Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 81
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 81

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2519 từ · 11 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 81

Màn đêm dần tan biến, chỉ còn sót lại vài ngôi sao le lói treo nơi cuối trời. Phía xa, biển mây đã bắt đầu nhuộm một màu đỏ rực như thiêu như đốt.

Hành Ngọc bị ánh sáng rạng rỡ ấy chiếu đến mức phải nheo mắt lại.

Liễu Duyên dõi theo ánh mắt nàng, tấm thân hơi ngả ra sau đầy vẻ tự tại: “Nếu Lạc chủ cần giúp đỡ gì về phương diện này, cứ việc tìm ta bất cứ lúc nào. Ta vẫn luôn thấy hứng thú với trận pháp này. Hơn nữa, nếu có thể nghiên cứu ra bản đơn giản hóa của Trắc ma trận, đó cũng là một công đức cực lớn.”

Hắn đưa ra một lý do hoàn hảo đến mức khiến Hành Ngọc chẳng thể thốt lời từ chối.

Nàng khẽ cười: “Được thôi.”

Hành Ngọc biểu hiện càng thản nhiên, Liễu Duyên lại càng cảm thấy có chút thất bại. Hắn dứt khoát nằm dài xuống boong tàu, tận hưởng bình minh rực rỡ đang dần hé lộ.

“Ta phải về phòng trước đây.” Hành Ngọc đột nhiên lên tiếng.

“Hửm? Không ngồi thêm chút nữa sao?”

Hành Ngọc cười lắc đầu: “Thôi không được đâu.”

Liễu Duyên đáp: “Được rồi, Lạc chủ về trước đi, ta nằm thêm lát nữa.”

Đợi đến khi tiếng bước chân của Hành Ngọc biến mất nơi cuối boong tàu, Liễu Duyên nhìn biển mây đang rực sáng dần, khóe môi khẽ nhếch lên như muốn nặn ra một nụ cười. Nhưng rồi hắn cảm thấy điệu cười gượng gạo ấy chắc chắn rất khó coi, nên lại từ từ buông thõng khóe môi, gương mặt lại trở về vẻ vô cảm.

Ở một đầu khác, Hành Ngọc trở về khoang thuyền, bắt đầu kiểm tra ngọc bài của mình.

Kể từ sau khi tham gia xong tỷ thí tâm cảnh, nàng vẫn chưa xem lại giá trị khuynh mộ của mình. Hiện tại tra cứu mới thấy, điểm số đã lặng lẽ tăng từ 23.000 lên đến 31.500. Với số điểm dồi dào này, cộng thêm viên Hợp Hoan Tử mà Liễu Ngộ tặng, có lẽ nàng không cần phải lo lắng về giá trị khuynh mộ cho đến tận khi bước vào Kết Đan hậu kỳ.

Hành Ngọc lấy giấy bút mực từ nhẫn trữ vật ra, bày biện lên bàn.

Nàng chậm rãi mài mực, đề bút ghi lại những ý tưởng về Trắc ma trận vừa rồi. Viết ròng rã hơn nửa canh giờ, nàng mới gác bút, khẽ xoa cổ tay đang mỏi nhừ. Đợi mực khô hẳn, Hành Ngọc xếp gọn các trang giấy vào hộp ngọc, phất tay áo một cái, chiếc hộp liền được thu gọn vào nhẫn trữ vật.

Trong khi đó, trên mặt bàn của Liễu Ngộ lại bày la liệt những lá bùa trống. Góc bàn bên trái đặt một cuốn sách cổ màu đen.

Liễu Ngộ đi lại trong phòng, tà áo mang theo làn gió nhẹ khiến những lá bùa khẽ lung lay. Chàng nhanh chóng ngồi xuống trước bàn, cầm cuốn sách cổ lên, mở đúng trang đang đánh dấu và tiếp tục công việc của nửa tháng qua, ghi nhớ các phù văn trên đó.

Những phù văn này mang theo hơi thở khiến chàng vô cùng khó chịu, cộng thêm vết thương chưa lành, chỉ mới chăm chú nhìn mười lăm phút mà Liễu Ngộ đã cảm thấy mệt mỏi. Chàng dùng đầu ngón tay ấn nhẹ giữa mày, rũ mắt xuống để lấy lại tinh thần.

“Cộc cộc cộc.”

Tiếng gõ cửa ngắt quãng dòng suy nghĩ của chàng. Liễu Ngộ đứng dậy mở cửa. Khi thấy rõ người đứng bên ngoài, đôi lông mày chàng bất giác giãn ra đầy nhu hòa: “Tu luyện xong rồi sao?”

“Tạm thời xong một giai đoạn.” Hành Ngọc ôm hộp ngọc trong lòng, “Huynh có tiện không? Ta có chút việc tìm huynh.”

Liễu Ngộ lùi sang một bên nhường đường cho nàng vào phòng.

Đống lá bùa trên bàn lập tức thu hút sự chú ý của Hành Ngọc. Nàng ngồi xuống đối diện Liễu Ngộ, dùng ngón tay miết nhẹ lên lá bùa: “Huynh định học cách chế phù sao?”

Liễu Ngộ định rót nước cho nàng, nhưng nhìn quanh một lượt thấy trên bàn chỉ toàn bùa chú, chén bát đã bị chàng dọn sạch vào góc phòng nên đành thôi.

“Cũng có thể coi là vậy.” Liễu Ngộ nói, “Bần tăng muốn chế ra vài lá bùa có thể bình ổn sự bạo động của tà khí. Sau này khi tà khí trong người Lạc chủ bộc phát, có những lá bùa này sẽ giúp giảm bớt phần nào đau đớn.”

Hành Ngọc chớp mắt, hỏi khẽ: “Học cái này chắc khó lắm nhỉ?”

Liễu Ngộ giải thích: “Thực ra không hẳn là quá khó, chỉ là bần tăng không có nền tảng về chế phù nên lúc bắt đầu hơi vất vả chút thôi.”

Cái thực sự khó chính là sức mạnh ẩn chứa trong các phù văn này. Sức mạnh đó vốn áp chế Phật quang. Cái gọi là giảm bớt đau đớn thực chất chỉ là chuyển dời một phần thống khổ từ người chịu nạn sang người chế phù mà thôi.

Hành Ngọc vốn không rành về tà ma, nghe chàng giải thích vậy thì tin ngay: “Huynh vẫn còn đang bị thương, nhớ chú ý nghỉ ngơi đấy nhé.”

Liễu Ngộ khéo léo chuyển sang chuyện khác: “Lạc chủ tìm bần tăng có việc gì sao?”

“Ta muốn biết lần tới tà khí sẽ bộc phát vào lúc nào.”

Đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ lần bùng phát trước. Hành Ngọc không muốn trong lúc mình bế quan đột phá lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn; chỉ cần một chút sơ sẩy dẫn đến tẩu hỏa nhập ma thôi cũng đã vô cùng nguy hiểm.

Liễu Ngộ khẽ nhíu mày, gương mặt lộ rõ vẻ áy náy: “Bần tăng cũng không thể chắc chắn.” Nếu có thể xác định, lần trước chàng đã không để sự việc diễn ra mà không có sự chuẩn bị trước như vậy.

Hành Ngọc có chút thất vọng, nhưng khi nhận ra vẻ hối lỗi trên gương mặt đối phương, nàng khẽ dùng đầu ngón tay vê lấy lọn tóc rủ xuống, cười nhẹ: “Vậy huynh phải luôn ở bên cạnh ta đấy nhé. Có cảm thấy hành tung của mình bị ta hạn chế quá không?”

Liễu Ngộ bật cười, lắc đầu. Kể từ khi quen biết đến nay, chẳng phải chàng vẫn luôn ở bên cạnh nàng đó sao?

“Không nói chuyện này nữa.” Hành Ngọc trao hộp ngọc cho Liễu Ngộ, “Đây là quà đáp lễ Vũ Mị gửi huynh.”

Nghe đến cái tên “Vũ Mị” và “quà đáp lễ”, Liễu Ngộ lập tức hiểu ngay ngọn ngành. Chàng mở hộp ngọc ra, viên xá lợi tử tròn trịa, màu trắng ngà nằm lặng yên bên trong.

Liễu Ngộ kinh ngạc: “Món quà này quá mức quý giá, bần tăng cũng chẳng giúp được gì nhiều cho Mị chủ.” Bởi lẽ các đại năng Phật tu thường xuất thân từ Vô Định Tông hoặc trụ trì các chùa lớn, khi gần hết thọ nguyên họ thường chọn tọa hóa ngay tại tông môn, rất ít khi xá lợi tử bị lưu lạc ra ngoài.

Hành Ngọc nói: “Không sao đâu, xá lợi tử chỉ có ích với người tu Phật thôi.”

Liễu Ngộ gật đầu: “Bần tăng có thể nương theo những mảnh vỡ về Phật đạo còn sót lại trên xá lợi tử để tu luyện, điều này sẽ giúp thương đạo mau lành hơn.” Đợi sau khi hấp thụ hết, chàng sẽ đưa viên xá lợi này vào tháp Xá Lợi để thờ phụng.

Hành Ngọc vỗ trán: “Biết thế này ta đã đưa cho huynh ngay khi vừa nhận được rồi.”

“Thực ra cũng không khác biệt là mấy.” Liễu Ngộ ôn tồn: “Viên xá lợi này của một vị tiền bối Kết Đan hậu kỳ, những hiểu biết về Phật đạo này đối với bần tăng chỉ mang tính tham khảo, có lẽ chỉ vài ngày là lĩnh hội xong, vết thương vẫn cần thời gian tĩnh dưỡng dài lâu.”

Hành Ngọc gật đầu: “Tóm lại là có ích là tốt rồi.” Nàng không nán lại lâu thêm, để không gian cho Liễu Ngộ chữa thương.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Bảy ngày sau, phi thuyền tiến vào vùng hoang mạc vô tận. Hành Ngọc đứng bên mạn thuyền, hơi cúi người nhìn xuống cánh rừng phía dưới. Những tán cây chưa nảy nở hết, thấp thoáng bóng người qua lại, đó là những tín đồ vượt vạn dặm xa xôi đến hành hương tại Vô Định Tông.

Mười lăm phút sau, phi thuyền hạ cánh an toàn. Hành Ngọc đi bên cạnh Liễu Ngộ, lúc chuẩn bị xuống thuyền, nàng bỗng dừng bước, hướng về phía Viên Tân đang đứng phía trước hành lễ: “Đa tạ tiền bối.”

Viên Tân thoáng ngỡ ngàng trước hành động đột ngột của nàng, rồi trên gương mặt có phần hung dữ ấy dần hiện ra một nụ cười: “Đi đi.”

Hành Ngọc lúc này mới theo chân Liễu Ngộ rời thuyền.

“Chỗ ở của Lạc chủ vẫn là nơi cũ.” Liễu Ngộ hỏi: “Bần tăng có việc phải rời đi trước, để Liễu Niệm dẫn Lạc chủ qua đó được chứ?”

Hành Ngọc đáp: “Không vấn đề gì, cũng chẳng phải lần đầu ta tới đây.”

Liễu Ngộ mỉm cười vì câu nói ấy. Nhưng dường như chợt nhớ ra điều gì, chàng thu lại nụ cười, dặn dò: “Nếu có việc gì gấp mà không kịp liên lạc với bần tăng, Lạc chủ có thể tìm Liễu Niệm giúp đỡ. Nếu Liễu Niệm không xử lý được, nàng có thể liên hệ với Liễu Duyên, địa vị của đệ ấy trong tông môn chắc chắn sẽ giúp được việc.”

Hành Ngọc ngước mắt nhìn chàng. Liễu Ngộ thấy đôi mắt hạnh của nàng chợt ánh lên niềm vui, tựa như bầu trời đêm bỗng nhiên được thắp sáng bởi ngàn sao. Nàng cố gắng nghiêm mặt lại, hỏi với vẻ vô cùng nghiêm túc, nhưng đôi mắt lại phản bội cảm xúc thật sự lúc này:

“Vậy nếu tà khí đột nhiên bùng phát thì sao? Huynh có chắc lúc đó tìm một Phật tử tu Hoan Hỉ Phật là có ích thật không? Ta nghe đại sư Viên Tân nói Phật đạo đại từ đại bi mới có tác dụng áp chế tà khí mạnh nhất mà.”

Liễu Ngộ không rõ mình đang cảm thấy thế nào. Chàng chỉ thấy lồng ngực mình hơi căng tức, những cảm xúc cứ thế trào dâng.

“Lời bần tăng vừa nói vẫn chưa hết.” Chàng theo bản năng đáp: “Nếu có việc gấp, nhất là chuyện tà khí bùng phát, bần tăng nhận được tin sẽ lập tức có mặt, Lạc chủ không cần phải sợ hãi.”

Hành Ngọc không kìm được nữa, nàng bật cười đến mức đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết.

Vừa lúc đó, tiểu hòa thượng Liễu Niệm hớt hải chạy đến: “Sư huynh, huynh tìm đệ có việc ạ?”

Câu nói “Ta không sợ hãi” của Hành Ngọc bị ngắt quãng. Nàng mỉm cười quay sang Liễu Niệm: “Làm phiền đệ đưa ta về Khúc Dương phong nghỉ ngơi được không?”

Liễu Niệm vội gật đầu: “Vậy Lạc chủ đi theo đệ.”

Liễu Ngộ đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng họ.

“Sư phụ tìm huynh có việc.” Liễu Duyên không biết đã xuất hiện cạnh chàng từ bao giờ.

Liễu Ngộ gật đầu tỏ ý đã biết, nhưng chưa vội rời đi. Chàng nhìn sang Liễu Duyên, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo ý khuyên nhủ: “Đệ không nên như thế.”

“Không nên cái gì? Ta đã làm gì sao?” Liễu Duyên nhếch môi, nụ cười vừa nhạt nhẽo vừa đầy vẻ khiêu khích.

“Hoan Hỉ Phật đạo tuy không ngăn cản Phật tử vướng bụi trần, nhưng lại cực kỳ kiêng kỵ việc Phật tử mang chấp niệm quá sâu. Đệ hiểu ta đang nói gì mà.”

“Sư huynh.” Liễu Duyên cười, lại gọi thêm một tiếng: “Liễu Ngộ sư huynh.”

“Lời khuyên này của huynh hơi cứng nhắc rồi, quả nhiên là huynh đã thất thố.” Giọng hắn bắt đầu mất bình tĩnh: “Ta không nên như thế, vậy còn huynh thì sao? Nếu huynh khiến nàng ấy lún sâu vào đoạn tình này, sau này khi huynh đạt tới vô thượng Phật pháp, tình cảm xưa cũ phai nhạt, huynh định để nàng ấy đối diện với tất cả ra sao? Ít nhất nếu nàng ấy yêu ta, ta có thể hứa cho nàng một tương lai. Còn sư huynh thì sao, huynh làm được không?”

Liễu Ngộ vô thức nhắm mắt lại, khi mở ra vẫn là vẻ bình thản như cũ: “Tâm tính đệ dao động quá lớn rồi.”

“Tâm tính huynh cũng chẳng kém đâu. Tham, sân, si, đủ loại cảm xúc ấy, mấy chục năm qua huynh đã từng nếm trải chưa? Vậy mà giờ đây, chỉ chưa đầy hai năm, sợ là huynh đã nếm đủ cả rồi.” Liễu Duyên đáp trả sắc lẹm. Tài hùng biện của hắn vốn chẳng kém cạnh gì Liễu Ngộ.

Liễu Ngộ nhìn hắn, chỉ dùng một câu nói duy nhất khiến Liễu Duyên phải lặng người, không còn ý định tranh cãi thêm. Chàng bình thản nhận xét: “Ít nhất, ta chưa từng nếm qua mùi vị của sự đố kỵ. Còn đệ lúc này, ngay trước mặt ta, đang phơi bày sự đố kỵ của chính mình.”

Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi sức lực trong người Liễu Duyên bị rút cạn. Hắn hơi ngửa người ra sau, hít một hơi thật sâu như để nối lại nhịp thở vừa đứt quãng.

Thật kỳ lạ. Hắn mới chỉ quen biết Lạc Hành Ngọc vài tháng ngắn ngủi, vậy mà sao lại có thể… đố kỵ đến mức này? Nhưng nghĩ lại, ngay cả vị sư huynh vốn trầm tĩnh của hắn đây, chẳng phải cũng bị người nọ xoay vần cảm xúc trong cùng một khoảng thời gian ngắn ngủi đó thôi sao?

“Cố gắng tĩnh tâm lại, chọn một ngày lành mà bế quan tu luyện đi. Đệ ở Trúc Cơ đỉnh phong đã lâu, Phật pháp cũng đã một thời gian không có đột phá.” Liễu Ngộ vỗ vai hắn, giọng điệu vô cùng ôn hòa.

Liễu Duyên đưa tay che đi một bên mặt, khóe môi ẩn sau bàn tay khẽ nở một nụ cười khổ.

“Ta đi đây. Huynh cũng mau đi gặp sư phụ đi, không biết người có việc gấp gì mà tìm huynh đấy.” Bỏ lại câu nói đó, Liễu Duyên gần như chạy trốn khỏi thực tại.