Mây mù tầng tầng lớp lớp che lấp vầng trăng, đất trời chìm vào khoảnh khắc giao thoa mịt mờ, khi bóng đêm sắp tàn mà bình minh còn chưa kịp rạng.
Trong căn phòng yên tĩnh, Hành Ngọc ngồi đối diện với Liễu Ngộ. Nàng lười biếng lật cuốn tạp thư trong tay, thấy bên trong ghi lại toàn những chuyện lạ quái đản trong dân gian, liền khẽ cười hỏi: “Chàng tìm đâu ra cuốn sách này vậy?”
Ngọn nến đã cháy từ lâu, sáp nến lỏng bỏng đọng lại quanh tim đèn. Liễu Ngộ dùng một thanh trúc nhỏ, nhẹ nhàng khều bỏ đoạn bấc đã cháy đen: “Có lẽ là vị sư đệ nào đó trong lúc vô ý đã bỏ nhầm vào nhẫn trữ vật của bần tăng.”
Hành Ngọc đẩy cuốn sách tới sát tầm tay chàng, thanh âm mang theo vài phần làm nũng: “Chỉ có một quyển, chàng đọc cho ta nghe đi, ta chẳng muốn tốn mắt nhìn nữa.” Nói đoạn, nàng gối đầu lên cánh tay thanh mảnh, đôi mắt phượng nhìn chàng chăm chú không rời.
Liễu Ngộ sớm đã lật xem gần hết cuốn sách, chàng chọn lấy vài câu chuyện thú vị, thanh âm nhẹ nhàng bắt đầu đọc. Giọng chàng ôn hòa mà trong trẻo, tựa như dòng suối mát lành chốn thâm sơn, từng chữ rõ ràng vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Bầu không khí phút chốc trở nên yên bình và dịu nhẹ, tưởng như những khúc mắc về vở kịch Hoàng Mai hôm trước đều đã trôi vào dĩ vãng. Nhưng Hành Ngọc hiểu rất rõ, tâm bệnh ấy chẳng thể dễ dàng tiêu tan như thế. Chỉ là Liễu Ngộ vốn quen trầm mặc, xưa nay luôn đem mọi tâm tư và cảm xúc giấu kín tận đáy lòng mà thôi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hai ngày sau, Hành Ngọc dự định bế quan một lần nữa để củng cố cảnh giới tu vi.
Liễu Ngộ ân cần dặn dò, trong mắt hiện rõ vẻ lo âu: “Lần bế quan này khí cơ của Lạc chủ sẽ hướng ra bên ngoài, tà ma chi khí khôn lường, không biết lúc nào sẽ bộc phát. Nàng tuyệt đối đừng bế tử quan, hễ có dấu hiệu dị động phải lập tức truyền âm cho bần tăng.”
Hành Ngọc nghiêm túc gật đầu ghi nhớ.
Vì lo ngại tà ma chi khí có thể bùng phát bất cứ lúc nào, nàng không thể hoàn toàn tĩnh tâm nhập định, khiến tiến độ củng cố tu vi diễn ra khá chậm chạp. Tuy nhiên, sự cẩn trọng đó quả thực không thừa. Một tháng sau, tà ma chi khí trong người nàng đột ngột bùng nổ, nghịch chuyển kinh mạch. Liễu Ngộ vừa nhận được truyền âm liền thi triển độn thuật, tức tốc có mặt.
Lần bộc phát này kịch liệt hơn hẳn những lần trước, thế tới rào rạt dữ dội như thác đổ triều dâng.
Nhưng ác mộng dù sâu đến đâu cũng có lúc phải tỉnh. Sau một đêm khổ sở chống chọi, chịu đựng nỗi đau xé rách hồn phách, Hành Ngọc dần dần tỉnh táo lại. Chẳng cần soi gương nàng cũng đoán được sắc mặt mình lúc này nhất định là trắng bệch, vô cùng nhợt nhạt khó coi.
Liễu Ngộ xót xa đưa ngón tay thon dài vén những sợi tóc rối vô tình dính trên gương mặt đẫm mồ hôi của nàng, khẽ hỏi: “Lạc chủ đã hồi sức chưa? Có muốn chợp mắt thêm một lát không?”
“Bây giờ hễ nhắm mắt lại là ta thấy váng đầu hoa mắt, nằm thêm chưa chắc đã thoải mái hơn.” Hành Ngọc cười khổ, thấp giọng nói, “Ta muốn tắm gội trước đã.”
“Vậy để bần tăng đi chuẩn bị nước ấm giúp Lạc chủ.” Liễu Ngộ tự nhiên đáp lời.
Để tránh phiền hà, Liễu Ngộ trực tiếp thi triển Thủy quyết dẫn nước vào bồn tắm, sau đó dùng linh lực đun nóng nước. Khi chàng đã chuẩn bị xong xuôi, Hành Ngọc chỉ khoác một lớp áo trong mỏng manh màu tuyết, chân trần bước tới. Nàng lười biếng tựa mình vào bức bình phong bằng gỗ, đôi mắt lưu chuyển tình ý, mỉm cười bảo: “Kỳ thật, cử chỉ này của chàng rất dễ khiến người ta hiểu lầm đấy.”
Liễu Ngộ đang đưa tay thử nhiệt độ nước, nghe nàng nói vậy bèn nghiêng đầu nhìn sang, trong đôi mắt trong veo hiện rõ vẻ mịt mờ xen lẫn nghi hoặc.
Hành Ngọc đưa ngón tay quệt nhẹ lên chóp mũi chàng, nụ cười càng thêm vẻ trêu chọc: “Nghe không hiểu thì thôi vậy, dù sao trong phòng này cũng chỉ có hai ta.” Những lời ẩn ý đầy ám muội thế này, một vị tăng nhân thanh quy giới luật như chàng nghe không ra cũng là lẽ thường tình.
Tuy Liễu Ngộ không hiểu hết thâm ý trong lời nói của nàng, nhưng rốt cuộc chàng cũng muộn màng nhận ra hành động này quả có phần quá đỗi thân mật, vượt quá giới hạn giữa nam và nữ. Chàng khẽ ho hai tiếng, vội vàng dời mắt đi để che giấu vẻ ngượng ngùng đang dâng lên, nói với Hành Ngọc: “Nước đã vừa tầm rồi, Lạc chủ tắm đi, bần tăng xin cáo lui trước.”
Hành Ngọc không đáp lời, chỉ chờ lúc thân ảnh của chàng lướt qua người mình, nàng liền nhanh như chớp đưa tay níu lấy cánh tay chàng. Ngón tay ngọc ngà khẽ vuốt ve bên má ấm áp của chàng một cái đầy quyến luyến, rồi mới chịu buông ra.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Nỗi đau khi tà ma chi khí bộc phát ngày một tăng lên, nhưng điểm tốt duy nhất có lẽ là khoảng thời gian giữa hai lần bùng phát đã kéo dài hơn trước nhiều. Hành Ngọc có thể yên tâm bế quan trong khoảng hai ba tháng tới, thời gian đó đủ để nàng triệt để ổn định tu vi.
Hôm ấy, Liễu Ngộ tới tìm nàng, nhẹ nhàng nói: “Sắp tới e là bần tăng phải rời Hoa Thành một thời gian. Bần tăng sẽ bắt đầu từ Quỳnh Thành, đăng đàn giảng thuyết Phật pháp trong vòng hai tháng.”
Chàng vốn là “Thiên hạ hành tẩu” của Phật môn, lần này rời khỏi tông môn xuống hồng trần vốn mang theo sứ mệnh khai đàn thuyết pháp, phổ độ chúng sinh. Trước đó, vì muốn túc trực bảo vệ Hành Ngọc đột phá Kết Đan nên chàng đã trì hoãn hành trình khá lâu. Nay tu vi của Hành Ngọc đã ổn định, không còn gặp nguy hiểm gì lớn, chàng cũng nên đi gánh vác trách nhiệm của bản thân.
Hành Ngọc thấu hiểu gật đầu: “Vừa hay ta cũng dự định bế quan hai tháng. Nếu kết thúc sớm, ta sẽ tới tìm chàng.”
Liễu Ngộ nhìn nàng sâu sắc, khẽ đáp: “Được.”
Sau khi tiễn Liễu Ngộ rời đi, Hành Ngọc tĩnh tâm tu luyện, vận chuyển đại chu thiên để sớm ngày làm chủ được sức mạnh vĩ đại của cảnh giới Kết Đan.
Thấm thoắt, thời hạn hai tháng đã trôi qua hơn phân nửa. Hoa Thành liên tiếp đón mấy trận tuyết lớn, tuyết bay trắng trời, trong rừng sâu tuyết đã phủ dày quá đầu gối.
Cánh cửa sương phòng đóng chặt bấy lâu cuối cùng cũng được Hành Ngọc đẩy mở. Nàng đứng dưới hiên gác, khoác trên mình chiếc áo choàng đỏ rực như lửa, nổi bật giữa nền tuyết trắng. Nàng nheo mắt nhìn cảnh sắc vạn dặm tuyết phủ đại ngàn, khẽ thở phào: “Cuối cùng cũng ổn định được tu vi.”
“Kế tiếp còn nhiều việc phải lo đây.” Hành Ngọc tự nhủ, ánh mắt dừng lại ở phương xa, “Nào là luyện chế bản mạng linh kiếm, rồi nghiên cứu thêm về Trắc ma trận… Nhưng trước đó, mình vẫn nên đi tìm Liễu Ngộ đã.”
Nàng nhấc gấu váy bước thẳng vào màn tuyết trắng xóa, hướng về phía viện của trụ trì mà bước tới.
Đường mòn trong sương tự viện ngày ngày đều có tiểu sa di chăm chỉ quét dọn, lúc này trên lối đi chỉ tích lại một lớp tuyết mỏng phong sương, không hề cản trở bước chân. Hành Ngọc rảo bước tới cổng chùa, quả nhiên bắt gặp trụ trì đang túc trực bên sảnh xin xăm dưới tán tùng già cổ kính. Ông đang răn dạy một vị tiểu tăng quét dọn lơ là, vẻ mặt từ ái thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nét nghiêm nghị, uy nghiêm hiếm thấy của bậc bề trên.
Hành Ngọc tùy ý phủi đi lớp tuyết đọng trên vai, lặng lẽ đứng đợi một bên. Mãi đến khi tiểu sa di nọ mặt đầy hổ thẹn cúi đầu rời đi, nàng mới nhẹ nhàng tiến lên hành lễ chào hỏi.
“Lạc thí chủ đã xuất quan.” Trụ trì thay đổi sắc mặt nhanh đến kinh người, vừa xoay người đối diện với nàng, gương mặt đã lại hiền từ, cười tủm tỉm.
“Phải, thời gian qua bế quan tại quý tự, đã làm phiền ngài rồi.” Hành Ngọc khách khí đáp lễ.
“Lạc thí chủ tá túc theo đúng quy củ của tiên môn, sao gọi là quấy rầy.” Trụ trì cười hiền, cũng chẳng đợi nàng phải mở lời hỏi han, ông đã thấu hiểu tâm ý, chủ động tiết lộ hành tung hiện tại của Liễu Ngộ ở Hồng Thành.
Hành Ngọc một lần nữa khom lưng cảm tạ trụ trì, rồi xoay người rời khỏi chùa Thanh Vân.
Nàng ngự trên linh thảm, gửi cho Liễu Ngộ một đạo truyền âm phù để tránh việc nàng tới nơi thì chàng đã dời gót. Sau đó, nàng lấy ra một cuốn cổ thư ố vàng giảng giải về thuật luyện khí, thong thả lật xem nghiên cứu, giết thời gian.
Một ngày rưỡi sau, Hành Ngọc đã đặt chân đến địa giới Hồng Thành. Nơi này cảnh vật trù phú, nhân gia đông đúc, vô cùng phồn hoa náo nhiệt.
Vừa vào trong thành, Hành Ngọc vốn định gửi thêm một đạo truyền tin hỏi xem Liễu Ngộ đang ở chân trời nào, nhưng thư vừa viết xong còn chưa kịp hóa thành ánh sáng bay đi, thì đã thấy một đôi phu thê vội vã lướt ngang qua: “Nhanh chân lên nào, chậm chút nữa là lỡ mất buổi khai đàn giảng kinh của thần tăng đấy!”
Hành Ngọc khựng tay, thu hồi linh lực, không gửi thư nữa mà lẳng lặng triển khai thân pháp bám theo đôi vợ chồng nọ.
Đi qua một khúc quanh khuất góc phố, tầm nhìn bỗng chốc trở nên thoáng đãng, rộng lớn. Trên một đài cao dựng tạm giữa quảng trường, vị hòa thượng trẻ tuổi khoác tấm cà sa đỏ thẫm thêu chỉ vàng đang khoanh chân tĩnh tọa, khẽ mấp máy môi, nhẹ giọng giảng giải diệu pháp Phật môn.
Những bông tuyết lả tả rơi rụng từ không trung, cái lạnh cắt da cắt thịt khiến người ta tê tái, vậy mà quanh đài cao lại vây kín tầng tầng lớp lớp những tín đồ thành kính. Họ mặc lớp áo bông dày cộm, đứng sừng sững giữa trời tuyết nghiêm túc lắng nghe, không một ai lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Giữa đất trời trắng xóa một màu, Hành Ngọc ngửa đầu, ngắm nhìn Liễu Ngộ.
Lúc chàng rũ mắt thanh tịnh, tựa như thần phật từ bi; lúc lại nở nụ cười nhạt thanh cao, cả người như tỏa ra phật quang rực rỡ khiến vạn vật phồn hoa của thế gian đều trở nên lu mờ. Chàng chính là nét vẽ đậm đà, lộng lẫy và kinh diễm nhất trong bức họa cuộn tròn tuyệt mỹ của một bậc danh gia đại tài.
Để Liễu Ngộ có thể nhìn thấy mình ngay lập tức, Hành Ngọc đưa mắt phượng nhìn quanh một vòng, cuối cùng dừng lại nơi cây tùng bách cổ thụ đối diện thẳng với đài cao. Tay áo nàng phất nhẹ, thân hình uyển chuyển khẽ động, ngay sau đó bóng hồng diễm lệ đã đứng vững trên cành tùng thô tráng.
Giữa sắc tuyết trắng tinh khôi của đất trời, chiếc áo choàng đỏ rực như máu của nàng nổi bật đến kinh tâm động phách, tựa như một đóa mẫu đơn nở rộ giữa mùa đông giá rét. Dù Liễu Ngộ có đang chuyên tâm thuyết pháp đến đâu, cũng khó lòng không bị bóng hình rực rỡ ấy hút trọn tâm trí. Ánh mắt chàng khẽ động, nhưng thanh âm vẫn trầm ổn như xưa.
Đợi đến khi buổi giảng kinh kết thúc, Liễu Ngộ từ tốn giải đáp xong những thắc mắc cho các tín đồ rồi mới chầm chậm tiến tới dưới gốc tùng, ngước mắt vẫy tay gọi nàng: “Trở về thôi.”
“Chàng nghỉ chân ở đâu vậy?” Hành Ngọc nghiêng đầu, nụ cười ngậm tình ý: “Đừng nói với ta lại là tá túc trong chùa nhé?”
“Đúng vậy.” Liễu Ngộ bất giác mỉm cười đáp lời.
“Vừa rời khỏi một ngôi chùa, quay đầu lại đã vào một ngôi chùa mới. Đời này của chàng e là gắn chặt với cửa Phật rồi.” Hành Ngọc trêu chọc một câu, liền từ trên cành cây cao nhảy xuống, tà áo choàng tung bay phần phật như cánh bướm đỏ dập dờn. Chẳng cần nàng lo lắng, ngay lập tức nàng đã rơi trọn vào vòng tay của Liễu Ngộ. Chàng đưa tay đỡ lấy bả vai mảnh khảnh của nàng, vững vàng giúp nàng đứng vững.
Hành Ngọc thuận thế trượt tay xuống, nắm chặt lấy bàn tay thon dài của chàng đang đặt trên vai mình. Ẩn dưới lớp áo choàng rộng lớn che khuất tầm mắt người đời, mười ngón tay của hai người đan chặt vào nhau không một kẽ hở, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay đối phương truyền lại.
Nàng khẽ hừ một tiếng: “Phải bảo đảm chàng ở ngay sát vách phòng ta, bằng không ta thà ra ngoài mướn phòng ở tửu lầu còn hơn.”
Liễu Ngộ khẽ cười không đáp, cũng không buông tay nàng ra, cứ thế nắm tay nàng dắt về phía trước. Hai người sóng vai đi tới, trên mặt tuyết phẳng lặng in lại hai hàng dấu chân dài quấn quýt bên nhau.
Kỳ thực, buổi thuyết pháp của Liễu Ngộ tại Hồng Thành đã sớm kết thúc từ hai ngày trước, nhưng vì nhận được thư truyền tin của Hành Ngọc, biết nàng sắp đến nên chàng mới cố ý nán lại thêm hai ngày. Đón được nàng rồi, hai người nghỉ ngơi tại sương phòng của chùa trong thành một đêm, ngày hôm sau liền khởi hành đi tới thành trì tiếp theo.
Trên thảm bay, gió tuyết vù vù thổi qua màn chắn linh lực, Liễu Ngộ nhẹ giọng giải thích: “Bần tăng vốn định giảng kinh xong ở thành tới sẽ lập tức quay về tìm Lạc chủ.”
Hành Ngọc ngẫm nghĩ một lát, quay sang nhìn chàng rồi bảo: “Sắp tới ta cần bận rộn luyện chế bản mạng linh kiếm và nghiên cứu Trắc ma trận, hai việc này ở đâu cũng có thể làm được. Hay là thế này đi, chàng muốn đi đâu thuyết pháp cứ việc đi, ta sẽ đi cùng chàng.”
Chàng đã nguyện ý vì nàng mà nán lại, nàng đương nhiên cũng muốn nghĩ cho chàng thêm vài phần, không muốn làm phụ lòng tình ý của chàng.
Trong đôi mắt trong veo như nước mùa thu của Liễu Ngộ hiện lên ý cười ấm áp như xuân về: “Vậy chúng ta từ Hồng Thành một đường bắc thượng, dọc đường có lẽ sẽ đi qua hơn ba mươi thành trấn.”
Cho dù họ chỉ lưu lại mỗi nơi vài ngày để khai đàn, thì hành trình đồng hành gối đất nằm sương này cũng phải tiêu tốn hơn nửa năm trời.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 86](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)