Liễu Ngộ tựa lưng vào tấm ván gỗ đầu giường, bên hông lót một chiếc gối mềm. Hành Ngọc cứ thế ngồi nghiêng bên cạnh chàng.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau. Trong mắt nàng rực lên ngọn lửa cháy bỏng như muốn nhìn thấu vạn vật, mang theo nhiệt độ có thể thiêu đốt lòng người. Ngược lại, khí thế của chàng hoàn toàn trầm lắng, gương mặt tái nhợt vẫn giữ vẹn ba phần ôn hòa.
Ánh nắng từ cửa sổ hắt vào nửa bên mặt Hành Ngọc, hào quang lưu chuyển rực rỡ đến mức khiến chàng ngỡ như một mồi lửa định sẵn sẽ thiêu rụi đời mình. Liễu Ngộ nhất thời ngẩn ngơ.
Bàn tay hơi lạnh của Hành Ngọc ấn lên vai chàng: “Khó nhấc tay lên như vậy, là vì bị thương ở đây sao?”
Lớp áo trong bên vai trái của chàng trễ xuống một nửa, thấp thoáng lộ ra chút da thịt. Tay Hành Ngọc vừa vặn đặt đúng nơi giao thoa giữa vải vóc và làn da, khiến xúc cảm trên vai chàng nửa ấm áp, nửa lạnh lẽo. Liễu Ngộ khẽ run lên.
Hành Ngọc tưởng mình lỡ tay dùng sức quá mạnh, theo bản năng định rụt tay lại.
Liễu Ngộ biết không thể giấu giếm thêm được nữa, thẳng thắn nói ra lúc này có lẽ còn tốt hơn là tiếp tục che đậy: “Vết thương chủ yếu nằm ở sau lưng.”
“Cho ta xem.”
Liễu Ngộ dở khóc dở cười: “Sư đệ đã giúp ta bôi loại thuốc tốt nhất rồi.”
Hành Ngọc kiên trì: “Cho ta xem.”
“Lạc chủ không nhìn thấy được đâu.” Liễu Ngộ đành nhượng bộ, “Vết thương này đau thấu xương tủy, khắc sâu vào cả linh hồn, nỗi đau xác thịt chẳng đáng là bao.”
Hành Ngọc cũng không rõ lúc này mình đang nghĩ gì.
Giận sao? Hình như có một chút. Chàng rõ ràng vì nàng mà chịu hình phạt này, vậy mà còn định giấu nàng đến cùng. Nếu không có Liễu Niệm, ít nhất phải vài ngày nữa nàng mới phát hiện ra.
Áy náy sao? Hình như cũng có. Chàng vì những lần thân mật với nàng mà phải gánh chịu hình phạt, bằng không một người như chàng, e là cả đời cũng chưa từng bước chân vào chốn Giới Luật Viện.
Và có lẽ, còn cả sự bối rối không biết phải làm sao. Nàng đột nhiên thấy ngượng ngùng trong cách đối đãi với chàng, thân mật quá thì sợ chàng lại phạm giới, mà xa cách thì nàng làm không nổi. Ánh mắt nàng nhìn chàng lúc này, giống như đang ngắm đóa hoa trong sương, hay như đang ngước nhìn pho tượng Phật trong chùa, rõ ràng gần ngay gang tấc, mà lại xa xôi chẳng thể chạm vào.
“Đang nghĩ gì thế?” Liễu Ngộ đột nhiên lên tiếng.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Hành Ngọc chần chừ giây lát rồi đáp: “Không có gì, huynh cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.” Nói rồi nàng định xuống giường xỏ giày.
Liễu Ngộ định nắm lấy tay nàng, nhưng Hành Ngọc gần như theo bản năng mà tránh đi. Nhìn lòng bàn tay trống trải, Liễu Ngộ dường như nhận ra điều gì đó: “Lạc chủ, ở lại trò chuyện với bần tăng một chút được không?”
Chàng đã mở lời, Hành Ngọc không nỡ đi ngay. Nàng ngồi lại, dáng vẻ hơi gượng gạo, ngước mắt nhìn chàng: “Tình trạng này của huynh mà vẫn đủ sức tán gẫu sao?”
Liễu Ngộ cười nhẹ, có chút miễn cưỡng: “Hình như là không, chỉ là ta muốn Lạc chủ ở lại thôi.”
Chàng đoán được Hành Ngọc đang nghĩ gì, đó cũng là lý do chàng chẳng muốn nói việc mình chịu phạt cho nàng biết. Chuyện chàng cam tâm tình nguyện làm, hà tất phải để nàng mang theo lòng hối lỗi? Nếu Phật Tổ có trách tội, cứ để một mình chàng gánh là đủ rồi.
Hành Ngọc đành xích lại gần phía mép giường. Một tay nàng chống xuống đệm, tay kia vươn qua người chàng để kéo chăn, đắp lại cẩn thận cho chàng. Sau khi vén lại góc chăn, nàng định đỡ chàng nằm xuống.
“Bần tăng… muốn thay y phục.” Liễu Ngộ chần chừ một lát mới nói. Cái áo trên người chàng vẫn đang trong tình trạng bị xé rách tả tơi.
Hành Ngọc chớp mắt. Vừa rồi tâm tình nàng không tốt, tính khí có chút bướng bỉnh: “Thì huynh cứ thay đi.”
Liễu Ngộ cười khổ. Hành Ngọc lại “tốt bụng” hỏi thêm: “Tay huynh giờ không nhấc lên nổi, hay để ta giúp huynh thay nha?”
Liễu Ngộ càng cười khổ hơn: “Chắc là bần tăng vẫn tự thay được.”
Hành Ngọc cười nhạt: “Vừa nãy còn bảo ta ở lại, giờ lại muốn đuổi ta ra ngoài, huynh thay đổi nhanh thật đấy.”
Liễu Ngộ: “…”
Trong tình cảnh này, nếu không thay thì phải mặc cái áo rách mướp kia, mà nếu thay thì nàng lại cứ đứng lù lù ở đây. Chàng đau đầu day day giữa mày, hạ giọng dỗ dành: “Vậy Lạc chủ quay lưng đi được không?” Cái áo này suy cho cùng cũng là do nàng tự tay xé mà ra.
Hành Ngọc lộ vẻ mặt kỳ quặc, định quay đi thì chợt nhớ ra một chuyện: “Bây giờ huynh có phải không dùng được nhẫn trữ vật không? Thế thì lấy áo ở đâu…”
Liễu Ngộ khẽ chỉ về phía chiếc tủ gỗ: “Trong đó có mấy bộ.”
Hành Ngọc xuống giường lấy áo giúp chàng. Biết chàng đang bối rối, nàng đặt áo lên gối rồi bước ra phía cửa sổ, nheo mắt giả vờ ngắm nhìn hoa cỏ bên ngoài. Nàng xem đến mức vô cùng tập trung, như thể bản thân hoàn toàn không nghe thấy tiếng sột soạt lúc chàng thay áo ở phía sau.
“Xong rồi.” Đợi Liễu Ngộ lên tiếng, Hành Ngọc mới quay lại.
Chỉ là thay một cái áo mà trán chàng đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Hành Ngọc nhếch môi, thưởng thức vẻ quẫn bách hiếm hoi trên mặt chàng rồi mới cầm chiếc áo cũ mang đi. Nàng ngồi lại bên giường, đỡ chàng nằm xuống, dùng khăn sạch nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cho chàng.
“Ngủ đi, đợi huynh ngủ say ta mới đi.”
Liễu Ngộ đã hôn mê suốt một đêm nên giờ cũng chưa thấy buồn ngủ. Chàng dời mắt nhìn bức tường bên cạnh giường: “Sao Lạc chủ lại đến cùng với Liễu Niệm vậy?”
Nhắc tới đây, Hành Ngọc mới nhớ đến lý do mình có mặt ở đây. Nàng thuật lại đầu đuôi chuyện của Liễu Niệm, Liễu Ngộ bất đắc dĩ thở dài: “Tính tình đệ ấy xưa nay vốn lông bông, chỉ không ngờ lại bất cẩn đến thế.”
Hành Ngọc phụ họa: “Đúng là quá bất cẩn, những lá bùa đó đều là huynh gượng dậy để vẽ đấy.”
Liễu Ngộ khẽ cười một tiếng.
Nhìn bộ dạng trọng thương của chàng, Hành Ngọc phân vân không biết có nên kể chuyện ở Phật điện và cơn ác mộng vừa rồi hay không. Với tình trạng hiện tại, nếu tà khí trong người nàng bùng phát mà chàng cố thanh tẩy cho nàng, chắc chắn thương thế sẽ chồng chất thêm.
Ngờ đâu, chính Liễu Ngộ lại hỏi trước: “Mấy ngày nay, tà khí trong người Lạc chủ có động tĩnh gì lạ không?”
Chàng không hỏi thì thôi, chàng đã hỏi, Hành Ngọc liền hạ quyết tâm kể lại cả hai chuyện. Cuối cùng, nàng lo lắng: “Huynh thấy khi nào thì tà khí sẽ bộc phát?”
Liễu Ngộ không đáp ngay, chàng khẽ nhích người sang một bên, nhường ra một khoảng trống bên ngoài đủ cho một người nằm: “Có buồn ngủ không? Lạc chủ cũng nằm xuống ngủ một lát đi.”
Hành Ngọc hơi ngẩn ra, nhìn vào đôi mày đang nhíu chặt của chàng, nàng đoán được điều gì đó: “Có phải sắp bùng phát rồi không?”
“Đúng vậy.”
“Ta đi tìm đại sư Viên Tân, hoặc nhờ người liên hệ với đại sư Viên Thương. Các vị ấy cũng có thể niệm kinh đuổi ma để thanh tẩy giúp ta.”
Liễu Ngộ gượng dậy: “Nhưng như vậy, Lạc chủ sẽ phải cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn ấy một mình.”
Hành Ngọc sợ chàng làm động vết thương, hoảng hốt vội đỡ lấy chàng. Nàng cười một cái, thần thái đầy kiêu hãnh: “Huynh coi thường ta quá đấy.”
“Huynh có thể vì ta mà chịu hình phạt, chẳng lẽ ta lại không thể vì tránh cho huynh bị thương nặng thêm mà chịu khổ một chút sao?”
“Lạc chủ có thể.” Liễu Ngộ nói. Chàng cố gắng nâng tay lên nhưng không nổi, chỉ đưa được đến ngang hông nàng. Chần chừ một chút, chàng đặt tay hờ bên sườn nàng, nhìn từ xa như thể chàng đang ôm lấy nàng vậy: “Nhưng bần tăng không thể khoanh tay đứng nhìn.”
“Chẳng phải đã hứa đợi bần tăng ngủ mới đi sao?” Chàng hạ giọng hỏi lại, mang theo chút ấm ức.
Rõ ràng tay chàng không hề chạm vào eo, nhưng Hành Ngọc lại cảm thấy nơi đó nóng rực như lửa đốt. Nóng đến mức nàng không phân biệt nổi là do tim mình đang đập rộn rã như trống trận, hay là miếng ngọc bài trên người đang nóng lên nữa.
“…Đừng có lộn xộn, ta nằm xuống là được chứ gì.” Hành Ngọc theo bản năng nuốt khan một cái, lấy tay vỗ vỗ trán mình.
Nàng cố trấn tĩnh lại, đỡ Liễu Ngộ nằm ngay ngắn rồi bản thân mới nằm xuống bên cạnh. Tư thế nằm thẳng khiến nàng thấy quá mức cứng nhắc, thế là nàng nghiêng người sang một bên, tay gối dưới má, ánh mắt chăm chú nhìn Liễu Ngộ.
Hoàn toàn vô thức, tầm mắt Hành Ngọc bắt đầu dời từ giữa chân mày chàng xuống dưới, lướt qua sống mũi, lướt qua đôi môi, đi ngang yết hầu, và cuối cùng dừng lại ở nơi lớp chăn đang che đi mảng xương quai xanh rộng mở.
Có lẽ chính nàng cũng không nhận ra, ánh mắt của mình mang theo tính chiếm hữu mãnh liệt đến mức nào. Liễu Ngộ cảm thấy khuôn mặt và cả vùng xương quai xanh của mình như bị ánh lửa thiêu đốt. Vị Phật giữa tầng không bị ngọn lửa hồng trần ấy nung chảy, hóa thành người phàm ngay trước mắt nàng.
Hành Ngọc nhìn một hồi lâu, giọng nói trầm thấp: “Vậy ta ngủ thật nhé?”
“Được.”
“Nếu ngày mai tà khí mới bùng phát, chẳng phải ta sẽ ngủ lại phòng huynh sao? Huynh chắc chắn là không đuổi ta đi chứ?” Ngừng một chút, Hành Ngọc bổ sung thêm: “Ta chỉ hỏi lần này thôi, nếu huynh đã xác định, ta sẽ không màng đến hậu quả nữa đâu.”
Nàng thậm chí không thể lừa dối chính mình, nàng muốn ở lại. Những lần chần chừ trước đó, chẳng qua đều là vì nghĩ cho chàng mà thôi.
Liễu Ngộ nghiêng đầu nhìn nàng, đắn đo vài giây rồi nói: “Có sợ lạnh không? Trong tủ gỗ còn một chiếc chăn mới.”
Hành Ngọc không nhịn được bật cười, xoay người xuống giường, một lát sau ôm chiếc chăn mới trở lại. Nàng trải chăn ra, cố ý hất một phần đè lên người chàng. Liễu Ngộ bất đắc dĩ, đành lùi sâu vào phía trong, cho đến khi không còn đường lùi mới thôi. Một mình chăn của Hành Ngọc đã chiếm gần hết chiếc giường.
Nàng đưa tay rút chiếc trâm hoa sơn chi đang cố định tóc ra. Mái tóc đen nhánh như lông quạ xõa tung, lướt qua vai nàng, ngọn tóc rủ xuống tấm chăn xám như những cánh hoa nở rộ. Nàng tung chăn nằm xuống, thậm chí còn tinh quái lấy từ nhẫn trữ vật ra một bình ngọc nhỏ mân mê: “Huynh đoán xem bên trong là gì? Gợi ý nhé, rất hợp với cảnh ngộ của chúng ta lúc này.”
Đuôi mắt nàng cong lên đầy quyến rũ, chỉ một cái liếc nhìn cũng khiến người ta thấy như thu hết cảnh đẹp của nhân gian vào tầm mắt. Thấy nàng nhìn mình chằm chằm như vậy, Liễu Ngộ không thể không đáp: “Bần tăng đoán là dược liệu trị thương.”
“Sai rồi, là Hợp Hoan Tán.”
Hành Ngọc cười càng thêm tinh quái. Nàng nháy mắt với Liễu Ngộ, dùng sức giật nút bình. Động tác quá mạnh khiến bột phấn màu đỏ trong bình văng ra hơn nửa, tan vào không khí, hòa làm một với những hạt bụi li ti, rồi khẽ khàng rơi xuống gối, nháy mắt biến mất.
“Huynh bị thương nặng thế này, không biết Hợp Hoan Tán liệu có còn tác dụng với huynh không nhỉ?”
Liễu Ngộ nào phải kẻ không hiểu sự đời, lời ẩn dụ này quá rõ ràng, khiến vành tai chàng đỏ ửng như bị lửa đốt. Khổ nỗi trong phòng ánh sáng lờ mờ, gương mặt chàng lại cố giữ vẻ tĩnh lặng như mặt hồ thu, nên rất khó để nhận ra sự quẫn bách ấy.
“Lạc chủ đừng đùa nữa.”
“Được rồi, ta chỉ trêu chút thôi.” Hành Ngọc đổ thêm một ít bột phấn ra: “Đây là Định Hồn Phấn, có tác dụng giảm bớt thống khổ trong linh hồn lúc ngủ, như vậy huynh sẽ không thấy quá khó chịu khi vào giấc.”
Nàng đường hoàng bào chữa cho hành động vừa rồi: “Định Hồn Phấn được luyện từ mười tám loại linh thảo quý hiếm, cả Hợp Hoan Tông cũng chỉ luyện được duy nhất một lọ này. Ta đem vật trân quý như thế dùng trên người huynh, trêu chọc vài câu chắc huynh không nỡ giận đâu nhỉ?”
Liễu Ngộ mím môi, hèn chi cơn đau sâu trong linh hồn không còn dữ dội như ban nãy nữa. Thế nhưng, đôi mày chàng lại nhíu chặt: “Vì sao bần tăng lại không được giận?” Nói xong câu này, chàng liền im bặt, làm bộ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hành Ngọc ngẩn người, có chút ngơ ngác. Thấy vẻ mặt ấy, Liễu Ngộ đành phải bồi thêm nửa câu mà lúc nãy chàng định giấu kín: “Nếu Lạc chủ muốn, những thứ trân quý hơn bần tăng cũng có thể trao cho nàng vô điều kiện.”
Hành Ngọc cười khẽ, thần sắc mang theo vài phần lơ đãng, tựa như không tin, lại tựa như không bận tâm. Sự thờ ơ ấy khiến Liễu Ngộ nhói lòng, chàng mím chặt môi, ánh sáng trên khóe môi như nắng ấm trời xuân.
“Ngủ đi.” Chàng nói.
Tay trái Hành Ngọc đột ngột vươn về phía trước, ấn lên gối của chàng, tay phải thuận thế vuốt ve gò má Liễu Ngộ. Nàng cúi xuống nhìn chàng, bóng tối từ người nàng bao trùm lấy chàng hoàn toàn.
Hành Ngọc thở dài: “Nhưng thứ trân quý nhất ấy, Phật Tổ sẽ không bằng lòng cho ta đâu.”
Ánh mắt nàng dừng trên người chàng, gần như khuấy động cả một trời hồng trần cuộn trào.
“Chẳng phải chàng đã đi chịu phạt trước rồi sao. Nếu đã trả nợ trước rồi…” (Đổi cách xưng hô cho A Ngọc thuiii)
Một nụ hôn lành lạnh rơi xuống giữa chân mày người nọ. Xúc cảm mềm mại quá đỗi rõ ràng, Liễu Ngộ thật sự không biết nên cảm thán hay nên phiền lòng vì giác quan của mình lại nhạy bén đến thế.
“Phải làm sao đây.”
“Sao chàng có thể dung túng ta như vậy, không biết ta là hạng người hễ không kiềm chế được là sẽ được voi đòi tiên sao?”
Tiếng nỉ non tự nói vang lên. Đôi môi nàng khẽ động, dán chặt ở giữa mày chàng, khiến chàng có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp rung động của chúng tận sâu trong lòng. Chàng không nhìn rõ mắt nàng, nhưng chàng biết, đôi mắt xinh đẹp ấy lúc này chắc chắn đang chứa đựng cả sắc xuân.
Cuối cùng, Hành Ngọc chậm rãi ngồi dậy. Nàng không nói gì thêm, ngoan ngoãn cất bình ngọc, đắp chăn rồi quay lưng lại phía Liễu Ngộ, gối đầu lên tay chuẩn bị vào giấc.
Vốn dĩ nàng tưởng mình sẽ thấy không tự nhiên, nhưng có lẽ đã quá quen thuộc với mùi đàn hương trên người Liễu Ngộ, hoặc cơn ác mộng kia đã khiến nàng kiệt sức. Chỉ chưa đầy nửa khắc sau, nàng đã ngủ say, tiếng hít thở nhẹ nhàng vang lên.
Liễu Ngộ nằm ngửa, hai tay đặt quy củ trên chăn. Chàng nằm rất lâu, cho đến khi ánh nắng qua cửa sổ đã hóa thành ráng chiều. Vừa mới chợp mắt được một chút, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ, rồi tiếng của Đắc Hạc – người phụ trách chăm sóc chàng: “Sư huynh, đệ mang nước ấm tới cho huynh.”
Liễu Ngộ liếc nhìn Hành Ngọc, thấy nàng vốn đang ngủ yên bỗng khẽ cựa mình. Chàng hơi gượng dậy, vỗ nhẹ lên lưng nàng: “Không sao đâu, Lạc chủ cứ ngủ tiếp đi.”
Hành Ngọc mơ màng ừ hữ một tiếng.
Lúc này Liễu Ngộ mới cao giọng nói với người bên ngoài: “Đắc Hạc, đệ về trước đi, hôm nay không cần qua đây nữa đâu.”
Đắc Hạc đứng ngoài cửa, cúi đầu nhìn chậu nước ấm trên tay: “Dạ sư huynh, vậy sáng mai đệ lại qua.”
Nghe tiếng bước chân bên ngoài xa dần, Liễu Ngộ nằm xuống giường lại, chỉ có điều cơn buồn ngủ vừa mới nhen nhóm đã tan biến không còn dấu vết.
Chàng khẽ thở dài, dứt khoát gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, bắt đầu tập trung nghiền ngẫm một đoạn kinh Phật tối nghĩa mà chàng đã đọc dở hai ngày qua. Suy nghĩ một hồi, những chỗ vướng mắc cũng dần thông suốt, lúc này chàng mới đưa mắt nhìn sang Hành Ngọc.
Thấy nàng nằm cạnh mình tĩnh lặng như tờ, vậy mà lòng chàng vẫn có thể bình thản nghiên cứu Phật pháp, Liễu Ngộ bỗng nảy ra một ảo giác lạ lùng, dường như Phật đạo và nàng vốn chẳng hề đối nghịch.
Ngoài kia, ánh trăng xuyên qua tầng mây, sáng vằng vặc.
Lúc này, ý thức của Hành Ngọc lại bắt đầu rơi vào cơn mê loạn. Nàng thấy mình đứng giữa một vùng đen kịt bao la, chân trần dẫm lên những lưỡi dao sắc lạnh, mỗi bước đi đều đầy rẫy sát khí. Muốn lùi lại nhưng chẳng còn đường, cơ thể nàng cứ thế vô thức lảo đảo tiến về phía trước.
Vì không đứng vững, Hành Ngọc bất ngờ ngã nhào. Lưỡi dao đâm xuyên qua lòng bàn tay, cú trượt chân để lại vết thương dài từ đầu gối xuống tận mu bàn chân, khiến nàng đau đớn đến run bắn người. Những con quạ đen nấp trong bóng tối giật mình bay vút lên, như thể cuối cùng đã tìm thấy con mồi, chúng che trời lấp đất lao về phía nàng.
Trong bóng đêm, luôn có tiếng nỉ non bên tai:
Chỉ cần hòa tan vào đây, chỉ cần trở thành đồng loại.
Chỉ cần buông xuôi, ngươi sẽ không còn thấy đau khổ nữa.
Hành Ngọc chới với muốn bò dậy, cố giữ bình tĩnh để tìm đường sống, nhưng bốn bề chỉ có bóng tối vĩnh hằng.
“Lạc chủ.” Có người bỗng ôm lấy nàng, từng tiếng gọi bên tai: “Nếu chưa tỉnh lại được thì đừng cưỡng cầu, hãy mượn chính nỗi đau này để tôi luyện linh hồn của mình.”
Giọng nói ấy vang lên như ánh dương xé toạc tầng mây, khiến áp lực đau đớn trên người Hành Ngọc vơi đi đáng kể. Theo bản năng, nàng vồ lấy nguồn âm thanh đó như người sắp chết đuối vớ được cọc.
Liễu Ngộ bất ngờ bị nàng vòng tay ôm chặt lấy cổ, cơ thể chàng khẽ cứng đờ. Một lát sau, chàng nén cơn đau trên mình, dùng ống tay áo sạch lau mồ hôi lạnh cho nàng. Nhưng lau bao nhiêu cũng không xuể, chẳng mấy chốc ống tay áo khô ráo đã ướt đẫm mồ hôi.
Cơn đau lần này thậm chí còn kịch liệt hơn cả lần trước. Chàng nhìn gương mặt nàng trong gang tấc, vẻ rạng rỡ, tự do thường ngày đã bị nỗi đau cướp mất, chỉ còn lại sự yếu ớt và bất lực.
Liễu Ngộ nhắm mắt, bắt đầu thúc giục sức mạnh Phật cốt bẩm sinh trong cơ thể, mượn sức mạnh ấy để tụng chú xua tan tà khí. Phật cốt vốn ẩn chứa bí mật kinh thiên của Phật môn, dù là người sở hữu nhưng tu vi hiện tại của chàng chưa đủ cao, việc cưỡng ép điều động sức mạnh này chắc chắn sẽ bị phản phệ.
Sức phản phệ khiến thương thế trong người chàng thêm nặng. Chàng vốn là người có tài hùng biện, lời nói khiến hoa nở, vậy mà giờ đây đọc một câu kinh hoàn chỉnh cũng thấy khó khăn vô cùng.
Người trong lòng vì quá đau mà cắn chặt môi, tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ kẽ răng. Cánh môi mềm mại bị nàng cắn rách, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi.
Liễu Ngộ nhận ra ngay, chàng đổi sang ống tay áo khác lau mồ hôi cho nàng, khẽ dỗ dành: “Đừng cắn nữa, cắn rách như vậy, ngày mai tỉnh dậy làm sao nàng uống nước được đây?”
Người đang hôn mê khó lòng nghe thấy tiếng chàng. Liễu Ngộ mượn lực Phật cốt, hiển hóa Kim Phật chi thân. Chàng nhẹ nhàng bóp cằm Hành Ngọc, ôn tồn: “Nhả ra nào.” Thấy nàng không phản ứng, chàng đưa cạnh bàn tay mình vào giữa hai hàm răng nàng, dùng chút lực mở miệng nàng ra, để nàng cắn vào tay mình thay vì cắn môi.
Động tác này hơi mạnh, làm động đến vết thương cũ do hình phạt. Liễu Ngộ cũng đau đến mức ứa mồ hôi lạnh. Chàng giúp nàng vén những sợi tóc bết mồ hôi ra sau tai, giọng nói tràn đầy thương tiếc: “Nàng xem, nàng cũng đang cùng bần tăng chịu đau đây.”
“Vậy nên nàng đừng cảm thấy mình nợ bần tăng gì cả.”
Lông mi Hành Ngọc khẽ run, đen như lông quạ, dường như nàng đã nghe thấy. Từ từ, tiếng tụng kinh xua tà lại vang lên trong phòng, khàn đặc và run rẩy.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua cửa sổ, Hành Ngọc cuối cùng cũng thoát khỏi cơn ác mộng. Nàng từ từ mở mắt, nhận ra mình đang gối đầu lên cánh tay Liễu Ngộ. Hai người ở sát bên nhau, có lẽ vì đã kiệt sức nên hơi thở chàng lúc này rất bình ổn.
“…Liễu Ngộ?” Hành Ngọc khẽ gọi. Không lời đáp lại, đến cả lông mi chàng cũng không hề rung động. Chàng đang ngủ rất say, giữa mày vẫn còn vương nét mệt mỏi rõ rệt. Đêm qua nàng vất vả, chàng chắc chắn cũng chẳng khá hơn là bao.
“Ta không tiện ở lại đây lâu hơn, đành phải về trước thôi.” Hành Ngọc nói nhỏ. Dù người ở Vô Định Tông đều biết quan hệ của hai người, nhưng việc nàng ngủ lại phòng chàng cả đêm chắc chắn sẽ gây ra sóng gió lớn, các trưởng lão cũng khó lòng ngồi yên.
Hành Ngọc chống tay xuống ván giường, chậm rãi ngồi dậy. Thấy chàng vẫn không phản ứng, nàng chần chừ một chút rồi cúi xuống hôn nhẹ lên cằm chàng, một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, nhanh đến mức xúc cảm mềm mại ấy còn chưa kịp lan tỏa.
“Chào buổi sáng.” Nàng khẽ nói rồi nhanh chóng đứng dậy xỏ giày, chỉnh đốn trang phục.
Nghĩ đoạn, nàng tháo miếng ngọc bội treo trên cổ mình xuống. Miếng ngọc được tạc từ khối ngọc lớn, mặt trên khắc chữ “Hành” bay bổng, sắc ngọc pha chút ánh đỏ, trông cực kỳ đẹp mắt. Nàng biết chàng không nghe thấy, nhưng vẫn mỉm cười đặt ngọc bội lên gối chàng: “Đây là tiền thuê nhà tối qua nhé.”
Nàng dán lên người một lá bùa ẩn thân để tránh sự dòm ngó, sau đó mới mở cửa rời đi, ngự kiếm quay về Khúc Dương phong. Vừa về tới nơi, nàng liền chuẩn bị một bồn nước nóng, dùng linh lực làm ấm rồi ngâm mình cho đến khi nước lạnh ngắt mới mệt mỏi bước ra. Nàng thay một bộ đạo bào gọn nhẹ, sấy khô tóc rồi nằm gục xuống bàn nghỉ ngơi. Cơn đau đêm qua vẫn khiến đầu óc nàng giật liên hồi, vô cùng khó chịu.
Cộc, cộc, cộc. Tiếng gõ cửa vang lên.
Hành Ngọc uể oải hỏi: “Ai đó?”
“Lạc chủ, là đệ đây.” Giọng của tiểu hòa thượng Liễu Niệm.
Nàng miễn cưỡng cho cậu vào. Liễu Niệm ôm mấy cành hoa ngọc trâm bước vào, cười rạng rỡ: “Sáng nay đệ thấy hoa nở đẹp quá nên hái tặng Lạc chủ, cắm ở cửa sổ chắc chắn sẽ rất đẹp.” Nụ cười trong trẻo của cậu khiến Hành Ngọc thấy lòng mình dịu lại. Nàng nhờ cậu cắm hoa vào bình rồi mới lên tiếng: “Chuyện của đệ, ta đã nói với sư huynh rồi.”
Liễu Niệm thở phào, rối rít cảm ơn rồi vội vã hứa sẽ cẩn thận hơn.
Bên kia, Liễu Ngộ bị tiếng gõ cửa của Đắc Hạc đánh thức lúc trời đã sáng tỏ. Khi nhận ra chỗ nằm bên cạnh đã trống không, mọi cơn buồn ngủ trong chàng tan biến sạch sẽ. Chàng đã ngủ say đến mức nàng đi từ lúc nào cũng không hay biết.
Chàng chạm tay vào đệm. Lạc chủ chắc chắn đã đi được hơn nửa canh giờ rồi. Lúc thu tay lại, chàng chú ý tới miếng ngọc bội đặt trên gối. Vuốt ve mặt ngọc, chàng mỉm cười nhận ra đây là thứ nàng cố tình để lại, bởi dây đeo vẫn còn nguyên vẹn.
“Sư huynh, huynh tỉnh chưa?” Đắc Hạc lại hỏi ngoài cửa.
“Tỉnh rồi, đệ vào đi.” Liễu Ngộ hoàn hồn đáp.
Đắc Hạc mang nước ấm vào, định tới đỡ chàng dậy nhưng Liễu Ngộ ngăn lại: “Không cần đâu, ta tự dậy được.” Trên giường vẫn còn dấu vết hai chiếc chăn và vài sợi tóc dài của nàng, chàng không muốn để người khác phát hiện ra nàng đã ở lại đây, tránh làm ảnh hưởng đến thanh danh của nàng.
Sau khi tắm rửa rũ bỏ mệt mỏi, Liễu Ngộ ngồi lại trên giường để bắt đầu chữa thương. Chóp mũi chàng vẫn còn vương vấn mùi hương Hợp Hoan dịu nhẹ. Thứ hương quyến rũ ấy hòa quyện với mùi đàn hương thanh khiết, tạo nên một mùi hương hoàn toàn mới, lạ lẫm mà lại cuốn hút vô ngần.
Thời gian thấm thoắt trôi, Liễu Ngộ dành trọn tâm sức để tĩnh dưỡng, còn Hành Ngọc thì thường xuyên lui tới Tàng Kinh Các tra cứu về tà ma. Cách vài ngày, nàng lại tới thăm chàng.
Một tháng trôi qua, thương thế của Liễu Ngộ đã hồi phục phần lớn, linh lực cũng đã lưu thông trở lại. Chiều tối hôm đó, Liễu Ngộ tìm đến khi Hành Ngọc đang ngồi trên chiếc xích đu trong sân, chiếc xích đu này là do chính tay Liễu Niệm làm tặng.
“Thương thế đã ổn cả rồi chứ?” Hành Ngọc hỏi.
Liễu Ngộ gật đầu: “Ngày mai chúng ta sẽ rời tông môn, xuất phát đến Hoa Thành.”
Nàng mỉm cười đồng ý. Thực chất, linh lực trong người nàng đã sớm đạt ngưỡng đột phá Kết Đan, nhưng nàng cố ý kìm nén suốt thời gian qua, đợi đến khi tới Hoa Thành mới thực hiện.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 83](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)