“Lạnh.” Liễu Ngộ khẽ đáp, rồi từng bước một từ dưới lòng suối bước lên bờ.
Mặt suối phản chiếu vầng trăng tròn trịa treo ngang đầu, từng động tác của chàng khiến hình bóng ấy tan vỡ thành muôn vàn mảnh vụn bàng bạc, tiếng nước xao động vang lên rõ mồn một giữa đêm tối tĩnh mịch. Hành Ngọc giữ sự tôn trọng bèn khéo léo dời mắt đi chỗ khác, không nhìn về phía chàng nữa.
Liễu Ngộ bước lên bãi đất bên bờ, khẽ vận linh lực hong khô lớp áo trong đơn bạc, rồi lấy ra một chiếc áo cà sa sạch sẽ mặc vào. Động tác của chàng không nhanh, vô cùng thong thả và ung dung. Làm xong những việc đó, chàng mới một lần nữa quấn chuỗi hạt bồ đề đen nhánh quanh cổ tay.
Giọng nói của Liễu Ngộ vẫn còn chút khàn đặc, nhưng ánh mắt đã khôi phục vẻ trong trẻo, trầm tĩnh như mặt hồ không một gợn sóng: “Chuyện lúc nãy…”
Hành Ngọc khẽ cười, tùy tay ném Quy Nhất Kiếm vào lòng chàng, cắt ngang câu nói kế tiếp. Nhìn chàng cuống quýt ôm lấy thanh kiếm, nàng khẽ mím môi, mở lời trước chàng một bước, giọng điệu nghiêm túc mà kiên định: “Nếu chuyện lúc nãy có đoạn nào xảy ra vấn đề, nhất định đều là lỗi của Phật Tổ.”
Tiếng nói của Liễu Ngộ bỗng khựng lại, chàng dịu dàng, chăm chú nhìn nàng.
Hành Ngọc dùng đầu ngón tay vuốt lại mái tóc, chiếc lục lạc trên cổ tay lại một lần nữa đinh linh vang động: “Nếu chàng cảm thấy có lỗi với ta, chi bằng trước tiên hãy tạm thời chịu đựng Phật Tổ một chút. Đợi sau này chàng đạt đến bậc vô thượng chánh đẳng chánh giác, hãy dùng tài ăn nói của mình mà giáo huấn Phật Tổ một trận nhé? Chàng xem, sao Ngài có thể định ra thử thách như thế cho đệ tử thành kính nhất của mình cơ chứ.”
Liễu Ngộ không đáp.
Chàng tiến lên phía trước, khẽ giữ lấy tay nàng, tự tay chải lại mái tóc cho nàng, rồi từ trong ống tay áo lấy ra chiếc trâm hoa sơn chi. Đây chính là chiếc trâm chàng đã gỡ xuống khỏi tóc nàng lúc nãy. Chàng rũ mắt, mím chặt môi, vô cùng nghiêm túc bới tóc cho nàng. Động tác của chàng tuy không mấy thuần thục, phải thử đến lần thứ hai mới thành công.
Cắm chiếc trâm hoa sơn chi vào để cố định mái tóc, Liễu Ngộ khẽ nói: “Lạc chủ, bầu không khí bây giờ tốt như vậy, đừng nói những lời làm mất hứng nữa.”
Hành Ngọc kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại.
Liễu Ngộ dắt tay nàng, dẫn nàng băng qua những phiến đá lởm chởm, vòng qua những bụi cây rậm rạp, hướng về phía cây tùng bách lúc trước. Đang đi, Liễu Ngộ ngước mắt nhìn vầng trăng nơi chân trời. Ánh sáng của nó đã dần mờ nhạt, tia nắng ban mai sắp sửa kéo đến xua tan màn đêm.
Vừa rồi khi ngâm mình dưới suối nước lạnh để ức chế lửa lòng, chàng đã suy nghĩ rất nhiều điều. Nhưng tâm trí hỗn loạn, mãi chẳng thể tĩnh tâm. Cho đến khi nàng ngược ánh trăng đi tới, thần sắc mang theo vài phần cẩn trọng thử lòng, lời nói lại đầy rẫy sự trấn an. Khoảnh khắc đó, đáy lòng chàng bỗng chốc mềm nhũn đến rối tinh rối mù, ý thức cũng trở nên tỉnh táo hơn hẳn.
Đây là tình kiếp do Phật Tổ định ra cho chàng. Trong quá trình vượt qua kiếp nạn này, chàng đã phạm phải từng điều thanh quy giới luật, nhưng chỉ cần tấm lòng hướng Phật chưa từng dao động, chàng tin rằng Phật Tổ cuối cùng sẽ thông cảm cho mọi lời nói và hành động quá giới hạn của mình.
Chàng không còn sợ hãi việc lòng phàm chưa dứt sạch nữa. Ngược lại, chàng cảm thấy mình nợ người trước mặt quá nhiều. Nụ hôn sâu dịu dàng mà tình thâm ấy, lần đầu tiên xuất hiện lại là để trợ giúp chàng đột phá tu vi.
Cây tùng bách đã ở ngay trước mắt.
Liễu Ngộ chậm rãi dừng bước, tháo chuỗi hạt đen nhánh trêb cổ tay mình xuống. Trước khi Hành Ngọc kịp chạm vào lưng chàng, Liễu Ngộ đã xoay người, dịu dàng đỡ lấy nàng cho vững vàng. Sau đó chàng rũ mắt, giống như đang đem một vật báu vô cùng trân quý giao phó vào tay nàng, chàng nắm lấy tay phải nàng, quấn từng vòng chuỗi hạt đen vào cổ tay nàng.
Chàng không nói việc mình tu luyện Phật pháp cần chuỗi hạt này hỗ trợ, cũng không nói chuỗi hạt này quý giá đến nhường nào. Chàng chỉ bảo nàng:
“Tà khí bên trong chuỗi hạt đã được bần tăng tinh lọc hoàn toàn. Bên trong nó chứa đựng Phật pháp mạnh mẽ, có thể bảo vệ Lạc chủ bách tà bất xâm, cũng có thể thanh lọc nốt chút tà khí cuối cùng trong cơ thể Lạc chủ. Hơn nữa, nó được chế tác từ cốt của tà ma Hóa Thần kỳ, là pháp khí bảo hộ cấp bậc cực cao, lúc nguy cấp có thể chặn đứng một đòn mạnh nhất của tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.”
Dừng một chút, giọng chàng trầm xuống dịu dàng như đang thì thầm: “Có lẽ sẽ hơi nặng một chút, nhưng đeo quen rồi sẽ ổn thôi.”
Sau khi chịu đựng đợt phản phệ cuối cùng của tà khí, giờ đây tà ma chi khí trong người nàng đã không còn đáng ngại. Chỉ cần một chút thời gian nữa là có thể bị chuỗi hạt này thanh tẩy sạch sành sanh.
Hành Ngọc vân vê những hạt chuỗi. Từng hạt bồ đề tròn trịa đầy đặn, chạm vào mát lạnh và mịn màng như ngọc thạch.
Nàng hiểu rất rõ, chuỗi hạt là công cụ để người tu hành kìm nén tâm tính, giữ lòng thanh tịnh. Hiện tại, một chuỗi hạt mang ý nghĩa trói buộc tâm can như vậy lại được chàng tự tay quấn lên cổ tay nàng…
Hàng lông mi của Hành Ngọc khẽ run lên.
Trên đời sao lại có người như vậy? Vừa kiên định với Phật đạo, lại vừa có thể thản nhiên đối diện với tâm ý của chính mình.
Nàng giơ tay quơ quơ trước mắt chàng: “Ta nhận lấy.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Thảm bay một lần nữa khởi hành, hướng về phía Thương Châu mà bay đi. Hành Ngọc thực sự đã thấm mệt, nàng nằm trên thảm bay chìm vào giấc ngủ sâu. Liễu Ngộ nhẹ nhàng đắp chăn cho nàng, sau đó chắp tay trước ngực, khoanh chân ngồi xếp bằng, nhắm mắt nhập định điều hòa hơi thở.
Ba ngày sau, thảm bay thuận lợi tiến vào địa giới Thương Châu. Sau khi tìm cách mua được bản đồ vùng này, Liễu Ngộ trực tiếp điều khiển thảm bay hướng về núi Bạch Vân.
Thương Châu nằm ở phía Tây của đại lục Thương Lan, nơi này linh khí không mấy dồi dào nên không có đại tông môn nào chọn làm nơi lập phái. Thế nhưng, những gì các môn phái lớn không coi trọng thì lại là báu vật với các môn phái vừa và nhỏ, cùng với các thế gia tu tiên. Vì thế, nơi đây tập trung không ít thế lực nhỏ lẻ.
Càng tiến gần đến núi Bạch Vân, Hành Ngọc và Liễu Ngộ càng bắt gặp nhiều người tu tiên hơn. Nhìn y phục thống nhất của họ, có thể thấy đa phần đều đến từ cùng một thế lực, thỉnh thoảng mới xuất hiện vài người tu luyện đơn độc, không thuộc môn phái nào.
Liễu Ngộ chủ động che giấu tu vi xuống mức Kết Đan sơ kỳ, rồi để linh lực tỏa nhẹ ra xung quanh. Không ít tu sĩ từ xa trông thấy áp lực Kết Đan của hai người liền vội vã lách người tránh né.
Hành Ngọc ôm trường kiếm ngồi xếp bằng, nhìn một tốp tu sĩ vừa bay qua phía chân trời, nàng khẽ tặc lưỡi: “Xem ra nhóm người Vũ Mị gây ra động tĩnh không hề nhỏ, cả vùng Thương Châu này đều bị kinh động hết cả rồi.”
“Bí cảnh luôn khiến lòng người dao động.” Liễu Ngộ đáp lời. Không phải tu sĩ nào cũng có đầy đủ tài nguyên tu luyện như bọn họ. Huống hồ, truyền thừa của một đại năng trước khi tọa hóa là thứ mà ngay cả Hành Ngọc hay Vũ Mị cũng phải động tâm.
Hành Ngọc gật đầu đồng tình. Thực ra nàng không quá lo lắng về đám tu sĩ đông đúc này. Ở Thương Châu, kẻ có tu vi cao nhất lộ diện cũng chỉ tới mức Nguyên Anh trung kỳ, mà số lượng lại cực kỳ ít ỏi. Thông thường, những vùng đất di sản kiểu này đều sẽ giới hạn tu vi của người tiến vào. Bởi với các bậc đại thụ đã định hình xong con đường đại đạo của riêng mình, việc vào bên trong vừa không giúp ích được gì cho bản thân, lại vừa dễ làm hỗn loạn các trận pháp bố cục được thiết lập từ trước.
Nếu không có các lão quái vật cấp Nguyên Anh tham gia cạnh tranh, Hành Ngọc thực sự không ngại đối đầu với bất kỳ ai dưới tầm đó. Tuy nhiên, điều nàng bận tâm lại là một chuyện khác. Nàng ngậm lấy một nhành cỏ đuôi chó, lười biếng nói: “Trước khi vào trong, chúng ta còn chút chuyện riêng cần phải giải quyết dứt điểm.”
Bay thêm hai canh giờ, thảm bay cuối cùng cũng tiến vào vùng núi Bạch Vân. Hành Ngọc và Liễu Ngộ dừng lại ở rìa ngoài chờ đợi, nàng lấy tấm ngọc bài từ trong nhẫn trữ vật ra. Cảm ứng được hơi thở từ ngọc bài của Vũ Mị, bảo vật trên tay Hành Ngọc lập tức tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ.
Chưa đầy nửa khắc sau, Vũ Mị khoác trên mình chiếc áo choàng đỏ mỏng manh, chân trần lướt tới nhẹ nhàng như một làn khói. Du Hạ trong bộ đồ võ phục màu đen gọn gàng, lưng đeo trọng kiếm, lặng lẽ theo sát bên cạnh nàng ta.
“Cuối cùng cũng tới, nhanh hơn ta tưởng đấy.” Vũ Mị tiến lại gần Hành Ngọc, cười khẽ chào hỏi. Những chiếc lục lạc vàng trên cổ chân nàng phát ra tiếng kêu lanh lảnh theo từng bước đi, mang theo một loại uy thế mê hoặc lòng người.
Không ít nam tu tu vi thấp đứng gần đó lộ vẻ ngây ngất, cho đến khi bị trưởng bối đi cùng dùng linh lực chấn tỉnh mới giật mình hổ thẹn. Nhận thấy sự thất thố của đám người đó, Vũ Mị càng cười đến mức nghiêng ngả, rạng rỡ như hoa xuân đón gió. Đây không phải do nàng cố ý trêu chọc, mà là vì công pháp môn phái nàng tu luyện vốn dĩ đã mang sẵn đặc tính mê hoặc tâm trí người khác.
Du Hạ bất đắc dĩ lắc đầu, dường như đã quá quen với cảnh này. Hành Ngọc vẫy tay ra hiệu cho Vũ Mị và Du Hạ lên thảm bay, sau đó vung tay lập một kết giới để ngăn chặn người ngoài nghe lén.
“Chuyện cũ để sau hãy nói.” Hành Ngọc đi thẳng vào vấn đề, “Hiện tại tình hình thế nào? Sao một đám người cứ vây quanh núi Bạch Vân mà chưa vào?”
Vũ Mị liếc nàng một cái, cũng không vòng vo. Biết rằng muốn hợp tác thì không thể giấu giếm, nàng bắt đầu kể lại ngọn nguồn.
Hơn một năm trước sau khi buổi đàm đạo kết thúc, Vũ Mị ra ngoài ngao du thiên hạ để tìm kiếm cơ duyên đột phá. Sau nửa năm tâm cảnh thăng hoa, nàng bế quan bốn tháng và thuận lợi tiến vào cảnh giới Kết Đan. Sau khi củng cố tu vi vững vàng, nàng trở về Kiếm Tông tìm Du Hạ. Giữa hai người đã xảy ra một vài chuyện nước chảy thành sông, mối quan hệ ngày càng khăng khít.
Một ngày nọ, Kiếm Tông nhận được mật báo núi Bạch Vân ở Thương Châu xuất hiện những hiện tượng lạ thường. Du Hạ nhận ra những mô tả đó trùng khớp với nơi chôn cất của một vị tiền bối tối cao thuộc Hợp Hoan Tông. Hai người lập tức quyết định cùng đi thám hiểm.
Trong lúc tìm kiếm, họ vô tình rơi vào một huyệt động. Sau khi trải qua cảnh cửu tử nhất sinh, họ mới nhận ra mình đã vào được bí cảnh.
Nói đến đây, Vũ Mị cười khổ: “Bọn ta vất vả phá giải tầng tầng lớp lớp cơ quan, bẫy rập mới vào được phòng luyện đan. Kết quả là thời gian vạn năm đã trôi qua, đan dược dù quý giá đến đâu cũng đã mất hết dược tính. Sau đó bọn ta tiến tới Tàng Kinh Các, ai ngờ nơi đó yêu cầu phải có hai khối ngọc bài Thiếu chủ mới mở được.”
“Bọn ta vô tình chạm phải cơ quan nên bị văng ra ngoài. Bí cảnh vốn ẩn trong hư không nay cũng vì thế mà hiện thế, tỏa hào quang rực trời trong bán kính ngàn dặm, không cách nào che giấu được nữa. Vì vậy ta mới vội vàng báo tin cho ngươi và Phật tử đến đây.”
Du Hạ bổ sung thêm: “Hiện tại bí cảnh đang ở trạng thái không ổn định, không ai vào được. Phải chờ nó ổn định lại mới có thể tiến vào. Theo tình hình này, ta đoán tối đa ba ngày nữa là ổn. Còn chìa khóa để mở sâu hơn vào trong, chính là cặp ngọc bài Thiếu chủ Hợp Hoan Tông kia.”
Hành Ngọc gật đầu: “Người ở Thương Châu biết bao nhiêu về bí cảnh này?”
Du Hạ đáp: “Họ cơ bản không biết gì, chỉ biết đây là nơi tọa hóa của một đại năng ít nhất là Nguyên Anh hậu kỳ.”
Hành Ngọc liếc nhìn Liễu Ngộ, rồi quay sang Vũ Mị và Du Hạ, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên sắc lạnh: “Chúng ta ngàn dặm xa xôi đến đây là để hợp tác với các ngươi. Cùng là Thiếu chủ Hợp Hoan Tông, ta đương nhiên tin tưởng Vũ Mị. Thế nhưng…”
Nàng khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Du Hạ: “Du đạo hữu, ta không tin được ngươi.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 90](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)