Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 88
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 88

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3065 từ · 14 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 88

Bóng đêm mỗi lúc một dày đặc, vầng trăng lạnh lẽo đã treo lơ lửng trên đầu cành.

Tại đại trận phong ấn ở phương Tây Bắc xa xôi, một phần tà khí cốt lõi vốn bị trấn yểm từ vạn năm trước dường như vừa chịu phải một nguồn kích động mãnh liệt, đột ngột rung chuyển dữ dội. Phản ứng này nhanh chóng lan tỏa như vết dầu loang, chẳng mấy chốc, cả một vùng phong ấn rộng lớn đã bị những làn khói đen kịt của tà ma che trời lấp đất, khí tức u ám cùng sát khí nồng nặc ngập ngụa khắp không gian.

Trong tửu lầu, Hành Ngọc đang chìm trong giấc nồng thì luồng tà ma chi khí tiềm ẩn bên trong cơ thể bỗng chốc vùng vẫy kịch liệt, điên cuồng cắn nuốt linh lực. Kinh mạch toàn thân trong phút chốc bị đảo lộn, khí huyết dâng trào. Nàng ôm lấy lồng ngực đau nhói mà ngồi bật dậy trên giường, đưa lòng bàn tay lau đi vệt máu tươi vừa tràn ra khóe môi.

“Chuyện gì thế này, chẳng lẽ tà ma chi khí lại muốn bùng phát sao?” Lẩm bẩm một câu, Hành Ngọc hất tung chăn mỏng bước xuống giường, định bụng nhấc gót đi tìm Liễu Ngộ. Thế nhưng nàng vừa đi được hai bước về phía cửa, cánh cửa phòng đang đóng chặt đã vang lên chuỗi tiếng gõ dồn dập.

“Lạc chủ, nàng đã tỉnh chưa?” Giọng nói trầm ấm của Liễu Ngộ từ bên ngoài truyền vào, mang theo vài phần nôn nóng hiếm thấy.

Cánh cửa vừa mở, Liễu Ngộ thân khoác tăng bào, chắp tay trước ngực đứng dưới ánh trăng: “Vừa rồi bần tăng đang lật xem kinh Phật, định bụng tắt nến nghỉ ngơi thì đột nhiên cảm nhận được tà khí trong trời đất có dị biến. Lo lắng Lạc chủ gặp phải chuyện không hay, nên bần tăng mạo muội qua đây xem sao.”

Hành Ngọc lùi sang một bên nhường đường cho chàng tiến vào phòng, khẽ nhíu mày nói: “Vừa rồi tà khí trong người ta đột nhiên bạo động, ta còn tưởng nó sắp bùng phát nên cũng đang định đi tìm chàng.”

Liễu Ngộ hơi nheo đôi mắt thanh tú, phóng tầm mắt nhìn về phía chân trời Tây Bắc xa xăm, sắc mặt ngưng trọng: “Rất có thể nơi phong ấn thượng cổ đã xảy ra vấn đề. Ở đó là nơi trú ngụ của Mẫu khí, chỉ khi Mẫu khí bạo động mới có thể kéo theo các luồng tà khí khác trong thiên hạ cùng chuyển biến.”

Trước đây tại Vô Định Tông, Hành Ngọc đã cất công tìm đọc không ít cổ thư mật tịch ghi chép về tà ma chi khí, nàng đương nhiên hiểu rõ hai chữ “Mẫu khí” nặng nề đến nhường nào. Đó chính là cội nguồn của bóng tối, có thể sản sinh ra tà khí một cách vô tận không bao giờ cạn kiệt.

Bởi vậy vạn năm trước, ánh sáng Phật môn Hư Nhạc mới liều mạng, dùng cả thân xác phong ấn tất cả Mẫu khí lại. Suốt những năm qua, Mẫu khí vẫn luôn yên vị không chút động tĩnh, nay đột nhiên bùng phát, e rằng đại lục Thương Lan sắp sửa đón nhận một trận huyết vũ tinh phong, một biến cố long trời lở đất.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Nếu như Liễu Ngộ ở xa chỉ mới cảm nhận được dị động mơ hồ, thì tại chính tông môn Vô Định Tông, những rung chuyển dữ dội từ nơi phong ấn lại hiện lên rõ mồn một.

Chưởng môn Viên Thương lập tức phát ra Chưởng môn lệnh, triệu tập khẩn cấp các vị trưởng lão trong các viện để cùng bàn bạc đại sự.

Vừa bước vào đại điện, Viên Thương đã đi thẳng vào vấn đề: “Bần tăng nghi ngờ có kẻ gian thâm nhập vào thánh địa phong ấn, tiếp xúc và đánh thức Mẫu khí đang ngủ say, nên mới dẫn đến đại họa trước mắt.”

Mẫu khí vốn cực kỳ khó thanh tẩy. Vạn năm trước, phần lớn chúng đều được phong ấn rồi chìm sâu vào lòng đất.

“Đại trận tại nơi phong ấn được vẽ bằng máu thịt và tu vi của các tu sĩ Phật môn ta, chỉ dựa vào vài tên tà ma cỏn con, sao có thể dễ dàng phá hủy cho được?” Một vị trưởng lão tính tình nóng nảy lên tiếng, nhưng đôi chân mày nhíu chặt của lão cho thấy lão cũng chẳng hề tự tin như lời mình vừa thốt ra.

“Cũng không thể nói như vậy.” Một vị trưởng lão khác khẽ chắp tay, đuôi mắt hơi nhếch lên mang theo vài phần phong tình mê hoặc, “Đã qua vạn năm đằng đẵng, đại trận chắc chắn không còn kiên cố như thuở ban đầu. Hơn nữa cứ dăm ba mươi năm lại có tà ma lẻn vào nơi phong ấn, mưu đồ đục khoét, phá hoại căn cơ của trận pháp…”

Lời lão còn chưa dứt đã bị một vị trưởng lão khoác tăng bào màu lam cắt ngang, ngữ khí vô cùng nghiêm túc: “Nơi phong ấn tuyệt đối không được có nửa phần sơ suất, nếu không Phật môn ta lại phải hy sinh vô số mạng người. Chưởng môn, tình kiếp của Liễu Ngộ đã độ đến đâu rồi?” Dứt lời, lão chuyển hướng ánh mắt đầy áp lực nhìn về phía Viên Thương.

Viên Thương khẽ thở dài một tiếng, nét mặt già nua đượm vẻ u sầu: “Tình kiếp của nó suốt một năm nay gần như chẳng có chút tiến triển nào. Ngược lại, vì vướng bận hồng trần, tâm ý nhiễu loạn mà tu vi của nó cũng bị liên lụy. Theo bần tăng được biết, kể từ khi bước vào Kết Đan trung kỳ, tu vi của nó vẫn luôn đình trệ, không thể tinh tiến thêm một bước.”

“Chuyện này…”

“Tình kiếp khó qua, chấp niệm quá sâu, chẳng biết còn phải tiêu tốn bao nhiêu thời gian nữa.”

“Thôi vậy, vạn năm cũng đã chờ được, chẳng lẽ lại sợ chờ thêm một thời gian nữa sao?”

Vị trưởng lão áo xám ban đầu cười khổ: “Vất vả lắm mới thấy được chút ánh rạng đông, có ai lại cam lòng nhìn nơi phong ấn bạo động để rồi lại phải chứng kiến đồng môn, thậm chí là chính bản thân mình, phải hy sinh thân xác để hóa thành một phần của đại trận cơ chứ?”

Lời này vừa thốt ra, không khí trong đại điện như đông cứng lại. Vị trưởng lão áo xám biết mình lỡ lời nên chỉ đành cười trừ che giấu sự xót xa.

Viên Thương lên tiếng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt ấy: “Không còn cách nào khác, Liễu Ngộ trong thời gian ngắn không thể nào trưởng thành đến mức một mình xoay chuyển cục diện được…”

Dừng một chút, Viên Thương dù không đành lòng nhưng vẫn phải cất lời: “Chúng ta hãy bàn xem, lần này ai sẽ là người tiên phong đến nơi phong ấn đây.”

“A Di Đà Phật, để bần tăng đi cho.”

Gần như ngay khi Viên Thương vừa dứt lời, vị Thủ tọa Giới Luật viện vốn luôn im lặng đứng trong góc đã bước ra thỉnh mệnh: “Bần tăng tu tập Sát Lục đạo, tuy không thích hợp để thanh tẩy tà khí, nhưng lại vô cùng phù hợp để trấn áp bạo loạn. Các vị đừng tranh giành với bần tăng nữa.”

Các vị trưởng lão trong điện nhìn nhau. Không ít người trong số họ thọ mệnh đã hơn ngàn năm, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ xót xa.

Viên Thương khẽ nhíu mày: “Sư đệ, đệ là Thủ tọa Giới Luật viện, đang nắm giữ trọng trách hình phạt của tông môn, việc này…”

“Không sao, chức vị Thủ tọa Giới Luật viện này thiếu gì người có thể đảm đương được.” Thủ tọa Giới Luật viện nở một nụ cười nhẹ nhõm, “Các vị huynh đệ, bần tăng xin cáo từ trước. Giới Luật viện vẫn còn nhiều việc cần dặn dò lại, trưa mai bần tăng sẽ rời tông môn, mọi người đừng đến tiễn đưa làm gì cho thêm sầu bi.”

Nói đoạn, lão cầm lấy hàng ma côn trong tay, từng bước rời khỏi đại điện, dáng vẻ ung dung mà kiên định.

Nhìn theo bóng lưng lão dần khuất xa, các vị trưởng lão chắp tay, khẽ cúi đầu tỏ lòng tôn kính với vị Thủ tọa ấy.

Viên Thương chậm rãi đứng dậy định tuyên bố giải tán thì thấy trận pháp truyền tống trong điện bỗng rực sáng. Một tấm ngọc bài lẳng lặng lơ lửng ngay phía trên trận pháp.

Trận pháp truyền tống này vốn không lớn, chỉ khi có đại sự khẩn cấp phát sinh tại các tông môn, nó mới được kích hoạt để đưa tin cho tám đại danh môn chính phái cùng năm đại tà tông.

Viên Thương phất tay thu lấy ngọc bài, thần thức nhanh chóng thâm nhập vào trong.

Sau khi xem rõ nội dung bên trong, sắc mặt ông chợt biến đổi, luồng khí thế quanh thân chấn động khiến dải lụa trắng che mắt cũng phải khẽ bay lên.

“Chưởng môn, đã xảy ra chuyện gì?” Viên Tân, người đứng gần Viên Thương nhất, vội vàng lên tiếng hỏi.

Viên Thương khẽ thở dài, chắp tay trước ngực: “Ngự Thú Tông vừa phát tin tới, Tam trưởng lão và Chấp pháp trưởng lão của bọn họ đã hóa thành tà ma. Ngay lúc nơi phong ấn bạo động, hai kẻ đó rốt cuộc không nhịn nổi mà ra tay, hợp lực phản sát Chưởng môn Ngự Thú Tông cùng hai vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ.”

“Cuối cùng tuy cả hai đều đã bỏ mạng dưới tay Ngăn Qua tổ sư, nhưng tổ sư cũng bị chúng mai phục, hiện đang trọng thương.”

Hợp Hoan Tông đương nhiên cũng nhận được ngọc bài từ Ngự Thú Tông.

Sáng sớm hôm sau, Chưởng môn Hợp Hoan Tông triệu tập các vị trưởng lão họp bàn, không khí vô cùng náo loạn, ai nấy đều bàn ra tán vào.

Du Vân với cương vị Đại trưởng lão, đương nhiên cũng có mặt. Ông mặc một bộ trường bào đỏ rực rộng thùng thình, dáng đứng lười nhác, cả người toát ra vẻ uể oải như kẻ chưa tỉnh ngủ, hoàn toàn chẳng buồn tham gia vào cuộc thảo luận của Chưởng môn và mọi người.

Phải thôi, có gì mà thảo luận cơ chứ?

Từ sau pháp hội đến nay đã hơn một năm, sau khi trở về tông môn, ông vẫn luôn tìm kiếm cơ hội, dùng trận pháp dò tìm ma khí mới học được để kiểm tra xem trong hàng ngũ trưởng lão có ai hóa thành tà ma hay không.

Kết quả là bận đến sứt đầu mẻ trán, ông mới phát hiện ra những trưởng lão không bế quan ở đây đều chẳng có vấn đề gì.

Kẻ có vấn đề, chắc chắn là một trong những người đang bế quan.

Thế nhưng cả ba vị trưởng lão đang bế quan của Hợp Hoan Tông đều nắm giữ vị trí tối cao, thực lực vốn đã dừng ở Nguyên Anh hậu kỳ từ rất lâu. Bất kể là ai trong số họ có vấn đề, đó đều sẽ là đòn giáng chí mạng đối với tông môn.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Du Vân càng thêm khó coi, lòng càng thêm nóng như lửa đốt muốn tóm gọn kẻ kia. Nhưng chẳng còn cách nào, ở đẳng cấp Nguyên Anh hậu kỳ, hễ đã bế quan thì ít nhất cũng phải mất mấy mươi năm làm đầu. Bởi lẽ thọ mệnh của tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ lên tới hơn ngàn năm, mấy mươi năm đối với bọn họ quả thực chẳng đáng là bao.

“Du Vân.” Chưởng môn Hợp Hoan Tông gọi ông một tiếng.

Thấy Du Vân vẫn giữ bộ dạng hồn xiêu phách lạc, lão đành phải quát lớn hơn: “Du Vân!”

“Hả?” Du Vân mờ mịt ngước mắt nhìn sang.

“Những lời ta vừa nói, đệ có nghe rõ không?” Chưởng môn hỏi.

“Vâng vâng vâng.” Du Vân gật đầu lấy lệ.

Chưởng môn: “…”

Cái tên không đáng tin cậy này rốt cuộc làm thế nào mà tu luyện được tới Nguyên Anh hậu kỳ vậy không biết. Lão cảm thấy tâm lực tiều tụy, đành phải thuật lại lần nữa những việc vừa giao phó cho Du Vân.

Ngoài Vô Định Tông và Hợp Hoan Tông, các đại tông môn khác cũng đều đang khẩn trương họp bàn về sự cố này.

Bầu trời đêm của đại lục Thương Lan vô cùng tráng lệ.

Trên tấm thảm đang bay với tốc độ tối đa, Hành Ngọc ôm kiếm ngồi xếp bằng, ngửa đầu ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Chùm sao Bắc Đẩu hiện lên rõ mồn một giữa thinh không.

Liễu Ngộ đang ngồi xếp bằng tu luyện. Từ lúc nơi phong ấn xảy ra chuyện, dây thần kinh của chàng lúc nào cũng căng như dây đàn. Chàng nóng lòng muốn tìm ra cách đột phá, điều này vô tình làm xáo trộn nhịp điệu tu hành thường ngày của chàng.

Hành Ngọc ngắm nhìn bầu trời đêm đến quên cả thời gian. Khi thấy Liễu Ngộ vừa thu hồi công pháp, kết thúc khóa tu, nàng định quay sang bắt chuyện thì bỗng khựng lại.

Nàng bàng hoàng nhận ra trời đất trước mắt đột ngột tối sầm.

Rõ ràng một khắc trước, dải ngân hà còn rực rỡ muôn vàn tinh tú, vậy mà lúc này, mọi cảnh vật quanh nàng như bị một tấm vải đen dày đặc phủ xuống, trở nên mịt mờ, không còn nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Theo bản năng, Hành Ngọc giơ tay khẽ dụi mắt.

“Có chuyện gì vậy?” Liễu Ngộ lập tức nhận ra điều bất thường ở nàng.

Hành Ngọc im lặng vài giây để định thần, sau đó nàng lấy lại vẻ bình tĩnh, chậm rãi nói một câu nghiêm túc: “Ta không nhìn thấy gì nữa rồi.”

Sắc mặt Liễu Ngộ chợt biến đổi. Chàng bước tới nắm lấy cổ tay nàng, vội vàng rót một luồng linh lực vào trong để dò xét. Bên trong các mạch máu của Hành Ngọc, luồng khói đen kịt của tà khí đang cuộn trào điên cuồng, hung hãn va chạm với linh lực của chính nàng.

Đây chính là dấu hiệu cho thấy tà khí đã tích tụ đến đỉnh điểm và sắp sửa bùng phát dữ dội.

“Có phải tà khí lại phát tác rồi không?” Hành Ngọc ngước mặt lên hỏi chàng.

Nói là nhìn thẳng vào chàng, nhưng thực chất đôi mắt phượng của nàng lúc này đã hoàn toàn chìm vào bóng đêm, không còn chút tiêu cự.

Liễu Ngộ không dám chậm trễ, liền phất tay điều khiển chiếc thảm bay từ từ đáp xuống. Nơi họ dừng chân là một vùng hoang vu hẻo lánh, bốn phía trống trải, phía trước không có thôn xóm, phía sau cũng chẳng có quán trọ nào để tá túc.

Dưới bóng râm của một cây tùng cổ thụ cao lớn, sau khi chiếc thảm bay đã tiếp đất an toàn, Liễu Ngộ tiến lại sát bên người Hành Ngọc. Chàng cúi đầu, khẽ hỏi: “Nàng thấy trong người có chỗ nào khó chịu không? Hay chỉ đơn thuần là không nhìn thấy đường?”

“Chỉ là mắt bị lòa đi thôi, cơ thể vẫn bình thường.”

Liễu Ngộ đưa bàn tay thon dài khẽ chạm lên trán nàng, dịu dàng hỏi: “Lạc chủ, nàng có sợ không?”

“Nếu là do tà khí quấy phá thì ta không sợ.” Hành Ngọc thực sự rất thản nhiên. Nàng có gì phải sợ hãi khi mà ánh sáng của Phật môn đang ở ngay bên cạnh nàng kia chứ?

Liễu Ngộ thở dài một tiếng, trầm giọng giải thích cho nàng hiểu: “Thông thường, tà khí bám sâu vào xương tủy cần phải trải qua sáu lần thanh tẩy mới có thể tống khứ hoàn toàn ra khỏi cơ thể. Bần tăng đã giúp Lạc chủ vượt qua bốn lần, lần thứ năm này e là tà ma sẽ phản kháng vô cùng dữ dội. Mù lòa đôi mắt chỉ mới là bước khởi đầu thôi, lát nữa chắc chắn sẽ còn chịu thêm nhiều đau đớn và dị trạng khác. Chúng ta buộc phải nán lại khu rừng này một thời gian, đợi Lạc chủ vượt qua được kiếp nạn này rồi mới có thể lên đường tiếp.”

Chàng muốn trục xuất hoàn toàn luồng bóng tối kia ra ngoài, nhưng tà khí tuy không có linh trí, song theo bản năng sinh tồn, chúng quyết không cam chịu bị tiêu diệt. Khi quá trình tinh lọc đi vào giai đoạn cuối cùng, tà khí sẽ điên cuồng giãy giụa, tiến hành cuộc phản công tổng lực trên mọi phương diện.

Mức độ nguy hiểm của lần bạo động này sẽ vượt xa tất cả những lần trước cộng lại. Nếu người bệnh không có ý chí kiên định và thân thể dẻo dai để chống chọi, rất có thể sẽ bị đứt mạch máu mà bỏ mạng ngay tại chỗ. Ngược lại, nếu cắn răng chịu đựng vượt qua được, tà khí trong người coi như đã được thanh trừ tận gốc.

“Đừng sợ.” Liễu Ngộ lặp lại lời hứa một lần nữa, giọng nói trầm thấp mang theo sức mạnh trấn an lòng người, rồi chàng ngồi xếp bằng bên cạnh nàng, bắt đầu lần tràng hạt, trầm giọng tụng niệm kinh văn trục ma.

Hành Ngọc ngồi trong bóng tối, khóe môi khẽ cong lên. Nàng thực sự chẳng có chút sợ hãi nào, ngược lại, nàng cảm thấy dường như chàng mới là người đang run rẩy và sợ hãi hơn cả nàng.