Hành Ngọc khoanh chân ngồi bên mép giường, lật xem chồng sách cổ đặt ở đầu giường. Những cuốn sách này đều là đồ nàng “tiện tay” mượn từ chỗ Du Vân.
Nàng lật mở có mục đích, tìm kiếm những sự tích liên quan đến Đông Sương Hàn. Dù thần nữ ấy là nhân vật từ vạn năm trước, nhưng vì là người khai sáng Hợp Hoan Tông nên môn phái vẫn lưu giữ không ít ghi chép về bà.
Hai canh giờ sau, Hành Ngọc khép lại cuốn sách cuối cùng.
Vạn năm trước, thần nữ Đông Sương Hàn diễm tuyệt Cửu Châu, chuyện bà si mê ánh sáng Phật môn đã truyền khắp cả đại lục Thương Lan. Bà năm lần bảy lượt theo đuổi nhưng trước sau vẫn không lọt được vào mắt vị Phật tử kia. Đến khi người ấy đạt đến cảnh giới vô thượng Phật pháp, Đông Sương Hàn chỉ trong một đêm đã bạc trắng mái đầu. Sau đó bà bế quan trăm năm, đến khi xuất quan đã chuyển từ Kiếm tu sang Mị tu, lấy Song tu chi đạo để cầu trường sinh, rồi sáng lập nên Hợp Hoan Tông bên vách đá Minh Nguyệt, một tay đưa tông môn đứng vào hàng ngũ năm đại tà tông.
Thời kỳ đỉnh cao, Hợp Hoan Tông thậm chí có thể sánh ngang với cả Vô Định Tông và Kiếm Tông. Đông Sương Hàn quả thực không hổ danh với bốn chữ kinh tài tuyệt diễm.
Thế nhưng, Hành Ngọc giờ đây đã xác định chắc nịch rằng, nàng và Đông Sương Hàn không phải cùng một loại người.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Pháp hội diễn ra đến lúc này đã dần đi đến hồi kết, chỉ còn duy nhất phần Đấu đan là chưa tổ chức.
Hành Ngọc thong thả bóc một quả quýt, lột xong liền nhìn Liễu Ngộ một cái, chia cho chàng một nửa. Quả quýt có chút chua, nàng nhăn mặt nuốt xuống, rồi đưa nốt nửa còn lại cho Liễu Ngộ với vẻ mặt đầy đau khổ.
Liễu Ngộ đón lấy, đưa cho nàng chiếc khăn tay để lau tay, còn mình thì bẻ từng múi cho vào miệng. Có vẻ như chàng chẳng thấy chua chút nào, sắc mặt bình thản đến mức Hành Ngọc phải hoài nghi không biết vị giác của người này có vấn đề gì không.
“Chua không?” Hành Ngọc hỏi.
“Không nên lãng phí.”
“Ồ.” Vậy là vẫn thấy chua rồi.
Hành Ngọc chăm chú dùng khăn lau từng ngón tay, thuận miệng hỏi: “Trận Đấu đan này, huynh có muốn bỏ quyền luôn không?”
Thực ra phần thi này không quá phức tạp, chủ yếu là luyện chế và phân biệt đan dược. Nhưng dù không khó thì vẫn đòi hỏi phải vận dụng linh lực để luyện đan.
Liễu Ngộ nuốt xuống múi quýt cuối cùng, gật đầu: “Được.”
Đạo thương của chàng vốn dĩ đã sắp lành, nhưng trận chiến cưỡng ép thúc giục đạo lực hôm ấy đã làm vết thương trầm trọng thêm. Dù đã tĩnh dưỡng vài ngày, nhưng sắc mặt chàng vẫn còn tái nhợt. Liễu Ngộ vốn không mặn mà với thắng thua, nên việc từ bỏ một trận đấu chẳng khiến chàng thấy tiếc nuối hay bận lòng.
Điều mà Liễu Ngộ thực sự để tâm lúc này lại là một chuyện khác.
Hôm nay trời nắng đẹp lạ thường. Ánh mặt trời rực rỡ len qua cửa sổ, bị chậu Quân Tử Lan chắn lại một phần, đổ xuống mặt bàn những bóng râm loang lổ. Một bàn tay của Hành Ngọc đang đặt ngay vùng bóng râm ấy, khiến chiếc lắc tay gắn lục lạc trên cổ tay nàng trở nên lấp lánh lạ thường.
Liễu Ngộ vô thức bị tia sáng ấy thu hút, chàng hờ hững như thể vô tình buông lời: “Bảy ngày nữa chúng ta sẽ khởi hành rời Kiếm Tông. Bần tăng có một số việc cần về tông môn xin chỉ thị của sư phụ. Lạc chủ… nàng có muốn cùng bần tăng đi một chuyến không?”
Giọng chàng vẫn điềm đạm như thường, nhưng Hành Ngọc lại nghe ra ý tứ thử lòng trong đó. Không nghi ngờ gì nữa, việc Liễu Ngộ về tông môn chắc chắn có liên quan đến chuyện tà khí đang xâm nhập cơ thể nàng.
Hành Ngọc mỉm cười, khẳng định chắc nịch: “Được chứ.”
Trong mắt Liễu Ngộ chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, ngay sau đó là một luồng sáng ngập tràn niềm vui sướng. Ánh nắng bao phủ lên góc nghiêng của chàng, khiến đôi mắt thâm sâu vốn có màu sắc nhạt đi, làm cho niềm vui kia hiện lên rõ mồn một.
Hành Ngọc thoáng giật mình trước cảm xúc bộc phát đột ngột ấy. Sự vui mừng chân thành và lộ liễu đến thế khiến nàng theo bản năng bưng chén trà lên nhấp một ngụm nước ấm để che giấu sự bối rối.
Có phá lệ đi Vô Định Tông một chuyến thì đã sao? Điều đó cũng chẳng thay đổi được gì.
Năm ngày sau.
Tất cả các hạng mục thi đấu trong Pháp hội đều đã kết thúc tốt đẹp. Hành Ngọc đứng đầu bảng thi đấu lôi đài, hạng nhất về tâm cảnh và đấu trận, xếp vị trí thứ hai trên bảng tổng tích phân của Trúc Cơ kỳ.
Người đứng trên nàng là Du Hạ. Hắn tham gia tổng cộng sáu hạng mục, dù thành tích từng phần không chói sáng bằng Hành Ngọc nhưng tổng điểm tích lũy lại cao hơn một bậc. Trong top 10 còn có một đệ tử khác của Hợp Hoan Tông là Trì Vãn, Vũ Mị cũng có thứ hạng khá tốt ở vị trí 36.
Đêm Pháp hội kết thúc, Du Vân lập tức dẫn các đệ tử khởi hành về Hợp Hoan Tông. Hành Ngọc lúc này cũng bước ra tiễn.
Du Vân đứng trên boong phi thuyền, tà áo đen lộng gió. Những gì cần dặn ông cũng đã nói gần hết, chỉ trao cho Hành Ngọc một chiếc nhẫn trữ vật: “Sau khi lên Kết Đan, cấp bậc đan dược con cần sẽ cao hơn. Trong nhẫn này đều là các loại đan dược cần thiết, coi như sư phụ tặng quà chúc mừng con thăng cấp trước.”
“Đa tạ sư phụ.” Hành Ngọc mỉm cười nhận lấy, “Người về tông môn cũng hãy cẩn thận mọi bề, giữ an toàn cho bản thân là trên hết, rồi hãy tính đến những việc khác.”
Nàng nói rất ẩn ý, nhưng Du Vân thừa hiểu nàng đang ám chỉ điều gì. Ông nhìn ra biển mây cuồn cuộn phía xa, đôi mắt đào hoa chất chứa những cảm xúc sâu thẳm và phức tạp: “Đừng lo cho ta.”
“Được thôi.” Du Vân cười rộ lên, nét trầm mặc vừa rồi tan biến trong nháy mắt, nhanh đến mức khiến người ta lầm tưởng mình vừa hoa mắt. “Phi thuyền sắp khởi hành rồi, con xuống đi. Tu chân giới chúng ta không thịnh hành kiểu chia tay lưu luyến sướt mướt đó đâu.”
Hành Ngọc mỉm cười, chắp tay bái biệt sư phụ rồi từ boong tàu nhảy xuống.
Nhìn theo bóng phi thuyền hoàn toàn biến mất nơi chân trời, nàng mới xoay người đi bộ về chỗ ở. Vừa vào đến sân, nàng đã chạm mặt Vũ Mị cũng đang chuẩn bị ra ngoài.
Vũ Mị mặc một bộ váy áo gọn gàng, trông như sắp sửa đi xa.
“Ngươi cũng rời Kiếm Tông sao?” Hành Ngọc hơi ngạc nhiên.
Vũ Mị gật đầu: “Ta cảm nhận được cơ hội đột phá Kết Đan kỳ đã đến, nên định đi du ngoạn một chuyến, đột phá xong rồi mới tính đến chuyện khác.”
Nhiệm vụ nội môn dù quan trọng, nhưng cũng không thể sánh bằng đại sự là đột phá cảnh giới. Hơn nữa… mối quan hệ giữa nàng và Du Hạ hiện giờ có chút rắc rối, Vũ Mị cảm thấy mình cần thời gian để nhìn nhận lại. Để mọi chuyện nguội đi một chút có lẽ cũng không phải là ý tồi.
“Cũng tốt.” Hành Ngọc tỏ ý tán đồng.
“Đúng rồi, cái này tặng ngươi, coi như tạ lễ vì lần trước ngươi đã giúp ta.” Vũ Mị tiện tay tung ra một chiếc hộp ngọc.
Khả năng ném của nàng hơi tệ, Hành Ngọc phải dùng linh lực mới đón lấy được hộp ngọc một cách chuẩn xác. “Ngươi mà cũng khách khí thế cơ à?”
Vũ Mị lườm Hành Ngọc một cái. Cái kiểu nói gì thế không biết, rốt cuộc trong mắt Lạc Hành Ngọc thì hình tượng của nàng là hạng người gì vậy?
“Đây là cái gì?” Hành Ngọc cười hỏi.
“Xá lợi tử ta tìm được trong một lần đi bí cảnh.”
Xá lợi tử là bảo vật Phật môn, chỉ hình thành sau khi một vị Phật tu tọa hóa nhờ cơ duyên xảo hợp. Hơn nữa, vị Phật tu đó phải tinh thông Phật pháp và có tu vi ít nhất từ Kết Đan trung kỳ trở lên. Ngay cả Vô Định Tông cũng không có nhiều xá lợi tử được lưu giữ đến ngày nay.
Hành Ngọc vốn định từ chối, nhưng nghe đến tên bảo vật này liền lập tức nắm chặt hộp ngọc, vẫy tay với Vũ Mị: “Xá lợi tử đối với ngươi không có tác dụng gì, món quà này ta xin nhận vậy.”
Vũ Mị trêu chọc: “Phải rồi, với ta thì vô dụng nhưng với vị Phật tử kia thì hữu dụng lắm đúng không?”
“Đi mau đi, không đi trời tối bây giờ.” Hành Ngọc phẩy tay đuổi khéo.
“Ngươi làm vậy thật tổn thương lòng ta quá, đi đây!” Vũ Mị đi được vài bước bỗng quay lại, nhìn chằm chằm Hành Ngọc. “Có muốn trao đổi truyền âm phù từ xa không? Sau này còn dễ liên lạc.”
Hành Ngọc gật đầu: “Được chứ, có chuyện gì hay nhớ báo cho ta biết.”
Sau khi trao đổi xong, Vũ Mị vẫy tay chào rồi nhanh chóng rời khỏi sân.
Hai ngày tiếp theo, những người quen biết khác cũng lần lượt tới từ biệt Hành Ngọc. Sân viện vốn náo nhiệt nay bỗng chốc trở nên quạnh quẽ. Hành Ngọc gần như là người cuối cùng rời đi. Nàng thu dọn phần lớn đồ đạc vào nhẫn trữ vật, tay ôm chậu Quân Tử Lan bước ra khỏi phòng, tay kia phất nhẹ để gỡ bỏ kết giới bao quanh căn nhà.
Mùa hoa diên vĩ đã sắp tàn, những cánh hoa trên cành hầu hết đã héo rũ. Hành Ngọc băng qua biển hoa, nhìn thấy bóng người đang đứng đợi nơi cuối con đường, khóe môi nàng bất giác cong lên.
Nàng đi tới trước mặt Liễu Ngộ, dúi chậu Quân Tử Lan vào tay chàng: “Huynh ôm đi.”
Liễu Ngộ ngoan ngoãn ôm lấy chậu hoa.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Chỉ mất nửa canh giờ, người của Vô Định Tông đã thuận lợi lên phi thuyền. Chỗ ở vẫn sắp xếp giống như lúc đi, Liễu Ngộ mang chậu Quân Tử Lan đặt vào phòng Hành Ngọc rồi mới trở về phòng mình.
Sau khi bố trí xong kết giới, Hành Ngọc khoanh chân bắt đầu tu luyện. Suốt thời gian sau đó, nàng không hề bước chân ra khỏi phòng, toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho việc đột phá Kết Đan kỳ.
Thấm thoắt đã nửa tháng trôi qua.
Chuyến về không cần gấp rút như lúc đi nên phi thuyền di chuyển khá chậm, nửa tháng mới đi được hơn nửa quãng đường. Hành Ngọc cũng tạm thời kết thúc kỳ tu luyện.
Khi nàng tỉnh lại, trời đã về khuya. Ngồi trong phòng mãi cũng thấy ngột ngạt, Hành Ngọc quyết định ra boong tàu hóng gió. Lúc này boong tàu vắng lặng, trăng sao mờ mịt, chỉ có những viên dạ minh châu treo trên cột buồm tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp.
Hành Ngọc tựa vào mạn tàu, để gió đêm thổi tung mái tóc. Những hạt tinh quang li ti đậu trên ngọn tóc nàng, tiếng lục lạc trên cổ tay kêu đinh linh theo từng cơn gió.
“Tu luyện xong rồi à?” Từ góc tối không một tia sáng, đột nhiên vang lên một giọng nói.
Một bóng người bước ra, tiếng bước chân rất nhẹ nhưng lại cực kỳ rõ rệt trong đêm thanh vắng. Hành Ngọc cứ ngỡ giờ này boong tàu chẳng còn ai.
Nàng vén lại mái tóc bị gió thổi loạn, quay đầu nhìn người vừa tới với vẻ tò mò: “Muộn thế này mà huynh còn chưa nghỉ ngơi sao?”
Liễu Duyên tỏ vẻ vô tội đáp: “Ta cũng vừa tu luyện xong, định ra hóng gió một chút. Mới đứng ở góc kia chưa đầy mười lăm phút thì thấy Lạc chủ bước ra. Sao thế, cũng vừa xong việc à?”
Thấy Hành Ngọc gật đầu, khóe môi hắn hiện lên ý cười, cất lời mời: “Thật là khéo. Lúc trước Lạc chủ nói có ý tưởng mới về Trắc ma trận, giờ có rảnh không? Nếu được thì ngồi xuống cùng thảo luận một chút đi. Dù sao đêm dài đằng đẵng, tìm chút việc làm cho qua thời gian cũng tốt.”
Thấy hắn tỏ ra tự nhiên như vậy, Hành Ngọc cũng gật đầu: “Được thôi.”
Hai người chẳng chọn nơi cao sang, chỉ lấy hai chiếc đệm hương bồ từ nhẫn trữ vật ném xuống sàn tàu rồi ngồi bệt xuống thảo luận. Vì ý tưởng này do Hành Ngọc nghĩ ra nên chủ yếu là nàng nói, thỉnh thoảng Liễu Duyên mới đưa ra nhận xét. Mãi đến khi hừng đông ló dạng, Hành Ngọc mới vươn vai một cái, sau khi trao đổi với Liễu Duyên, nàng đã tìm thấy một hướng nghiên cứu mới đầy hứa hẹn.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 80](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)