Ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa rắc đầy khắp thế gian.
Hành Ngọc vô tình giơ tay lên, mới phát hiện đôi móng tay vốn được chăm chút bấy lâu đã bị gãy mất hai ngón, vết gãy còn lởm chởm. Có lẽ là do sáng nay khi lên cơn đau, nàng đã bấu quá chặt vào chăn mà bẻ gãy chúng lúc nào không hay.
Lúc hôn mê, cơn đau quá đỗi kinh hoàng khiến tâm trí nàng tự động sinh ra cơ chế phòng vệ, làm nhòa đi cảm giác thực tại. Thế nên giờ đây hồi tưởng lại, nàng chỉ nhớ mang máng đó là một trận thống khổ không lời nào tả xiết.
Nàng giấu hai tay ra sau lưng, lẳng lặng cúi đầu bước đi. Hôm nay Hành Ngọc mặc một chiếc váy dài màu tím, làn váy lướt nhẹ qua những bụi hoa diên vĩ, khiến bóng dáng nàng như hòa làm một với biển hoa tím biếc ấy.
Khi sắp về đến nhà, Hành Ngọc mới sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Nàng ngẩng đầu lên và chợt nhận ra Liễu Ngộ vẫn luôn đứng dưới mái hiên nhà mình. Đôi mắt chàng sâu thẳm, dõi theo nàng không rời. Chẳng biết chàng đã đứng đó bao lâu, lâu đến mức sắc môi đã tái nhợt đi. Dù dáng vẻ ấy vẫn thanh cao, bình thản như mọi khi, nhưng Hành Ngọc lại thấy ở chàng lúc này lộ ra vài phần yếu ớt.
Chính nét yếu ớt ấy đã phá vỡ vẻ thoát tục thường ngày, khiến trái tim nàng bất chợt lỗi nhịp.
“Huynh cứ đứng đợi ở đây mãi sao?” Từ đằng xa, Hành Ngọc đã cất tiếng hỏi.
Liễu Ngộ khẽ gật đầu.
Buổi chiều có một trận mưa phùn vắt qua, chàng đứng dưới hiên, gió cuốn mưa tạt nghiêng khiến vạt tăng bào từ thắt lưng trở xuống ướt đẫm, bên má vẫn còn những giọt nước mưa lăn dài.
Hành Ngọc vội chạy đến trước mặt chàng, xót xa trách nhẹ: “Không phải ta đã gửi tin bảo huynh về phòng nghỉ sao? Cho dù muốn đợi ta, sao huynh không vào trong nhà mà ngồi?” Nàng tiến lên đẩy cửa, rồi nghiêng người nắm lấy tay chàng: “Mau vào nhà đi.”
Vừa chạm vào tay Liễu Ngộ, Hành Ngọc khẽ rùng mình vì cái lạnh buốt truyền từ cơ thể chàng. Bình thường, lòng bàn tay chàng luôn ấm áp vô cùng.
Liễu Ngộ lẳng lặng bước theo nàng vào phòng. Hành Ngọc ấn chàng ngồi xuống ghế, biết chàng đang bị thương không thể vận dụng linh lực, nàng liền quỳ xuống bên chân chàng, đặt hai tay lên đầu gối đối phương rồi truyền linh lực qua, giúp chàng sưởi ấm cơ thể và hong khô y phục.
Liễu Ngộ định dùng mu bàn tay quệt đi những giọt nước trên mặt.
“Để ta làm cho.” Hành Ngọc nhanh nhảu nói.
Chẳng đợi Liễu Ngộ kịp từ chối, nàng đã lấy ra một chiếc khăn sạch từ nhẫn trữ vật. Một tay nàng giơ lên, ra hiệu cho chàng hơi cúi đầu xuống. Nàng bắt đầu lau nhẹ từ chân mày, lướt qua khóe môi rồi xuống đến cằm. Động tác của nàng chậm rãi đến lạ kỳ, trông giống như đang trêu đùa hơn là lau mặt.
Để tránh bị Liễu Ngộ nhìn ra ý đồ, Hành Ngọc đánh đòn phủ đầu bằng cách tra hỏi: “Sáng nay huynh đã vận dụng linh lực đúng không? Huynh tưởng vết thương của mình là chuyện đùa sao, huynh thật sự không sợ làm tổn hại đến căn cơ đại đạo của mình à?”
“Lúc đó thấy Lạc chủ quá đau đớn…” Hàng mi Liễu Ngộ khẽ run lên vì không tự nhiên, nhưng chàng vẫn ngoan ngoãn ngồi yên để nàng lau mặt, ôn tồn giải thích: “Chỉ là cần tốn thêm thời gian tĩnh dưỡng thôi, hậu quả không nghiêm trọng như Lạc chủ nghĩ đâu.”
Tăng bào đã khô hẳn nhưng Hành Ngọc vẫn chưa chịu đứng lên. Nàng vòng tay qua cằm rồi ra sau tai, giúp chàng lau khô những giọt nước còn vương trên cổ.
Đến lúc này, Liễu Ngộ cuối cùng cũng nhận ra có gì đó sai sai. Chàng hơi né người ra sau, khẽ cất lên giọng đầy nghi hoặc: “Lạc chủ?”
“Lau xong rồi.” Hành Ngọc thu tay lại, “Người huynh vẫn còn lạnh lắm, để ta tìm chiếc áo khoác cho huynh.”
Lúc này môi Liễu Ngộ vẫn còn tái nhợt, gương mặt thiếu hẳn sắc hồng. Nàng lấy từ nhẫn trữ vật ra một chiếc áo choàng dài đưa cho chàng. Liễu Ngộ im lặng khoác áo vào, rồi bình thản hỏi: “Sư thúc Viên Tân nói thế nào?”
Nghe thấy cái tên Viên Tân, tâm trạng Hành Ngọc bỗng trở nên phức tạp. Sự bình tĩnh của Liễu Ngộ lúc này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của nàng. Ngay cả khi nàng tỉnh lại, hay khi nàng cố tình tránh mặt chàng để tìm sư phụ giúp đỡ, rõ ràng là đang giấu giếm điều gì đó thì chàng vẫn cứ thản nhiên như nước chảy mây trôi, khiến nàng chẳng thể nào đoán được tâm tư đối phương.
Trấn tĩnh lại, Hành Ngọc thuật lại: “Tiền bối Viên Tân nói, tà khí giờ đã hòa làm một với cơ thể ta. Hơn nữa do trong người ta vốn có một lời nguyền cùng căn nguyên, khi hai thứ cộng hưởng sẽ khiến cơn đau mỗi lần bùng phát trở nên vô cùng khủng khiếp.”
Trong đầu Liễu Ngộ lập tức hiện về cảnh tượng nàng nằm trên giường, vật vã trong cơn bóng đè mà không cách nào mở mắt nổi.
Khoảng cách lúc này khiến chàng rất dễ dàng chạm vào nàng. Liễu Ngộ đưa tay lên, khẽ vuốt nhẹ bên thái dương của Hành Ngọc: “Bần tăng biết rồi. Lần sau tà khí tái phát, bần tăng sẽ luôn ở bên cạnh Lạc chủ.”
Hành Ngọc nhìn thẳng vào mắt chàng, hỏi khẽ: “… Lúc này huynh đang nghĩ gì vậy?”
“Chẳng nghĩ gì cả.” Liễu Ngộ mỉm cười, nụ cười nhẹ bẫng như cánh chuồn chuồn lướt qua mặt hồ, chỉ để lại những gợn sóng lăn tăn.
Hành Ngọc nén lòng, nhưng rồi vẫn thốt ra câu hỏi bấy lâu: “… Huynh thực sự không ngại việc chúng ta… chung gối sao?”
Động tác vuốt tóc của Liễu Ngộ bỗng khựng lại.
Dưới ánh nhìn đau đáu của nàng, chàng không trả lời trực tiếp câu hỏi ấy, mà chỉ nhắc lại lời lúc trước: “Lúc này bần tăng thực sự chẳng nghĩ gì thêm cả.”
Chàng không thể trơ mắt nhìn tà khí giày vò nàng mà không cứu. Nhưng giới luật tông môn cũng không thể phạm vào. Vì thế, khi ôm nàng vào lòng, tâm trí chàng tĩnh lặng như tờ, không hề để bất kỳ dục niệm phàm trần nào chen chân vào.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Du Vân nằm nghiêng người trên giường nệm, mái tóc dài màu tím đen xõa tung trên lớp đệm mềm, đuôi mắt hơi xếch lên đầy vẻ mê hoặc, đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở.
Ông đang cầm cuốn bí kíp công lược do chính tay mình biên soạn, kết tinh từ ngàn năm kinh nghiệm tình trường để đọc cho Hành Ngọc nghe.
“Chuyện nam nữ ở đời luôn là thế này, thích thử lòng nhau, và sau khi thử lòng lại càng thích âm thầm phân tích tâm tư của đối phương.”
“Nếu đối phương tỏ ra quá đỗi bình thản, kẻ đi thử lòng sẽ dễ nảy sinh cảm giác lo âu, bồn chồn. Ngược lại, nếu đối phương để lộ sự rối loạn, kẻ thử lòng sẽ giữ được vẻ điềm nhiên, khi đối đãi với nhau cũng tự khắc chiếm thế thượng phong.”
“Tất nhiên, nếu đôi bên lỡ có những hành động thân mật ngoài ý muốn, kẻ bình tĩnh hơn cũng sẽ biết cách tiến lui sao cho đúng mực nhất.”
Đọc xong ba đoạn này, Du Vân “bộp” một cái khép sách lại, đắc ý hỏi: “Thế nào, có thấy vi sư nói đặc biệt có lý không?”
Hành Ngọc: “…”
Nhìn vẻ mặt cạn lời của đồ đệ, Du Vân bĩu môi: “Thôi bỏ đi, nói con cũng chẳng hiểu đâu.”
Hành Ngọc: “…”
Chính vì nàng hiểu quá rõ nên mới thấy cạn lời đấy chứ!
Kể từ cái nhìn thoáng qua đầy định mệnh ở hồ Vấn Tâm, cảm xúc của nàng đã năm lần bảy lượt trồi sụt vì Liễu Ngộ, còn chàng thì dường như ngày càng bình tâm trở lại. Thế nên Hành Ngọc – vốn là người luôn làm chủ cuộc chơi – giờ đây lại thấy lòng mình dao động, chẳng thể nào đoán nổi suy nghĩ thật sự trong lòng vị Phật tử ấy.
“Sư phụ, người đọc tiếp đi.” Hành Ngọc lên tiếng.
Du Vân hớn hở, cười đến híp cả mắt: “Khá lắm đồ đệ, cuối cùng con cũng biết thưởng thức tài hoa của vi sư rồi đấy.”
“Phải phải phải.” Hành Ngọc đáp lại bằng một giọng điệu không thể lấy lệ hơn.
Nụ cười trên mặt Du Vân tắt ngấm trong nháy mắt. Ông dẩu môi, mở lại cuốn sách vừa đóng, bắt đầu đọc tiếp những dòng sau: “Vậy nên, tóm lại một câu, muốn giữ cho tâm tình bình lặng thì tốt nhất là tạm thời giữ khoảng cách nhất định với đối phương. Giống như câu kệ của Phật gia: Vì yêu mà ưu sầu, vì yêu mà sợ hãi; người đã không yêu rồi, không ưu cũng không sợ.”
Dứt lời, Du Vân lại đóng sách lại, nhướng mày nói: “Thấy có lý không? Đợi Pháp hội kết thúc thì theo ta về tông môn đi. Lúc đó con bế quan đột phá Kết Đan kỳ, ta sẽ đi tóm tên tà ma đang lẩn trốn trong tông mình ra. Còn chuyện tà khí trong người con thì đừng lo, vi sư sẽ thiết lập một thông đạo không gian, cứ hễ tà khí bùng phát là ta lập tức chộp cổ vị Phật tử kia tới giúp con trừ ma.”
Hành Ngọc bị lời của sư phụ chọc cười: “Sư phụ, người đang lo con thực sự động lòng với Phật tử sao?”
Du Vân – kẻ vốn dĩ chưa bao giờ đứng đắn – lúc này lại không cười. Gương mặt ông tràn đầy vẻ nghiêm nghị, lời nói mang nặng ý răn đe.
“Đồ đệ, con yêu ai cũng được. Thậm chí là Phật tử Liễu Duyên kia cũng chẳng sao. Nhưng duy nhất một người con tuyệt đối không được yêu, đó là ánh sáng của Phật môn.”
“Năm xưa Thủy tổ Đông Sương Hàn của tông môn chúng ta dung mạo tuyệt thế, thiên tư trác tuyệt, chưa đầy trăm năm đã thuận lợi đạt tới Nguyên Anh kỳ, tự sáng tạo ra bao nhiêu công pháp. Thế nhưng chỉ vì yêu ánh sáng Phật môn thời bấy giờ mà cầu không được, cuối cùng phải sáng lập ra Hợp Hoan Tông, rơi vào bể tình khổ ải, vùng vẫy mãi không thể giải thoát.”
“Ta biết con là người lý trí và đầy khắc chế. Nhưng tình cảm trên đời này lại là thứ tồn tại phi lý trí nhất, khắc chế, dồn nén càng lâu thì khi bộc phát, sự phản phệ sẽ càng nghiêm trọng.”
Du Vân khẽ gõ vào trán Hành Ngọc. Dung mạo ông mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh niên, tính cách có khi còn lông bông hơn cả thanh niên, nhưng khi khuyên nhủ đứa đồ đệ duy nhất này, trong mắt ông luôn hiện lên sự thương xót. Đó không phải là tình yêu nam nữ, mà là sự che chở của một bậc trưởng bối dành cho hậu bối.
“Dù ta chẳng ưa gì tên Phật tử đó, nhưng không thể phủ nhận rằng thiên tư của hắn áp đảo cả một thế hệ, không ai có thể tranh đoạt hào quang với hắn. Tính tình hay dung mạo cũng đều là hạng nhất trên đời, khó lòng tìm thấy người thứ hai.”
“Con không muốn hủy hoại Phật đạo của hắn, nên luôn giữ vững ý nghĩ không động tình. Nhưng con có từng nghĩ tới, nếu cứ tiếp tục ở gần nhau, trong năm tháng dài đằng đẵng sau này, liệu con có thể gặp được ai kinh diễm hơn hắn, ai khiến trái tim con rung động hơn hắn được nữa không?”
“Tất nhiên, ta không nói tu sĩ nhất định phải tìm đạo lữ, mà ta thấy rằng việc tìm hay không là lựa chọn của con, nhưng việc không thể gặp được người phù hợp hơn lại là sự hy sinh con dành cho hắn. Con là do một tay ta nuôi lớn, ta còn chưa bắt con phải hy sinh điều gì, vậy tại sao con phải hy sinh vì hắn?”
“Nhiệm vụ nội môn thất bại thì đã sao? Con lo tông môn trách phạt, ta sẽ có cách miễn hết cho con. Tình kiếp của Phật tử không độ được, không thể thành Phật thì sao? Đó là việc của Vô Định Tông. Đại lục Thương Lan này đã đợi một Tiên Thiên Phật Cốt vạn năm rồi, có đợi thêm chút nữa cũng chẳng hại gì. Vì vậy, con có đủ lý do để theo ta về Hợp Hoan Tông.”
Hành Ngọc im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối. Đến đây, nàng rốt cuộc không kìm được mà bật cười khẽ.
“Nhưng con muốn ở lại bên cạnh chàng ấy, đi cùng chàng thêm một đoạn đường nữa. Đó chính là lý do con không muốn về tông môn.”
“Sư phụ, chỉ một lý do duy nhất này thôi đã đủ để con ở lại rồi.”
Ban đầu, nàng ở lại bên cạnh Liễu Ngộ là vì nhiệm vụ. Còn bây giờ, nàng ở lại chỉ đơn giản vì nàng muốn thế.
Du Vân nhìn nàng, cuối cùng chỉ lặng lẽ gật đầu.
Đối diện với ánh sáng Phật môn, mọi rung động của trái tim đều là hư vọng.
Chẳng lẽ vạn năm trước, vị Thủy tổ Đông Sương Hàn kinh tài tuyệt diễm lại không hiểu điều đó sao? Chẳng lẽ nàng chưa từng cố gắng khắc chế bản thân, mà chỉ mặc kệ mình lao vào như thiêu thân sao?
Du Vân thở dài một tiếng, vỗ nhẹ lên vai Hành Ngọc: “Cũng được, trước đây con từng nói muốn đi theo con đường tiêu dao đại đạo.”
“Đã gọi là tiêu dao, chính là thuận theo lòng mình mà làm.”
“Con… phải tự bảo trọng.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 79](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)