Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 89
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 89

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3782 từ · 17 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 89

Ánh trăng mông lung xuyên qua những tán lá tùng bách dày đặc, rải rác rơi xuống. Sau khi lọt qua kẽ lá, ánh sáng rọi xuống mặt đất chỉ còn lại một lớp mỏng tang, thậm chí còn chẳng rạng rỡ bằng đôi hoa tai trân châu bên tai Hành Ngọc.

Lúc này nàng không còn nhìn rõ vạn vật, tấm lưng theo bản năng dựa sát vào thân cây tùng, mượn lấy sự tiếp xúc chân thực ấy để tìm kiếm một điểm tựa. Đầu ngón tay nàng siết chặt lấy vạt tăng bào của Liễu Ngộ. Chàng khẽ cử động, chiếc vòng tay gắn lục lạc trên cổ tay nàng cũng theo đó phát ra những tiếng kêu thanh thúy.

Leng keng, linh linh…

Chẳng biết từ lúc nào, âm thanh ấy cùng tiếng hít thở của cả hai đã đan xen vào nhau, dệt nên vài phần tình tứ mập mờ. Tầm mắt Hành Ngọc hoàn toàn chìm vào bóng tối, bàn tay nàng vô thức quờ quạng về phía trước.

Ngay lập tức, đã có một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nàng.

“Ta muốn đan chặt mười ngón tay.” Nàng nói.

Thế là, mười ngón tay họ đan chặt vào nhau.

“Xung quanh có phải rất tối không? Bao giờ trời mới sáng?” Một lát sau, Hành Ngọc khẽ hỏi.

Liễu Ngộ lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một viên dạ minh châu, dùng linh lực nâng nó lên rồi treo lên cành tùng bách. Ánh sáng nhu hòa từ viên dạ minh châu tỏa ra, bao phủ lấy chàng và nữ nhân bên cạnh.

Liễu Ngộ đáp: “Trời đã sáng rồi.”

Hành Ngọc bật cười thành tiếng, nàng cười đến mức run cả bờ vai, chiếc lục lạc trên cổ tay cũng theo đó mà rung rinh không ngừng.

“Ta muốn ngủ, chàng giúp ta cởi áo ngoài được không?”

Bàn tay đang đan chặt đột nhiên buông lỏng, hơi ấm trong lòng bàn tay cũng theo đó mà lạnh đi. Ngay sau đó, một đôi bàn tay hơi run rẩy đang nhẹ nhàng cởi bỏ từng chiếc cúc trên áo khoác của nàng.

Chiếc áo ngoài màu xanh thiên thanh này mặc trên người nàng trông thoát tục thanh nhã, đẹp đến mức không vướng bụi trần, điểm bất tiện duy nhất có lẽ là thiết kế nút thắt hơi phức tạp. Loay hoay một hồi lâu, hàng cúc mới được tháo ra hết, lớp áo ngoài trút xuống chỉ còn lại lớp trung y mỏng manh bên trong.

Liễu Ngộ cúi người giúp nàng tháo giày, lại giơ tay rút chiếc trâm cài đang cố định mái tóc. Không còn sự ràng buộc của trâm cài, mái tóc dài đổ xuống như suối thác, chạm khẽ vào mu bàn tay Liễu Ngộ, mang theo một cảm giác ngứa ngáy lạ kỳ vào tận đáy lòng.

“Xong rồi.”

Hành Ngọc một tay áp lên gò má, nàng bắt đầu giở thói ngang ngược, từng bước ép sát chàng: “Có nụ hôn chúc ngủ ngon không?”

Bàn tay đang áp bên má nàng đột nhiên bị kéo đi. Một nụ hôn ấm áp và vụn vặt khẽ rơi xuống mu bàn tay nàng: “Như thế này có tính không?”

Đuôi mắt Hành Ngọc trong nháy mắt đỏ bừng. Nàng định nói gì đó, nhưng lời vừa ra khỏi miệng đã hóa thành tiếng rên rỉ đau đớn. Thân hình nàng đổ về phía trước, ngã nhào vào lòng Liễu Ngộ. Nàng nắm chặt lấy một góc tăng bào của chàng, đuôi mắt đỏ rực như nhỏ máu: “Nóng…”

Cái nóng đạt đến cực hạn, ngay cả máu trong người cũng như đang sôi trào, phảng phất như giây tiếp theo sẽ bốc hơi biến mất. Đáng sợ hơn cả là một luồng ngứa ngáy từ tận trong xương tủy chui ra. Nóng và ngứa đan xen, ý thức của Hành Ngọc trong thoáng chốc bị đánh tan thành từng mảnh vụn, những tiếng rên rỉ không kìm nén được cứ thế tràn ra nơi đầu môi.

Người trước mặt giờ đây trở thành nguồn giải nhiệt duy nhất giữa trời đất này.

Hành Ngọc dính sát lấy chàng, nhưng vì cả người ngứa ngáy khó chịu, nàng cứ liên tục dùng mặt cọ xát vào ngực Liễu Ngộ. Chất liệu tăng bào vốn chẳng mấy mềm mại, đến khi Liễu Ngộ cúi đầu nhìn xuống, dưới ánh sáng của dạ minh châu, một bên má của nàng đã bị cọ đến đỏ ửng.

Nàng ngứa đến mức này sao?

Tốc độ tụng kinh của Liễu Ngộ mỗi lúc một nhanh hơn. Kinh văn trục ma vốn là thứ chàng thuộc nằm lòng, hiện tại chàng hoàn toàn đọc theo bản năng, toàn bộ tâm trí đều đặt hết vào sự bất thường của Hành Ngọc.

Thấy nàng vẫn không ngừng cọ xát, Liễu Ngộ khẽ thở dài, một tay chàng nâng nhẹ gáy nàng, tay kia nhanh chóng trút bỏ lớp tăng bào bên ngoài. Lớp áo trong mềm mại hơn, nàng có cọ vào chắc cũng không khó chịu đến thế.

Chàng nhắm mắt, định thần ôm chặt lấy nàng, tiếp tục đọc kinh.

Năm lần, mười lần… rồi năm mươi lần…

Chàng niệm quá nhanh, quá dồn dập, sức mạnh từ Phật cốt bị chàng thúc giục đến mức cực hạn khiến cơ thể bắt đầu phát ra tín hiệu cảnh báo. Ý thức của chàng cũng dần tan rã, gần như toàn bộ tinh lực đều dồn vào việc chống chọi để tiếp tục tụng kinh.

Dù đã có Kim Phật chi thân của chàng giảm bớt áp lực, nhưng máu trong người Hành Ngọc vẫn sôi sục, thậm chí bắt đầu có dấu hiệu nghịch lưu. Đuôi mắt nàng ngày càng đỏ, nhưng sắc mặt lại ngày một tái nhợt. Sự đối lập ấy tạo nên một vẻ quỷ mị đến lạ lùng.

Ban đầu Liễu Ngộ không nhận ra điều bất thường, mãi đến khi chàng cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm áp nhỏ xuống ngực mình. Liễu Ngộ khẽ nghiêng đầu nhìn lại mới phát hiện nàng đã cắn nát môi mình, máu chảy ra từng giọt lớn, mồ hôi trên trán cũng không ngừng tuôn rơi.

“Cắn vào vai bần tăng này.” Liễu Ngộ chỉ cho nàng cách giải tỏa.

Thấy nàng không nghe, chàng lặp lại vài lần, thậm chí còn dùng tay bóp nhẹ cằm nàng, ép Hành Ngọc phải há miệng cắn chặt vào bả vai mình.

Tiếng tụng kinh vang lên dồn dập giữa màn đêm. Liễu Ngộ kiên trì niệm hết lần này đến lần khác, cuối cùng nhiệt độ cơ thể người trong lòng cũng dần dần hạ xuống.

Thế nhưng Liễu Ngộ còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã phát hiện thân nhiệt của nàng giảm đi quá nhanh. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cả người nàng đã lạnh toát như hầm băng. Răng nàng va vào nhau cầm cập, Liễu Ngộ đang ôm lấy nàng cũng không tránh khỏi bị cái lạnh thấu xương bủa vây, ngay cả đuôi lông mày chàng cũng đã ngưng kết một tầng sương trắng.

Cảm giác ngứa ngáy trong cơ thể Hành Ngọc lại càng lúc càng rõ rệt. Sự ngứa ngáy ấy giống như từ tận sâu trong xương tủy len lỏi chui ra vậy.

Hành Ngọc giãy giụa, nàng dùng những đầu ngón tay với phần móng sắc nhọn cào cấu lên da thịt trên cổ mình. Lực đạo mạnh đến mức làn da trắng ngần, mịn màng ấy tức khắc lưu lại những vết trầy xước đỏ hỏn. Thêm một cú cào nữa, vệt máu nhạt đã bắt đầu rướm ra.

Liễu Ngộ vội vã đưa tay khóa chặt cổ tay nàng, không cho nàng tự làm tổn thương mình thêm nữa. Ngay sau đó, người trong lòng chàng giãy giụa kịch liệt, khiến Liễu Ngộ — người vốn đã cạn kiệt linh lực — suýt chút nữa bị nàng xô ngã.

“Lạc chủ!” Giọng chàng đanh lại.

Đuôi mắt người trong lòng chàng đỏ bừng một mảng, nhìn kỹ lại như sắp trào nước mắt, tiếng rên rỉ yếu ớt đến nao lòng.

“Lạc chủ…” Giọng Liễu Ngộ dịu lại. Nếu nàng cứ tiếp tục vùng vẫy, lúc này chưa chắc chàng có thể chế ngự được nàng.

Cực chẳng đã, Liễu Ngộ đành đưa tay đỡ lấy gáy nàng, để nàng nằm xuống thảm bay. Một tay chàng ghì chặt đôi cổ tay nàng quá đỉnh đầu, dùng cả thân hình đè lên người nàng để hạn chế sự vùng vẫy, trán chàng tì sát vào trán nàng để giữ cho nàng không nhúc nhích thêm được nữa.

Tư thế này vừa kỳ quái lại vừa thân cận, nhưng Liễu Ngộ đã hoàn toàn chẳng màng tới nữa. Chàng dồn dập tụng kinh, dốc toàn bộ tâm sức thúc giục Phật cốt trong người, điều động sức mạnh đại đạo gia trì vào từng lời kinh chữ kệ.

Thời gian chầm chậm trôi qua, sức phản kháng của Hành Ngọc yếu dần, nhiệt độ cơ thể nàng cũng từ từ ấm lại. Liễu Ngộ gần như bị sự phản phệ của Phật cốt ép đến mức nghẹt thở. Trên trán, trên cổ chàng đẫm mồ hôi lạnh, lớp áo trong đã bị thấm ướt sũng, dán chặt vào sống lưng, phác họa rõ nét từng đốt xương và đường cong của tấm lưng trần.

Tiếng tụng kinh của chàng gần như đã hoàn toàn khản đặc.

Từng giọt thời gian lặng lẽ chuyển dời.

Dường như đã qua rất lâu, hàng mi Hành Ngọc khẽ run rẩy rồi từ từ mở mắt. Nhìn thấy Liễu Ngộ đang đè sát trên người mình, trán kề trán, Hành Ngọc hơi ngẩn ra, khoảng cách này quá gần, gần đến mức hơi thở giao hòa, gần đến mức… có thể coi là nguy hiểm.

Liễu Ngộ vẫn đang mải miết tụng kinh, không nhận ra Hành Ngọc đã tỉnh lại. Việc quá tải khi thúc giục Phật cốt và điều động sức mạnh đại đạo đã vắt kiệt linh lực trong cơ thể chàng. Lúc này chàng hoàn toàn không còn chút sức lực nào, đôi mắt nhắm nghiền, chỉ còn tụng kinh theo bản năng.

“Đừng niệm nữa.” Hành Ngọc chỉ có thể phát ra thanh âm thều thào bằng hơi, “Ta tỉnh rồi.”

Âm thanh quá nhẹ, đôi môi chỉ khẽ mấp máy nên hoàn toàn bị tiếng tụng kinh của Liễu Ngộ lấn át. Hành Ngọc lặp lại thêm lần nữa. Cảm nhận được trạng thái của chàng lúc này vô cùng bất ổn, nàng hơi ngửa đầu, chạm khẽ vào đôi môi chàng.

Cảm giác rõ rệt nơi đầu môi khiến Liễu Ngộ chậm rãi mở mắt.

Phía sau chàng là ánh trăng thanh khiết và gió mát hiu hiu, Hành Ngọc có thể nhìn rõ những giọt mồ hôi lạnh trên trán và sắc đỏ rực nơi đuôi mắt chàng. Chật vật, thất thố, chẳng còn thấy đâu dáng vẻ thoát tục như trăng sáng trời quang thường ngày nữa.

Thế nhưng nàng lại cảm thấy, gương mặt chàng lúc này chính là nét tuyệt sắc nhất của nhân gian.

Sức lực trong người dần khôi phục, Hành Ngọc nhẹ nhàng đưa tay vòng qua cổ chàng, đồng thời ấn nhẹ gáy chàng xuống.

Chiếc lục lạc trên cổ tay lại đinh linh linh rung động.

Nơi xa, chẳng rõ là tiếng lá cây xào xạc hay tiếng suối reo va vào ghềnh đá. Trong gió thoảng đưa tới tiếng ếch kêu râm ran.

Trong tầm mắt Hành Ngọc lúc này chỉ còn người trước mặt, thính giác của nàng hoàn toàn đặt hết vào nhịp thở của chàng.

Một cảm giác lạ lẫm, tê dại lan tỏa dọc sống lưng rồi bùng nổ, đầu óc Liễu Ngộ gần như trống rỗng, toàn thân cứng đờ. Trong sự sững sờ ấy, từng khoảnh khắc trôi qua dường như đều bị kéo dài vô tận.

Bởi vậy, chàng hoàn toàn không nhận ra rằng, luồng linh lực vốn đã tiêu hao sạch sành sanh trong cơ thể mình không biết từ lúc nào lại trở nên tràn trề, ngay cả tu vi vốn luôn đình trệ bấy lâu nay cũng bắt đầu chuyển động.

Hành Ngọc chú ý tới sự biến chuyển trong cơ thể chàng, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Giờ khắc này, trong thâm tâm nàng bỗng nảy sinh một nhận thức mới mẻ.

Cái gọi là tình kiếp, có lẽ không chỉ là động tình, mà còn bao gồm cả dục vọng.

Chàng là Phật tử của Vô Định Tông, là ánh sáng của Phật môn. Thế nhưng, nếu xét từ căn bản nhất, chàng cũng chỉ là một tu sĩ bình thường. Chỉ là vì khi sinh ra trong người mang theo Phật cốt, lại có tín ngưỡng kiên định, địa vị cũng quá mức đặc thù, nên mới khiến thế nhân quên bẵng đi điểm này.

Một tu sĩ bình thường, lẽ nào lại không có dục vọng? Chẳng qua so với người thường, tình cảm và khát khao của chàng được kiềm chế, thu liễm đến mức tối đa mà thôi.

Mà nàng, chính là đốm lửa duy nhất có thể thiêu rụi sự tự chủ ấy.

Trong lúc Hành Ngọc đang mải suy tư, thì tại Vô Định Tông cách xa vạn dặm, pho tượng Phật Tổ trong Đại Hùng Bảo Điện – nơi được vây quanh bởi muôn vàn điện thờ nghi ngút khói hương – đột nhiên tỏa ra ánh kim quang nhạt nhòa, rồi truyền ra một sợi thần niệm.

Chưởng giáo Vô Định Tông là Viên Thương đang gõ mõ tụng kinh, vừa nhận thấy dao động của vầng sáng hoàng kim này, trên mặt ông liền hiện lên vẻ mừng rỡ khôn cùng.

Lúc này nơi bờ suối, đuôi mắt Hành Ngọc đã nhuốm một màu tình tứ mỏng manh đầy quyến rũ.

Nàng phát hiện Liễu Ngộ đang ngơ ngẩn đến mức quên cả hít thở, bèn bật cười khúc khích, chủ động ghé sát lại để giúp chàng tìm thấy nhịp thở của mình.

Gương mặt Liễu Ngộ lộ rõ vẻ chật vật, vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ máu. Chàng hít hà thật sâu mấy hơi, sống mũi liền ngửi thấy mùi hương Hợp Hoan nồng nàn mà quen thuộc từ người nàng. Tầm mắt không tự chủ được mà hạ xuống, bấy giờ chàng mới phát hiện sau những cái cựa quậy vừa rồi, lớp áo trong của nàng đã trượt khỏi bả vai, mảng da thịt trắng ngần trên xương quai xanh như chọc mù đôi mắt thanh tịnh của chàng.

Liễu Ngộ vội dời mắt đi, đưa tay giúp nàng khéo léo khép lại vạt áo, rồi chống tay xuống đất định đứng dậy. Thế nhưng ngay sau đó, chàng lại bị người dưới thân dùng lực kéo ngược trở lại.

Hành Ngọc nhìn chàng, nghiêm túc nói: “Đừng cử động, chúng ta thử lại xem sao.” Nàng muốn kiểm chứng phỏng đoán vừa rồi của mình.

Thử cái gì? Đầu óc Liễu Ngộ vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Hành Ngọc đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi chàng: “Phối hợp với ta một chút đi nào.”

“… Lạc, Lạc chủ?” Liễu Ngộ rốt cuộc cũng tìm lại được giọng nói của mình, nhưng ngay đến một cái danh xưng chàng cũng nói thật gập ghềnh, đứt quãng.

“Tu vi của chàng đang tăng lên.” Hành Ngọc khẳng định chắc nịch, “Chính chàng cũng cảm nhận được, đúng không?”

Suốt thời gian qua, rõ ràng chàng vẫn luôn rèn luyện tâm tính giữa hồng trần, nhưng tu vi trước sau vẫn dậm chân tại chỗ. Vậy mà chỉ trong chốc lát ngắn ngủi khi nàng chạm vào chàng, tu vi của chàng đã đạt tới ngưỡng cửa có thể đột phá Kết Đan hậu kỳ.

Để mặc cho chàng chậm rãi suy nghĩ, Hành Ngọc tiếp tục hôn lên cằm chàng, rồi những nụ hôn vụn vặt cứ thế dời dần lên trên, điểm nhẹ nơi khóe môi. Nàng đưa tay ra sau, dịu dàng giữ chặt lấy gáy chàng.

“Há miệng ra.” Hành Ngọc khẽ cười.

Thấy đầu óc chàng vẫn còn đang trống rỗng, nàng dứt khoát tự mình cạy mở bờ môi khép chặt của chàng, bá đạo đoạt lấy hơi thở của đối phương. Giữa những lần môi răng quấn quýt, nhịp thở của chàng dần trở nên hỗn loạn, dồn dập.

Khi Liễu Ngộ còn đang ngẩn ngơ trước nụ hôn sâu, bờ môi Hành Ngọc đã chậm rãi phủ lên yết hầu của chàng. Cả người Liễu Ngộ lập tức cứng đờ như tượng đá. Nơi đó đại khái chính là điểm nhạy cảm nhất trên người chàng. Hơi thở ấm nóng của nàng phả vào, khiến một người kiên định như chàng cũng không kìm nén được mà run rẩy không thôi.

Hành Ngọc mở miệng, dùng đầu lưỡi mềm mại khẽ liếm qua vết gồ trên cổ chàng một cái.

Nhiệt độ cơ thể trong nháy mắt bùng lên dữ dội, lục phủ ngũ tạng và kinh mạch của chàng như đang bị thiêu đốt trong biển lửa. Liễu Ngộ run rẩy dữ dội, đuôi mắt đỏ thắm một mảng, bên trong còn vương lại chút hơi nước nhạt nhòa vì động tình.

“… Cảm giác này, có lạ lẫm lắm không?” Hành Ngọc nhẹ giọng hỏi chàng.

“Lạc chủ…” Liễu Ngộ gian nan mở miệng, giọng nói mang theo vài phần thẹn thùng, quẫn bách. Chàng biết rõ nàng đang hỏi về điều gì.

Đợi đến khi Hành Ngọc chủ động lùi lại giữ khoảng cách, Liễu Ngộ mới đột ngột bật dậy khỏi mặt đất. Chàng đứng quay lưng về phía nàng, năm ngón tay siết chặt vào ống tay áo: “Ý của Lạc chủ… đây cũng tính là một phần của tình kiếp sao?”

“Linh khí trong người chàng lúc này dường như đã vượt xa Kết Đan hậu kỳ… Chỉ còn cách Nguyên Anh kỳ một bước chân nữa thôi.” Hành Ngọc chống tay xuống đất, vất vả lắm mới ngồi dậy được trên thảm bay, nàng cười trêu chọc: “Ta cũng thấy hơi phân vân, không biết tình kiếp này là thử thách Phật Tổ dành cho chàng, hay là Phật Tổ đang thiên vị mở cửa sau cho chàng nữa đây?”

Hành Ngọc đứng lên, định vòng ra trước mặt chàng. Nhưng nghĩ đến tình cảnh ngượng ngùng hiện tại của chàng, sợ chàng thấy xấu hổ, nàng bèn giơ tay vuốt lại mái tóc, để chàng ở lại đó một mình bình tâm lại: “Ta đi xem gần đây có dòng suối nào không, cả người toàn là mồ hôi rồi.”

Đi được hai bước, nàng ngửa đầu nhìn lên bầu trời, dường như muốn xuyên qua màn đêm vô tận kia để nhìn về phía Tây Phương cực lạc.

“Kỳ thực, động tình vốn đã không phù hợp với đạo pháp của chàng rồi.”

“Chàng đã có thể thản nhiên thừa nhận mình động tình, vậy sao không thể thẳng thắn đối diện với việc mình có dục vọng?”

Liễu Ngộ nuốt nước miếng, yết hầu chàng trồi sụt liên tục. Một sự im lặng bao trùm khắp không gian, khiến vạn vật như đình trệ. Cuối cùng, tất cả những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng chàng đều hóa thành một tiếng thở dài bất lực.

Liễu Ngộ nói: “Tài ăn nói của Lạc chủ quả thực không ai sánh bằng.” Chàng hoàn toàn không cách nào phản bác nổi.

Thế là chàng xoay người lại, ôn tồn hỏi nàng: “Đêm đã khuya, Lạc chủ cũng mới khôi phục sức lực, để bần tăng đỡ nàng đi tìm suối. Theo địa hình vùng này, trong vòng một dặm chắc chắn sẽ có dòng suối chảy qua.”

Hành Ngọc không quay đầu lại, nàng chắp hai tay sau lưng thong dong đi phía trước. Liễu Ngộ nhận ra hành động săn sóc, muốn giữ khoảng cách cho mình đỡ ngượng của nàng nên cũng không cố ý tiến lên, chỉ lẳng lặng theo sau bảo vệ.

Dòng suối quả thực nằm ở cách đó không xa. Nước suối cuối thu lạnh thấu xương, nhưng cái lạnh thấu tận tâm can hơn thế Hành Ngọc cũng vừa trải qua rồi. Nàng không cởi y phục mà trực tiếp lội xuống chỗ nước sâu, mượn dòng nước mát để gội rửa mái tóc.

“Lát nữa bần tăng sẽ tới tìm nàng.”

Vì lúc nãy tụng kinh quá dồn dập, giọng nói của Liễu Ngộ giờ đã khàn đặc, trong cái khàn ấy còn lộ rõ vẻ mệt mỏi. Căng thẳng suốt cả đêm dài, chàng quả thực đã kiệt sức.

Đợi Hành Ngọc khẽ đáp lời, Liễu Ngộ đi dọc xuống phía hạ lưu, trầm mình xuống nước ở nơi cách nàng chừng vài trăm mét. Chàng đứng im bất động, nửa người ngâm trong làn nước lạnh giá để ép ngọn lửa lòng xuống.

Linh lực trong cơ thể sớm đã tràn trề, ngay khi thần trí Liễu Ngộ dần thả lỏng, chàng liền dễ dàng vượt qua rào cản, chính thức đột phá lên cảnh giới Kết Đan hậu kỳ. Sau khi đột phá, cảnh giới của chàng vẫn tiếp tục thong thả leo cao, mãi cho đến khi chỉ còn cách Nguyên Anh kỳ một đường tơ kẽ tóc mới dừng lại hẳn.

Liễu Ngộ đang nhắm nghiền hai mắt chậm rãi mở ra. Nhận thấy sự biến hóa về cảnh giới trong cơ thể, chàng khẽ thở dài, lòng thầm nghĩ mông lung, chính chàng cũng chẳng rõ lúc này mình đang vui hay đang buồn.

Đợi Hành Ngọc tắm gội xong, hong khô tóc và chờ bên bờ suốt nửa canh giờ mà vẫn không thấy Liễu Ngộ tới tìm, nàng đành men theo dòng suối đi xuống dưới. Thấy chàng vẫn còn đang đứng ngâm mình dưới suối, Hành Ngọc hơi ngẩn ra, khẽ ho hai tiếng rồi giơ tay vẫy vẫy: “Không thấy lạnh sao?”

Dưới làn nước mát, Liễu Ngộ ngước mắt nhìn nàng. Dưới ánh trăng bàng bạc, nàng đứng đó giữa rừng cây hoang vu, vẻ đẹp rạng ngời khuấy động lòng người đến mức chói mắt, khiến cả ánh trăng thanh khiết của trời đất này dường như cũng phải lu mờ.