Phật môn chia thế gian thành ba giới: Dục giới, Sắc giới và Vô Sắc giới. Trong đó, Dục giới là nơi chúng sinh còn chưa dứt khỏi thất tình lục dục, linh hồn vẫn quẩn quanh trong vòng xoáy của những ham muốn trần tục.
Tất nhiên, trong cõi bí cảnh của Hợp Hoan Tông này, “Dục giới” nên được hiểu theo nghĩa trần trụi và nguyên thủy nhất của nó – một mê cung của những khát khao bản năng, nơi dục vọng con người được phóng đại đến vô cùng.
Liễu Ngộ tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Ngay cạnh chàng là một hồ suối nước nóng nghi ngút khói mờ ảo. Chiếc tăng bào của chàng đã thấm đẫm vết máu, mỗi cử động nhỏ lại khiến vết thương ở bắp đùi rách thêm, máu tươi tuôn ra càng nhiều khiến gương mặt tuấn tú trở nên nhợt nhạt, không còn lấy một chút huyết sắc.
Thiếu nữ kia dùng sức mạnh cưỡng ép mang chàng tới bên hồ suối. Nàng tùy tay ngắt một đóa hoa dại bên đường, ném xuống trước mặt Liễu Ngộ, bảo rằng chỉ cần nuốt mật của loài hoa này là có thể lập tức cầm máu. Theo lời nàng nói, những sinh linh bản địa ở đây mỗi khi đi săn bị thương đều dùng cách này để giữ lại mạng sống.
Vết thương trên đùi nhất định phải cầm máu ngay, nếu không chỉ e chưa tìm thấy Hành Ngọc, chàng đã sức cùng lực kiệt vì mất máu quá nhiều. Liễu Ngộ nắm đóa hoa trong tay, đôi chân mày khẽ nhíu lại đầy áy náy, thấp giọng hỏi: “Thí chủ, nơi này liệu có thảo dược bôi ngoài da không?”
Chàng biết rõ nơi đây chẳng phải chốn thiện lành mà là một bí cảnh đầy rẫy hiểm họa. Với những thứ không rõ nguồn gốc ở Dục giới, chàng tuyệt đối không dám tùy ý nuốt vào bụng.
Thiếu nữ thấy chàng đề phòng liền thẹn quá hóa giận, gắt lên: “Huynh không tin tưởng ta sao?”
Gương mặt Liễu Ngộ hiện rõ vẻ áy náy, từ tốn tạ lỗi: “Xin lỗi thí chủ.” Nhưng chàng tuyệt nhiên không hề có ý định đổi ý, lý trí vô cùng kiên định. “Nếu thí chủ không tiện, bần tăng sẽ tự mình đi tìm kiếm. Vừa rồi đã làm phiền tới thí chủ rồi.”
Thấy chàng định quay người rời đi, thiếu nữ vỗ tay một cái, thân pháp nhanh như chớp giật lại đóa hoa trên tay chàng. Nàng thoăn thoắt ngắt bỏ nhụy hoa, rồi bất ngờ nhét cả mật lẫn đóa hoa to bằng quả óc chó vào miệng chàng, thô bạo ép chàng phải nuốt xuống cổ họng.
Chỉ vài giây sau khi mật hoa trôi xuống, dòng máu tuôn ra trên vết thương ở đùi quả nhiên ngừng chảy. Hiệu quả thần kỳ đến mức kinh người.
Thế nhưng, khi Liễu Ngộ còn chưa kịp thở phào hay cảm thấy hối lỗi vì đã hiểu lầm lòng tốt của thiếu nữ, một luồng khí nóng rực từ sống lưng chàng đột ngột bùng lên, nhanh chóng lan tỏa khắp tứ chi.
Thiếu nữ bỗng bật cười khúc khích, giọng điệu hờ hững chẳng chút thành tâm: “À, ta quên chưa nói cho huynh biết. Hoa này đúng là cầm máu rất tốt, nhưng ở trong Dục giới này, hầu hết thực vật đều mang dược tính kích dục mạnh mẽ. Hoa có công dụng trị thương càng mạnh thì hiệu quả kia lại càng cao. Ngay cả không khí nơi đây cũng thoang thoảng mị hương, huynh có trốn đằng trời cũng không thoát được đâu.”
“Huynh chắc chắn sẽ thích cảm giác này mà, đúng không?” Thiếu nữ vươn bàn tay thon dài định vuốt ve khuôn mặt thanh cao, thoát tục của chàng.
Ở cái nơi đầy rẫy dục vọng này, một nam nhân tuấn lãng, khí chất bất phàm như chàng thực sự là của hiếm. Hơn nữa, chàng càng tỏ ra thanh cao, càng khắc chế bản thân bao nhiêu, lại càng khơi dậy ham muốn chinh phục và xé rách lớp bọc ấy của nàng ta bấy nhiêu. Nàng muốn thấy đôi mắt thanh tịnh kia vì nàng mà nhuốm màu tình ái điên cuồng.
Liễu Ngộ lại một lần nữa nghiêng người né tránh. Chàng cố tình lờ đi những phản ứng bất thường đang rạo rực trong cơ thể, giọng nói vẫn bình thản, không hề vướng bận một chút khàn đục của dục vọng: “Dẫu thế nào, bần tăng vẫn phải đa tạ thí chủ đã ra tay cứu giúp. Mong thí chủ sớm rời đi, kẻo bần tăng sơ sẩy lại làm thương tổn đến thí chủ.”
Thiếu nữ hạ mắt, cái nhìn như vô tình lại như đầy ám chỉ lướt qua thân hình săn chắc của chàng, rồi đưa tay vén nhẹ lọn tóc mai. Động tác ấy khiến vòng eo nàng uốn lượn như rắn, chiếc váy lụa quá đỗi mỏng manh khẽ trượt xuống, để lộ thêm mảng da thịt trắng ngần như mỡ đông trên khuôn ngực xuân mơn mởn.
Đáng tiếc, đứng trước cảnh xuân mê hoặc ấy, người đối diện đã nhắm nghiền hai mắt, chắp tay trước ngực mặc niệm kinh văn.
Thiếu nữ bất mãn trước sự thờ ơ này, dứt khoát nhào thẳng vào lòng chàng. Thế nhưng, trên đôi tay nàng vốn đã vương nợ máu của nhiều người, vừa chạm tới gần Liễu Ngộ, luồng kim quang công đức hộ thể từ những lời kinh văn bọc quanh thân chàng liền tỏa ra mạnh mẽ, đánh bật nàng ra xa.
Nàng bực dọc quát lên: “Không muốn ta chạm vào sao? Đến nước này rồi mà vẫn còn cố đóng vai chính nhân quân tử cho ai xem?”
“Được thôi, nếu huynh đã không muốn bị ta vấy bẩn, ta cũng đã mang huynh tới bên hồ suối nước nóng này rồi, tin chắc rằng các tỷ muội của ta sẽ rất có hứng thú với huynh đấy.”
Nói đoạn, thiếu nữ lại nở nụ cười ngây thơ nhưng lạnh lẽo đến rợn người.
“Ta hiểu rồi, huynh thấy một người không đủ kích thích, muốn tỷ muội ta cùng nhau hầu hạ đúng không? Yên tâm, với dung mạo tuấn tú thế này, ta chắc chắn sẽ chiều lòng huynh.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Về phần Hành Ngọc, kể từ khi bước chân vào bí cảnh tới giờ, thanh Quy Nhất Kiếm trong tay nàng chưa lúc nào ngừng vung lên.
Cứ ngỡ đã lừa được cây đào già để có một hành trình bình an vô sự, nào ngờ cái cây ngây ngô ấy lại dẫn nàng tới ngay miệng một hang động tối tăm. Trong lúc nàng còn đang lom khom dò xét tình hình bên dưới, cây đào đột ngột phản trắc, dùng lực mạnh như ngàn cân đẩy mạnh nàng xuống hố sâu.
Hành Ngọc mất đà, cơ thể rơi tự do vào khoảng không tối tăm không thấy đáy. Giữa tiếng gió rít gào buốt nhói bên tai, nàng chỉ nghe thấy tiếng hét lanh lảnh của cây đào vọng xuống từ phía trên: “Ta đang đưa ngươi đi gặp chủ nhân đấy, không cần cảm ơn đâu! Hai nhát kiếm lúc nãy chúng ta coi như xóa bỏ nhé!”
Cây đào dường như còn thấy bản thân hành sự rất hào hiệp, lẩm bẩm thêm: “Tất cả đều là nể mặt chủ nhân bí cảnh cả đấy.”
Hành Ngọc thầm rủa xả trong lòng, ngươi đưa ta đi gặp chủ nhân cái nỗi gì? Đây rõ ràng là đang tiễn ta đi gặp tổ tiên thì có!
Nàng đã rơi tự do được một lúc lâu, tốc độ rơi càng lúc càng nhanh đến chóng mặt. Sợ rằng nếu cứ đà này mà tiếp đất thì chắc chắn sẽ tan xương nát thịt, Hành Ngọc vội vã đâm mạnh Quy Nhất Kiếm vào vách đá gồ ghề, cố gắng tạo ra lực ma sát lớn để giảm bớt tốc độ rơi xuống.
Nhờ vào biện pháp mạo hiểm ấy, một khắc sau, Hành Ngọc rớt xuống đáy động. May mắn là tính mạng không ngại, nhưng đôi bàn tay và hai chân nàng đã bị chấn động mạnh đến mức tê dại, thanh Quy Nhất Kiếm trong tay suýt chút là tuột mất lần nữa.
Nàng vừa mới lảo đảo đứng dậy, còn chưa kịp định thần thì đã đụng độ ngay một đàn dơi quỷ mang linh lực nhàn nhạt. Sau khi dùng hết sức bình sinh để chém giết sạch lũ dơi, nàng lại rơi vào vòng vây của đám nhện khổng lồ cao bằng ba người trưởng thành, sở hữu tu vi tương đương Luyện Khí đỉnh phong. Chúng điên cuồng đuổi giết, dồn ép nàng vào sâu trong hang động.
Vất vả chém giết hơn mấy chục con nhện quỷ, khi Hành Ngọc băng qua suối lại suýt chút nữa bị bầy cá dữ ăn thịt phanh thây. Nàng chỉ có thể tiếp tục vung kiếm, sát khí đằng đằng mở ra một đường máu để sinh tồn…
Đợi đến khi diệt xong đám cá dữ để bước lên bờ, xiêm y của nàng đã ướt sũng, cả người rã rời vì sức cùng lực kiệt. Điều trớ trêu nhất là khi cơ thể hoàn toàn không có linh lực hộ thể, nàng chẳng khác nào một phàm nhân bằng xương bằng thịt, cái đói và sự mệt mỏi bắt đầu cào xé tâm can.
Nàng đưa tay lau đi bọt nước dính trên mặt, khẽ thở dài, tự hỏi bản thân phải giải quyết vấn đề lương thực thế nào giữa cái nơi quỷ quái quạnh quẽ này.
“Ngươi chính là cô nương mang theo tín vật mà tiểu đào đã nói đó sao?” Từ trong bóng tối mịt mùng, một giọng nói già nua, khàn đục đột ngột vang lên.
Hành Ngọc nghiêng đầu nhìn lại, gương mặt không đổi sắc nhưng bàn tay đã siết chặt lấy chuôi kiếm: “Chính là ta. Xin hỏi tiền bối là vị cao nhân nào?”
Một gốc hạnh già từ góc khuất nhảy ra, cành lá lao xao: “Cô nương từ phương xa tới, sao chúng ta có thể không tiếp đãi tử tế được?” Nói rồi, cây hạnh run rẩy cành lá, nhịn đau tự bứt xuống mấy quả hạnh chín mọng đưa đến trước mặt nàng: “Ăn đi.”
Hành Ngọc: “…”
Thật là một cách tiếp đãi… giản dị tự nhiên, lại còn mang tính chất tự cung tự cấp vô cùng nhanh gọn.
Nàng trầm ngâm một chút, dường như đã lờ mờ hiểu được tính cách có phần kỳ quái của vị chủ nhân bí cảnh này. Nàng đưa tay nhận lấy mấy quả hạnh: “Đa tạ lão gia.”
Không đợi nàng kịp gặng hỏi thêm, cây hạnh đã lách người một cái, biến mất vào bóng tối nhanh như một làn khói nhẹ. Hành Ngọc nhìn mấy quả hạnh trong lòng bàn tay, định bụng mang ra suối rửa sạch nhưng lại nghĩ tới đống xác cá ăn thịt người đang nổi lềnh bềnh dưới kia, đành phải từ bỏ ý định. Nàng định dùng tay áo lau chùi, nhưng lại thấy bản thân vừa mới lăn lộn dưới đất xong, bùn đất bám đầy, tay áo chắc gì đã sạch bằng quả hạnh. Cuối cùng, nàng mặc kệ tất cả, nắm chặt thời gian ăn ngấu nghiến để lót dạ, khôi phục lại chút thể lực.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong khi đó, tại một hồ suối nước nóng đang hừng hực hơi men tình, mười mấy thiếu nữ đang vô tư nô đùa tắm táp. Tiếng cười đùa lanh lảnh quyện cùng tiếng nước chảy róc rách vang vọng khắp không gian mờ ảo. Những dải yếm lụa mỏng manh vốn đã hớ hênh, nay gặp nước lại càng dính sát vào da thịt, phác họa nên những đường cong mời gọi, đầy vẻ mê hoặc lòng người.
Liễu Ngộ đang tĩnh tọa bên một tảng đá lớn cạnh hồ. Chàng nhắm nghiền hai mắt, đôi tay chắp trước ngực mặc niệm kinh văn, gương mặt bình thản như làn gió ấm mùa xuân. Thế nhưng, dược tính của đóa hoa lúc này đang cuồn cuộn như sóng trào khôn nguôi, lưng áo chàng đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ngay cả dưỡng khí xung quanh cũng tràn ngập mị hương nồng đượm, khiến chàng không cách nào lẩn tránh.
Cách tốt nhất để hạ nhiệt lúc này là ngâm mình vào dòng nước mát, nhưng dưới hồ lại đầy rẫy nữ nhân đang lả lơi quyến rũ, chàng chỉ có thể chọn cách ngồi thiền, lấy tĩnh chế động.
Nhìn từ xa, ngoại trừ lớp mồ hôi mỏng sau lưng, thần sắc chàng vẫn thanh tao như mây trôi nước chảy, đuôi mắt không chút vấy đỏ, vầng trán không hề lộ vẻ chật vật. Sự tự chế đến mức cực hạn này không những không khiến người ta chùn bước, mà trái lại còn khơi dậy dục vọng chinh phục mãnh liệt của đám nữ tử dưới hồ.
Một nữ tử có vóc dáng mảnh mai, thanh tú, dẫm lên làn nước ấm chậm rãi bước lên bờ. Ánh trăng chiếu rọi lên tấm lưng trần nuột nà khiến nàng ta trông vừa lạnh lùng lại đầy vẻ khiêu khích.
“Thánh tăng.” Nữ tử tiến đến trước mặt chàng, giọng nói điềm tĩnh, có phần giống với chất giọng của Hành Ngọc một cách kỳ lạ.
Tiếng tụng kinh của Liễu Ngộ khựng lại một nhịp ngắn ngủi. Nhưng danh xưng xa lạ ấy chắc chắn không phải là người trong lòng chàng, vì thế chàng lại nhanh chóng tiếp tục mặc niệm, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Nữ tử thấy chàng có chút phản ứng, tưởng mình đã tìm được khe hở để lay động lòng người. Nàng ta khom người xuống, vòng eo thon gọn uốn thành một đường cong gợi cảm, lời nói rót mật đầy vẻ mời gọi: “Thánh tăng, xưa nay chắc hẳn chỉ có người đi cứu độ chúng sinh, đã bao giờ có ai vượt qua để cứu rỗi người chưa? Người đang khổ sở thế này, chi bằng để ta độ người thoát khỏi bể khổ này nhé?”
Liễu Ngộ nghe vậy chỉ thấy buồn cười cho sự vô tri này. Khóe môi chàng khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ, làm dịu đi nét thanh cao bướng bỉnh trên gương mặt. Chàng không mở mắt, trực tiếp đưa tay vào lồng ngực lấy ra miếng ngọc bội mà Hành Ngọc đã tặng. Vừa nhẹ nhàng vân vê mặt ngọc ấm áp để tìm lại sự thanh tỉnh, chàng vừa tiếp tục tụng kinh trì chú.
Hành động này lại khiến nữ tử kia hiểu lầm. Nàng ta đắc ý cười thầm, ghé sát bờ môi mọng vào tai chàng thì thầm: “Thánh tăng nghĩ đến chuyện gì mà vui thế, có thể chia sẻ với ta một chút không?”
Liễu Ngộ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhạt nhẽo, lạnh lùng: “Thí chủ nên rời đi sớm thì tốt hơn, bần tăng không muốn làm thí chủ bị thương.”
Nữ tử cười khẽ đầy lả lơi: “Thánh tăng, người hành xử như thế này có tính là đang mạo phạm Phật tổ không? Đằng nào cũng đã mạo phạm rồi, làm thêm chút chuyện phàm trần nữa chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?”
“Lòng hướng Phật của bần tăng chưa bao giờ dao động, sao có thể gọi là mạo phạm. Còn những chuyện khác, thất tình lục dục vốn là lẽ thường của nhân sinh, bần tăng cũng chỉ là một phàm phu tục tử, dĩ nhiên cũng có những thứ tình cảm ấy.”
Nữ tử nũng nịu trách móc: “Nếu người đã nói đó là lẽ thường, vậy sự ẩn nhẫn kiềm chế này chẳng phải là trái với tự nhiên sao? Đến đây nào, cùng ta trầm luân trong bể dục, chuyển sang tu hành pháp môn Hoan Hỉ Phật không phải tốt hơn sao?”
Biết rằng có nói đạo lý cũng bằng thừa, Liễu Ngộ không buồn phí lời thêm nữa. Chàng nhắm chặt mắt niệm kinh, một phần để khắc chế dục vọng đang thiêu đốt, một phần để điều động hơi thở tìm cơ hội thoát thân.
Nữ tử kia rốt cuộc cũng mất đi kiên nhẫn. Nàng ta dứt khoát lao tới, định nép mình vào vòm ngực rộng của Liễu Ngộ, tà váy lụa trên vai đã bắt đầu trượt xuống đầy gọi mời. Trong tình cảnh này, Liễu Ngộ tuy không dùng được linh lực, nhưng Phật cốt trong cơ thể chàng thì cấm chế của bí cảnh không cách nào hạn chế được.
Chàng khẽ vận dụng sức mạnh từ Phật cốt, toàn thân đột ngột tỏa ra một tầng hào quang nhàn nhạt nhưng uy nghiêm vô thượng, khiến bách tà không thể xâm phạm, không một ai có thể dùng tà tâm để tiếp cận chàng.
“Phật cốt bẩm sinh!”
Nữ tử thần bí trong cung điện kinh ngạc thốt lên. Do nhất thời sơ ý, quyển kinh Phật trên tay nàng rơi xuống đập trúng vào mặt. Nàng hốt hoảng ngồi bật dậy, không kịp quan tâm đến cơn đau mà cuống cuồng kiểm tra xem kinh thư có bị vấy bẩn hay rách nát không. Khi thấy trang sách vẫn vẹn nguyên, nàng mới khẽ thở phào, rồi quay lại chú ý đến tấm gương đang phản chiếu cảnh tượng kia.
“Hóa ra lại là người sở hữu Phật cốt bẩm sinh.” Nàng đứng dậy, ánh mắt hiện lên vẻ vô cùng phức tạp: “Phật môn lại xuất hiện thêm một kỳ tài sao? Trách không được đối mặt với trận pháp Dục Giới vẫn có thể thản nhiên như không.”
Nàng nheo mắt, thần sắc trở nên u uẩn, trầm tư: “Hắn vào đây rốt cuộc là để làm gì… Hiện tại ta chưa tiện ra tay, cứ để hai tiểu cô nương kia đi thăm dò thử xem sao… Ồ đúng rồi, một trong hai cô nương đó dù là Thiếu chủ tông môn nhưng lại không đi theo con đường song tu.”
Về điểm này, nàng không hề có ý bài xích. Hợp Hoan Tông phần lớn là mị tu, nhưng không có nghĩa đệ tử đời sau chỉ được đi theo một con đường duy nhất.
“Thôi được rồi, phái một người khác đi xem thế nào.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 93](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)