Những lời này của Hành Ngọc vừa thốt ra, bầu không khí vốn đang vui vẻ bỗng dưng đông cứng lại.
Trong bối cảnh Vô Định Tông xưa nay không hề có tâm tranh quyền đoạt vị, Kiếm Tông đương thời nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh được chúng phái chính đạo kính ngưỡng. Du Hạ với tư cách là đại đệ tử đứng đầu của Kiếm Tông, thân phận này lẽ ra phải có sức thuyết phục rất lớn.
Thế nhưng Hành Ngọc có đủ lý do để hoài nghi hắn:
– Khi tỷ thí tâm cảnh, biểu hiện của hắn trồi sụt thất thường.
– Quanh thần hồn lại thấp thoáng một luồng tà khí nhạt nhòa.
– Sự am hiểu về kiếm đạo của hắn sâu sắc đến mức kinh người…
Và tất nhiên, không thể thiếu điểm nghi vấn vừa mới phát sinh: Làm sao Du Hạ có thể chỉ dựa vào một chút biến động dị thường mà quả quyết được đây chính là nơi viên tịch của một vị đại năng thuộc Hợp Hoan Tông?
Bị điểm trúng tim đen, ban đầu Du Hạ hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh, khóe môi khẽ nở nụ cười nhạt. Ngược lại, Vũ Mị đứng bên cạnh hắn lại nhíu chặt đôi mày thanh tú, liếc nhìn Hành Ngọc với vẻ muốn nói lại thôi, dường như đang phân vân không biết có nên lên tiếng giải vây hay không. Cuối cùng, nàng không kìm được mà quay sang nhìn Du Hạ, ánh mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
Du Hạ trao cho nàng một ánh mắt dịu dàng để trấn an, rồi mới dùng chất giọng trong trẻo như sương sớm đối diện với Hành Ngọc: “Lạc chủ lo lắng như vậy, ta hoàn toàn thấu hiểu. Việc này vốn liên quan đến một vài bí mật riêng tư của ta, không tiện nói rõ, nhưng vì đại cục hợp tác sắp tới…”
Hắn hơi khựng lại một nhịp, rồi nói tiếp: “Nếu Phật tử dùng Trắc Ma Trận lên người ta, hẳn cũng sẽ phát hiện quanh thần hồn của ta đang vương vấn một luồng tà khí mỏng manh.”
Hắn nói một cách thản nhiên, chẳng hề sợ hãi việc Liễu Ngộ sẽ vì thế mà xem mình là tà ma. Tuy nhiên… chuyện này ấy mà, ba người còn lại ở đây đều đã biết từ lâu, nên ai nấy đều tỏ ra vô cùng điềm tĩnh.
Du Hạ không rõ nội tình, thầm tán thưởng trong lòng rằng định lực của bọn họ thật đáng nể. Thông thường, khi một tu sĩ thừa nhận bản thân bị nhiễm tà khí, đối phương hẳn phải lập tức lật mặt, vạch rõ ranh giới vì cho rằng hắn đã đọa lạc vào ma lộ.
“Luồng tà khí này là do ta từng hấp thu một khối Thần cách. Đã hưởng lợi ích từ Thần cách thì đương nhiên cũng phải gánh vác hậu quả kèm theo. May mắn là tà khí vẫn chưa xâm chiếm linh hồn ta, chỉ quấn quýt xung quanh không rời.”
“Thần cách?” Liễu Ngộ vốn đang tĩnh tọa bên cạnh cũng phải kinh ngạc lên tiếng.
“Đúng vậy.” Du Hạ giơ tay quẹt mũi, cười cười: “Chút vận may nhỏ thôi.”
Cái gọi là Thần cách là thứ sau khi tu sĩ Hóa Thần viên tịch, thức hải chứa đựng tu vi cả đời của họ không tiêu tán vào thiên địa mà vì một cơ duyên nào đó ngưng tụ lại. Thần cách thường lưu giữ một sợi tàn niệm và một phần tu vi của vị đại năng đó. Gian dân có lời đồn rằng tu sĩ Hóa Thần có thể dựa vào Thần cách để đoạt xá, sống lại một đời. Nhưng đó cũng chỉ là lời đồn đại, ít nhất trong Đại Lục Điển Tịch chưa từng có ghi chép chính thức nào.
Du Hạ kể rằng trong một lần đi chu du rèn luyện, hắn vô tình lạc vào một bí cảnh. Nhặt được khối Thần cách ấy, hắn cứ ngỡ đó là một viên linh thạch thuần khiết bình thường, nào ngờ vừa chạm vào, nó đã dung nhập thẳng vào đan điền.
Du Hạ cười khổ: “Khối Thần cách này đã tồn tại quá lâu, không biết là do vị tiền bối kiếm tu nào để lại, tà khí vẩn đục cứ quanh quẩn bên trên mãi không tan. Sau khi bị ta hấp thu, những sợi tà khí đó liền chuyển sang bám riết lấy thần hồn ta.”
“Chuyện sau đó thì mọi người đã rõ. Khi mới dung hợp, dù ý thức bên trong khối Thần cách đã gần như bị mài mòn hoàn toàn, nhưng khi tiếp nhận những mảnh vỡ ký ức ấy, tính cách và tâm cảnh của ta vẫn không tránh khỏi bị dao động.”
Cũng chính nhờ những mảnh vỡ ký ức của tiền bối mà ngộ tính kiếm đạo của hắn mới thâm hậu đến nhường ấy. Và bí cảnh ở núi Bạch Vân này cũng được ghi chép mờ nhạt trong dòng ký ức đó. Kết hợp với tin tức do tông môn thu thập được, hắn mới dám khẳng định đây là nơi tọa hóa của tiền bối Hợp Hoan Tông.
Nói đoạn, Du Hạ nhìn thẳng vào Hành Ngọc và Liễu Ngộ: “Sự tình là như vậy, nếu hai vị còn điều gì nghi vấn, cứ việc hỏi thẳng.”
Việc hắn thản nhiên hé lộ bí mật này hoàn toàn là có tính toán. Một phần vì hiện tại Thần cách đã bị hắn luyện hóa triệt để, cho dù kẻ khác có thèm muốn thì cũng vô ích.
Hành Ngọc không khỏi cảm thán vận khí ngập trời của Du Hạ. Thần cách chính là bảo vật ngàn năm khó gặp.
“Khó trách Du đạo hữu lại có thể đột phá tới Kết Đan trung kỳ trong thời gian ngắn như vậy.” Hành Ngọc bắt ấn hành lễ, trên mặt lộ vẻ áy náy: “Du đạo hữu quả không hổ danh là người đứng đầu của Kiếm Tông. Tại pháp hội lần trước, nếu không vì trạng thái bất ổn, e rằng huynh đã tỏa sáng rực rỡ, lấn át quần hùng rồi.”
Du Hạ cười khổ xua tay: “Ta có được tu vi này chẳng qua là nhờ chút mánh khóe từ Thần cách mà thôi. Ngược lại là Phật tử đây, trong thời gian ngắn ngủi mà đã chỉ còn cách cảnh giới Nguyên Anh một bước chân, kỷ lục của đại lục Thương Lan này e là sắp bị người phá vỡ rồi.”
“Chỉ còn cách Nguyên Anh một bước chân?” Vũ Mị kinh ngạc che bờ môi mọng, “Sao lại nhanh đến vậy!”
Liễu Ngộ không muốn bàn sâu về chuyện này, chỉ chắp tay đáp lễ: “Bần tăng cũng chỉ là gặp may mà thôi.”
Chàng thực sự đã đi đường tắt. Nhưng cũng may tâm cảnh của chàng cực kỳ kiên định, nên việc thăng cấp thần tốc này không làm lung lay đến căn cơ đại đạo.
Thấy chàng có ý né tránh, Vũ Mị cũng là người tinh tế, lập tức khéo léo chuyển chủ đề. Mấy người bọn họ bắt đầu bàn bạc về các thế lực đang có mặt tại đây, cùng với việc có bao nhiêu lão quái Nguyên Anh đang ẩn mình trong bóng tối, rình rập chờ làm ngư ông đắc lợi.
Sau hơn hai canh giờ trao đổi thông tin, Vũ Mị và Du Hạ đồng hành đứng dậy, xin phép rời đi trước để tìm chỗ nghỉ ngơi. Tuy Núi Bạch Vân sắp sửa đón một trận sóng gió, nhưng cảnh sắc thiên nhiên bên ngoài vẫn vô cùng hữu tình. Nơi này cách khu vực các tu sĩ tụ tập vài dặm, mây mờ bao phủ, thật sự là một chốn vô cùng thanh tịnh.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Rừng phong đỏ rực giữa tiết trời giao mùa. Những con hỏa điểu đuôi dài nhảy nhót trên cành, màu lông rực rỡ hòa lẫn vào thảm lá đỏ ngút ngàn. Đất đá sau cơn mưa lớn vẫn còn lỗ chỗ những vũng nước đọng. Hành Ngọc vừa đi vừa khẽ nâng tà váy, đôi mắt trong veo nhìn xuống đường để tránh làm bẩn làn váy lụa: “Chàng thấy lời của Du Hạ có đáng tin không?”
Liễu Ngộ chậm rãi theo sau nàng, thanh âm trầm ổn: “Lời hắn nói không có kẽ hở.”
Hành Ngọc gật đầu: “Đúng vậy, logic đều hợp lý… nhưng chẳng hiểu sao ta cứ cảm thấy bất an trong lòng.”
Liễu Ngộ nghiêng đầu suy nghĩ một chút. Thấy Hành Ngọc mải quay đầu lại trò chuyện với mình mà không chú ý phía trước có cành cây mọc chìa ra, chàng liền đưa tay ra, che chắn trước trán để ngăn nàng lại: “Du Hạ hẳn không giấu giếm, bởi chuyện của hắn ở giới cấp cao Kiếm Tông chắc chắn không phải bí mật. Nếu hắn dùng lời dối trá khiến chúng ta gặp nạn, Vô Định Tông và Hợp Hoan Tông tuyệt đối sẽ không để yên mà truy cứu trách nhiệm đến cùng.”
Chàng không lo Du Hạ có lòng lừa gạt. Nhưng… liệu có điều gì mà ngay cả Du Hạ lẫn các bậc trưởng bối Kiếm Tông cũng bỏ sót hay không? Thần cách là vật quá mức hiếm lạ, hiểu biết của giới tu chân về nó vẫn còn quá nông cạn.
Hành Ngọc bị chàng cản lại bèn đứng yên tại chỗ. Nàng khẽ nhón chân, đưa tay hái một chiếc lá phong đang vương trên đỉnh đầu Liễu Ngộ, rồi đặt lên trước mắt trái, khẽ xoay tròn cuống lá: “Thôi vậy, đã đi đến tận cửa bí cảnh rồi, không thể vì một chút bất an mơ hồ mà bỏ lỡ tòa bảo tàng này được.”
Cái gọi là tu sĩ, chính là kẻ nghịch thiên mà đi, tranh đoạt linh khí của đất trời.
Con đường tu hành cầu trường sinh vốn chẳng bao giờ dành cho những kẻ chỉ muốn nấp dưới mái nhà yên ấm, sợ hãi gió giông.
“Lúc vào trong, chúng ta cần cẩn thận hơn đôi chút.” Liễu Ngộ khẽ giọng dặn dò. Theo thói quen, chàng đưa ngón tay lên định vân vê tràng hạt, nhưng rồi chợt khựng lại giữa không trung.
Khi đầu ngón tay chỉ chạm vào khoảng không trống trải, chàng mới sực nhớ ra chuỗi hạt Phật bản mệnh ấy, mình đã tặng cho Hành Ngọc mất rồi.
Hành Ngọc thu hết cử chỉ nhỏ nhặt ấy vào tầm mắt. Khóe môi nàng khẽ cong lên, hai ngón tay ngọc ngà kẹp lấy cuống lá phong, dùng đầu lá nhọn mềm mại nâng nhẹ cằm Liễu Ngộ lên. Động tác ấy nhẹ tênh như sợi lông vũ lướt qua da thịt, nhưng lại mang theo một sự trêu đùa đầy tình ý, khiến không khí giữa hai người lập tức trở nên mập mờ.
“Miếng ngọc bội ta đặt bên gối chàng đâu rồi?” Hành Ngọc nghiêng đầu hỏi.
“Vẫn đang ở trong nhẫn trữ vật.”
Hành Ngọc nheo đôi mắt phượng cười thầm, nhẹ nhàng gợi ý: “Cảm giác khi chạm vào miếng ngọc đó cũng ấm áp, dễ chịu chẳng kém gì tràng hạt đâu. Giờ chàng không còn hạt để gảy, chi bằng cứ đeo nó theo bên mình. Nếu thấy không quen tay, cứ mân mê miếng ngọc bên hông là được.”
Còn việc trả lại chuỗi hạt cho chàng sao? Nàng chưa từng nghĩ tới. Mà dẫu nàng có trả thật, chắc gì lòng chàng đã thấy vui.
Nghĩ đến hình dáng và ý nghĩa của miếng ngọc bội kia, Liễu Ngộ chỉ biết mỉm cười bất lực. Giữa rừng cây phong đỏ, dáng vẻ chàng trong tà áo thanh y trông thanh cao như một cây tùng phủ đầy sương tuyết, vừa lạnh lùng xa cách, lại vừa vững chãi, tuấn tú khôn cùng.
Phiến lá phong trên tay Hành Ngọc vô thức trượt dần xuống, chạm nhẹ vào bờ môi mỏng của chàng. Khi sực tỉnh, hàng mi nàng khẽ run lên bối rối, đôi ngón tay vội buông lỏng khiến lá phong rơi rụng, lộn vòng theo làn gió một hồi rồi mới chịu nằm im trên mặt đất vương bùn.
Thật đáng sợ.
Chẳng biết từ lúc nào, nàng ngày càng thấy vị Phật tử này có sức hút đến lạ thường. Cái cảm giác bị đối phương cuốn hút một cách âm thầm, hô hấp đan xen thế này, đến khi nhận ra thì trái tim đã lỡ nhịp mất rồi.
Trong lúc Hành Ngọc còn đang mải mê với dòng suy nghĩ rối bời, Liễu Ngộ đã lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một hộp gỗ nhỏ. Nhìn những đường nét chạm khắc mộc mạc mà quen thuộc, nàng biết ngay đây là đồ tự tay chàng đục đẽo.
Nắp hộp mở ra, một miếng ngọc bội nằm lặng lẽ bên trong. Chất ngọc trong suốt pha lẫn chút sắc đỏ ấm áp, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ nhu hòa. Nhìn kỹ hơn, trên mặt ngọc có khắc một chữ “Hành” thanh mảnh, uốn lượn phượng múa rồng bay.
Liễu Ngộ lấy ngọc bội ra, tự tay đeo ngay vào bên hông mình, đầu ngón tay thon dài của chàng vô thức chạm nhẹ lên mặt ngọc: “Rất vừa vặn.”
Chút cảm giác kháng cự cuối cùng trong lòng Hành Ngọc cũng tan biến sạch sau hành động dung túng ấy của chàng.
Tâm trí nàng đã rối bời đến mức này, liệu mấy hạt giống Vong Ưu thảo kia có còn cứu vãn nổi trái tim đã rung động này không?
Hành Ngọc cúi đầu, lơ đãng nghịch chuỗi hạt đen trên tay để che giấu sự bối rối. Nàng không nói một lời nào mà lách qua cành cây trước mặt, lẳng lặng bước đi tiếp. Liễu Ngộ không hiểu vì sao nàng đột nhiên im lặng, chỉ thầm lặng theo sát phía sau như một hộ vệ trung thành, tận tụy.
Lúc này, khi luồng linh khí dữ dội trong núi Bạch Vân đã dần ổn định, bầu không khí ở bên ngoài trái lại càng lúc càng nóng lên. Đám tán tu, các gia tộc và môn phái lớn nhỏ xung quanh đều đang nín thở chờ đợi. Hành Ngọc vuốt ve thanh kiếm trong lòng, gương mặt đã khôi phục vẻ bình thản không chút gợn sóng.
Nửa canh giờ sau, một luồng sức mạnh cổ xưa và uy nghiêm bỗng chốc giáng xuống, bao trùm cả không gian. Một cánh cổng khổng lồ bằng ánh sáng hiện ra giữa tầng không, đứng sừng sững như đang chờ đợi các tu sĩ lao vào tìm kiếm cơ duyên.
Sức mạnh áp chế này vượt xa bất kỳ cao thủ nào hiện có ở vùng đất này.
“Đây chắc chắn là nơi an nghỉ của một bậc đại năng nghìn năm trước.” Liễu Ngộ đưa ra nhận định.
“Mấy nghìn năm rồi sao…” Hành Ngọc khẽ thở dài. Đã từ rất lâu rồi, Hợp Hoan Tông của nàng không còn xuất hiện thêm vị cao nhân kiệt xuất nào nữa. Nếu không nhờ nền móng vững chắc từ thời thượng cổ để lại, có lẽ tông môn của nàng đã bị đánh bật khỏi vị thế đứng đầu hiện tại rồi.
“Khi nào chúng ta mới vào?” Hành Ngọc hỏi Vũ Mị.
Chìa khóa để mở ra bí cảnh này hiện đang nằm trong tay người của Hợp Hoan Tông. Hai nàng còn chưa cử động, những kẻ khác dẫu có thèm khát đến nhỏ dãi thì cũng chỉ biết đứng nhìn từ xa.
Ánh mắt Vũ Mị bỗng chốc lạnh lùng: “Vào ngay thôi.”
“Hôm nay ngươi lại tốt bụng đến thế sao?” Hành Ngọc nhướng mày cười trêu chọc.
Vũ Mị hừ lạnh một tiếng: “Bên trong cạm bẫy trùng trùng, một khi đã muốn tranh giành bảo vật thì phải có gan chấp nhận bỏ mạng.”
Liễu Ngộ đứng bên cạnh chỉ chắp tay im lặng. Thế giới tu tiên vốn dĩ là nơi cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, dù là người có lòng từ bi cũng không thể can thiệp vào quy luật sinh tồn tàn nhẫn này. Sinh tử của mỗi người, hết thảy đều do thiên mệnh.
Hành Ngọc khẽ dịch bước, rời khỏi thảm bay. Nàng vừa đứng vững chân thì xung quanh đã có hàng loạt tu sĩ không kìm nén nổi lòng tham mà vận chuyển linh lực, lao vút về phía cánh cổng ánh sáng như thiêu thân lao vào lửa.
Thế nhưng, ngay khi bọn họ vừa chạm tới gần, một luồng hào quang chói lòa bỗng chốc lóe lên. Chỉ trong chớp mắt, những kẻ đi đầu đã bị luồng sáng sắc lẹm ấy xuyên thấu, thân xác tan tành ngay tại chỗ.
Máu tươi đổ xuống như mưa bụi. Những kẻ đó thậm chí còn chưa kịp rên rỉ lấy một tiếng đã phải tống táng mạng cùi trong lặng lẽ.
“Đến cả việc tiếp cận cũng không xong sao?”
“Giờ phải tính thế nào đây?”
“Cứ để mặc đám người từ các thế gia và tông môn lớn kia đi, bọn họ chắc chắn chẳng cam tâm đứng nhìn đâu.”
Quả đúng như dự đoán, các thế gia và môn phái bắt đầu co cụm lại thành từng nhóm để phòng thủ, những tán tu vốn quen biết nhau cũng chủ động kết thành đồng minh. Bầu không khí quanh núi Bạch Vân bỗng chốc trở nên ngột ngạt, tĩnh mịch đến đáng sợ.
Ngay khi Hành Ngọc và Vũ Mị định ra tay hành động, từ phía xa, một nhóm người vận trường bào đen, ống tay áo thêu hoa văn trúc xanh bắt đầu tiến bước.
“Là người của Phó gia!” Có tiếng ai đó thốt lên đầy kinh ngạc.
Phó gia ở Thương Châu chính là thế lực đứng đầu một phương, danh tiếng vô cùng lẫy lừng. Dưới sự dõi theo của đám đông, nhóm người này không hướng thẳng về phía cổng bí cảnh mà lại rảo bước đi thẳng tới chỗ bốn người bọn họ.
Hành Ngọc và Liễu Ngộ khẽ liếc nhìn nhau, đôi mắt hai người giao nhau trong thoáng chốc, thầm ra hiệu cứ tĩnh tâm bất động để xem đối phương định giở trò gì.
Dẫn đầu phía Phó gia là một thiếu niên tuấn tú như nắng xuân, ôm trong tay thanh trường kiếm màu xanh lá trúc. So với những người đi cùng, tà áo của hắn thêu một gốc trúc hiên ngang, khí phách hơn hẳn. Tuy vẻ ngoài chỉ tầm mười sáu, mười bảy tuổi nhưng hắn đã đạt tới cảnh giới Kết Đan sơ kỳ. Tháp tùng hai bên hắn còn có hai vị tu sĩ Kết Đan hậu kỳ, một đội hình đủ để thấy rõ quyết tâm chiếm đoạt cơ duyên lần này của Phó gia lớn đến nhường nào.
“Phật tử, cùng ba vị đạo hữu.” Đến trước mặt nhóm Liễu Ngộ, thiếu niên chủ động ôm quyền chào hỏi theo đúng lễ tiết: “Tại hạ họ Phó, tên Mạch Thâm, là người của Phó gia.”
“Phó đạo hữu.” Liễu Ngộ chắp tay đáp lễ.
Dù chưa rõ đối phương định giở trò gì, nhưng vốn coi trọng lễ nghi trong giới tu hành, nhóm Hành Ngọc cũng lần lượt gật đầu chào hỏi lại.
Phó Mạch Thâm vốn từng tham dự đại hội pháp hội mười hai năm trước. Đó là cuộc đua của mười ba tông môn lớn, nhưng cũng là nơi để con cháu các thế gia cọ xát, bộc lộ tài năng. Ở Thương Châu, hắn vốn tự phụ vì hiếm khi gặp được đối thủ, cho đến khi bị vị Phật tử thanh cao như trăng sáng trước mặt này đánh cho tâm phục khẩu phục, nếm mùi thất bại. Tiếc là, Liễu Ngộ dường như đã sớm quên mất người bại trận dưới tay mình năm nào.
Sau vài câu khách sáo xã giao, Phó Mạch Thâm đi thẳng vào vấn đề: “Chư vị, xin hỏi mọi người vô tình đi ngang qua đây, hay vốn đã có mục đích từ trước?”
“Vô tình thì đã sao, mà có lòng tìm đến thì đã sao nào?” Vũ Mị khẽ mỉm cười, đôi mắt đào hoa lúng liếng gợn sóng tình nhìn hắn, khiến người ta không khỏi nảy sinh cảm giác bối rối.
Phó Mạch Thâm phất tay dựng một màn sương cách âm, lúc này mới nhìn thẳng vào Hành Ngọc và Vũ Mị, nói thẳng: “Hai vị đạo hữu đây chắc hẳn là Thiếu chủ của Hợp Hoan Tông.”
Hắn nhận ra thân phận của họ, phần lớn là nhờ vào phong thái hành sự quyến rũ không lẫn vào đâu được của Vũ Mị.
“Đúng là vậy.” Hành Ngọc không thèm giấu giếm, dứt khoát thừa nhận: “Chẳng hay đạo hữu có điều gì chỉ giáo?”
“Chỉ giáo thì không dám, nhưng ta có vài tin tức về bí cảnh này muốn trao đổi cùng chư vị.”
Hành Ngọc nhướng mày thanh tú, chỉ mỉm cười mà không đáp lời. Phó Mạch Thâm hiểu nàng là người chưa thấy lợi lộc thì chưa hành động, liền cười nói tiếp: “Thương Châu này vốn là địa bàn của Phó gia, núi Bạch Vân lại gần kề nơi tổ tông chúng ta lập nghiệp. Mấy trăm năm trước, lão tổ nhà ta đã cảm nhận được hơi thở của bí cảnh này. Suốt nhiều năm qua, Phó gia vẫn luôn âm thầm thu thập thông tin mật về nó…”
Hắn hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu: “Ví dụ như, chúng ta biết được nơi đây rất có thể chính là nơi viên tịch của Đông Sương Hàn – vị tổ sư khai sơn lập phái của Hợp Hoan Tông các vị.”
Nghe đến cái tên này, gương mặt Vũ Mị thoáng hiện vẻ vui mừng, rồi nhanh chóng chuyển thành một sự khao khát nóng bỏng. Đó chính là vị tổ sư đã khai phá ra những pháp môn tu luyện tối cao của tông môn nàng. Nếu lấy được truyền thừa của người, con đường tu luyện hóa thần sau này của nàng chắc chắn sẽ bằng phẳng hơn vạn phần.
Hành Ngọc bất chợt nắm lấy bàn tay của Vũ Mị, đầu ngón tay lướt nhẹ qua cổ tay mảnh khảnh của nàng. Cảm giác lành lạnh truyền đến khiến Vũ Mị sực tỉnh, vội vã thu lại sự dao động trong ánh mắt để che giấu biểu cảm thất thố vừa rồi.
Hành Ngọc nheo đôi mắt phượng, bình thản hỏi: “Tại sao đạo hữu lại muốn chia sẻ tin tức quý giá này cho chúng ta?”
“Thứ nhất, chìa khóa mở bí cảnh chắc chắn đang nằm trong tay hai vị. Thứ hai, Phó gia chúng ta thực sự có việc muốn cầu viện.” Gương mặt Phó Mạch Thâm bỗng trở nên vô cùng nghiêm nghị.
“Trong sách cổ của gia tộc có ghi chép rằng, tiền bối Đông Sương Hàn năm xưa từng đích thân vun trồng hai cây non Cực Quang Chi Thần. Nếu chúng còn sống đến nay, hẳn đã trở thành linh vật vạn năm tuổi. Phó gia muốn nhờ hai vị, nếu vào sâu trong bí cảnh mà có duyên gặp được chúng, xin hãy mang ra ngoài và nhượng lại cho chúng ta một cây. Phó gia tuyệt đối sẽ bồi hoàn bằng cái giá khiến các vị hài lòng.”
Hắn dùng tin tức mật để đổi lấy một lời hứa, thực chất là một nước đi vô cùng khôn ngoan. Hắn biết rõ bí cảnh của tổ sư Hợp Hoan Tông chắc chắn sẽ có sự ưu ái và che chở đối với những người kế tục như Hành Ngọc và Vũ Mị.
Cực Quang Chi Thần – đây chính là dược liệu chủ chốt cực kỳ quý hiếm để luyện chế Duyên Thọ Đan cho các cao thủ cảnh giới Nguyên Anh. Hành Ngọc lập tức nhìn thấu tâm tư của đối phương. Lão tổ Nguyên Anh của Phó gia nghe đồn đã sống hơn nghìn năm, tuổi thọ sắp cạn, đại hạn cận kề. Nếu vị trụ cột này nằm xuống mà gia tộc chưa có người kế nhiệm đủ mạnh, Phó gia sẽ sớm bị các thế lực rình rập xung quanh xâu xé sạch sẽ.
Nàng khẽ mím môi, nhưng không vội vàng hứa hẹn. Linh vật cấp bậc này quá mức trân quý, đủ để khiến bất kỳ vị cao nhân nào cũng phải dốc sạch gia sản để tranh giành.
“Nếu có duyên tìm được, chúng ta chắc chắn phải mang về cống nạp cho tông môn. Tuy nhiên, nếu sau này luyện thành Duyên Thọ Đan, ta có thể ưu tiên bán cho Phó gia một viên.” Hành Ngọc mỉm cười nói thêm: “Tất nhiên, đó là nếu mọi chuyện suôn sẻ. Chẳng ai biết được sau ngần ấy năm thăng trầm, hai cây linh vật kia có còn tồn tại trên đời hay không.”
Phó Mạch Thâm thoáng chút thất vọng, nhưng nghĩ lại, một viên linh đan có thể kéo dài thêm hai trăm năm tuổi thọ, chừng đó thời gian là đủ để hắn đột phá lên Nguyên Anh và gánh vác đại nghiệp gia tộc.
“Hy vọng mọi việc đều suôn sẻ.” Hắn cười sảng khoái, rồi đưa ra một cam kết nặng ký: “Vì lời hứa này của đạo hữu, nếu trong bí cảnh có kẻ nào lén lút giở trò đê hèn với các vị, Phó gia chúng ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”
Dù vẻ ngoài còn rất trẻ tuổi, nhưng Phó Mạch Thâm từ nhỏ đã được dạy dỗ theo phong thái của một người thừa kế gia tộc. Lời hứa danh dự này khiến nhóm của Hành Ngọc có cái nhìn thiện cảm hơn hẳn về hắn.
Sau khi thỏa thuận xong xuôi, Phó Mạch Thâm phất tay giải trừ màn sương cách âm. Trước sự chứng kiến của vạn người đang đổ dồn ánh mắt về phía này, Hành Ngọc và Vũ Mị không chần chừ thêm nữa. Hai nàng lấy ngọc bài ra, ngự không bay thẳng đến trước cổng bí cảnh, cùng lúc rót linh lực vào trong.
Ngọc bài tỏa ra hào quang chói lọi, đóa hoa hợp hoan khắc trên mặt ngọc như sống lại, khẽ đung đưa và tỏa ra hương thơm dịu nhẹ nhu hòa. Những trận pháp cổ xưa từ ngọc bài bay lơ lửng giữa không trung, rồi lao thẳng vào cánh cổng lớn đã đóng chặt suốt vạn năm qua.
Hai luồng ánh sáng cùng lớp màng cấm chế bảo vệ của cánh cổng giằng co kịch liệt. Một lát sau, cánh cổng khổng lồ chậm rãi dịch chuyển mở ra, phát ra âm thanh ầm ầm vang dội như một con quái vật viễn cổ vừa tỉnh sau giấc ngủ dài. Bên trong tối đen như mực, mang theo cảm giác nguy hiểm rình rập, tựa như một cái miệng khổng lồ đang chờ đợi con mồi tự chui đầu vào lưới.
“Đi thôi!” Vũ Mị hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lồng ngực đang đập liên hồi, kéo tay Du Hạ cùng bay vào trong.
Hành Ngọc vẫn đứng yên tại chỗ. Ngay sau đó, tà thanh y của Liễu Ngộ khẽ lay động, chàng bước đến đứng song vai bên cạnh nàng, thanh âm trầm ấm mang lại cảm giác an tâm tuyệt đối: “Chúng ta đi.”
Cả hai cùng lúc xuyên qua lớp màn sáng, chính thức đặt chân vào thế giới của bí cảnh.
Người của Phó gia đồng loạt nhìn về phía Phó Mạch Thâm. Hắn thở hắt ra một hơi, ánh mắt không giấu được sự phấn khích tột độ: “Vào thôi!”
Khi người của Phó gia đã hoàn toàn khuất bóng bên trong, các thế lực khác cùng đám tán tu bên ngoài mới bắt đầu rục rịch chuyển động, chen chúc nhau ùa vào.
Nửa canh giờ sau, bên ngoài núi Bạch Vân vốn náo nhiệt giờ đây đã chẳng còn một bóng người, tĩnh mịch như tờ. Cánh cổng bí cảnh sau khi mở ra một khắc cũng từ từ khép lại, khí thế uy nghiêm hoàn toàn biến mất vào hư không, không để lại một chút dấu vết nào. Dẫu có là cao thủ Hóa Thần kỳ đến đây kiểm tra cũng chẳng thể tìm ra tung tích, trừ khi nó chủ động tái hiện một lần nữa.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 91](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)