Suốt dọc đường hành trình, Hành Ngọc mải miết lật xem những điển tịch cổ thư về thuật luyện khí. Thi thoảng, nàng lại tìm đến bên Liễu Ngộ để thỉnh giáo vài kỹ xảo cùng tâm đắc nhỏ.
Đến khi nàng đã đọc thông viết thạo, lĩnh hội được đại khái mấy cuốn mật tịch trên tay, bánh xe thời gian cũng vừa vặn đưa họ tới tòa thành trấn thứ ba.
Hành Ngọc nghiêng đầu nhìn Liễu Ngộ, khẽ thốt: “Ta muốn bắt đầu thực hành luyện khí.”
Nàng không hề vội vàng đúc bản mệnh linh kiếm ngay lúc này, mà lấy ra một đống vật liệu tạp nham từ trong nhẫn trữ vật để tập luyện cho quen tay.
Bởi lẽ, Băng Tủy Thạch vốn là kỳ bảo hiếm có trên đời, số lượng trong tay nàng chỉ vừa đủ để đúc một thanh kiếm duy nhất. Nếu chẳng may sơ sẩy dẫn đến thất bại, số tiên tài này coi như đổ sông đổ biển, nàng đương nhiên không thể khinh suất.
Liễu Ngộ nghe xong không nói gì, nhưng đến ngày hôm sau, chàng đã mang tặng nàng một chiếc nhẫn trữ vật khác.
Không gian bên trong chiếc nhẫn này không quá rộng lớn nhưng lại được sắp xếp vô cùng ngăn nắp, chứa đầy các loại tiên tài và khoáng thạch luyện khí. Từ những thứ cơ bản để bậc nhập môn luyện tay cho đến những loại trân quý dị bảo thiên hạ khó tìm, chủng loại đều phong phú hơn hẳn số đồ hành trang mà Hành Ngọc đang sở hữu.
Chiếc nhẫn này vẫn là vật vô chủ, thế nên Hành Ngọc dễ dàng dùng thần thức thăm dò vào bên trong. Nàng không khỏi kinh ngạc, đôi mắt phượng khẽ chớp, nhìn chàng thốt lên: “Chàng…”
Liễu Ngộ vốn hiểu rõ tính tình Hành Ngọc xưa nay chẳng bao giờ tùy tiện nhận đồ của ai. Cho nên trước khi nàng kịp mở lời từ chối, chàng đã ôn tồn lên tiếng: “Không phải bần tăng muốn Lạc chủ phải dùng hết chỗ vật liệu này, chỉ là nếu Lạc chủ thiếu thốn thứ gì mà chiếc nhẫn này sẵn có, cứ việc lấy ra mà dùng.”
Nghe lời giải thích chu toàn ấy của chàng, Hành Ngọc không nỡ chối từ thêm nữa.
Vả lại, có thêm chỗ vật liệu này, mọi việc hành sự quả thực sẽ thuận tiện hơn nhiều.
“Vậy tạm thời ta sẽ giữ giúp chàng.” Hành Ngọc mỉm cười nhận lấy chiếc nhẫn, nhẹ nhàng lồng vào ngón tay thon dài bên trái.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đến khi Hành Ngọc đã dần thuần thục với quy trình tinh luyện, nàng và Liễu Ngộ đã đồng hành đi qua tám tòa thành trấn, giờ đây đang trên đường tiến về nơi thứ chín.
Giữa đường, luồng tà ma chi khí trong người Hành Ngọc lại có thêm một lần bộc phát dữ dội, nhưng nhờ có chàng túc trực hộ pháp, cuối cùng đều được giải quyết êm xuôi.
Việc thuyết pháp giảng kinh của Phật môn thực ra ở đâu cũng chẳng khác nhau là mấy.
Thế nên, phần lớn thời gian khi dừng chân ở mỗi thị trấn, Liễu Ngộ thường len lỏi vào từng ngõ nhỏ sâu thẳm để thâm nhập vào đời sống dân gian.
Mỗi sớm mai sau khi hoàn thành khóa tụng niệm, chàng liền ra ngoài giúp đỡ những cụ già neo đơn gánh nước cho đầy lu; nhà ai vỡ mái ngói tan hoang, chàng lại tự mình bắc thang leo lên thay ngói mới; nhà ai có người đau ốm mà cảnh ngặt nghèo không mời nổi thầy thuốc, chàng sẽ ra tay chẩn trị rồi tặng không thảo dược.
Thậm chí chàng còn xuống cả đồng ruộng giúp đỡ cấy cày, hay giúp những sản phụ còn yếu sức dỗ dành trẻ nhỏ…
Chàng cứ dịu dàng, lặng lẽ mà từ bi tu hành giữa cõi hồng trần như thế. Nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, chàng tuyệt đối không dùng đến một chút linh lực nào, tự coi mình như một phàm nhân bình thường bằng xương bằng thịt để tôi luyện Phật tâm.
Hành Ngọc từng nghe chàng kể về những việc hành tẩu này, nhưng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến. Hôm nay nàng rảnh rỗi, tâm tư khẽ động, bèn đi theo sau Liễu Ngộ một chuyến.
Nàng lười biếng ngồi trên bức tường đất loang lổ của một ngôi nhà nghèo, hai tay ôm lấy thanh kiếm, ánh mắt đuổi theo bóng hình của chàng.
Trong lúc Liễu Ngộ giúp cụ già phơi phóng hạt ngũ cốc, Hành Ngọc vận chuyển một luồng linh lực nhỏ vào đôi mắt phượng. Qua nhãn thuật, nàng nhìn thấy từng sợi hào quang công đức vàng óng nhạt nhòa đang chậm rãi thấm vào cơ thể chàng. Khắp người chàng lúc này được bao phủ bởi luồng huyền quang nồng hậu, rực rỡ và thánh khiết đến mức khiến người ta phải chói mắt.
Liễu Ngộ nhạy cảm nhận ra Hành Ngọc đang vận dụng linh lực nhìn mình, liền ngừng động tác đảo hạt ngũ cốc trên tay. Chàng ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái đầy ý vị.
Chàng đang định lên tiếng nhắc nhở, thì cô cháu gái nhỏ chừng năm tuổi của hộ gia đình này bước đôi chân ngắn ngủn chạy “cộp cộp” tới. Con bé ngồi xổm đối diện với Liễu Ngộ, dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn giúp chàng dàn đều hạt ngũ cốc ra diện tích rộng hơn trên sân.
Động tác của cô bé rất thành thục, xem chừng đã quen giúp đỡ người nhà làm những việc này từ lâu. Con nhà nghèo thường sớm biết lo toan gánh vác, dù là ở một thế giới tu chân đầy rẫy phép thuật ngút trời thì đạo lý nhân gian ấy vẫn chẳng hề thay đổi.
Liễu Ngộ bị sự ngoan ngoãn của cô bé thu hút sự chú ý, bèn dịu dàng hỏi: “Sao muội không đi tìm bạn bè đồng trang lứa mà vui chơi?”
Cô bé hơi rụt rè ngước nhìn vị hòa thượng tuấn tú trước mặt. Thấy ánh mắt chàng quá đỗi hiền từ tựa như gió mát, cô bé mới bớt đi vài phần ý tứ sợ hãi, nhỏ nhẹ đáp: “Phải giúp nhà làm xong việc đã thì mới được đi chơi ạ.”
Liễu Ngộ nghe vậy liền bật cười.
Chàng phất tay, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo, đưa đến trước mặt cô bé, ánh mắt khích lệ cô bé mở nắp ra. Bên trong hộp, một xâu đường hồ lô đỏ mọng, ngọt ngào được phong ấn pháp trận kỹ càng để giữ nguyên độ tươi ngon.
Đây vốn là món đồ Liễu Ngộ tự tay mua cho Hành Ngọc hồi sáng sớm, nhưng lúc đó nàng lại mải mê cắn hạt khô, tâm trí đặt cả vào điển tịch nên vẫn chưa đụng tới xâu mứt ngọt này.
“Cầm lấy ăn đi này.” Liễu Ngộ dịu dàng nói.
Đôi mắt cô bé tròn xoe, trong veo hiện lên chút kinh ngạc: “Đại ca ca, cái này cho muội thật ạ?”
Liễu Ngộ lấy xâu đường hồ lô đưa tận tay cho cô bé, rồi dùng mu bàn tay sạch sẽ nhẹ nhàng lau đi vết nhọ nhem nhuốc trên gương mặt nhỏ nhắn ấy: “Đúng vậy. Hôm nay muội không chỉ có đường hồ lô để ăn, mà còn có thể chơi đùa cả ngày, ngày mai phụ giúp việc nhà sau cũng được.”
Cô bé chần chừ một thoáng, nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng nổi sức hấp dẫn của xâu kẹo đỏ rực óng ánh lớp nước đường. Cô bé nuốt nước miếng, giấu đôi tay nhỏ mập mạp lấm lem bùn đất ra sau lưng lén lau vào vạt áo, lúc này mới rụt rè nhận lấy xâu kẹo rồi reo lên lanh lảnh: “Muội cảm ơn đại ca ca!”
Cô bé đứng dậy, thoăn thoắt chạy tót đến bên mẫu thân, ôm lấy chân bà rồi ngửa cổ ríu rít nói gì đó, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy xâu kẹo về phía Liễu Ngộ.
Mẫu thân của cô bé là một phụ nhân đang mang thai ở tháng thứ tám, thể trạng vốn không được tốt, mới đứng phơi đồ một lát đã thấy tấm lưng mỏi nhừ, thắt lưng đau nhức khôn nguôi. Nhìn con gái vui sướng như vậy, bà mỉm cười đầy cảm kích nhìn về phía Liễu Ngộ, chắp tay tạ ơn.
Liễu Ngộ cũng thong thả chắp tay đáp lễ.
“Được rồi, mau đi chơi đi con.” Bà khẽ đẩy vai con gái.
“Nương ơi, nương ăn trước một miếng đi ạ.” Cô bé hiếu thảo giơ cao xâu kẹo lên.
Bà hơi ngẩn ra, rồi cúi xuống nhìn điệu bộ thèm thuồng nhưng vẫn đầy lưu luyến của con mình, bà đưa tay nhéo nhẹ mũi cô bé: “Đây là đại sư từ bi ban cho con mà, con tự ăn đi, nương không ăn đâu. Nhưng mà bà nội đang nằm bệnh trong phòng, con có muốn chia cho bà cùng ăn không nào?”
Phía bên này, Liễu Ngộ thu hồi tầm mắt, lại tiếp tục cúi đầu gạt nhẹ những hạt ngũ cốc trên sân đất.
Một bóng người đổ dài dưới ánh nắng hoàng hôn xuất hiện trước mặt, ngay sau đó, Hành Ngọc cũng nhẹ nhàng ngồi xổm xuống đối diện với chàng, bắt chước động tác của chàng để giúp một tay.
“Sao Lạc chủ lại qua đây?” Liễu Ngộ ngước mắt hỏi.
Hành Ngọc khẽ đáp: “Đến cô bé kia còn hiểu chuyện như thế, ta cũng chẳng nỡ cứ đứng nhìn chàng bận bịu một mình mãi.”
Liễu Ngộ nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp: “Vậy lát nữa xong việc, bần tăng sẽ mua đền cho Lạc chủ xâu đường hồ lô khác.”
Hành Ngọc hờn dỗi bắt bẻ, đôi mắt phượng khẽ nheo lại: “Nhưng rõ ràng xâu kẹo lúc nãy vốn là của ta mà.”
Liễu Ngộ ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc lắm, thanh âm trầm thấp mang theo vài phần dung túng: “Vậy thì mua cho Lạc chủ hẳn hai xâu nhé.”
Hành Ngọc nhướng mày, không thèm đáp lời chàng nữa mà chỉ lẳng lặng tản đống ngũ cốc ra thật đều để chúng được đón nắng nhiều hơn.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đến khi bóng chiều bảng lảng, chim chóc rủ nhau bay về tổ, cũng đã đến lúc Hành Ngọc và Liễu Ngộ phải quay về chùa.
Hành Ngọc vốn định thi triển thân pháp đi đường tắt cho nhanh, nhưng Liễu Ngộ lại khẽ cản: “Chúng ta đi xuyên qua trấn đi.” Nói rồi, bước chân thanh nhã của chàng liền hướng về phía phố thị sầm uất phía trước mà bước tiếp.
Hành Ngọc lẳng lặng đi theo sau chàng, ban đầu còn chưa hiểu nguyên do vì sao, mãi đến khi thấy chàng dừng lại bên giao lộ, tự tay mua hai xâu đường hồ lô còn vương lớp mật ngọt ngào đưa tận tay mình, nàng mới dở khóc dở cười đưa tay đón lấy. Tình ý triền miên cứ thế len lỏi khắp không gian.
Thoắt cái, chuyến hành trình đồng hành này đã kéo dài hơn ba tháng.
Sau khi tiêu tốn một lượng lớn tiên tài khoáng thạch để thử tay nghề, cuối cùng Hành Ngọc cũng hoàn toàn nắm vững các kỹ xảo luyện khí.
“Lạc chủ định bắt đầu đúc linh kiếm bản mệnh sao?” Liễu Ngộ khẽ hỏi khi hai người đang tĩnh tọa trong sương phòng. Thấy nàng gật đầu, chàng liền tiếp lời: “Vậy chúng ta nán lại nơi này thêm một thời gian đi. Đợi nàng luyện xong bản mệnh linh kiếm, chúng ta sẽ lại khởi hành tới trấn thành tiếp theo.”
Hành Ngọc có chút băn khoăn, ánh mắt nhìn chàng đầy áy náy: “Liệu có làm lỡ dở thời gian hành tẩu thuyết pháp của chàng quá không?”
“Không sao, bần tăng không vội.”
Hành Ngọc mỉm cười gật đầu, lòng ngập tràn ấm áp: “Vậy thì tốt.”
Liễu Ngộ lại hỏi nàng dự định rèn kiếm theo hình dáng thế nào, muốn pha trộn thêm những loại thiên tài địa bảo gì vào trong lò đúc.
Hành Ngọc vốn đã có tính toán kỹ lưỡng từ lâu, nghe chàng hỏi liền hào hứng nói: “Chỉ cần kiểu dáng bình thường thôi, là một thanh trường kiếm thanh mảnh dài tầm ba thước. Kiếm lấy Băng Tủy thạch làm nguyên liệu chính, loại thần thạch này có thể giúp kiếm mang theo hàn khí lạnh lẽo, tăng thêm uy lực sát thương. Nhưng Băng Tủy thạch vốn khá giòn, dễ gãy, nên ta định pha thêm chút huyền thiết kim loại để tăng độ cứng cáp cho thân kiếm. Tốt nhất là dung hợp cả Huyễn Hình thạch nữa, lúc cần thiết, linh kiếm có thể biến ảo thành các loại binh khí khác nhau…”
Nàng vốn đã hiểu rõ lòng mình với kiếm đạo, lại thật tâm yêu thích môn tuyệt học này, càng nói thần sắc càng trở nên rực rỡ bay bổng. Trong cơn hào hứng, một bàn tay ngọc ngà của nàng vô thức nắm lấy cánh tay của Liễu Ngộ, đôi mắt phượng sáng rực rỡ như chứa cả ngàn ánh sao trời chói lọi.
Liễu Ngộ yên lặng lắng nghe, đợi nàng nói gần xong mới trầm ổn mở lời bổ sung vài câu, gợi mở thêm những hướng suy nghĩ mới mẻ, tinh thâm. Hành Ngọc cứ thế bị cuốn theo lời chàng nói, lại hăng hái cùng chàng thảo luận hồi lâu.
Đến khi hai bên đã hoàn toàn ưng ý với phương án cuối cùng, Hành Ngọc mới vội vàng bưng chén trà nguội trên bàn uống liền mấy ngụm để dịu đi cái khát: “Mải nói chuyện cùng chàng quá nên ta có chút hưng phấn. Được rồi, ta đi bế quan luyện kiếm đây, chắc phải mất tầm nửa tháng trời đấy.”
Nàng đứng dậy, ôm lấy thanh thanh kiếm cũ chuẩn bị rời đi.
Đi được hai bước, nàng bỗng xoay người lại, đôi mắt phượng khẽ nheo, tinh nghịch nháy mắt với Liễu Ngộ: “Nếu chẳng nỡ để ta đi bế quan thì chàng cứ việc nói thẳng, việc gì phải vòng vo gợi chuyện để ta nói nhiều đến thế. Vì ý đồ phối hợp với chàng mà giờ giọng ta khản cả rồi đây này, trước khi bế quan lại phải đi tìm mấy viên kẹo mật ngậm cho dịu cổ họng, thật là phiền phức mà.”
Vạch trần tâm tư kín đáo của chàng xong, Hành Ngọc nở nụ cười, đuôi lông mày nhuốm ý xuân rạng rỡ. Nàng phất tay: “Ta đi thật đây!”
Trở về phòng, Hành Ngọc đem từng loại nguyên liệu đặt ra trước mặt.
Băng Tủy thạch, Huyễn Hình thạch, Kim Thước sa, Mạ Vàng thổ… Mỗi món đặt ở đây đều là kỳ vật phi thường của đất trời, ít nhất cũng thuộc hàng thượng phẩm trong giới luyện khí. Nếu đem chúng ra đại hội đấu giá, tùy tiện bán đi một viên cũng dễ dàng thu về vài vạn khối linh thạch thượng phẩm.
Sắp xếp xong xuôi, Hành Ngọc vận linh lực nâng Băng Tủy thạch lơ lửng giữa không trung, dẫn Địa hỏa ngút trời tới bắt đầu tôi luyện, loại bỏ tạp chất bên trong.
Suốt hai ngày hai đêm ròng rã, Băng Tủy thạch dưới ngọn lửa rực cháy cuối cùng cũng tan chảy hoàn toàn, gạn lọc sạch sẽ giọt tạp chất cuối cùng. Hành Ngọc tạm thời để khối chất lỏng ấy sang một bên, quay sang luyện chế các nguyên liệu phụ trợ khác. Sau khi xong xuôi, nàng mới cẩn thận hòa chung tất cả vào khối Băng Tủy thạch lỏng kia.
Quá trình tôi luyện, dung hợp kỳ bảo này kéo dài ròng rã suốt bảy ngày đêm.
Xong công đoạn thanh lọc, tiếp theo là nắn hình. Thần thức của Hành Ngọc khẽ động, chậm rãi uốn nắn khối chất lỏng thần bí thành hình dáng một thanh trường kiếm thanh mảnh. Sau khi định hình cốt kiếm, nàng bắt đầu khắc họa trận pháp hoa văn tinh vi lên thân kiếm, rồi lại tiếp tục dùng chân hỏa tôi luyện thêm một lần nữa.
Vài ngày sau, một thanh linh kiếm bản mệnh tỏa ra hàn quang lạnh lẽo thấu xương đã thuận lợi xuất thế. Nàng vừa động tâm niệm, thân kiếm liền rung lên, phát ra tiếng kiếm minh ngân vang lanh lảnh. Nàng khẽ giơ tay, linh kiếm liền ngoan ngoãn bay vào lòng bàn tay nàng, dịu hiền như một đứa trẻ.
Linh khí bản mệnh, vốn dĩ tâm ý tương thông với chủ nhân nhất.
“Tên của ngươi… gọi là Quy Nhất đi.” Hành Ngọc dịu dàng vuốt ve thân kiếm lạnh buốt, “Mặc cho thế gian này có yêu ma quỷ quái phương nào, ta cũng chỉ một kiếm trảm sạch. Có kiếm trong tay, vạn pháp đều quy về một mối.”
Khi nàng đi đến tận cùng của con đường mình chọn, dẫu kẻ địch có mạnh mẽ đến đâu, thông hiểu vạn pháp thế nào, cũng chẳng thể chống lại một nhát kiếm của nàng. Đặt tên kiếm là “Quy Nhất”, cũng chính là cách nàng gửi gắm chí hướng kiên định của mình với đại đạo.
Quy Nhất Kiếm khẽ rung động, kiếm khí sắc bén tràn ra như muốn xé toạc hư không, dường như đang reo vang đáp lại lời chủ nhân.
Hành Ngọc mỉm cười, nắm chặt lấy chuôi kiếm: “Trên tay vẫn còn dư không ít tiên tài, để ta rèn thêm cho ngươi một chiếc vỏ kiếm nữa, như vậy khi hành tẩu bên ngoài cũng thuận tiện mang theo hơn.”
Nói là làm. Nguyên liệu rèn vỏ kiếm không cần quá cầu kỳ, Hành Ngọc lục tìm trong nhẫn trữ vật một hồi, chọn ra vài thứ phù hợp rồi bắt tay vào rèn đúc. Chỉ mất một ngày, vỏ kiếm đã hoàn thành.
Tra Quy Nhất Kiếm vào bao, Hành Ngọc tay cầm trường kiếm, đứng dậy khỏi đệm cỏ rồi bước tới bên cửa, đưa tay đẩy mạnh cánh cửa gỗ bấy lâu đóng chặt.
Ánh mặt trời rực rỡ thi nhau len lỏi vào phòng, những hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa trong không trung hiện lên rõ mồn một. Hành Ngọc đứng dưới hiên, áo choàng đỏ rực, cả người như được dát một lớp kim quang vàng rực rỡ.
Liễu Ngộ đang dùng chổi trúc quét lá rụng trong sân, nghe thấy tiếng động liền dừng tay, ngước mắt nhìn nàng. Trên gương mặt tuấn tú của chàng nở một nụ cười hiền hòa: “Lạc chủ có muốn ăn cơm lam không?”
Giọng điệu chàng bình thản, không chút ngạc nhiên hay vồn vã. Cứ như thể nàng chẳng phải vừa bế quan tách biệt thế gian suốt nửa tháng trời, mà chỉ là vừa thức dậy sau một giấc ngủ trưa ngắn ngủi trong sương phòng vậy.
“Ăn chứ!”
Liễu Ngộ ra hiệu bảo nàng chờ một chút. Chàng nhanh nhẹn thu dọn đống lá khô trong sân xong mới đi tới trước mặt Hành Ngọc, thanh âm nhu hòa: “Bần tăng đi làm ngay đây. Ăn xong, chúng ta cũng nên rời khỏi chỗ này rồi.”
Ánh mắt chàng tĩnh lặng vô ngần như giếng cổ, tựa như gom cả ráng chiều ngày xuân ấm áp vào đôi chân mày thanh tú. Hành Ngọc gật đầu đồng ý, dời gót tiến lên một bước, tự nhiên đưa tay phủi giúp chàng một chiếc lá khô còn vương trên vai áo cà sa. Tình ý cứ thế lặng lẽ chảy xuôi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau khi luyện xong linh kiếm bản mệnh, toàn bộ tâm huyết của Hành Ngọc đều dồn vào trận pháp dò tìm ma khí. Dù sao nàng cũng vừa thăng lên Kết Đan sơ kỳ, trong thời gian ngắn khó lòng thăng cấp tiếp, nên nàng cũng chẳng vội vã tu luyện linh lực làm gì.
Dựa trên vai những bậc tiền bối đi trước, kế thừa những trận đồ họ đã dày công nghiên cứu để đơn giản hóa trắc ma trận, nói khó thì thực sự rất khó, nhưng ít nhất nàng không phải bắt đầu từ con số không tròn trĩnh.
Ở phía bên kia, hành trình của Liễu Ngộ cũng bắt đầu bận rộn hơn trước.
Điểm dừng chân thứ ba mươi trong hành trình hành tẩu của họ là Phàn Thành. Nơi này nằm ở vùng biên thùy giáp ranh giữa nhiều quốc gia, vốn dĩ là mảnh đất cằn cỗi thường xuyên xảy ra binh đao khói lửa, chiến sự miên man.
Vài ngày trước khi họ đến, Phàn Thành vừa trải qua một trận ác chiến kinh hoàng. Hiện giờ khắp trong thành đều bao trùm một màu tang tóc thê lương, tiếng khóc than vang trời, đến cả quan tài gỗ cũng trở nên khan hiếm. Những binh sĩ trung liệt và dân thường vô tội tử nạn nơi chiến trường máu chảy thành sông đều cần được siêu độ vong linh.
Có người trong thành tìm đến nhờ cậy Liễu Ngộ, chàng chẳng hề chối từ, ngày ngày đi sớm về khuya, thân hành đến nơi chiến trường hoang tàn gối đất nằm sương để tụng kinh niệm Phật, dẫn lối cho những linh hồn lầm lạc oán hận được giải thoát vào luân hồi.
Hôm ấy, mãi đến khi vầng trăng lạnh treo đầu cành, bóng đêm đã đậm đặc mịt mờ, Liễu Ngộ mới chầm chậm trở về sảnh viện nơi hai người dừng chân.
Ánh đèn trong viện vẫn còn sáng. Thấy ánh nến ấm áp hắt ra từ phòng của Hành Ngọc, Liễu Ngộ khẽ nở nụ cười nhạt, chút mệt mỏi nhàn nhạt tích tụ sau một ngày dài siêu độ vong linh cũng theo đó mà tan biến vào hư không.
Nhưng vừa nghĩ đến việc hành trình đồng hành này sắp sửa đi đến hồi kết, nụ cười trên gương mặt thanh tú của chàng lại lẳng lặng nhạt đi.
Một trận mưa thu, một cơn gió lạnh.
Hành Ngọc và Liễu Ngộ đang sóng vai bước đi trên đường. Cả hai đều không vận dụng linh lực để ngăn cản nước mưa, mà chỉ đội nón lá phong sương, lầm lũi đi xuyên qua cánh rừng già tĩnh mịch.
Chẳng mấy chốc, hai người đã ra đến bờ suối. Một người lái đò khua mái chèo đưa chiếc bè trúc áp vào bờ, cười rạng rỡ nói vọng lên với hai bóng hình đang chậm rãi bước tới:
“Vị đại sư này, cô nương này, hai vị có muốn sang bờ bên kia không?”
Hành Ngọc đưa ngón tay ngọc nâng vành nón lá lên một chút để nhìn cho rõ hơn. Nàng phóng tầm mắt ngắm nhìn phong cảnh đôi bờ mịt mờ trong sương khói, rồi vẫy vẫy tay với người lái đò:
“Có, chúng ta ngồi.”
“Được rồi, mời lên thuyền!”
Người lái đò cất tiếng sang sảng đáp lời, rồi khéo léo lèo lái đưa chiếc bè trúc áp sát vào bờ đá.
Đợi Hành Ngọc và Liễu Ngộ đã yên vị trên bè, ông lão mới thong thả khua cây sào trúc, đẩy bè xuôi dòng nước, hướng về phía bờ bên kia.
Hành Ngọc ngồi tựa vào mép bè trúc, nàng tùy ý cởi bỏ giày tất, để đôi bàn chân trắng ngần trần trụi ngâm dưới làn nước sông mát lạnh, nghịch ngợm khua nước thành những vòng sóng nhỏ. Thấy Liễu Ngộ đang rũ mắt nhắm nghiền, ngón tay chầm chậm lần tràng hạt, nàng tinh nghịch vốc một nắm nước nhỏ hất nhẹ lên mặt chàng.
Nàng hất rất khéo, bọt nước mỏng manh chẳng hề làm ướt mặt Liễu Ngộ, chỉ vừa đủ để khiến chàng bừng tỉnh khỏi cơn xuất thần trầm mặc.
“Chàng đang nghĩ gì thế?” Hành Ngọc nghiêng đầu hỏi.
Liễu Ngộ lắc đầu: “Chẳng nghĩ gì cả.”
Hơn nửa năm qua, thần trí chàng dường như đạt đến một trạng thái tĩnh lặng chưa từng có. Sự tĩnh lặng này không giống như lúc tọa thiền trong Phật điện tôn nghiêm, cách biệt hoàn toàn khỏi chốn ồn ào mười trượng hồng trần, mà là sự bình thản thực sự nảy sinh sau khi đã tự mình dấn thân, va chạm với đắng cay ngọt bùi của kiếp nhân sinh.
Suốt dọc đường vạn dặm, chàng truyền bá Phật pháp từ bi, nàng lặng lẽ làm bạn bên cạnh không rời nửa bước. Đôi khi Liễu Ngộ tự hỏi lòng, liệu chuỗi ngày tháng thế này có được coi là vẹn cả đôi đường hay không?
Chưa đợi chàng nghĩ thông suốt câu trả lời, chuyến hành trình này đã sắp đi tới hồi kết. Phía trước chính là trấn thành cuối cùng trong chuyến đi của hai người.
Chẳng hiểu sao, từ sâu trong thâm tâm của Liễu Ngộ luôn dấy lên một cảm giác, rằng những ngày tháng bình yên ả, tình ý e ấp thế này có lẽ về sau sẽ khó lòng tìm lại được. Cảm giác ấy khiến lòng chàng không khỏi dâng lên một nỗi niềm bùi ngùi, mất mát mơ hồ.
Nén lại chút u buồn ẩn hiện nơi đáy mắt, khi cơn mưa phùn mùa thu đã dần dứt hẳn, Liễu Ngộ đưa bàn tay ấm áp khẽ đặt lên mu bàn tay mềm mại của Hành Ngọc, thúc giục linh lực giúp nàng hong khô y phục trên người.
Chiếc bè trúc trôi đi không nhanh, nhưng con sông này vốn cũng chẳng rộng lắm, từ đằng xa đã có thể trông thấy rõ phong cảnh bờ bên kia mờ ảo trong ráng chiều.
Hành Ngọc thu lại đôi chân còn ướt sũng, đang định vận linh lực hong khô để xỏ lại giày, thì Liễu Ngộ vốn đang ngồi xếp bằng lặng lẽ bỗng nhiên mở lời: “A Di Đà Phật, để bần tăng giúp Lạc chủ.”
“Được thôi.” Hành Ngọc ngồi im không động đậy, đôi mắt phượng chăm chú dõi theo từng cử động của chàng.
Liễu Ngộ xoay người sang, những ngón tay thon dài gầy gò của chàng đưa sát tới cổ chân mảnh mai của Hành Ngọc, vận chuyển linh lực nhu hòa khiến hơi nước vương trên làn da nàng tan biến thành một làn khói mỏng. Chàng rũ mắt thanh tịnh, hàng mi dày đen nhánh như lông quạ dưới ánh mặt trời đổ xuống gò má một vệt bóng nhạt.
Xong xuôi, Liễu Ngộ nghiêng người tìm đôi giày nàng tùy ý vứt sang một bên. Sau khi dùng linh lực sưởi ấm và hong khô chúng, một tay chàng nâng lấy bàn chân ngọc ngà mềm mại của nàng, tay kia tỉ mỉ, chậm rãi mang vào cho nàng.
Động tác của chàng không nhanh, thậm chí có thể nói là vô cùng tinh tế, cung kính và dịu dàng. Làn da tiếp xúc, hơi ấm từ tay chàng truyền qua khiến Hành Ngọc vô thức rụt chân lại, những đầu ngón chân nhỏ nhắn hơi cuộn tròn vì ngứa ngáy và ngượng ngùng.
“Sao thế?” Liễu Ngộ ngỡ mình vụng về làm nàng đau, vội vàng ngước mắt lên nhìn nàng.
Hành Ngọc quay mặt đi, đưa tay vén lại lọn tóc mai lòa xòa trước trán, nheo mắt nhìn những vòng sóng lăn tăn do mái chèo khua động trên mặt sông: “Chỉ là xỏ đôi giày thôi mà, chàng làm chậm quá đấy.”
Liễu Ngộ ngẩn ra một thoáng, rồi khi tầm mắt chàng thoáng lướt qua vành tai nhạy cảm đang ửng hồng nhạt như rạn san hô của nàng, chàng đột nhiên hiểu thấu tâm tư e ấp của thiếu nữ. Chàng khẽ mỉm cười, nụ cười thanh khiết ấy dần lan rộng nơi khóe mắt, rồi biến thành tiếng cười trầm thấp, đầy ý vị triền miên vang vọng giữa lòng sông vắng.
Trước khi nàng kịp thẹn quá hóa giận, Liễu Ngộ đã nhẹ nhàng gật đầu, thanh âm mang theo ý cười dung túng: “Xong ngay đây.”
Làm xong mọi việc, Liễu Ngộ hoàn toàn phớt lờ ánh mắt kinh ngạc đầy ẩn ý của người lái đò. Chàng thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chậm rãi đứng dậy nhìn về phía bến bờ đang tiến lại gần, thấp giọng bảo: “Đến nơi rồi.”
Bè trúc dừng hẳn, chàng nhẹ nhàng bước lên bờ trước, rồi xoay người chìa bàn tay thon dài về phía Hành Ngọc. Nàng mượn lực từ lòng bàn tay ấm áp của chàng mà nhảy xuống bên cạnh, ngay lập tức được chàng vòng tay đỡ lấy bả vai để giữ cho thân hình đứng vững.
“Từ đây vào đến cửa thành chắc còn một đoạn xa lắm.” Liễu Ngộ rủ mắt nhìn nàng, bỗng nhiên dịu dàng đề nghị: “Để bần tăng cõng Lạc chủ vào thành nhé.”
Hành Ngọc nghiêng đầu nhìn chàng, đôi mắt phượng lưu chuyển tình ý, nàng không đáp ngay mà chỉ khẽ cười: “Hôm nay chàng có chút kỳ quái nha.”
“Hửm?” Liễu Ngộ khẽ ngân dài âm cuối đầy vẻ từ bi nhưng lại quyến luyến vô ngần.
Thấy chàng chỉ im lặng không giải thích, Hành Ngọc khẽ mỉm cười: “Cúi người xuống đi.”
Chàng ngoan ngoãn khom lưng, Hành Ngọc lập tức dùng sức nhảy phóc lên tấm lưng vững chãi của chàng, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cổ, hơi thở ấm nóng ám muội phả nhẹ bên tai chàng.
“Chúng ta xuất phát thôi.” Nàng nói.
Liễu Ngộ vững vàng cõng nàng trên lưng, từng bước đi không nhanh không chậm. Chàng giữ im lặng suốt dọc đường, dần dần, tiếng thở bên tai chàng trở nên đều đặn, cô nương trên lưng sau một ngày mệt mỏi chắc hẳn đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Liễu Ngộ nhìn về phía ráng chiều đỏ rực nơi chân trời, bước chân đi giữa màn đêm đang buông càng thêm phần chậm rãi, nhẹ nhàng, chỉ sợ làm kinh động đến giấc nồng của nàng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Do nán lại dọc đường một chút nên khi hai người vào đến thành trì thì trời đã muộn. Giờ này không tiện đến chùa chiền xin tá túc, sau khi thương nghị, Hành Ngọc và Liễu Ngộ quyết định dừng chân tại tửu lầu lớn nhất thành.
Tửu lầu vẫn còn nhiều phòng trống, Hành Ngọc chọn lấy hai gian thượng phòng bày biện nhã nhặn.
Vừa tới trước cửa phòng mình, định đẩy cánh cửa gỗ bước vào thì bỗng nhiên, chiếc nhẫn trữ vật trên đầu ngón tay nàng lóe lên một tia sáng dị thường. Hành Ngọc cúi đầu, lập tức dùng thần thức dò xét bên trong, rồi nhanh chóng lấy ra món mật bảo đang phát ra dị trạng.
Đó chính là tấm bùa truyền tin từ xa mà Vũ Mị đã tặng cho nàng.
Hành Ngọc rót thần thức vào bùa, lập tức thấy được hình bóng mờ ảo của Vũ Mị đang ở cách xa vạn dặm: “Lạc chủ, ta có chuyện hệ trọng cần thương nghị với ngươi.”
Loại bùa này chỉ có thể nhận mật báo một chiều, không thể đối thoại trực tiếp.
Hình bóng Vũ Mị gấp gáp nói tiếp: “Du Hạ biết được vị trí của một tòa bí cảnh, nơi này rất có khả năng là nơi tọa hóa của một vị tiền bối trong tông môn ta. Ta và Du Hạ tìm đến đây vốn định vào trong săn bảo, ngờ đâu sau khi phá vài tầng trận pháp tiến vào thì phát hiện nhiều truyền thừa cốt lõi bên trong ít nhất cần phải có hai tấm ngọc bài Thiếu chủ mới có thể mở ra.”
“Nếu ngươi có hứng thú với tòa bí cảnh này, trong vòng nửa tháng tới hãy nhanh chóng đến Bạch Vân sơn ở Thương Châu. Nhanh lên, hành động nhất định phải thần tốc! Động tĩnh phá trận của chúng ta quá lớn, không ít thế lực đại tộc ở Thương Châu đã đánh hơi được phong thanh bí cảnh xuất thế rồi!”
Đầu bên kia Vũ Mị dường như vẫn định dặn dò thêm điều gì, nhưng thời hạn của bùa truyền tin đã cạn, linh lực tiêu tán, bóng hình nàng ta dần mờ đi rồi biến mất. Tấm bùa trên tay Hành Ngọc nứt ra một đường, trong nháy mắt đã hóa thành tro bụi bay đi.
Hành Ngọc phất tay phủi đi lớp tro tàn trong lòng bàn tay. Nàng chắp tay sau lưng, trầm tư suy nghĩ về những bí mật mà Vũ Mị vừa tiết lộ:
Bạch Vân sơn ở Thương Châu có một bí cảnh cổ xưa, là nơi tọa hóa của một vị đại năng Hợp Hoan Tông ta. Du Hạ không biết nghe ngóng mật báo từ đâu rồi dẫn Vũ Mị đi tìm kiếm cơ duyên. Kết quả Du Hạ chỉ biết một mà không biết hai, bọn họ không lấy được chí bảo cốt lõi mà còn vô tình khiến kết giới lung lay, làm tòa bí cảnh bị các thế lực địa phương phát hiện…
Tòa bí cảnh này, Hành Ngọc quả thực có vài phần hứng thú.
Đã có lòng hiếu kỳ, nàng tự nhiên nhấc gót sang phòng bên cạnh tìm Liễu Ngộ để bàn bạc.
“Với tu vi của bần tăng, nếu dốc toàn lực ngự kiếm lên đường thì từ đây đến Thương Châu chỉ mất tám ngày đêm.” Liễu Ngộ bấm tay tính toán một hồi, ánh mắt ngước lên nhìn nàng, “Sáng mai chúng ta xuất phát, thời gian xem ra vẫn còn kịp.”
“Chàng không định lập đàn thuyết pháp ở trấn thành này nữa sao?” Hành Ngọc nghiêng đầu hỏi.
Liễu Ngộ chắp tay trước ngực, thần sắc từ bi mà kiên định: “Bí cảnh ẩn giấu là cơ duyên ngàn năm có một của Lạc chủ, bần tăng sẽ hộ tống nàng đi một chuyến trước, sau đó lại quay về nơi này giảng giải Phật pháp sau.”
Hành Ngọc ngẫm nghĩ rồi gật đầu, lòng dâng lên một tia ấm áp khôn tả: “Vậy quyết định như thế đi.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 87](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)