Cơn mưa lớn vừa dứt, mây mù tan biến, để lại những tia nắng rực rỡ từ trên cao rọi xuống.
Hành Ngọc thu hồi kết giới che mưa, ôm kiếm quay sang nhìn chàng.
Bốn ngày trước, cả hai rời khỏi Vô Định Tông trên một chiếc thảm bay, xuất phát đi Hoa Thành. Hành trình không hề vội vã, chiếc thảm cứ lững lờ trôi giữa tầng không. Để giết thời gian, Liễu Ngộ dứt khoát ngồi điêu khắc cho nàng một chiếc trâm cài mới.
Lần này, chàng không dùng gỗ mà chọn loại vật liệu chuyên dùng để luyện khí. Chiếc trâm sau khi khắc xong sẽ được tôi luyện thêm một lần nữa, không chỉ để làm đẹp mà còn có thể dùng làm pháp khí phòng thân.
Liễu Ngộ đưa chiếc trâm hình hoa sơn chi vừa hoàn thiện cho nàng, khẽ hỏi: “Lạc chủ còn muốn khắc hình gì nữa không?”
Chiếc trâm có phần đuôi được tạo hình như một cành cây khô, nhìn qua sống động y như một đóa hoa vừa được hái xuống, hoàn toàn không giống một món pháp khí khô khốc. Hành Ngọc lấy đầu ngón tay chạm nhẹ vào phần đuôi trâm, cảm giác nhẵn mịn do chàng đã cẩn thận mài giũa, chẳng hề thấy đau chút nào.
“Đủ rồi, chúng ta trò chuyện một chút đi.” Hành Ngọc cất chiếc trâm đi, trầm ngâm một lát rồi hỏi điều mình đang băn khoăn nhất: “Lần này ta bế quan đột phá Kết Đan kỳ, liệu tà khí trong người có đột ngột bộc phát giữa chừng không?”
Liễu Ngộ ôn tồn đáp: “Khi đột phá Kết Đan, khí cơ trong cơ thể Lạc chủ sẽ tự phong tỏa lại, rơi vào trạng thái như người không còn sinh khí. Tà khí vốn không có thần trí, chúng chỉ quấy phá trên những vật thể có sự sống, nên khi cảm nhận thấy khí cơ của Lạc chủ biến mất, chúng sẽ tiếp tục ngủ yên.”
“Vậy thì tốt quá.” Hành Ngọc nhẹ nhõm hẳn, nàng chuyển sang chủ đề khác: “Ta muốn nghe thêm về ánh sáng của Phật môn từ vạn năm trước.”
Những tài liệu nàng tra cứu được đều bắt nguồn từ Hợp Hoan Tông, nên cách nhìn nhận thường thiên lệch về phía Đông Sương Hàn. Nàng muốn nghe câu chuyện từ một góc độ khác.
“Phật hiệu của vị ấy là Hư Nhạc.” Liễu Ngộ nói.
“Hư Nhạc?” Cái tên này nghe quen tai vô cùng.
Hành Ngọc cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi chợt nhớ ra: “Lúc chúng ta ở Hoài Thành, dân chúng ở đó bài xích Phật giáo rất dữ dội, họ đã đập phá một pho tượng Phật trong chùa. Pho tượng đó chính là Phật tử Hư Nhạc đúng không?”
Liễu Ngộ gật đầu: “Đúng là tượng của Hư Nhạc đại sư.”
Hành Ngọc hỏi tiếp: “Năm đó sau khi đắc đạo, có phải vị ấy đã phi thăng thành Phật rồi không?”
Liễu Ngộ mím môi, giọng trầm xuống: “Sau khi đạt đến cảnh giới vô thượng, Hư Nhạc đại sư đã dẫn đầu một nghìn vị đại năng Phật tu đến trấn thủ vực sâu. Họ đã lấy chính thân xác máu thịt của mình hóa thành trận pháp, cùng với tà ma còn sót lại đồng quy vu tận. Kể từ đó, tai kiếp tà ma mới tạm thời khép lại, đại lục Thương Lan mới tìm lại được sự bình yên.”
Hành Ngọc ngẩn người. Nàng không khỏi tự hỏi, vạn năm trước, những vị tiền bối ấy đã ôm tâm thế gì khi bước vào chỗ chết. Sự bi tráng và ung dung ấy thật khiến người ta phải chạnh lòng cảm thán.
Ba canh giờ sau, Hành Ngọc và Liễu Ngộ thuận lợi tiến vào Hoa Thành.
Hành Ngọc đã mua đứt căn viện nhỏ trước đây từng ở, nơi đó vừa thoải mái lại gần chùa Thanh Vân. Nàng vốn không kén chọn nên dự định sẽ tiếp tục ở lại đó.
Đến trước cổng viện, Liễu Ngộ dừng bước: “Vậy ta xin cáo từ trước.” Chàng định sẽ tìm đến chùa Thanh Vân để tá túc như những lần trước.
“Khoan đã.” Hành Ngọc gọi giật lại, “Hai ngày nữa ta sẽ bế quan đột phá Kết Đan, không phải chàng đã hứa sẽ hộ pháp cho ta sao?”
Nàng khẽ nhướng mày, mỉm cười nói: “Chàng ở chùa Thanh Vân, ta ở viện này, cách nhau cả một đoạn đường thì hộ pháp kiểu gì?”
Nói đoạn, nàng đổi giọng, thử ý hỏi: “Hay là chàng dọn qua đây ở cùng ta đi? Dù sao vẫn còn phòng trống, tu sĩ bôn ba bên ngoài cũng không cần quá câu nệ.”
Liễu Ngộ khẽ cười, hỏi ngược lại: “Vậy Lạc chủ có muốn cùng ta vào ở trong chùa Thanh Vân không?”
Hành Ngọc hiểu ngay ý chàng. Nếu nàng cứ khăng khăng, chàng chắc chắn sẽ ở lại đây với nàng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nàng thấy mình cân nhắc chưa thấu đáo, nếu ở viện này, sau khi nàng bế quan chàng chỉ có thể lặng lẽ đứng canh; nhưng nếu vào chùa Thanh Vân, chàng vẫn có thể đi lại, tụng kinh bái Phật, sẽ bớt hiu quạnh hơn.
“Ta sắp đột phá Kết Đan, ở trong chùa liệu có tiện không?”
“Tiện chứ. Trong chùa còn nhiều sương phòng trống, chỉ cần đóng một chút tiền nhang đèn là có thể ở lại bao lâu tùy thích. Đến lúc đó chúng ta sẽ chọn một gian phòng thật yên tĩnh, sẽ không ảnh hưởng đến việc đột phá của Lạc chủ đâu.”
Hành Ngọc kinh ngạc: “Chàng mà cũng đòi thu tiền nhang đèn của ta sao?”
“Sao Lạc chủ không nghĩ theo hướng tích cực là ta sẽ trả tiền nhang đèn cho nàng nhỉ?”
Hành Ngọc khẽ nhướng mày, liếc nhìn chàng một cái. Nàng định bụng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng rốt cuộc vẫn không ngăn nổi ý cười rạng rỡ nơi khóe môi: “Vậy chúng ta đi thôi.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hành Ngọc vốn đã là tu sĩ ở Trúc Cơ đỉnh phong, nay muốn tới chùa Thanh Vân tá túc, lẽ đương nhiên phải tới chào hỏi trụ trì một tiếng.
Vị trụ trì có gương mặt hiền từ nọ vẫn đang túc trực bên sảnh xin xăm như mọi khi. Hành Ngọc vừa bước qua cổng chùa đã nhìn thấy ông. Khi hai ánh mắt chạm nhau, trụ trì vẫn còn nhớ rõ nàng, bèn chắp tay trước ngực, cười đến mức mày ngài giãn ra: “Lạc thí chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
“Phương trượng đại sư.” Hành Ngọc cung kính đáp lễ, “Lần đầu gặp gỡ, ngài đang bận rộn giải thẻ sâm cho khách, không ngờ hôm nay trở lại, ngài vẫn ở nơi này.”
“Ở đâu cũng đều là tu hành cả, bần tăng vốn thích ngồi đây nhìn khách thập phương ra ra vào vào.” Trụ trì mỉm cười giải thích, bấy giờ mới quay sang chào hỏi Liễu Ngộ.
Sau khi đôi bên hành lễ xong, Liễu Ngộ đem chuyện nàng muốn tìm nơi thanh tịnh để đột phá Kết Đan kỳ thuật lại với chủ trì. Ông cười bảo không sao, rồi dời tầm mắt về phía Hành Ngọc, quan sát nàng thêm vài lần.
Nhận ra ánh mắt ông có điều lạ, Hành Ngọc nghi hoặc hỏi: “Đại sư đang nhìn gì vậy ạ?”
Trụ trì chắp tay tạ lỗi: “Mạo phạm thí chủ rồi. Chỉ là bần tăng nhìn tướng mạo thí chủ, thấy duyên phận của thí chủ với Phật môn dường như ngày càng sâu nặng.”
Hành Ngọc cố kìm nén ý định liếc nhìn Liễu Ngộ, chỉ mỉm cười nhạt, không đáp lời. Ngược lại, trụ trì khẽ đưa mắt nhìn Liễu Ngộ một cái, rồi mới ôn tồn nói với nàng: “Tuy không rõ vì lẽ gì mà tướng mạo có sự chuyển biến, nhưng bần tăng nhìn thế nào cũng thấy đây là điềm lành.”
Hành Ngọc nhìn sang Liễu Ngộ: “Vậy xin mượn lời vàng ý ngọc của đại sư.”
Cáo từ trụ trì xong, hai người được một tiểu sa di dẫn tới sương phòng. Căn phòng của họ nằm ở góc Tây Bắc của chùa, nơi này hơi hẻo lánh nhưng lại cách xa Phật điện. Nếu nàng đột phá mà gặp phải lôi kiếp, cũng sẽ không khiến khách hành hương đang cầu phúc bị kinh động quá mức.
Sau khi đưa hai người tới nơi, tiểu sa di liền cáo lui. Hành Ngọc thi triển Phong quyết, quét sạch đám lá khô trong viện thành một đống rồi nghiền nát chúng, rắc vào gốc cây làm phân bón.
Đến khi nàng làm xong mọi việc quay đầu lại, đã thấy Liễu Ngộ đang dùng khăn ướt lau chùi khung cửa sổ. Chàng làm việc này đã được một lúc, hiện giờ các ô cửa đều trong vắt như gương. Ánh chiều buông xuống, ráng vàng phủ lên người chàng, hòa cùng cơn gió lặng lẽ lúc hoàng hôn, khiến cả người chàng toát lên một vẻ dịu dàng.
Nhận ra ánh mắt chăm chú của nàng, Liễu Ngộ nghiêng đầu, vẫy tay gọi nàng: “Thu dọn căn phòng này trước đã, sau này Lạc chủ sẽ nghỉ tại đây.”
“Được.” Nàng bước tới bên cạnh, cùng chàng dọn dẹp.
Chẳng mấy chốc, căn phòng đã được sắp xếp ổn thỏa. Hành Ngọc xách một thùng nước, làn nước sạch trong thùng khẽ sóng sánh theo từng bước chân. Liễu Ngộ thuận tay đón lấy thùng gỗ: “Lạc chủ đi nghỉ ngơi đi, mấy ngày qua đường xa chắc hẳn đã mệt rồi. Căn phòng còn lại cứ để bần tăng tự lo, cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian đâu.”
“Cùng làm đi, dù sao cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian, không phải sao?” Nàng dùng chính lời của chàng để thuyết phục chàng.
Liễu Ngộ mỉm cười bất lực, không nói thêm gì nữa. Đợi đến khi mọi việc xong xuôi, bầu trời đã rực rỡ ngàn sao.
Hành Ngọc trở về phòng nghỉ ngơi. Hai ngày kế tiếp, nàng dạo quanh Hoa Thành để thư thả tâm trí, điều chỉnh trạng thái tới mức tốt nhất rồi mới bắt đầu bế quan, đột phá Kết Đan kỳ.
Trong sương phòng tĩnh mịch, Hành Ngọc mở kết giới, khoanh chân ngồi trên đệm hương bồ. Nàng lấy ngọc bài và Hợp Hoan Tử ra đặt trước mặt. Với nàng, việc đột phá Kết Đan vốn là chuyện nước chảy thành sông. Linh khí trong cơ thể đã đạt tới điểm cực hạn, tâm không ma chướng, lại có đủ điểm khuynh mộ và Hợp Hoan Tử trợ lực. Khi mọi điều kiện đã chín muồi, nàng hít sâu một hơi, trực tiếp nuốt viên Hợp Hoan Tử vào.
Viên châu nhỏ vừa xuống bụng, chỉ vài giây sau đã hóa thành một luồng linh lực khổng lồ cuộn trào khắp đan điền. Nàng không chút chậm trễ, tập trung tinh thần luyện hóa luồng linh lực ấy.
Một ngày, hai ngày, ba ngày… nửa tháng… một tháng…
Thời gian thắm thoát trôi qua, trên không trung sương phòng vẫn chưa xuất hiện dị tượng thành đan nào. Trong hơn một tháng này, Liễu Ngộ hầu như chỉ ở trong phòng nghiên cứu kinh Phật. Thi thoảng có việc ra ngoài, chàng cũng chỉ quanh quẩn trong chùa giảng giải Phật pháp cho các tiểu sa di; chỉ cần sương phòng của Hành Ngọc có chút biến động, chàng đều có thể trở về ngay lập tức.
Chiều hôm nay, Liễu Ngộ xem xong kinh thư, bất giác đẩy cửa sổ nhìn về phía căn phòng vẫn lặng như tờ ở phía đối diện. Ánh nắng nhạt nhòa xuyên qua khe cửa, soi rõ những hạt bụi lờ lững trong không trung. Liễu Ngộ ngồi trong nắng vàng, lặng lẽ dõi theo nơi đó thật lâu.
Thoắt cái, từ lúc Hành Ngọc bắt đầu bế quan đã qua ba tháng. Hoa Thành bước vào cuối thu, mưa dầm liên miên không dứt. Đã gần mười ngày nay trời chưa hửng nắng.
Chủ trì chùa Thanh Vân có việc mời Liễu Ngộ qua gặp. Xử lý xong, chàng che ô giấy, băng qua làn mưa bụi trở về viện. Vừa bước chân vào sân, bộ pháp của chàng khựng lại, linh lực trong viện đã ngưng trệ.
Ngay sau đó, Liễu Ngộ nhìn thẳng về phía phòng của Hành Ngọc. Xem ra nàng sắp đột phá rồi.
Chàng đứng dưới gốc cây quế trong viện, lẳng lặng chờ đợi lôi kiếp giáng xuống. Mười lăm phút sau, một đạo sấm sét khổng lồ nhưng im lìm không tiếng động xé toạc tầng mây, ánh sáng chói lòa như muốn làm loá mắt người. Nó giáng thẳng xuống sương phòng, nhưng không hề làm tổn hại đến một viên gạch, một ngọn cỏ nào, mà nhắm thẳng vào Hành Ngọc đang ngồi bên trong.
Liễu Ngộ vô thức siết chặt tay, nhịp thở khẽ ngưng trệ. Đây là lôi kiếp của nàng, tu sĩ bắt buộc phải tắm mình trong lôi kiếp mới có thể bước chân vào Kết Đan kỳ, thế nên chàng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn nàng chịu đựng mà không thể ra tay can thiệp. Dẫu biết nàng sẽ không sao, nhưng đứng một bên nhìn nàng chịu nỗi đau thấu xương, cảm giác ấy quả thực không dễ chịu chút nào. Liễu Ngộ nở nụ cười khổ, mãi đến khi cảm nhận được đạo sấm sét thứ nhất đã bị nàng chặn lại thuận lợi, chàng mới khẽ thở phào.
Nhưng hơi thở ấy mới buông ra được một nửa, giây tiếp theo, một đạo lôi điện khác dữ dội hơn hẳn đã xé toang mây trời lao xuống. Từng đạo, rồi lại từng đạo tiếp nối nhau không ngừng.
Thiên đạo vốn vô tình, con đường trường sinh gian truân biết mấy. Khi chưa đạt đến cảnh giới tối cao, tu sĩ trước quy luật của tạo hóa cũng chỉ nhỏ bé như loài kiến cỏ. Mỗi bước tiến lên đỉnh cao đều là một lần tranh đấu với trời, và Thiên đạo sẽ hạ xuống đủ loại thử thách. Lôi kiếp, chính là một trong số đó.
Sau khi ba mươi sáu tia chớp tan đi, cơn mưa vốn đang rả rích bỗng chốc ngưng hẳn. Mây mù tản ra, nắng vàng rực rỡ chiếu rọi khắp chùa Thanh Vân. Khách hành hương và các tiểu sa di trong chùa đồng loạt ngẩng đầu nhìn trời, kinh ngạc trước sự thay đổi kỳ lạ của thời tiết.
“Kìa! Các người nhìn xem!” Một vị khách phát hiện điều bất thường, cao giọng reo lên, “Ánh nắng chỉ xuất hiện trong khuôn viên chùa thôi, ngoài cổng kia trời vẫn mưa, mây vẫn xám xịt kìa!”
Nhiều người nghe vậy liền vội vàng nhìn theo, ai nấy đều không ngớt lời trầm trồ.
“Chuyện gì thế này nhỉ?”
“Phật Tổ phù hộ! Chắc chắn là Phật Tổ phù hộ nên chùa chúng ta mới có hiện tượng lạ này!”
Tiếng bàn tán vừa lan rộng, lại có người thất thanh kêu lên: “Đó là cái gì! Phải chăng là hư ảnh của Long Phượng?”
Phía Tây Bắc chùa Thanh Vân, rồng thiêng vờn trên không trung, chim phượng hót vang trời, như thể đang reo vui chúc mừng. Hình ảnh rồng phượng xuất hiện chính là minh chứng cho việc Hành Ngọc đã thuận lợi bước vào Kết Đan kỳ.
Liễu Ngộ ngước mắt nhìn lên, gương mặt thoáng nét kinh ngạc. Với đại đa số mọi người, khi đột phá Kết Đan chỉ xuất hiện bóng dáng tiên hạc; còn hình ảnh rồng phượng vốn cực kỳ hiếm thấy, sách sử địa lục Thương Lan cũng chẳng có mấy người làm được. Ngay cả những bậc cao nhân thời nay, cũng chỉ xuất hiện cảnh tượng này khi họ đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh kỳ.
Kinh ngạc qua đi, Liễu Ngộ thu lại ánh mắt, dán chặt vào cánh cửa vẫn đóng kín, mong chờ nàng bước ra. Giây tiếp theo, cánh cửa đã khép kín suốt ba tháng qua cuối cùng cũng được đẩy mở.
Hành Ngọc tựa tay vào khung cửa, ngước nhìn lên không trung. Sau khi nhìn rõ, nàng cũng thoáng nét ngạc nhiên, nhưng rất nhanh sau đó, nàng bước qua bậc cửa, nhẹ nhàng đi tới trước mặt Liễu Ngộ.
Chưa kịp để nàng mở lời, Liễu Ngộ đã đưa tay vén lọn tóc mai bên tai nàng, khẽ nói: “Chúc mừng Lạc chủ xuất quan.”
Ba tháng không gặp, chàng thực sự rất nhớ nàng. Liễu Ngộ khó lòng diễn tả rõ ràng cảm giác này, chỉ là trong những năm tháng qua, chàng đã sớm quen với sự hiện diện của nàng, quen với từng biểu cảm vui buồn của nàng. Nàng vừa bế quan, chàng liền thấy lòng mình trống trải lạ thường.
“Lời chúc mừng của chàng sao mà hời hợt thế.” Hành Ngọc nhìn chăm chú vào Liễu Ngộ, hỏi khẽ: “Không nhớ ta sao? Không có biểu hiện nào chủ động hơn chút ư?”
Đôi mắt nàng trong trẻo, sáng ngời, lấp lánh như ánh sao, cứ thế nhìn chàng, lặng lẽ mà làm xao động lòng người.
Liễu Ngộ rũ mắt, thuận theo tiếng lòng mình, đưa tay ôm nàng vào lòng: “Mừng nàng trở về.”
Hành Ngọc biết chàng xưa nay vốn là người trầm tĩnh, ít lời. Một cái ôm dù còn nhiều ngập ngừng nhưng lại có tính chủ động này của chàng, đối với nàng còn đáng quý hơn cả những lời âu yếm nồng nàn ngoài kia.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 84](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)