Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 85
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 85

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

1843 từ · 8 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 85

“Sư phụ?”

Vị Phật tu vốn là đại đệ tử của trụ trì khẽ gọi, dường như đang lấy làm lạ vì sao sư phụ mình lại đứng ngoài cổng viện mà không bước vào trong chúc mừng nàng đột phá Kết Đan. Rõ ràng mục đích bọn họ tới đây chính là vì việc này.

Trụ trì chùa Thanh Vân lùi lại hai bước, để thân mình hoàn toàn khuất sau cánh cửa. Ông dời mắt nhìn bầu trời xanh trong vắt sau cơn mưa, khẽ nheo mắt lại.

“… Phật Tổ nếu đã xót thương thế gian, đưa tới một ánh sáng Phật môn, vậy tại sao còn bắt người ấy phải vượt qua kiếp tình khó khăn nhất cõi trần này?”

“Đây rốt cuộc là phúc, hay là họa?”

Trụ trì lẩm bẩm tự nói, giọng ông nhỏ đến mức đại đệ tử đứng ngay bên cạnh cũng không nghe rõ. Đợi đến khi đệ tử gọi thêm tiếng nữa, ông mới hồi phục tinh thần, lắc đầu thở dài: “Nhân quả gặp gỡ, ai có thể nói cho tường tận đây.”

Đoạn ông quay sang nhìn đệ tử, bình thản nói: “Vô Tĩnh, chúng ta về thôi.”

Liễu Ngộ đột nhiên ngước mắt nhìn về phía cổng viện.

Rừng trúc kéo dài bóng râm, gió động trúc lay, khiến những vệt bóng ấy cứ thế chao nghiêng hỗn loạn. Nhìn qua thì chẳng có gì bất thường.

Chàng lùi lại một bước, giữ khoảng cách chừng mực với nàng rồi hỏi: “Sắc trời còn sớm, Lạc chủ có muốn ta cùng xuống núi dạo phố không?”

“Vậy đợi ta tắm gội một chút đã.” Hành Ngọc đáp.

Sau khi tắm gội sạch sẽ, nàng thay một bộ váy dài sắc đỏ rực rỡ, cổ tay áo thêu họa tiết trúc đen ẩn hiện, khiến vẻ quyến rũ thường ngày thêm vài phần hiên ngang, gọn gàng. Nàng che một chiếc ô giấy trắng ngà, cùng chàng sóng vai xuống núi.

Lúc đi qua cổng chùa, vị chủ trì hiền từ khẽ gật đầu chào họ. Mãi đến khi bóng dáng hai người khuất dần nơi cuối tầm mắt, ông mới thở dài một tiếng u uẩn.

Trên tầng hai của tửu lầu.

Nàng cùng chàng ngồi bên cửa sổ, trên bàn bày bốn món ăn phân định rạch ròi, hai món chay, hai món mặn. Nàng đã dùng bữa xong xuôi, bèn chống cằm lắng nghe người phía dưới hát kịch Hoàng Mai.

Nghe được hơn nửa, nàng chợt nhớ đến một vở kịch vô cùng quen thuộc: Lương Sơn Bá cùng Chúc Anh Đài.

Nàng tựa lưng vào cột gỗ, dáng vẻ lười nhác, nghiêng đầu nhìn chàng đang nhấp trà, rồi thong thả kể lại câu chuyện ấy:

“Anh Đài không phải phận nữ nhi, vì sao trên tai có dấu khuyên?

“Vết khuyên tai ấy có nguyên do, Lương huynh hà tất phải nghi hoặc. Trong thôn tế thần nhiều hội chùa, hàng năm ta đều đóng vai Quan Âm. Lương huynh làm văn cần chuyên tâm, chớ để tiền đồ vướng nợ phấn hồng.”

“Từ nay về sau, ta không dám nhìn Quan Âm nữa.”

Nói tới đây, nàng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, cười hỏi: “Chàng có biết vì sao Lương Sơn Bá không dám nhìn Quan Âm nữa không?”

Liễu Ngộ trầm ngâm hồi lâu: “Đại khái là… vì hắn tự cảm thấy thẹn với lòng mình.”

Chỉ cần nhìn Quan Âm một cái, tâm trí Lương Sơn Bá sẽ không còn chuyên tâm làm văn được nữa. Khi tiền đồ còn chưa định đoạt, trái tim hắn đã lỡ nhịp động lòng.

Giọng chàng khựng lại một nhịp, chàng lập tức đoán được vì sao nàng lại hỏi như vậy. Hoàn cảnh của chàng lúc này và câu chuyện trong vở kịch có nét tương đồng đến lạ. Phật đạo chính là tiền đồ chưa định của chàng, còn nàng, chính là mối động tâm kia.

Chàng ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt trong trẻo như dòng suối đầu xuân. Thân là phàm nhân, nhân vật chính trong vở kịch ấy thực ra có thể dễ dàng tìm được cách vẹn cả đôi đường.

Nàng dường như không chú ý tới ánh mắt của chàng, khẽ gật đầu tỏ vẻ tán đồng: “Ta cũng nghĩ như vậy…”

“Lạc chủ.” Liễu Ngộ đột nhiên lên tiếng, gần như là thất thố cắt ngang lời nàng, khiến nàng kinh ngạc nhìn chàng: “Nếu Lương Sơn Bá lâm vào cảnh khó bề vẹn toàn, nàng cảm thấy hắn nên lựa chọn thế nào?”

Trong mắt nàng tựa hồ lại thoáng qua nét nước biếc xuân nồng, nhưng nhìn kỹ lại, sự bình thản lúc này trong đáy mắt nàng lại đậm đặc hơn bao giờ hết. Gương mặt nàng tĩnh lặng đến cực điểm, giọng nói vang lên lạnh lùng: “Tất nhiên là chọn tiền đồ rồi.”

“Quan Âm vốn dĩ chỉ là một giấc mộng đẹp, nếu đã khó bề vẹn toàn, thì giấc mộng đó nên tỉnh là vừa.”

Liễu Ngộ dường như phải vô cùng gian nan mới mở lời được: “… Thế nếu hắn nhất quyết muốn cưỡng cầu thì sao?”

Hàng mi dài của nàng rũ xuống, run rẩy không thôi: “Đã bảo là khó bề vẹn toàn, còn cưỡng cầu làm chi nữa? Ta muốn bế quan củng cố tu vi, chúng ta về thôi.”

Trên đường về, cả hai chẳng ai nói thêm câu nào.

Lúc đầu Liễu Ngộ còn sóng vai cùng nàng, nhưng dần dà chàng lại chậm bước, tụt lại phía sau nửa nhịp. Từ góc độ này, chàng chỉ có thể nhìn thấy một nửa gương mặt nghiêng của nàng. Chàng từng ngỡ rằng, sau bao nhiêu chuyện đã cùng trải qua, suy nghĩ của nàng rồi sẽ dần khác.

Nhưng hóa ra… là chàng quá đỗi ngây thơ.

Nàng rõ ràng đối với chàng ngày càng thân mật, nhưng đồng thời cũng tỉnh táo đến mức khiến chàng cảm thấy tàn khốc.

Mọi sự gần gũi này đều bắt nguồn từ một tình kiếp, một nhiệm vụ; rồi cuối cùng cũng sẽ kết thúc ngay tại điểm bắt đầu. Đó chính là lời cảnh báo thầm lặng mà nàng muốn gửi đến chàng.

Vừa bước vào sương phòng, Hành Ngọc liền đóng sầm cửa lại, ngăn cách hoàn toàn ánh nhìn của người bên ngoài. Nàng tựa lưng vào cánh cửa gỗ, đôi mày khẽ nhíu chặt, im lặng hồi lâu.

Mãi sau đó, nàng mới hé môi, bắt đầu hít thở những luồng khí lớn, dường như chỉ có làm vậy mới giúp nàng tìm lại được nhịp thở của chính mình.

Một lát sau, Hành Ngọc đưa tay sờ nhẹ lên xương chân mày: “Tướng mạo biến hóa là điềm lành sao?” Nàng tự giễu cười một tiếng.

Vốn dĩ sau khi xuất quan, nàng dự định sẽ dành vài ngày ở bên cạnh chàng rồi mới tiếp tục bế quan củng cố tu vi. Chẳng ngờ nàng nhất thời tâm huyết dâng trào, muốn đem chuyện Lương Sơn Bá cùng Chúc Anh Đài kể cho chàng nghe, để rồi rốt cuộc lại tự làm khó mình. Bây giờ nàng chẳng dám đối mặt với chàng, chỉ cần đôi mắt ôn hòa kia thoáng nhuốm màu bi thương, sẽ khiến lòng nàng dâng lên nỗi áy náy và áp lực khôn nguôi.

Còn chưa kịp đi tới đệm hương bồ tọa thiền, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân. Tiếng động mỗi lúc một gần, rồi dừng lại ngay trước cánh cửa ngăn cách.

Liễu Ngộ đặt tay lên cánh cửa gỗ, giọng chàng trầm thấp: “Lạc chủ mới xuất quan, hay là nghỉ ngơi hai ngày rồi hãy bế quan củng cố tu vi.”

“Hai ngày nữa hay hiện tại thì cũng chẳng khác gì nhau.” Nàng định mở cửa cho chàng.

“Không cần mở cửa đâu, cứ thế này mà nói chuyện đi.” Giọng Liễu Ngộ vẫn ôn tồn như cũ, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi xót xa không sao giấu nổi.

“… Được.”

Bấy giờ Liễu Ngộ mới trả lời cho câu hỏi lúc trước của nàng: “Coi như là… ở lại bầu bạn với bần tăng thêm chút nữa.”

“… Được.” Hành Ngọc rũ mắt đáp khẽ.

“Vậy bần tăng về phòng trước, Lạc chủ nghỉ ngơi sớm đi.”

Đợi đến khi tiếng bước chân ngoài cửa đã xa dần, Hành Ngọc mới đi tới giường nhỏ rồi nằm vật xuống. Nàng chẳng buồn suy nghĩ thêm gì nữa, quay mặt vào vách, kéo chăn trùm kín người, cố gắng ép mình chìm vào giấc ngủ vùi để trốn chạy khỏi thực tại.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Ngày hôm sau, khi trời còn tờ mờ xám xịt, nàng đã tỉnh giấc. Không còn chút buồn ngủ nào, nàng liền ngồi dậy sửa soạn. Lúc đẩy cửa sổ định hít thở khí trời, nàng chú ý thấy ánh nến trong sương phòng đối diện đang nhảy nhót. Ánh lửa hắt bóng của Liễu Ngộ lên giấy dán cửa sổ; chàng đang ngồi bên cửa, tay nâng cuốn kinh thư, tư thế tựa như đang chống tay vào đầu, trầm mặc đến nao lòng.

“Liễu Ngộ.” Hành Ngọc gọi khẽ một tiếng.

Vài giây sau, cái bóng kia khẽ động. Ngay sau đó, cánh cửa sổ đóng chặt bị đẩy ra. Trong màn đêm mờ ảo, nàng gần như không nhìn rõ dáng hình chàng, chỉ nghe thấy tiếng chàng hỏi: “Tỉnh rồi sao?”

Hành Ngọc gật đầu, sực nhớ ra chàng không nhìn thấy nên vội lên tiếng: “Phải.”

“Chàng vẫn chưa ngủ à?” Nàng hỏi lại.

“Vẫn chưa, bần tăng đang xem chút sách.”

Liễu Ngộ liếc nhìn cuốn tạp thư đang đặt ngửa mặt trên bàn. Trước đây chàng hiếm khi chạm tới những loại sách này, chỉ là sau khi nghe nàng kể vở kịch Hoàng Mai kia, nhận ra sở thích của nàng khá rộng nên mới nảy sinh lòng hiếu kỳ. Hơn nữa, tâm tư chàng đang trĩu nặng những nỗi niềm không thể gọi tên, nên cứ thế thức cho đến tận giờ này.

“Vậy mau đi ngủ đi.” Hành Ngọc nói.

Liễu Ngộ im lặng một lúc rồi đề nghị: “… Bần tăng đang xem tạp thư, nếu Lạc chủ không có việc gì, có muốn qua đây cùng xem để giết thời gian không?”

Hành Ngọc kinh ngạc, giờ này mà xem tạp thư sao? Nhưng lòng nàng bỗng dưng mềm nhũn, cái cảm giác muốn được ở bên cạnh chàng đã lấn át mọi lý trí. Nàng chẳng buồn trả lời, trực tiếp mở cửa băng qua sân nhỏ, đi tới trước phòng chàng.

Khi Liễu Ngộ mở cửa, chàng tự nhiên nắm lấy tay nàng. Bàn tay chàng lành lạnh, nhưng cái nắm tay lại ấm áp đến lạ lùng.

“Nàng vào đi.” Chàng khẽ nói.