thâm sải bước chạy nhanh về phía nàng, vẻ mặt không giấu nổi sự vui mừng khôn xiết: “Không ngờ lại có thể gặp được Lạc chủ ở chốn này.”
“Phó đạo hữu sao lại lọt vào đây?” Hành Ngọc nhẹ giọng hỏi.
Định lên tiếng trả lời, nhưng khóe mắt chợt thoáng thấy vạt áo nàng đầy bụi đất và vết máu loang lổ, mồ hôi nhễ nhại, hắn vội đưa tay vỗ trán: “Là ta sơ suất quá. Để ta đưa Lạc chủ đến một ốc đảo gần đây nghỉ ngơi dưỡng sức, rồi chúng ta sẽ trao đổi về những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua.”
“Vậy thì tốt quá, làm phiền đạo hữu rồi.” Hành Ngọc khẽ gật đầu cảm tạ.
Đôi chân bước từng nhịp thấp cao trên bãi cát lún nhấp nhô, nàng thuận miệng hỏi thăm: “Ngoài ta ra, huynh còn gặp được ai khác không?”
“Có chứ.”
“Có gặp Phật tử không?” Hành Ngọc vội vàng hỏi dồn dập, trong lòng không giấu nổi sự lo lắng.
Phó Mạch Thâm lắc đầu: “Người của Vô Định Tông thì ta không thấy đâu, đa phần đều là tu sĩ bản địa Thương Châu chúng ta. À, ta có chạm mặt Du đạo hữu, nhưng thực lực của hắn quá cao cường, tốc độ phá giải các cửa ải trận pháp vượt xa ta, nên ta cũng không dám tiến đến đề nghị hợp tác.”
Những lời này đã tiết lộ không ít thông tin quý giá. Hành Ngọc đoán chắc rằng những thử thách mà nàng vừa trải qua hoàn toàn khác biệt so với đám người của Phó Mạch Thâm. Thấy được Du Hạ mà lại không thấy Liễu Ngộ, vậy từ lúc vào bí cảnh đến giờ, chàng đã bị đưa đi đâu? Liệu có gặp phải hiểm nguy gì không?
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Thực tế, Liễu Ngộ không gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng chàng lại đang vấp phải một loại nan đề khó giải quyết khác.
Đám nữ nhân lả lơi quyến rũ kia đều đã bị Vũ Mị dùng thân thủ ngăn cản lại. Nàng bảo chàng hãy nhanh chóng đi thẳng về phía Đông, càng xa nơi này càng tốt.
“Nếu ta đoán không lầm thì nơi này chính là Dục Giới.”
“Theo ghi chép trong các cuốn sách cổ, phía Đông là nơi linh khí thanh khiết, mị hương thôi tình dục loãng nhất, Phật tử đến đó ngồi thiền sẽ tốt hơn. Hơn nữa nơi ấy hoang vắng, khá an toàn cho ngài lúc này.” Vũ Mị đưa ra lời khuyên đầy thiện chí.
Thực ra, ngâm mình trong suối nước nóng có thể giúp cơ thể hạ nhiệt và xoa dịu dục vọng, nhưng nước ở cái hồ này mị tính quá nồng, ai biết được là thư giãn hay lại càng khiến ngọn lửa tình bốc cao hơn. Chi bằng tìm một nơi đất trống thanh tịnh mà ngồi thiền định.
Liễu Ngộ chắp tay hành lễ với Vũ Mị. Chàng định cất lời cảm tạ, nhưng sợ giọng nói của mình lúc này sẽ tiết lộ sự khàn đục của dục vọng đang rực cháy bên trong, đành chọn cách giữ im lặng. Chàng chống tay xuống đất, cử động một cách chậm chạp và cứng nhắc để đứng dậy.
Mồ hôi lạnh đã thấm đẫm chiếc tăng bào sau lưng, nhưng đôi mắt chàng trong khoảnh khắc này lại rút đi vẻ ôn hòa thường nhật, trở nên lạnh lẽo và thanh cao đến lạ thường. Tựa vào gốc cây bên cạnh để giữ thăng bằng, chàng dứt khoát xoay người, tà áo nhuốm máu lay động nhẹ nhàng rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Vũ Mị.
Càng đi về phía Đông, rừng cây lại càng rậm rạp, cành lá mọc đâm ngang dọc cản trở bước chân. Trán và gò má chàng bị cành khô rạch ra những vết xước nhỏ rỉ máu, nhưng Liễu Ngộ chẳng buồn để tâm đến. Chàng nhẩm tụng kinh văn, bước chân mỗi lúc một dồn dập, cho đến khi cảm thấy ngay cả hơi thở của mình cũng trở nên nóng bỏng rát buốt mới chịu dừng lại.
Nhìn quanh một lượt thấy có một gốc tùng bách già cỗi, chàng liền tiến tới vén tà áo ngồi xuống, chắp hai tay trước ngực, tấm lưng tựa chặt vào thân cây thô ráp để giữ cho ý thức được tỉnh táo.
Dục vọng cuồn cuộn ập đến như sóng trào, khiến tâm trí chàng bắt đầu xuất hiện những mảnh vỡ hỗn loạn. Cảm giác bị dược tính thiêu đốt này chàng không hề lạ lẫm, bởi cách đây không lâu chàng đã từng nếm trải một lần. Nhưng lần này lại có chút khác biệt. Khi ấy chàng mờ mịt, dao động; còn giờ đây chàng cố giữ mình trong sự bình lặng tuyệt đối, từ chân mày đến khóe mắt đều không để lộ một tia xao động, chỉ lặng lẽ dùng lời kinh tiếng Phật để phân tán sự chú ý của bản thân.
Trong cung điện nguy nga, nữ tử nọ sau khi truyền ý niệm ra lệnh cho Vũ Mị thì mệt mỏi cuộn mình trên sàn đá lạnh lẽo mà chìm vào giấc ngủ sâu.
Bất chợt, con tiểu thú dùng bộ lông mềm mại cọ cọ vào mặt khiến nàng bừng tỉnh giấc.
Nữ tử mơ mơ màng màng mở mắt, đưa tay vuốt ve đầu con thú nhỏ: “Làm sao vậy, là tiểu cô nương kia có tiến triển gì tốt rồi sao?”
Tiểu thú khẽ kêu lên những tiếng “khù khù” như đang kể lể một hồi.
Do không chú ý, nữ tử lỡ tay bóp hơi mạnh khiến con tiểu thú trong lòng bị đau, kêu toáng lên. Lúc này nàng mới dời sự chú ý sang nó, nhẹ nhàng vỗ về, yêu chiều vuốt ve khiến nó nhanh chóng quên đi cơn đau vừa rồi.
Sau khi dỗ dành xong tiểu thú, trong giọng nói của nữ tử tràn đầy vẻ bất lực vì thất vọng: “Đệ tử Hợp Hoan Tông thời nay tu luyện song tu chi đạo kiểu gì thế này? Ngủ với ánh sáng Phật môn cơ mà, chuyện tốt bày ra ngay trước mắt vậy mà định lực lại kém thế kia, trực tiếp bỏ cuộc luôn.”
“Đến nỗ lực cũng không thèm cố gắng lấy một chút, mất mặt, thật sự là quá mất mặt!”
Tiểu thú lại phát ra những tiếng “khù khù”, dường như đang gật đầu tán đồng lời nàng.
Gương mặt nữ tử hiện lên vài phần ý cười, giọng điệu cũng nhu hòa hơn đôi chút: “Vẫn là ngươi ngoan ngoãn nhất. Thôi vậy, nếu đệ tử đời sau rụt rè thì ta đành phải tốn tâm tổn sức, tạo thêm chút cơ hội cho bọn họ.”
“Hưm, mị hương thôi tình đối với người khác thì đủ dùng, nhưng đối với vị có Phật cốt bẩm sinh kia mà nói thì cơ bản chẳng có ý nghĩa gì lớn lao. Vậy thì lần này cứ thiết lập một cái chướng ngại thế tục đi.”
Dường như đang cân nhắc chọn người, nàng giơ bàn tay thon dài mảnh khảnh, khẽ vân vê lọn tóc dài rủ bên tai: “Chẳng còn cách nào khác, vị Thiếu chủ tu tập song tu chi đạo kia đã vô dụng, thì chỉ có thể làm ngược lại, để vị Thiếu chủ còn lại ra tay thôi.”
“Ai mà biết được gu thẩm mỹ của vị Phật tử này là gì chứ.” Nữ tử lầm bầm, “Lỡ như hắn lại thích kiểu nữ tử thanh khiết, lạnh lùng thì sao?”
Nói xong, nàng khẽ vỗ trán. Ký ức của nàng bị khuyết quá nghiêm trọng, đến mức lúc hạ lệnh cho tiểu cô nương kia đã quên mất việc hứa hẹn lợi ích hay đe dọa trừng phạt.
“Mộng Yểm đâu rồi? Giai đoạn tiếp theo cứ giao cho nó bố trí đi, ta hết sức lực rồi, không muốn nhúng tay vào nữa.”
Nghe tiểu thú “khù khù” nói gì đó, nữ tử đáp lại bằng tông giọng lạnh lẽo như sương tuyết đóng băng vạn năm trên đỉnh núi: “Mộng Yểm ra tay tuy có phần tàn nhẫn, nhưng nếu ngay cả cửa đó cũng không qua nổi thì bọn họ lấy tư cách gì để chạm vào truyền thừa tối cao của ta?”
“… Đừng quên, ý nghĩa tồn tại suốt vạn năm qua của chúng ta là gì.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Bên phía ốc đảo lúc này đã tụ tập không ít người.
Phó gia ngoài Phó Mạch Thâm ra còn có hai người trẻ tuổi, một nam một nữ. Những người khác trong tộc, theo lời hắn nói, đều đã tử nạn hoặc thất lạc trên đường đi. Ngoài ra còn có tu sĩ của các thế lực khác, tất cả đều ngồi cách xa nhau, âm thầm đề phòng lẫn nhau.
“Nhị ca.”
Thấy Phó Mạch Thâm trở về, hai người trẻ tuổi vội vàng đứng dậy hành lễ. Họ đều nhận ra Hành Ngọc nên sau khi chào nhị ca xong liền cung kính chào hỏi nàng. Hành Ngọc lần lượt đáp lễ rồi ngồi xuống cùng họ trao đổi thông tin.
“… Sau khi bước vào bí cảnh, chúng ta bị truyền tống đến một quần thể cung điện khổng lồ.”
“Mỗi cung điện đều cất giấu ít nhiều bảo vật. Tuy có nhiều thứ đã bị thời gian tàn phá, nhưng vẫn còn một số món bảo tồn được, Phó gia chúng ta coi như có chút thu hoạch.”
Phó Mạch Thâm nói chuyện rất thẳng thắn, không chút giấu giếm. Một người chân thành, có mưu lược nhưng không thâm độc như hắn khiến người ta cảm thấy rất thoải mái khi kết giao.
Hắn tiếp tục: “Tìm tòi vài ngày, vì gặp phải yêu thú, linh thực biến dị và cả chuyện tàn sát đoạt bảo, thương vong là không tránh khỏi, Phó gia ta cũng tổn thất nhân thủ. Cho đến một ngày, xung quanh đột nhiên xuất hiện một trận bão cát khổng lồ cuốn phăng mọi người đi. Khi tỉnh lại thì ba chúng ta đã ở sa mạc này rồi.”
Phó Mạch Thâm vừa rồi đi ra ngoài là để thử vận may xem có gặp thêm người nhà không, không ngờ lại tình cờ bắt gặp Hành Ngọc. Nàng cũng chọn lọc một số chuyện bên mình để kể lại, cơ bản không giấu giếm gì nhiều.
Phó Mạch Thâm vui vẻ nói: “Đây chắc chắn là chủ nhân bí cảnh đang cố ý khảo nghiệm Lạc chủ, xin chúc mừng.”
Đối phương càng được coi trọng thì cơ hội lấy được Cực Quang Chi Thần càng cao, hắn đương nhiên mừng cho nàng. Còn về sự ngưỡng mộ và ghen tị, đó cũng là điều thật lòng, nhưng cơ duyên trên đời vốn không thể cưỡng cầu.
“Huynh chúc mừng hơi sớm rồi.” Hành Ngọc mỉm cười. Chuyến đi này chắc chắn còn phải gian nan dài dài.
Sau một đêm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, tinh thần Hành Ngọc đã khôi phục đáng kể dù cơ bắp vẫn còn đau nhức. Cả nhóm bốn người quyết định không ngồi chờ chết ở ốc đảo mà tích trữ nước ngọt rồi chọn đại một hướng để lên đường thăm dò.
Lần này đi cùng Hành Ngọc, sa mạc vốn tưởng yên bình bỗng trở nên nguy hiểm lạ thường. Đầu tiên họ đụng độ mấy con bọ cạp khổng lồ hung hãn, sau đó lại gặp phải rừng xương rồng biết phóng gai nhọn tấn công dữ dội…
Cả bọn chạy trối chết, lăn lộn vô cùng chật vật. Tuy nhiên, nguy hiểm luôn đi kèm với lợi ích, thu hoạch linh thạch cũng khá khẩm nên ai nấy đều cắn răng chịu đựng.
“Giải quyết xong rồi!” Hành Ngọc dùng kiếm hất văng một gốc xương rồng quái dị, Phó Tinh Tinh – nữ tử duy nhất của Phó gia – reo lên phấn khích: “Lạc chủ, tỷ quá lợi hại!”
Ánh mắt nàng nhìn Hành Ngọc tràn đầy sự sùng bái. Trước đây nàng phục nhị ca mình nhất, nhưng giờ đây thấy nhị ca bị đám xương rồng rượt cho chạy té khói mà Lạc chủ lại dễ dàng hạ gục chúng, nàng lập tức đổi thần tượng.
Bị một tiểu cô nương xinh xắn nhìn chằm chằm như vậy, Hành Ngọc tùy ý vuốt lọn tóc mái rủ trước trán, bày ra dáng vẻ tiêu sái: “Chuyện nhỏ thôi.”
Ôi trời ơi, nhát kiếm vừa rồi ra lực mạnh quá, tay ta suýt nữa thì rụng ra luôn rồi. Để giữ vững hình tượng trước mặt tiểu muội muội, sự hy sinh này quả là quá lớn.
Phó Mạch Thâm: “…” Cảm giác này… thực sự rất vi diệu.
Ngay khi Hành Ngọc định mổ gốc xương rồng để lấy năng lượng tinh thạch bên trong, một lực hút đột ngột xuất hiện từ lòng cát khiến nàng lảo đảo lùi lại, rồi ngã nhào vào một hốc tối vừa hiện ra dưới chân.
“Lạc chủ!” Phó Mạch Thâm trố mắt kinh hãi, vội lao tới định nắm lấy tay nàng nhưng đã chậm một nhịp. Thân ảnh nàng lập tức biến mất.
“Nhị ca! Chuyện gì thế này? Lạc chủ có sao không?” Phó Tinh Tinh hốt hoảng hét lên.
Phó Mạch Thâm ép bản thân trấn tĩnh lại, vỗ vai muội muội an ủi: “Không sao đâu, đây hẳn là một thử thách khác dành riêng cho Lạc chủ thôi. Nàng sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng đâu.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 94](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)