Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 82
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 82

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

4056 từ · 18 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 82

“Tới nơi rồi, chúng ta vào thôi.” Liễu Niệm chỉ tay về phía ngôi Phật điện cách đó không xa, định bụng dẫn Hành Ngọc bước vào trong.

Hành Ngọc nhìn theo hướng tay cậu. Ngôi điện này khoác lên mình một màu đen huyền bí, bốn góc đặt bốn lư hương khổng lồ, khói trầm nghi ngút chẳng dứt. Đáng lẽ nơi cửa Phật phải thanh tịnh, u nhã, nhưng ngôi điện này lại tỏa ra một luồng khí tức tà ác đến gai người, khiến người khác khó mà an lòng.

Đến cả nàng còn thấy khó chịu, huống chi là một tiểu hòa thượng có căn cơ Phật pháp như Liễu Niệm. Hành Ngọc đưa tay giữ vai cậu, ngăn lại: “Không sao đâu, đệ cứ đứng ngoài này đợi ta, ta tự vào được.”

“…” Liễu Niệm chần chừ. Cậu vốn dĩ cũng e dè nơi này, đôi môi mấp máy như đang đấu tranh tư tưởng xem có nên “liều mình” bồi quân tử hay không.

“Ta vào đây.” Hành Ngọc không đợi cậu kịp lên tiếng, xoa xoa cái đầu trọc lốc của cậu rồi lướt qua, tiến thẳng về phía trước.

Cửa điện mở toang, Hành Ngọc bước qua bậu cửa cao vút. Không gian bên trong bỗng chốc rộng thênh thang, bốn bề dày đặc hương hỏa. Làn khói trắng bao phủ khắp điện thờ không hề mang lại cảm giác thần thánh, ngược lại chỉ khiến người ta thêm phần áp lực, ngột ngạt.

Trước khi tới đây, Hành Ngọc đã tìm hiểu kỹ lai lịch nơi này. Ngôi điện quỷ dị này vốn là nơi lưu giữ những bức bích họa ghi lại cuộc chiến khốc liệt giữa tu sĩ và tà ma từ vạn năm trước. Thuở ấy, vô số đại năng Phật môn đã ngã xuống, đến xương cốt cũng bị tà ma nuốt chửng, chỉ còn sót lại những sợi ý thức không cam lòng. Đại Đạo của Phật gia cũng vì thế mà u ám suốt hơn một ngàn năm ròng rã.

Sau này, khi nhân tộc giành chiến thắng, Vô Định Tông đã xây dựng ngôi điện này để ghi nhớ chiến tích và tưởng niệm sự hy sinh của các tiền nhân. Khi điện vừa thành, những ý thức bất khuất kia đã bị dẫn dụ trở về, bám trụ vào các bức bích họa. Nhưng vì đã vất vưởng quá lâu nơi lãnh địa tà ma, chúng đã nhuốm phải tà khí nồng nặc. Đó là lý do vì sao nơi đây vừa thần thánh trang nghiêm, lại vừa khiến người ta thấy rợn tóc gáy.

Hành Ngọc khẽ day huyệt thái dương, cố nén sự khó chịu, bắt đầu quan sát từ bức bích họa đầu tiên bên trái. Xem được hơn mười bức, khi nàng định bước sang bức tiếp theo, đột nhiên một luồng kim quang nhạt từ bích họa vụt sáng, đâm thẳng vào mắt nàng.

Ngay lập tức, luồng tà khí vốn đang ngủ yên trong cơ thể nàng bỗng chốc trỗi dậy, rục rịch muốn bùng phát. Hành Ngọc biến sắc, vội vã quay người chạy khỏi Phật điện.

Liễu Niệm đang mải mê hút mật hoa ngoài sân, nghe tiếng chạy vội phía sau liền ngơ ngác quay lại: “Có chuyện gì vậy?”

Hành Ngọc xua tay: “Không có gì, chúng ta về thôi.”

“Lạc chủ xem xong hết bích họa rồi sao?”

Vốn dĩ Liễu Niệm định đưa nàng về Khúc Dương phong, nhưng dọc đường Hành Ngọc nói muốn tìm hiểu nguồn gốc tà khí nên cậu mới dẫn nàng qua đây tham quan cho tiện đường.

“Vẫn chưa, nhưng tạm thời không xem nữa.” Hành Ngọc không giải thích thêm. Việc nàng bị tà khí xâm nhập không nên để quá nhiều người biết. Dù chỉ là thể xác bị ăn mòn chứ không phải thần hồn, nhưng chẳng ai biết được những kẻ cực đoan ngoài kia sẽ nghĩ gì. Liệu họ có coi nàng là mầm họa mà “không phải tộc ta, tất sẽ diệt vong” hay không?

Dù Liễu Niệm không hiểu đầu đuôi nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy được, khi nào Lạc chủ có hứng thú, đệ lại dẫn Lạc chủ tới.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tại Giới Luật Đường

Giới Luật Đường nằm ở rìa ngoài cùng của Vô Định Tông, ẩn mình giữa rừng cây bồ đề xanh mướt, chỉ để lộ những mái hiên cao vút. Nơi này tách biệt hẳn với khu đệ tử sinh hoạt nên bình thường vô cùng tĩnh mịch.

Liễu Ngộ cầm một cành liễu dài vừa được sư đệ tặng, vừa đi vừa cúi đầu thong thả đan thành một vòng hoa. Chàng băng qua rừng bồ đề, dẫm lên con đường lát đá cuội dẫn tới trước sảnh đường.

Dãy kiến trúc này chỉ rộng chừng trăm trượng, ngói đen tường trắng đầy vẻ uy nghiêm, đối lập hoàn toàn với vẻ tiên khí huyền ảo của Vô Định Tông. Trên cao, tấm biển khắc hai chữ “Giới Luật” vàng óng. Từng nét chữ đều ẩn chứa Phật quang, uy nghiêm đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Trấn giữ cửa điện là hai vị tăng nhân tay cầm côn bổng, gương mặt hung tợn, dù thấy Liễu Ngộ đến cũng không hề liếc mắt lấy một cái. Liễu Ngộ chắp tay hành lễ, lúc này mới bước qua bậu cửa vào trong.

Đây là lần đầu tiên Liễu Ngộ đến Giới Luật Viện. Chàng đứng giữa sân vắng, thoáng chút do dự. Mãi đến khi thấy một cánh cửa bên góc mở rộng, chàng mới định thần bước tới.

Bên trong, thủ tọa Giới Luật Viện và chưởng giáo Viên Thương đang đứng trước tượng Phật hạ thấp giọng trò chuyện. Nghe tiếng bước chân, Viên Thương – người đang bịt mắt bằng dải lụa trắng – khẽ nghiêng đầu ‘nhìn’ về phía cửa: “Đã về rồi sao? Chuyến đi này thuận lợi chứ?”

Liễu Ngộ đứng định thân, chắp tay đáp: “Bạch sư phụ, mọi chuyện đều thuận lợi.” Sau đó chàng quay sang chào thủ tọa Giới Luật Viện.

Vị thủ tọa này tu theo Sát Lục Đạo. Thân hình ông không cao lớn, thậm chí còn khô gầy, gò má hóp sâu như một ông lão gần đất xa trời. Thế nhưng, bao quanh ông là một luồng sát khí đặc quánh khiến người khác phải rùng mình. Ông lặng lẽ nhìn Liễu Ngộ, vô thức phóng ra uy áp của tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đè nặng lên vai chàng.

Viên Thương khẽ mỉm cười, phất tay áo một cái. Một luồng khí thâm sâu như biển cả lập tức hóa giải áp lực kia. Ông như không hề nhận ra thái độ bất mãn của thủ tọa, nghiêng đầu hỏi Liễu Ngộ: “Vừa về tông môn sao không nghỉ ngơi một chút?”

Vốn dĩ Viên Thương đợi đệ tử ở viện của mình, nhưng giữa đường nhận được tin báo chàng muốn gặp ở Giới Luật Viện nên ông mới lật đật chạy qua đây.

Liễu Ngộ rũ mắt: “Đệ tử đã phạm vào giới luật. Khi ở bên ngoài không tiện chịu phạt, nay đã về tông môn, dĩ nhiên không thể trì hoãn thêm nữa.”

Viên Thương thản nhiên ‘ồ’ một tiếng: “Là vì Lạc tiểu hữu kia sao? Con đang độ tình kiếp, phạm chút giới luật cũng là lẽ thường tình. Nếu là vì tiếp xúc thân mật quá mức, thì đó cũng là vì tà khí trên người nàng ấy bộc phát, sự tình đều có nguyên do cả…”

“Viên Thương sư huynh!” Thủ tọa Giới Luật Viện cau mày thật chặt, không thể không lên tiếng ngắt lời: “Huynh quá bao che cho đệ tử của mình rồi.”

Viên Thương chỉ mỉm cười: “Đệ làm sư thúc không xót, thì ta làm sư phụ cũng chẳng thể ngồi yên nhìn đệ tử chịu khổ.”

Thủ tọa Giới Luật Viện không muốn dây dưa thêm với Viên Thương, liền trực tiếp lướt qua ông, nhìn thẳng vào Liễu Ngộ.

“Sư phụ.” Liễu Ngộ vẫn giữ vẻ bình thản: “Đệ tử nguyện ý tiếp nhận mọi sự khiển trách.”

Viên Thương bất đắc dĩ lắc đầu: “Lúc nào con cũng bướng bỉnh như vậy, chuyện gì đã quyết thì đến cả ta cũng chẳng xoay chuyển nổi.” Rốt cuộc đây là Giới Luật Viện, nơi vốn độc lập hoàn toàn, không chịu sự quản lý của Chưởng giáo như ông. Viên Thương thở dài, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía vị thủ tọa bên cạnh.

“Quỳ xuống.” Thủ tọa Giới Luật Viện thần sắc không đổi, chung quy vẫn nể mặt Viên Thương vài phần mà nói thêm: “Thân phận của con ở tông môn vốn đặc biệt, mỗi lời nói cử động đều phải là tấm gương cho Phật môn. Vì vậy, hình phạt hôm nay bần tăng sẽ không cho phép các đệ tử khác tới xem.”

Liễu Ngộ nhìn về phía pho tượng Phật vàng óng ánh trang nghiêm, chàng chỉnh lại tăng bào, thành kính quỳ xuống, sống lưng thẳng tắp, hai tay chắp trước ngực.

Thủ tọa Giới Luật Viện chắp tay sau lưng, chậm rãi rảo bước ra phía sau chàng: “Con là Phật tử của Vô Định Tông, hẳn phải biết rõ phạm vào giới luật nào sẽ chịu hình phạt nấy. Ta không hỏi con đã phạm điều gì, chuyện đó cứ tự mình bộc bạch với Phật Tổ. Ta chỉ hỏi, con thấy mình nên chịu mức hình phạt nào?”

Liễu Ngộ cúi đầu, cung kính đáp: “Bạch Thủ tọa, đệ tử sớm đã nghe danh Tam đại hình phạt của Giới Luật Viện: Côn bổng gia thân (1), Thần tiên lạc cốt (2), Kim quang khắc thần (3). Ba loại hình phạt này một khi thi triển, từ thân xác đến xương tủy, rồi tới cả thần hồn đều phải chịu thống khổ tột cùng, hơn nữa còn không thể dùng linh lực để hóa giải.”

(1) Côn bổng gia thân: Hình phạt đánh đòn bằng gậy, đau đớn đến thấu da thịt.

(2) Thần tiên lạc cốt: Hình phạt làm rụng rời xương cốt, khiến người chịu đòn đau đớn như bị nghiền nát từng đoạn xương.

(3 Kim quang khắc thần: Hình phạt tàn khốc nhất, dùng kim quang tra tấn trực tiếp vào linh hồn.

“Tuy hiện giờ đệ tự chưa phạm giới đến mức nghiêm trọng như vậy, nhưng tà khí trong người Lạc chủ cứ cách một thời gian lại bùng phát. Đệ tử không biết mình sẽ còn phạm thêm bao nhiêu điều giới luật nữa, vì thế muốn gánh chịu hình phạt trước. Có như vậy, đệ tử mới có thể thản nhiên mà giúp nàng thanh tẩy tà khí.”

Giọng chàng không lớn, nhưng khiến không khí trong phòng đình trệ trong phút chốc.

Bên ngoài, một chú chim sẻ nhỏ đang nhảy nhót trên lùm cây. Đột nhiên, tiếng côn bổng xé gió vang lên tàn khốc, tiếp đó là tiếng va chạm khô khốc khi gậy nện mạnh vào da thịt. Chú chim nhỏ bị âm thanh ấy làm cho kinh hãi, vội vã bay vút lên nhưng lại chẳng may vướng vào những cành gai tua tủa. Nó rơi rụng vào giữa bụi gai, cành lá sắc nhọn rạch nát thân hình bé nhỏ. Khi rơi xuống đất, một bên cánh đã gãy lìa, bộ lông xinh đẹp nhuốm đầy những vệt máu tươi li ti.

Nó nằm đó, bị lá khô che lấp phân nửa, chỉ biết phát ra tiếng kêu “chiêm chiếp” yếu ớt. Đôi mắt linh hoạt giờ đây ngập tràn bi thương. Vì sợ nơi này khuất nẻo không ai thấy, chú chim nhỏ dùng đôi cánh và móng vuốt cào bới mặt đất một cách tuyệt vọng. Hành động ấy càng khiến máu chảy nhanh hơn, kéo lê một vệt dài trên đám lá khô.

Trong căn phòng, tiếng rên rỉ nhẫn nhịn đầy thống khổ vang lên, hòa lẫn vào tiếng kêu cứu thảm thiết của chú chim nhỏ. Tiếng rên ấy kéo dài mãi, như một lời xót thương âm thầm cho kiếp nhân sinh.

Cho đến khi chú chim nhỏ không còn sức chống chọi, ánh sáng trên bộ lông dần mờ đục, máu thấm đỏ cả một vũng đất, thì trong sân vắng đột nhiên vang lên tiếng bước chân loạng choạng.

“Sư huynh… sao huynh lại phải chịu hình phạt nặng nề đến thế này…” Giọng người nói nghẹn ngào, run rẩy không dám tin vào mắt mình.

“Sư huynh, huynh đi chậm một chút.”

Người được gọi là “sư huynh” cực lực bình ổn khí huyết đang cuộn trào, gượng gạo nặn ra một nụ cười: “Không sao đâu, nghỉ ngơi vài ngày là ổn thôi.” Giọng nói của chàng bấy giờ đã khàn đặc hoàn toàn.

“Chúng ta mau về nghỉ ngơi đi.”

“Khoan đã, đằng kia có phải là một chú chim sẻ đang nằm không?”

“A, để đệ qua xem thử.”

“Không cần đâu, để ta tự qua.”

Liễu Ngộ bước những bước khập khiễng tới bên bụi cây, chậm rãi ngồi xuống, dùng đôi tay run rẩy nâng chú chim nhỏ lên. Chàng vuốt ve bộ lông của nó, giọng nói khàn khàn nhưng dịu dàng như một làn gió ấm: “Đừng sợ, sẽ nhanh hết đau thôi.”

Một giọt nước rơi xuống đầu chú chim, thấm sâu vào lớp lông. Bộ lông vàng xinh đẹp của nó giờ đây bẩn thỉu nhếch nhác, máu và bùn hòa lẫn vào nhau. Khi giọt nước ấy rơi xuống, nó cũng chẳng phân biệt được đó là máu hay là mồ hôi của nam nhân này, chỉ biết khẽ kêu lên hai tiếng yếu ớt như muốn bày tỏ lòng cảm kích.

Sắp xếp xong chỗ ở tại Khúc Dương phong thì trời cũng đã tối hẳn. Hành Ngọc vốn muốn đi tìm Liễu Ngộ, nhưng nhớ lời chàng nói có việc cần xử lý nên nàng tạm nén ý định đó lại. Dù sao tà khí trong người chỉ mới hơi rục rịch, chắc còn lâu mới bùng phát. Chàng là Phật tử, rời tông môn lâu như vậy, về đến nơi chắc chắn phải có nhiều việc riêng cần giải quyết.

Hành Ngọc ôm gối ngồi thu người trên ghế, thẫn thờ. Không hiểu sao cứ nghĩ đến Liễu Ngộ là nàng lại thấy bồn chồn không yên.

“Không đi tìm thì mình gửi truyền âm phù chắc là được nhỉ.”

Gửi xong một tờ truyền âm phù, nàng thở dài rồi đi tắm. Đến khi tắm xong, tóc cũng đã khô hẳn mà vẫn chưa thấy hồi âm từ phía chàng. Sự chờ đợi khiến lòng nàng dâng lên nỗi bực bội, quyển sách cổ trước mặt chẳng tài nào đọc nổi một chữ. Một lúc lâu sau, Hành Ngọc ảo não ôm lấy trán. Nàng nhận ra cảm xúc của mình ngày càng bị người nọ xoay vần mạnh mẽ.

Bước xuống khỏi ghế, nàng đốt một nén hương an thần. Nhờ hương thơm dịu nhẹ, nàng nằm xuống giường và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nhưng giấc ngủ chẳng hề yên ổn, nàng cứ thế vô thức rơi vào một cơn ác mộng.

Trong cơn mơ, tà khí đen đặc bủa vây bốn phía như những lưỡi dao sắc lạnh, không ngừng đâm xuyên qua người nàng. Cảm giác đau đớn như bị xé toạc ấy chẳng khác nào bị thiên đao vạn quả. Không chịu nổi nữa, Hành Ngọc bỗng choàng tỉnh, bật dậy khỏi giường.

Nàng thở dốc từng hồi, bàn tay trái nắm chặt cổ tay phải, đợi đến khi cảm giác thực tại truyền về, nàng mới thoát khỏi cơn lạnh lẽo bám riết lấy cơ thể. Ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ khiến Hành Ngọc nhận ra mặt trời đã lên cao. Bị bóng đè bủa vây, nàng đã ngủ mê mệt suốt tám canh giờ.

Hất chăn ra, Hành Ngọc đi chân trần trên sàn nhà lạnh ngắt. Nàng cầm ấm trà, ngửa cổ uống cạn những giọt nước nguội ngắt còn sót lại. Đợi lòng dạ bình tâm trở lại, nàng mới bắt đầu sửa soạn y phục.

“Lạc chủ, Lạc chủ, người đâu rồi ạ?” Từ xa, tiếng gọi của tiểu hòa thượng Liễu Niệm vọng lại, theo sau là tiếng đập cửa liên hồi.

Hành Ngọc thắt lại đai lưng, vuốt thẳng những nếp nhăn trên ống tay áo rồi ra mở cửa. Thấy bộ mặt rầu rĩ của cậu, nàng ngạc nhiên: “Có chuyện gì thế?”

“Đệ… đệ lỡ tay làm cháy mấy lá bùa sư huynh vẽ cho Lạc chủ rồi. Đã vậy mấy lá bùa đó còn bị cuốn kinh Phật chính tay sư huynh chép đè lên, lúc rơi vào chậu than là cháy sạch cả một lượt…” Liễu Niệm mếu máo như sắp khóc đến nơi. Cậu thật sự không cố ý, ai ngờ tai nạn lại ập đến như vậy. Tuy tính tình sư huynh hiền hậu, nhưng phạm lỗi lớn thế này, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Giữa việc tự mình đi nhận lỗi và kéo Hành Ngọc đi cùng để cầu tình, Liễu Niệm đã chọn cách thứ hai.

Hành Ngọc: “…”

Nàng biết những lá bùa đó đều do Liễu Ngộ gượng dậy sau cơn mệt mỏi để vẽ. Nhưng giờ đã cháy rồi, có trách mắng cũng chẳng ích gì. Nhìn gương mặt nhăn nhó của Liễu Niệm, nàng bất đắc dĩ bảo: “Được rồi, ta sẽ xin giúp đệ.”

“Cảm ơn Lạc chủ! Vậy chúng ta đi ngay thôi!” Mắt Liễu Niệm sáng rực lên.

“Chẳng phải sư huynh đệ đang bận việc sao?”

Liễu Niệm đáp: “Chắc là không đâu, tối qua đệ về phòng vẫn thấy Hạc sư huynh vào sân đưa nước ấm cho huynh ấy, sáng nay đi học sớm vẫn thấy thế.” Cậu gãi đầu: “Hạc sư huynh cứ ra ra vào vào suốt, chắc sư huynh không phải đang bế quan tu luyện đâu, chúng ta vào xin lỗi chắc không phiền gì đâu nhỉ.”

Vậy tại sao chàng ấy không trả lời tin của mình? Hành Ngọc cảm thấy kỳ lạ. Nàng cũng rất muốn gặp chàng, cơn ác mộng vừa rồi như điềm báo rằng đợt tà khí tiếp theo đã cận kề.

“Vậy thì đi thôi.”

Vô Định Tông dùng chim hạc làm phương tiện đi lại. Đến nơi, Liễu Niệm dẫn Hành Ngọc đi về hướng đông. Đi chừng vài trăm mét, một ngôi nhà vắng vẻ với tường ngoài phủ đầy dây leo xanh mướt hiện ra trước mắt.

Liễu Niệm lấy hết can đảm, chạy nhanh lên gõ cửa: “Sư huynh.”

Bên trong có tiếng động như người đang ngồi dậy, sau đó mới vang lên một giọng nói khàn khàn: “Liễu Niệm đó sao?”

Giọng nói ấy khàn đặc, nghe như người vừa tỉnh giấc sau một giấc mộng dài, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

“Sư huynh, là đệ đây.”

“Vào đi.”

Được phép, Liễu Niệm đẩy cửa ra, ra hiệu cho Hành Ngọc vào trước. Vừa bước chân vào, nàng đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc đến mức kích thích cả dây thần kinh. Vì cửa sổ đóng kín không thông gió, mùi thuốc cứ thế quẩn quanh trong phòng không tan.

Liễu Ngộ bị thương sao? Trong khoảnh khắc ấy, Hành Ngọc dường như nhận ra điều gì đó.

Trước khi Liễu Niệm kịp bước vào, Hành Ngọc đã nhanh tay đóng sầm cửa lại, bỏ mặc tiểu hòa thượng ngơ ngác đứng ngoài. Nàng nói vọng qua cánh cửa: “Đệ về trước đi, chuyện của đệ ta sẽ nói với sư huynh sau.”

Nói đoạn, nàng thản nhiên bước về phía giường của Liễu Ngộ. Thấy nàng xuất hiện đột ngột, Liễu Ngộ có chút trở tay không kịp. Đôi tay chàng giấu trong chăn khẽ nắm lại, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản như mọi khi.

Sắp đi tới bên chàng, Hành Ngọc lại rẽ ngang sang chiếc bàn bên cạnh: “Muốn ăn quýt không?” Nàng lấy một quả từ giỏ ra.

Liễu Ngộ bị nàng xoay cho một hồi, đành khẽ cười: “Được.”

Rõ ràng có chiếc ghế đặt ngay cạnh giường, nhưng Hành Ngọc chẳng thèm để tâm. Khi định ngồi xuống, thấy chiếc ghế cản đường, nàng thẳng chân đá văng nó sang một bên, rồi tháo giày, ngồi trực tiếp lên mép giường của chàng.

Nàng không hỏi câu nào, chỉ cúi đầu bóc quýt. Móng tay vừa cắt ngắn nên bóc hơi khó, loay hoay mãi mới xong. Mùi tinh dầu quýt chua thanh lan tỏa trong không khí. Liễu Ngộ không biết nàng đang nghĩ gì, ánh mắt chàng dán chặt vào khuôn mặt nàng, rồi chuyển xuống đôi bàn tay đang bóc quýt, khóe môi khẽ động đậy.

“Thử xem có chua không?” Chẳng để chàng kịp lên tiếng, một múi quýt đã đưa sát môi.

Liễu Ngộ vốn định tự cầm lấy, nhưng thấy nàng cứ lẳng lặng không nói năng gì, chẳng rõ có đang giận hay không, chàng đành ngoan ngoãn há miệng nuốt lấy múi quýt ấy.

“Chua thật, lại còn chát nữa.” Chàng khẽ lầm bầm. Đúng hơn không phải là phàn nàn, mà là đang hạ giọng dỗ dành nàng.

Hành Ngọc ngước mắt nhìn, lại đưa thêm một múi: “Huynh bảo không được lãng phí mà.” Nàng cũng không nhịn được mà càu nhàu: “Giọng thì khàn thế kia, ai thèm nghe huynh phàn nàn chứ.”

Liễu Ngộ cười khổ, đành tiếp tục há miệng nhai rồi nuốt xuống. Chàng nhìn nàng, đợi múi tiếp theo. Nhưng lần này, Hành Ngọc lại bẻ lấy một múi bỏ vào miệng mình, vừa nhăn mặt vừa cố nuốt trôi: “Ai mang cái đống quýt này cho huynh thế, không biết chọn quả chín sao?”

Quýt này căn bản là còn xanh mà!

“Đừng ăn nữa.” Liễu Ngộ định đưa tay xoa đầu nàng, nhưng vết thương do roi tiên ở xương bả vai khiến chàng không thể nhấc tay lên được. Sợ nàng nhận ra vết thương nghiêm trọng, chàng đành cất tiếng ngăn cản: “Để lát nữa mang đi cho chim ăn, cũng không tính là lãng phí.”

Hành Ngọc nhanh chóng ném nửa quả quýt còn lại lên bàn. Nàng lấy khăn tay ra, đưa tới trước mặt chàng: “Lau tay cho ta.” Nàng chìa bàn tay phải đã dính bẩn sát mắt chàng.

Thấy chàng thoáng chần chừ, nàng hỏi ngay: “Có phải bị thương nặng đến mức tay cũng không nhấc lên nổi không?”

Liễu Ngộ đành cười khổ. Nàng lúc nào cũng nhạy bén như vậy.

Hành Ngọc nhanh tay lau sạch tay mình, ném thẳng chiếc khăn xuống đất. Nàng đổ người về phía trước, thu hẹp khoảng cách với Liễu Ngộ. Càng lúc càng gần, cho đến khi sát sàn sạt, nàng đột ngột dùng sức hất tung chiếc chăn mỏng trên người chàng. Bàn tay ấy thuận thế túm lấy vạt áo lót của chàng: “Cái áo này chỉ là vải thường, ta dùng linh lực một cái là rách nát ngay đấy. Hoặc là huynh ngoan ngoãn kể lại chuyện gì đã xảy ra, có phải hôm qua đã đi chịu phạt ở Giới Luật Đường không, hoặc là để ta tự lột ra xem.”

Hương thơm nhẹ nhàng của Hợp Hoan quyện cùng mùi gỗ trầm tạo nên một thứ mùi hương mê hoặc, khiến người ta choáng váng.

Liễu Ngộ: “… Chỉ bị thương nhẹ thôi.”

Hành Ngọc dùng lực, chiếc áo trên người chàng bị linh lực làm rách một mảng lớn, lộ ra vòm ngực rộng. Liễu Ngộ theo bản năng đưa tay che lại, dù biết điều đó là vô ích: “… Lạc chủ.”

Hành Ngọc rũ mắt nhìn xuống, ánh mắt rực cháy mang theo chút thưởng thức và khiêu khích: “Để ta kiểm tra xem huynh đang nói thật hay nói dối.”