Trong sơn động, sương mù xám xịt giăng lối mịt mù, tầm nhìn của tu sĩ bị thu hẹp đến mức tối đa.
Vừa đặt chân vào bí cảnh, Liễu Ngộ đã thấy mình lạc giữa một vùng mông lung không rõ phương hướng. Chàng rũ tay xuống ngang hông, khẽ xòe năm ngón tay ra nhìn thử, nhưng ngay cả cử động của chính bàn tay mình cũng bị làn sương dày đặc, quỷ dị kia nuốt chửng.
Chàng vươn tay sờ soạng xung quanh, chạm phải những vách đá lởm chởm, sắc nhọn, lúc này mới xác nhận được bản thân đang ở trong một hang động đá vôi. Tầm nhìn thấp đến mức này, nếu có nguy hiểm bất ngờ ập đến, e rằng đôi mắt chẳng thể nào phản ứng kịp thời. Liễu Ngộ dứt khoát nhắm nghiền hai mắt, quyết định dùng thính giác làm giác quan chủ đạo cho hành trình tiếp theo.
Ngay khi vừa lắng lòng lại, chàng chợt bàng hoàng nhận ra linh hải trong cơ thể trống rỗng, không hề tìm thấy một tia linh lực nào. Chàng khẽ nhíu mày thanh tú, bí cảnh này còn kỳ quái và khắc nghiệt hơn những gì chàng tưởng tượng.
“Lạc chủ, trong người nàng còn linh lực không?” Liễu Ngộ cất tiếng hỏi, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian u tối.
Đáp lại chàng chỉ là một khoảng không im lặng đến tịch mịch. Chàng cất tiếng gọi thêm lần nữa, vẫn chẳng có ai thưa. Liễu Ngộ thầm nghĩ, có lẽ lúc bước qua trận pháp truyền tống, mỗi người đã bị đẩy đến một vị trí khác nhau. Thần sắc chàng dần trở nên lạnh lùng, không chút chần chừ, chàng chọn đại một hướng rồi dấn bước đi tới, định bụng sẽ nhanh chóng phá giải thử thách đầu tiên này.
Thế nhưng, chỉ vừa đi được hai bước, toàn bộ sơn động bỗng chốc rung chuyển dữ dội, trời đất như đảo lộn. Liễu Ngộ phải bám chặt vào những phiến đá nhô ra để giữ thăng bằng, rồi cứ thế lần theo vách đá mà kiên định tiến bước.
Đi thêm chừng vài trăm mét, mặt đất chẳng những không ngừng chấn động mà từ đỉnh hang, cát bụi và đá vụn bắt đầu rơi xuống lã chã. Vì không cẩn thận hít phải bụi đá, Liễu Ngộ bị sặc, ho khan thành tiếng. Chàng vội dùng ống tay áo rộng che kín mũi miệng, lảo đảo đi tiếp giữa địa hình gập ghềnh hiểm trở.
Cơn rung lắc có đôi khi mạnh đến mức chàng không kịp thu thế, khiến đầu gối, hông và cả trán va đập liên hồi vào vách đá sắc lẹm. Chẳng mấy chốc, trên cơ thể chàng đã chằng chịt những vết bầm tím đau đớn. Cảm nhận được cái nóng rát, ẩm ướt lan dọc đùi ngoài, chàng cúi đầu nhìn xuống nhưng giữa làn sương mù chẳng thể thấy rõ ràng. Bất chợt, như nhớ ra điều gì, chàng vội vàng cởi miếng ngọc bội bên hông xuống.
Dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve một hồi, xác định món đồ mà Hành Ngọc tặng vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, chàng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi cẩn thận nhét ngọc bội vào sát bên trong cổ áo.
Càng vào sâu, vách đá chấn động càng điên cuồng hơn. Nửa thân người Liễu Ngộ cọ xát với đá cứng, cảm giác đau đớn nóng bỏng lúc đầu giờ đã trở nên tê dại. Bước chân chàng tuy không nhanh nhưng vô cùng kiên định, chẳng hề vì ngoại cảnh hỗn loạn mà chậm lại nửa nhịp. Từ đôi mắt đến chân mày tuyệt nhiên không một chút dao động trước cơn đau thể xác.
Đột ngột, một cú chấn động mạnh khiến trời đất như quay cuồng, một khối đá nhọn hoắt từ vách hang đâm thẳng vào bắp đùi chàng. Cú đâm sâu đến mức tưởng chừng xuyên thấu xương cốt, suýt chút nữa đã găm thủng chân chàng. Liễu Ngộ mất thăng bằng, cơn đau xé tâm can kích thích đại não khiến chàng theo bản năng mà nhắm chặt mắt lại.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, trước mắt chàng đã là một bầu trời đầy sao lấp lánh. Liễu Ngộ thấy mình đang nằm lặng lẽ dưới một gốc tùng bách cổ thụ, tăng bào đã thấm đẫm máu tươi.
Thị giác đột ngột khôi phục, chàng ngước nhìn tán lá xum xuê của cây tùng già, bất giác nhớ lại cảnh tượng đêm hôm ấy. Thật ra trong tình cảnh hiểm nghèo này, chàng không muốn để bất kỳ cảm xúc nào ảnh hưởng đến sự tỉnh táo của mình, nhưng việc nhớ về nàng dường như đã trở thành một thói quen tự nhiên như hơi thở.
“Thôi, phải tìm Lạc chủ trước đã.”
Liễu Ngộ thầm thì, định chống tay ngồi dậy. Động tác này vô tình khiến vết thương ở đùi rách thêm, máu ấm tuôn ra thấm vào lớp đất thô ráp và vạt áo lụa. Dưới ánh trăng thanh lãnh, chiếc áo của chàng sũng nước, đỏ thẫm một mảng lớn.
Ngay khoảnh khắc chàng định đứng lên, có một đôi tay trắng ngần, thon dài từ phía sau vươn tới định đỡ lấy chàng. Theo phản xạ, Liễu Ngộ né sang một bên, lưng tựa vào gốc tùng để giữ vững thân mình. Chàng chắp tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng, lặng lẽ nhìn thiếu nữ có khuôn mặt kiều diễm nhưng ăn mặc vô cùng phong phanh, quyến rũ trước mặt.
Nàng ta trông chỉ tầm mười sáu, mười bảy tuổi, mảnh váy lụa mỏng manh trên người chỉ đủ che đi những nơi nhạy cảm nhất. Làn da trắng như tuyết lộ ra dưới ánh trăng tỏa sáng lấp lánh như một viên ngọc tinh xảo, đầy vẻ đong đưa, khêu gợi.
“Huynh bị thương rồi!” Ngửi thấy mùi máu nồng nặc trên người chàng, thiếu nữ khẽ thốt lên, định tiến lại gần cứu giúp.
Thấy chàng lại lạnh nhạt né tránh, thiếu nữ dậm chân đầy tức tối: “Cái tên hòa thượng này, giờ là lúc nào rồi chứ? Ta chỉ muốn xem vết thương và chữa trị cho huynh thôi, đừng có mà không biết điều như thế!”
Liễu Ngộ vẫn duy trì vẻ bình thản, khẽ đáp: “Thí chủ quá lời rồi. Bần tăng tự biết thương thế của mình ra sao, chỉ cần tìm chút thảo dược cầm máu là có thể ổn định được, không dám làm phiền đến thí chủ.”
Dứt câu nói dài, chàng không nén nổi mà nén giọng ho khan vài tiếng khô khốc.
Cầm máu, trị thương sao…
Đôi mắt thiếu nữ lúng liếng, nàng hừ nhẹ một tiếng: “Vậy thì huynh cứ đi theo ta.”
Nàng ta đã thấy quá nhiều kẻ ngoài miệng thì ra vẻ chính nhân quân tử, thanh cao không màng nữ sắc, nhưng thực chất chỉ là lũ ngụy quân tử đức hạnh giả tạo. Chút nữa đây, nàng nhất định phải cho gã hòa thượng này biết tay.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Cùng lúc đó, khi Hành Ngọc mở mắt ra, nàng thấy mình đang nằm giữa một rừng đào rực rỡ sắc hồng.
Cánh hoa đào bay lả tả như mưa rơi, dệt nên một bức họa ngày xuân diễm lệ động lòng người. Thế nhưng, chẳng đợi ai kịp cảm thán vẻ đẹp ấy, những cánh hoa mỏng manh đột ngột hóa thành những lưỡi dao sắc lẹm, từ tứ phía bủa vây, lao vun vút về phía Hành Ngọc.
Theo bản năng, nàng định vận chuyển linh lực để phòng ngự. Nhưng vừa mới khởi niệm, nàng bàng hoàng nhận ra trong cơ thể chẳng còn sót lại dù chỉ một chút linh khí để điều động.
Không kịp để nỗi kinh hoàng chiếm lấy tâm trí, Hành Ngọc nhanh tay rút Quy Nhất Kiếm khỏi vỏ. Nàng múa một vòng kiếm hoa, vận dụng kiếm quyết thuần thục để gạt đi những lưỡi dao đào hoa đang nhắm vào chỗ hiểm. Còn những đòn tấn công vào các vị trí khác, nàng chỉ có thể cố gắng di chuyển thân pháp để né tránh, lực bất tòng tâm thì đành chấp nhận chịu vết thương nhẹ.
Leng keng! Leng keng!
Tiếng những cánh hoa cứng như thép nguội va chạm vào thân kiếm vang lên chói tai khiến Hành Ngọc chỉ muốn phong bế thính giác ngay lập tức. Chỉ một lát sau, trên cánh tay và bắp chân ngọc ngà của nàng đã hằn lên những vết xước nhỏ rỉ máu tươi.
Vất vả lắm mới hóa giải được đợt công kích dồn dập, cơ thể nàng bắt đầu rã rời vì kiệt sức. Cảm thấy trên mặt có chút ấm nóng bất thường, nàng đưa tay quệt nhẹ, mới hay máu tươi từ vết thương trên trán đã bắt đầu rỉ ra, chảy dài xuống má.
Nhận thấy rừng đào tạm thời đã lặng sóng, Hành Ngọc một tay cầm kiếm, tùy ý chọn một hướng đi tới, định bụng phải thoát khỏi quỷ trận này càng nhanh càng tốt.
Bí cảnh này khắp nơi đều mai phục những hiểm nguy khôn lường. Những đòn tấn công vừa rồi của rừng đào dù chưa đủ để lấy mạng nàng, nhưng nếu cứ chôn chân ở đây chờ đợi những mối nguy hại khác ập đến thì chắc chắn chẳng phải chuyện khôn ngoan gì. Hơn nữa, trong lòng nàng lúc này còn đang nóng lòng muốn sớm ngày hội hợp với Liễu Ngộ.
Vừa mới bước chân ra khỏi bìa rừng, một cảm giác hụt hẫng đột ngột ập tới dưới chân.
Hành Ngọc ngã nhào xuống đất, Quy Nhất Kiếm cũng theo đà tuột khỏi tay, văng ra xa. Nàng không kịp nhìn xem thứ gì đã vướng chân mình, chỉ cuống cuồng bò rạp về phía trước để giành lại thanh kiếm, giữa chốn bí cảnh bị phong tỏa linh lực này, mất đi vũ khí hộ thân chẳng khác nào tự nộp mạng cho tử thần.
Nhưng khi đầu ngón tay nàng chỉ còn cách chuôi kiếm chưa đầy nửa thước, một lực kéo dữ dội từ phía sau bỗng lôi giật nàng lại.
Hành Ngọc nghiến chặt răng, rướn người hết cỡ về phía trước. Ngay khi chạm được vào chuôi Quy Nhất Kiếm, nàng lập tức xoay người ngồi dậy, vung kiếm chém một nhát đầy dứt khoát vào thân cây đào quái dị phía sau.
hân cây đào run rẩy kịch liệt, phát ra tiếng kêu rít chói tai đầy oán hận: “Đáng chết! Lũ người ngoại lai các ngươi đều đáng chết!” Thân cây bỗng chốc kéo dài ra như một sợi dây leo, vừa linh hoạt vừa điên cuồng quất mạnh vào không trung tạo nên những tiếng gió rít.
Nhân cơ hội đó, Hành Ngọc nhìn xuống cổ chân mình. Quả nhiên, một nhánh cây xù xì đang quấn chặt lấy chân nàng không buông.
Nàng rút Quy Nhất Kiếm ra khỏi thân cây, trên lưỡi kiếm bén ngót lúc này bám đầy chất lỏng màu xanh lục sền sệt. Nàng dứt khoát hạ kiếm chặt đứt nhánh cây đang trói buộc, rồi nhanh nhẹn lăn vài vòng trên mặt đất để thoát khỏi tầm công kích của nó trước khi đứng dậy.
“Đào yêu?” Hành Ngọc chĩa thẳng mũi kiếm về phía nó, lạnh giọng hỏi.
Cây đào bị chém hai nhát đau đớn, thân cây không ngừng uốn éo hít hà, nghe nàng gọi vậy liền bực tức đáp trả: “Yêu quái gì chứ? Tộc chúng ta là tu hành theo con đường linh thực chính tông, thuộc về tiên linh!”
“Vậy mà ngươi lại dám tùy ý sát sinh sao?” Hành Ngọc cười lạnh.
Cây đào ngẩn người ra, ra vẻ ngây ngô: “Giết kẻ ngoại lai xâm nhập như ngươi mà cũng gọi là sát sinh sao?” Nó lẩm bẩm tiếp: “Nhưng chủ nhân bí cảnh đã hạ lệnh rồi, bất kỳ kẻ nào dám xâm nhập quấy rầy giấc ngủ ngàn thu của người, tất cả đều phải giết không tha.”
Hành Ngọc: “…” Cái cây này xem ra linh trí còn chưa mở hết, mới gặng hỏi vài câu đã tự khai sạch sành sanh tin tức ra ngoài.
Khẽ ho nhẹ hai tiếng để điều hòa nhịp thở, nàng cũng chẳng buồn lau sạch vết tích trên Quy Nhất Kiếm mà trực tiếp tra kiếm vào vỏ: “Ta không phải người xấu. Ngươi xem, ta đã thu hồi binh khí rồi đây.”
Cây đào uất ức: “… Thế còn hai nhát kiếm lúc nãy ngươi chém ta thì tính sao?”
“Đó là để tự vệ chính đáng thôi.” Hành Ngọc không muốn đôi co với một thân cây, nàng thử lấy miếng lệnh bài bằng ngọc bên hông ra, đưa lên huơ huơ trước mặt cây đào: “Ngươi nhìn cho kỹ xem, đây là thứ gì?”
Bí cảnh này cần phải có lệnh bài của Thiếu chủ Hợp Hoan Tông mới mở ra được, vậy thì rất có thể vật này chính là một loại tín vật của chủ nhân nơi đây. Thử một phen, nếu đúng như nàng dự đoán thì chuyến này sẽ chiếm được lợi thế lớn.
“A…” Cây đào ngây người ra, nó mơ hồ cảm nhận được một luồng hơi thở vô cùng quen thuộc và áp chế từ miếng ngọc bài kia, “Đây… đây là hơi thở của chủ nhân.”
Hành Ngọc bắt đầu bày ra bộ dạng vô cùng nghiêm túc, ánh mắt không chút dao động: “Ta và chủ nhân ngươi vốn có mối thâm tình rất lớn. Ngươi không những không được lập mưu giết ta, mà còn phải giúp ta tìm gặp người.”
Cái cây này vừa ngây thơ lại không quá mạnh, tạm thời bắt tay hợp tác với nó có vẻ là phương án khả thi nhất hiện tại.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Giữa tòa cung điện nguy nga nhưng lạnh lẽo, hoa Nguyệt Sương nở rộ dọc theo những bậc thềm đá của đại điện. Hơi lạnh thấu xương tỏa ra từ những cánh hoa mỏng càng làm tăng thêm vẻ thê lương, cô tịch cho nơi này.
Một nữ tử đang ôm con linh thú nhỏ có bộ lông xù xốp, đôi chân trần của nàng bước chậm rãi trên từng bậc thang cung điện. Làn váy lụa của nàng lướt qua những đóa Nguyệt Sương, dưới ánh trăng, đôi mắt nàng trong veo như làn nước mùa thu, tĩnh lặng nhìn thấu hồng trần.
Gương mặt nàng trẻ trung vô cùng, dung nhan tuyệt mỹ, nhưng đôi mắt ấy lại chứa đựng cả vạn năm tuyết sơn lạnh lẽo, không một chút gợn sóng, trống rỗng đến mức không có lấy một tia sinh khí của người sống. Nàng dường như cảm nhận được biến động ở bìa rừng đào, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý.
Nụ cười ấy khiến gương mặt đẹp đến mức siêu thực của nàng bỗng chốc trở nên sống động và có chút ấm áp.
“Cũng thông minh đấy chứ, nhanh như vậy đã biết nắm giữ thế chủ động rồi.”
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của con tiểu thú trong lòng, khiến nó phát ra những tiếng kêu “khù khù” thỏa mãn.
“Tuy nhiên, chút thông minh vặt này của ngươi vẫn chưa đủ để đi đến tận cùng đâu.”
Nữ tử tiếp tục bước sâu vào trong đại điện. Nơi góc điện có vài kệ sách cao ngất ngưởng, lớp kệ ngoài cùng toàn là những điển tịch tu tiên bình thường. Nhưng khi vòng qua bức bình phong, tất cả sách mật bên trong đều là kinh Phật.
Nàng vươn bàn tay thon dài, cẩn thận rút một quyển kinh văn ra khỏi kệ. Đoạn, nàng nằm thoải mái trên sàn điện bằng ngọc thạch, lật xem từng trang một cách tùy ý.
Xem được một hồi, nàng nghiêng đầu hỏi con tiểu thú đang nằm cuộn tròn bên cạnh: “Tên hòa thượng của Vô Định Tông kia ở trong trận pháp Dục Giới thế nào rồi?” Nói đến đây, khóe môi nàng khẽ bĩu ra, hừ lạnh một tiếng: “Người của Vô Định Tông mà cũng dám đặt chân vào đây, thật là chán sống.”
Tiểu thú khẽ kêu lên vài tiếng “ngao ngao” như đang thấp giọng trả lời. Nữ tử nhíu đôi mày thanh tú, dường như không mấy hài lòng với câu trả lời đó.
“Tên hòa thượng này rốt cuộc có lai lịch thế nào đây… Haiz, tiếc là ta vừa mới tỉnh lại sau giấc ngủ dài vạn năm, thực lực cùng thần hồn chưa phục hồi hoàn toàn, nếu không ta nhất định phải đích thân đi gặp hắn một phen để xem rốt cuộc hắn có định lực đến mức nào.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 92](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)