Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 9
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 9

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3324 từ · 15 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 9

Ý chí của ta chính là ý chí của Phật tổ.

Kết cục cuối cùng nhất định phải theo ý nguyện của ta.

Lời nói ấy quả thực quá đỗi ngạo nghễ.

Tiểu hòa thượng Liễu Niệm nghe xong thì gương mặt đỏ bừng vì phẫn nộ, lắp bắp hỏi: “Hợp Hoan Tông các người… chẳng lẽ đều dạy dỗ đệ tử như vậy sao?”

Liễu Ngộ khẽ lên tiếng bảo ban sư đệ: “Liễu Niệm, Lạc chủ vừa rồi cũng không có ý mạo phạm Phật Tổ.”

Nói đoạn, chàng quay sang nhìn Hành Ngọc, thản nhiên khen ngợi: “Lạc chủ quả là có tài hùng biện, chí hướng thật cao xa.”

Thực chất, cuộc đối thoại vừa rồi chính là sự biện luận giữa hai kẻ đang theo đuổi những đại đạo khác nhau.

Vị thiếu chủ Hợp Hoan Tông này, thứ nàng cầu chính là tiêu dao siêu thoát, tự tại độc hành.

Hành Ngọc nghiêm mặt: “Đại đạo ba ngàn nhánh, dù chọn lối nào, nếu đi đến tận cùng đều có thể vượt qua năm tháng mà chạm đến trường sinh. Bởi vậy, ta tôn trọng Phật đạo, cũng hiểu được những lời Liễu Ngộ sư huynh nói.”

“Nhưng tôn trọng là một chuyện, thấu hiểu là một chuyện, ta vẫn phải nói rằng, con đường huynh đang đi, chưa chắc đã thông.”

Liễu Ngộ trầm ngâm giây lát, khóe môi đột nhiên khẽ mím lại.

Một nụ cười thoáng qua, tựa như cánh chuồn chuồn lướt nhẹ mặt hồ, chỉ để lại một vòng sóng nhỏ lăn tăn.

Trong khoảnh khắc ấy, Phật tính trên người chàng dường như nhạt đi đôi chút, thay vào đó là vài phần chân thật của chốn hồng trần.

Nhìn thấy nụ cười ấy, ánh mắt Hành Ngọc cũng trở nên nhu hòa.

Con người ta khi thấy những điều tốt đẹp, tâm tình luôn khó tránh khỏi trở nên khoan khoái.

Liễu Ngộ nói: “Đường đời còn dài, bần tăng mong chờ có ngày Lạc chủ có thể chứng minh cho bần tăng thấy. Nếu bần tăng thực sự sai rồi, ơn chỉ điểm hôm nay của Lạc chủ, ngày sau bần tăng nhất định sẽ hậu tạ.”

Hành Ngọc khẽ híp đôi mắt.

Lời này của Liễu Ngộ là vô tình hay hữu ý?

Nếu là hữu ý, chẳng lẽ chàng đang ngầm cho phép nàng tiếp cận mình sao?

Nghĩ vậy, tâm ý muốn thử thách trong lòng nàng lại trỗi dậy.

Nàng nhếch môi cười, mặc cho mưa rơi, bước lại gần Liễu Ngộ thêm hai bước.

Cho đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa bước chân, nàng mới dừng lại, ngước mặt lên nhìn xoáy vào mắt chàng.

“Đường đời còn dài sao? Hóa ra Phật tử cũng hy vọng giữa chúng ta có cái gọi là ngày sau.”

“Hậu tạ trong miệng Phật tử là gì đây? Nếu ta muốn huynh lấy thân báo đáp, liệu huynh có vì ta mà ruồng bỏ Phật đạo không?”

Liễu Ngộ rũ mắt im lặng.

Nụ cười trên môi Hành Ngọc càng thêm sâu.

Nàng lùi lại hai bước, nâng chiếc ô giấy lên bước tiếp về phía trước, đồng thời vận chuyển linh lực hong khô đạo bào trên người.

Đi được vài bước, nàng nghiêng nửa người nhìn lại Liễu Ngộ và vị tiểu hòa thượng Liễu Niệm còn đang ngây người, mỉm cười nhạt: “Còn đứng thẫn thờ đó làm gì, chúng ta mau đến nhà họ Triệu thôi.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Càng đi sâu vào con hẻm, nhà cửa càng trở nên cũ kỹ, rách nát.

Nơi Triệu Phàm ở nằm gần như cuối hẻm. Hành Ngọc cầm ô bước tới trước cửa gỗ mục nát, gõ mạnh vài tiếng.

“Tới đây, tới đây!” Bên trong vang lên giọng một người già, sau đó là tiếng ho khan khù khụ.

Lát sau, một ông lão tóc hoa râm, đôi chân tật nguyền lê từng bước khó nhọc ra mở cửa.

Nhìn thấy ba người Hành Ngọc, ông lão ngẩn người: “Vị cô nương này cùng hai vị đại sư, không biết tìm lão già này có việc gì?”

Hành Ngọc đi thẳng vào vấn đề: “Lão gia gia, xin hỏi đây có phải nhà của Triệu Phàm không? Chúng ta muốn tìm huynh ấy.”

“Hóa ra là tìm A Phàm à.” Nhắc đến con trai, vẻ cảnh giác của ông lão giãn ra đôi chút, “Nó vừa mới ra cửa, đến giờ vẫn chưa thấy về…”

Vừa dứt lời, ông lão nhìn qua khe cửa ra đầu hẻm, thấy bóng dáng quen thuộc đang dầm mưa đi tới liền vui mừng gọi lớn: “A Phàm về rồi đấy à! Có cô nương này và hai vị đại sư tìm con này.”

Triệu Phàm đang lầm lũi bước đi, dáng vẻ đầy tâm sự, hoàn toàn không chú ý trước cửa nhà mình có khách.

Nghe tiếng cha gọi, hắn mới giật mình ngẩng đầu.

Vừa thấy Liễu Ngộ trong tà áo xanh, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.

Nhưng rất nhanh, hắn lấy lại bình tĩnh, lau nước mưa trên mặt hỏi: “Tiên tử cùng hai vị đại sư tìm ta có chuyện gì quan trọng chăng?”

Hành Ngọc đáp: “Chúng ta muốn điều tra về vụ án mạng ở Lý phủ.”

Gương mặt tuấn tú, cương trực của Triệu Phàm thoáng hiện vẻ hoang mang: “Điều tra án mạng ở Lý phủ sao lại tìm ta? Ta và gia đình giàu sang đó vốn chẳng quen chẳng biết, ngày thường không hề qua lại. Hơn nữa ta chỉ là một kẻ phàm trần, cùng lắm là có chút sức lực, làm sao có thể lẻn vào Lý phủ mà sát hại Lý Gia được?”

Việc truy tìm tà ma đòi hỏi công pháp đặc thù rất khó luyện thành, ngay cả trong Phật môn cũng ít người thông tuệ.

Hiện tại, chỉ có Phật tử Liễu Ngộ là chắc chắn đã nắm vững loại công pháp này.

Hành Ngọc nghiêng đầu nhìn chàng, thấy chàng đang nhắm mắt, cánh môi khẽ động niệm kinh, tay phải không ngừng lần chuỗi hạt đen. Chuỗi hạt tỏa ra linh quang nhạt màu, hẳn là đang dùng công pháp để dò xét Triệu Phàm.

Hành Ngọc không quấy rầy chàng, chỉ lên tiếng phản bác lời Triệu Phàm: “Kẻ bị chấp niệm ăn mòn sẽ hóa thành tà ma. Lúc đó, việc lẻn vào Lý phủ lấy mạng một người Luyện Khí tầng ba không phải là chuyện khó.”

“Tiên tử đang nghi ngờ ta sao?” Triệu Phàm hỏi.

“Tiên tử!?” Tiếng kêu kinh ngạc này là từ cha của Triệu Phàm.

Hành Ngọc vẫn chăm chú quan sát từng biến chuyển nhỏ trên cơ mặt Triệu Phàm. Sau khi nghe nàng nói, trong mắt hắn loé lên một tia kinh hãi, nhưng ngay sau đó lại biến thành sự lo lắng âm thầm, rồi hắn mím chặt môi, cố giữ bình tĩnh. Kinh hãi thì dễ hiểu, nhưng sự lo lắng kia lại là một cảm xúc rất đáng để suy ngẫm.

Hành Ngọc khẽ cười: “Nếu không phải huynh, vậy thì hẳn là Mãn Tuyết Nhi rồi.”

Vừa nhắc đến Mãn Tuyết Nhi, vẻ lo âu trên mặt Triệu Phàm càng đậm.

Bàn tay thô ráp đầy vết chai của hắn siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để mượn cơn đau giữ lấy sự tỉnh táo: “Không thể nào là nàng ấy. Tuyết… Lý phu nhân đến con gà còn chẳng dám giết, sao có thể nhẫn tâm giết người.”

Qua vài câu thử lòng, nhìn phản ứng của Triệu Phàm, Hành Ngọc đã có thể khẳng định kết luận trong lòng.

Nàng truyền âm cho Liễu Ngộ: “Liễu Ngộ sư huynh, không cần dò xét nữa, người giết Lý Gia không phải Triệu Phàm. Chúng ta quay lại Lý phủ gặp Mãn Tuyết Nhi thôi.”

Việc vận hành công pháp truy tìm tà ma tiêu tốn rất nhiều tâm sức.

Liễu Ngộ vốn đã vận công được một nửa, nghe truyền âm liền lặng lẽ dừng việc lần chuỗi hạt, mở mắt nhìn nàng với vẻ hơi thắc mắc: “Bần tăng muốn biết, Lạc chủ dựa vào đâu mà kết luận như vậy?”

Hành Ngọc mỉm cười: “Sư huynh muốn biết một người có phải tà ma hay không chỉ có thể dựa vào công pháp. Còn ta không học loại công pháp ấy, phán đoán của ta dựa trên việc phá tan hư vọng, nhìn thấu nhân tâm.”

Nàng đã ở Cục Quản lý Thời không bao nhiêu năm, chứng kiến đủ mọi hạng người trên đời.

Thứ quý giá nhất nàng có được chính là khả năng nhìn thấu lòng người.

Lòng người tuy khó đo, không phải lúc nào nàng cũng nhìn thấu, nhưng Triệu Phàm thì quá rõ ràng, hắn không phải kẻ biết diễn kịch ngụy trang.

Liễu Ngộ im lặng hồi lâu mới hỏi: “Nhìn thấu nhân tâm… là cảm giác thế nào?”

Hành Ngọc lại mở ô giấy: “Khi nào huynh nhìn thấu được, tự khắc huynh sẽ biết.”

Nàng bước xuống bậc thềm, lịch sự mỉm cười với ông lão, rồi lướt qua Triệu Phàm, đi về phía Lý phủ.

Mười lăm phút sau, Hành Ngọc đã đứng trước cổng Lý phủ treo đầy cờ trắng.

Quan tài đã được khiêng vào trong, chỉ còn lại những mảnh giấy tiền vàng bạc ướt đẫm vương vãi trên đất, minh chứng cho buổi lễ siêu độ long trọng vừa kết thúc.

Hành Ngọc gõ cửa. Không ai trả lời. Nàng gõ thêm vài tiếng nữa, mãi sau mới có một tên sai vặt ra mở cửa.

Hắn là một nam nhân trung niên tướng mạo bình thường, ló đầu ra hỏi: “Vị tiên tử này có việc gì?”

Lúc này, danh tiếng của các hòa thượng Vô Định Tông lại phát huy tác dụng.

Tên sai vặt ban đầu còn dè chừng, nhưng khi thấy Liễu Ngộ phía sau Hành Ngọc, thái độ hắn lập tức thay đổi, ôn tồn hỏi han.

Hành Ngọc nói: “Chúng ta muốn vào phủ xem xét, tìm kiếm manh mối về tà ma.”

Sau khi vào bẩm báo, tên sai vặt dẫn họ đến linh đường.

Giữa linh đường đặt một chiếc quan tài, bên trong là thi thể nam nhân trẻ tuổi đã thay liệm phục. Sắc mặt hắn trắng bệch, vùng ngực và bụng có hai lỗ thủng lớn đẫm máu, chỉ nhìn vết thương thôi cũng đủ biết lúc lâm chung hắn đã đau đớn đến nhường nào.

Cha mẹ Lý Gia lúc này đã khóc đến kiệt sức, được tỳ nữ dìu ra chào hỏi Hành Ngọc và Liễu Ngộ.

Còn Mãn Tuyết Nhi, nàng vẫn mặc bộ đồ tang ướt sũng nước mưa, lặng lẽ quỳ trong góc linh đường mà nức nở.

Hành Ngọc nhẹ giọng hỏi: “Sao Lý phu nhân không đi thay một bộ đồ khô ráo hơn?”

Nhắc tới Mãn Tuyết Nhi, sắc mặt Lý lão phu nhân lộ vẻ không vui: “Đứa con dâu này của ta lúc nào cũng hậu đậu, chân tay vụng về, bản thân bị ướt đến khó chịu như vậy cũng không biết đường mà thay. Linh đường bao việc lu bù, mọi người cũng chẳng ai để ý đến nó.” Bà vẫy tay, ra hiệu cho tỳ nữ đưa Mãn Tuyết Nhi ra hậu viện thay quần áo.

Khi tỳ nữ tiến lại dìu Mãn Tuyết Nhi đứng dậy, trong mắt cũng chẳng có lấy nửa phần cung kính.

Phản ứng này càng chứng thực phán đoán của Hành Ngọc, Mãn Tuyết Nhi ở Lý gia này thực sự không hề được coi trọng.

“Không cần phiền phức như vậy đâu.” Hành Ngọc nói.

Nàng khẽ niệm Tịnh Y Quyết*, một luồng sáng đánh vào người Mãn Tuyết Nhi. Chẳng mấy chốc, bộ đồ tang trên người nàng đã khô ráo như mới.

(*) Tịnh Y Quyết: Chú làm sạch quần áo

Khi cảm nhận được sự ấm áp từ y phục, ánh mắt Mãn Tuyết Nhi mới khôi phục chút thần sắc.

Nàng nhìn Hành Ngọc, khẽ tiếng nói lời cảm ơn, rồi lại lặng lẽ cúi đầu đứng trong góc như một chiếc bóng.

“Như vậy đi, ba người chúng ta sẽ đi dạo quanh Lý phủ tìm kiếm manh mối, tránh làm phiền vong hồn ở đây.” Hành Ngọc nói, rồi chỉ tay về phía Mãn Tuyết Nhi, nhờ nàng dẫn đường.

Ra khỏi linh đường, Hành Ngọc mở ô che cho cả mình và Mãn Tuyết Nhi.

Không còn những hạt mưa lạnh lẽo rơi xuống người, Mãn Tuyết Nhi nghiêng đầu nhìn Hành Ngọc: “Làm phiền tiên tử rồi.”

“Không phiền đâu.” Hành Ngọc khẽ cười, nàng truyền âm cho Liễu Ngộ: “Sư huynh, chúng ta đánh cược một ván nhé?”

“Lạc chủ muốn cược gì?” Liễu Ngộ đáp lời.

“Cược rằng nếu Mãn Tuyết Nhi thực sự bị ma khí ăn mòn, nàng ấy sẽ tự miệng thừa nhận. Nếu huynh thua, hãy hứa với ta một chuyện.”

Liễu Ngộ khẽ thở dài, truyền âm lại: “Được.”

Đã định xong ván cược, Hành Ngọc càng thêm để tâm đến Mãn Tuyết Nhi. Nàng lật tay, từ nhẫn trữ vật lấy ra hai viên kẹo đưa cho nàng ta: “Ăn chút gì ngọt đi, cô nương bây giờ trông yếu quá, phải biết chăm sóc bản thân mình một chút.”

Mãn Tuyết Nhi chần chừ một lát mới đưa tay nhận.

Tay nàng lạnh ngắt, khi chạm vào lòng bàn tay ấm áp của Hành Ngọc liền khẽ run lên.

Nàng bóc vỏ đưa kẹo vào miệng, đây là loại kẹo cứng, vị ngọt đậm đà lan tỏa mang theo cảm giác hạnh phúc nhỏ nhoi.

Hành Ngọc lấy thêm ba viên nữa, ném hai viên cho tiểu hòa thượng Liễu Niệm, tự mình bóc một viên.

“Có thích không?” Nàng hỏi Mãn Tuyết Nhi: “Đây là loại kẹo được yêu thích nhất ở Trung bộ đại lục đấy.”

Nhờ hai viên kẹo ấy, gương mặt tĩnh lặng của Mãn Tuyết Nhi mới thoáng hiện một nụ cười nhạt.

Nàng bắt đầu mở lòng hơn: “Tiên tử từ Trung bộ đại lục tới sao?”

“Đúng vậy.”

Mãn Tuyết Nhi hơi ngượng ngùng: “Ta từ nhỏ đến lớn chỉ sống ở Hoa Thành, chưa bao giờ biết thế giới bên ngoài ra sao.”

Hành Ngọc bảo: “Cô nương có biết chữ không? Nếu biết, ta sẽ tặng cô nương một cuốn du ký. Đọc xong cô nương sẽ thấy Hoa Thành nhỏ bé thế nào, và thế giới rộng lớn ngoài kia hùng vĩ ra sao.”

Sức sống trên người Mãn Tuyết Nhi tăng thêm vài phần, nàng nói: “Triệu Phàm ca ca từng đi học vài năm, huynh ấy có dạy ta một ít chữ thông dụng. Nhưng du ký thì ta không dám nhận đâu, đó là đồ của tiên tử mà.”

“Ta tặng cho cô nương thì nó là của cô, đừng khách sáo.”

Đoàn người dần đi tới vườn hoa của Lý phủ. Mãn Tuyết Nhi mím môi, lấy hết can đảm đề nghị: “Tiên tử, ở sâu trong vườn ta có trồng một gốc thược dược. Mấy ngày nay phủ có tang bận rộn, ta chưa có thời gian chăm sóc nó. Có thể phiền tiên tử chờ ta một chút, để ta qua thăm nó được không?”

“Cô nương không ngại để chúng ta cùng thưởng hoa chứ?”

Đôi mắt Mãn Tuyết Nhi sáng bừng lên, nàng hỏi: “Tiên tử bằng lòng sao?”

Hành Ngọc gật đầu: “Mãn cô nương cốt cách thanh cao, hoa do cô nương trồng chắc hẳn cũng mang vẻ đẹp rất riêng.”

Lúc này, nàng không gọi là “Lý phu nhân” mà gọi là “Mãn cô nương”.

Nếu một năm qua ở Lý phủ chỉ toàn là đau khổ, Hành Ngọc đoán rằng nàng sẽ thích cái tên thời con gái của mình hơn.

Mãn Tuyết Nhi vốn thông minh nên nhận ra ngay sự thay đổi trong cách xưng hô ấy, đôi mắt đã sưng đỏ vì khóc lại một lần nữa hoe lên. Nàng khẽ quay mặt đi, nén lại vị chua xót trong lòng, dẫn họ tới cuối vườn hoa.

Trong một góc ít người qua lại, cạnh đống đá tảng lộn xộn, có một gốc thược dược đang thong dong sinh trưởng.

Đang mùa hoa, trên đỉnh cành treo một nụ hoa đang ở trạng thái hé nở, tỏa ra mùi hương thanh tao nhàn nhạt.

“Có thể thấy cô nương đã chăm sóc nó rất tốt.” Hành Ngọc khen ngợi.

Mãn Tuyết Nhi bật cười thành tiếng: “Cảm ơn tiên tử đã quá lời.” Tiếng cười của nàng trong trẻo, rất êm tai.

Nhận thấy tâm cảnh của Mãn Tuyết Nhi thay đổi, động tác lần chuỗi hạt của Liễu Ngộ bỗng khựng lại.

Ánh mắt sâu thẳm của chàng dừng lại trên người Hành Ngọc một lúc lâu rồi mới khẽ dời đi. 

Mãn Tuyết Nhi vẫn đang trò chuyện với Hành Ngọc, nàng cảm nhận được vị tiên tử này đang lắng nghe mình một cách chân thành. Có lẽ suốt một năm qua, người sẵn lòng nghe nàng nói quá ít, nên khi gặp được người như vậy, dù biết đối phương là tiên tử cao cao tại thượng, nàng vẫn không kìm được mà buông xuống lòng kính sợ.

“Ta cứ ngỡ nó đã nở rồi, không ngờ vẫn phải chờ thêm vài ngày nữa.”

Hành Ngọc khẽ cười, nói với nàng: “Ta thấy nó cũng sắp nở rồi đấy. Hay là cô nương thử tiến lên chạm vào nó xem, biết đâu nó sẽ đáp lại đấy.”

Mãn Tuyết Nhi ngẩn người: “Hoa cũng có linh tính sao?” Nàng cắn môi: “Vậy để ta thử xem, xin tiên tử chờ một chút.”

Nói đoạn, Mãn Tuyết Nhi bước ra khỏi tán ô, từng bước tiến lại gần gốc thược dược.

Hành Ngọc khẽ lật cổ tay, từ nhẫn trữ vật lấy ra một giọt linh thủy, bấm quyết đưa nó lặng lẽ thấm vào gốc hoa.

Động tác này cực kỳ kín đáo, ngoại trừ Liễu Ngộ nhận ra, cả Mãn Tuyết Nhi và Liễu Niệm đều không hề hay biết.

“A Di Đà Phật.” Liễu Ngộ khẽ niệm Phật hiệu.

Lúc này, Mãn Tuyết Nhi đã đứng trước gốc hoa.

Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào nụ hoa ấy. Ngay khoảnh khắc ngón tay nàng chạm vào, nụ hoa đột nhiên rung rinh nhẹ, rồi trước ánh mắt kinh ngạc của nàng, những cánh hoa hé mở với tốc độ mắt thường có thể thấy được, bung tỏa rực rỡ đến tận cùng.

Nhìn đóa thược dược tím nhạt đang khoe sắc, Mãn Tuyết Nhi đứng sững người.

Đến khi sực tỉnh, nước mắt nàng đã rơi đầy mặt.

Hành Ngọc cầm ô bước tới bên cạnh, nghiêng tán ô che chở cho nàng.

Vị tiên tử thanh lãnh mà dịu dàng ấy lại một lần nữa niệm Tịnh Y Quyết, khiến bộ đồ tang bị nước mưa thấm ướt trên người nàng trở nên khô ráo, ấm áp.

“Tiên tử…” Mãn Tuyết Nhi nghẹn ngào hỏi, “Nếu đã lầm đường lạc lối, ngài nói xem ta bây giờ còn cơ hội quay đầu lại không?”

Hành Ngọc đưa cho nàng một chiếc khăn tay: “Cô nương có muốn quay đầu không?”

Mãn Tuyết Nhi cố gắng hít sâu để bình tâm lại. Nàng nhận lấy chiếc khăn mềm mại, lau đi những giọt nước mắt trên mặt.

“Cứ ngỡ là không muốn, nhưng nghĩ lại, nếu không quay đầu, ta sẽ phụ lòng tốt của tiên tử ngày hôm nay mất.”