Hành Ngọc mở mắt lần nữa thì trời đã quá trưa.
Nàng vừa khẽ cựa quậy, bên tai đã vang lên giọng nói của Liễu Ngộ: “Tỉnh rồi.”
Chút buồn ngủ còn sót lại hoàn toàn tan biến, ý thức Hành Ngọc quay trở lại. Nàng khẽ đáp một tiếng, dịch người ra sau để kéo giãn khoảng cách, rồi ngồi dậy. Một tay nàng chống xuống đệm, một tay day trán, cố gắng xâu chuỗi lại tình hình hiện tại.
Liễu Ngộ cũng ngồi dậy, xỏ giày bước xuống đất. Chàng đứng đó, chắp tay trước ngực nhìn nàng: “Lạc chủ ra rất nhiều mồ hôi lạnh, đi tắm rửa thay y phục trước đi. Bần tăng cũng về phòng thay một bộ tăng bào sạch, lát nữa sẽ quay lại tìm Lạc chủ.”
Hành Ngọc không nhịn được ngước mắt nhìn chàng. Gương mặt chàng bình thản ôn hòa, không khác gì ngày thường, khiến nàng chẳng thể đoán được lúc này trong lòng chàng đang nghĩ gì.
Thế là nàng cũng giả vờ bình tĩnh, gật đầu đáp: “… Được, ta đi tắm trước.”
Nước ấm luôn có sẵn, rất nhanh đã có người mang vào. Chờ bồn tắm đầy nước, Hành Ngọc trút bỏ y phục, chân trần dẫm trên sàn, chậm rãi bước vào. Nàng ngâm mình hoàn toàn trong nước, mượn hơi ấm để gột rửa tâm trí vẫn còn rối bời, giúp mình khôi phục sự tỉnh táo.
Một hồi lâu sau, Hành Ngọc mới ngoi lên. Mái tóc dài ướt đẫm bết vào vai. Nàng thở hắt ra, ánh mắt nhìn vào hư không, bắt đầu sắp xếp lại ngọn nguồn sự việc.
Dị thường bắt đầu từ hôm qua. Khi đó nàng chỉ thấy đau đầu âm ỉ, khó tập trung. Sau đó dựa vào vai Liễu Ngộ mới thấy dễ chịu, và chỉ khi đeo chuỗi Phật châu của chàng, nàng mới hoàn toàn bình thường. Kế đến là nửa đêm qua, một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong như nàng lại bị lạnh đến mức tỉnh giấc. Giờ ngẫm lại mới thấy quá đỗi kỳ lạ. Cuối cùng là sáng nay, ý thức nàng mơ hồ, không cách nào thoát ra khỏi cơn ác mộng, cho đến khi Liễu Ngộ đến ôm lấy nàng, tụng kinh bên tai, nàng mới tỉnh lại.
Hành Ngọc vô thức nhớ lại những mảnh ký ức vụn vặt khi còn hôn mê. Nàng chỉ nhớ thoang thoảng mùi trầm hương vây quanh chóp mũi và tiếng tụng kinh trầm thấp bên tai. Hai thứ đó hòa quyện lại, tạo thành mảng màu đậm nét nhất trong ký ức của nàng.
“… Vậy lúc ôm mình, lúc cùng mình chung gối, chàng đã nghĩ gì nhỉ?”
Hành Ngọc khẽ khẩy nước trong bồn, nhìn hình bóng mình phản chiếu trên mặt nước. Hình ảnh mờ ảo, duy chỉ có đôi mắt là rõ ràng, nhưng bên trong lại đầy mịt mờ. Liễu Ngộ lúc nãy bước xuống giường với biểu cảm quá đỗi bình tĩnh, khiến nàng không thể biết được chàng có chút dao động nào không, có thấy áy náy vì hành vi vượt giới hạn không… hay chỉ đơn thuần là tâm thái cứu một mạng người hơn xây bảy tháp chùa để bình ổn dị thường cho nàng.
Vì chàng quá bình tĩnh, nên người không bình tĩnh lại chính là nàng.
Mải mê suy nghĩ đến mức nước trong bồn đã nguội lạnh, Hành Ngọc mới bừng tỉnh. Nàng tắm sơ qua rồi bước ra. Thong thả buộc lại dải lưng, nàng dùng linh lực làm khô tóc.
Khi đang vuốt lại mái tóc ra sau đầu, ánh mắt nàng đột nhiên dừng lại trên chậu hoa trồng hạt Vong Ưu thảo đặt bên cửa sổ.
Liễu Ngộ tụng kinh đuổi ma cho nàng, mà kinh đuổi ma vốn để khắc chế tà khí. Nếu nàng đoán không lầm, những dị thường vừa qua rất có thể liên quan đến tà ma chi khí. Nói cách khác, nàng đã bị tà khí xâm nhập một cách âm thầm.
Tại sao lại như vậy? Tà khí từ đâu ra? Hai ngày nay nàng đều ở trong phòng mình, trừ phi… tà khí vốn tồn tại trong một vật phẩm nào đó ở đây.
Nghĩ đến đó, Hành Ngọc hơi nheo mắt, tiến lại gần nhìn chằm chằm vào hạt giống Vong Ưu thảo đang vùi dưới đất. Hai ngày qua, thứ duy nhất nàng tiếp xúc gần ngoài sách trận pháp chính là hạt giống này. Mà trùng hợp thay, hạt giống lại do tông môn đưa tới – nơi mà tà ma từng hại nguyên thân tẩu hỏa nhập ma cũng đang ẩn náu.
“Sư phụ.” Hành Ngọc dứt khoát bóp nát miếng ngọc bội truyền âm của Du Vân, “Người có tiện không? Nếu tiện, hãy mở không gian thông đạo đưa con đi gặp người ngay.”
Phía đối diện không đáp lời, nhưng vài giây sau, một thông đạo đen kịt đột ngột xuất hiện giữa phòng. Hành Ngọc dùng linh lực bao bọc toàn bộ chậu hoa, đảm bảo không chạm trực tiếp vào nó, rồi kéo theo chậu hoa bước vào thông đạo, biến mất tại chỗ và hiện ra ngay tại động phủ của Du Vân.
Dạo này Du Vân mải học công pháp dò xét tà ma, thỉnh thoảng lại bị kéo đi đàm đạo với các tu sĩ Nguyên Anh khác nên đã lâu không gặp Hành Ngọc. Thấy nàng lôi theo một chậu hoa với sắc mặt khó coi, ông hơi nhướn mày kinh ngạc: “Có chuyện gì thế này?”
Hành Ngọc nói thẳng: “Sư phụ, dường như con bị tà ma chi khí xâm nhập rồi.”
Sắc mặt Du Vân biến đổi, tiến lại gần nàng: “Phật tử nói với con à?”
Hành Ngọc: “Chàng ấy không nói, là con tự đoán.”
Du Vân cau mày, nắm lấy cổ tay Hành Ngọc. Nhưng linh lực của ông vận chuyển trong người nàng hai vòng vẫn không phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường. Ông bất đắc dĩ buông tay: “Để vi sư đi tìm lão hòa thượng Viên Tân tới đây, con cũng gọi vị Phật tử kia qua luôn đi. Bị tà khí xâm nhập không phải chuyện nhỏ đâu.”
Nhưng Du Vân chưa kịp hành động đã bị Hành Ngọc ấn lại ghế. Nàng tiện tay quẳng chậu hoa lên bàn, dùng cả hai tay đè lên vai Du Vân không cho ông cử động: “Sư phụ đừng vội, tạm thời con chưa thể tìm Liễu Ngộ được.”
“Tại sao?” Du Vân ngạc nhiên, “Hắn đắc tội gì con à?”
Chẳng phải trước đây quan hệ vẫn tốt lắm sao? Nhưng rồi ông lại nghĩ, tuổi trẻ mà, thường hay vì vài chuyện nhỏ nhặt mà dỗi hờn, để tâm vào chuyện vụn vặt cũng là lẽ thường tình.
Người từng trải qua trăm trận trên tình trường như sư phụ nàng quả thực là của hiếm.
Hành Ngọc không biết Du Vân đang nghĩ vẩn vơ cái gì, nếu biết, chắc chắn nàng sẽ trợn ngược mắt mà sỉ vả ông một trận vì cái thói não yêu đương không đúng lúc đúng chỗ này.
“Rất có thể con bị nhiễm tà khí là do hạt giống Vong Ưu thảo này.”
Nếu chỉ là tà khí thông thường, tìm Liễu Ngộ chắc chắn không vấn đề gì. Nhưng một khi dính dáng đến hạt giống Vong Ưu thảo, lòng nàng không khỏi dâng lên sự chột dạ.
Du Vân nhận ra ẩn ý trong lời nàng, sắc mặt ông lập tức lạnh tanh: “Hạt giống Vong Ưu thảo? Hay lắm, ta còn chưa kịp về tính sổ với kẻ đó mà hắn đã không nhịn được muốn ra tay với con lần nữa rồi!” Ông cắn chặt răng, đối phương thực sự quá mức càn rỡ.
Nhưng lúc này không phải lúc để trút giận, Du Vân hít sâu một hơi để kìm nén cơn thịnh nộ: “Để sư phụ liên lạc với Viên Tân.”
Nói rồi, ông trực tiếp gửi tin mời Viên Tân qua bàn chuyện gấp. Vì đối phương cần một khoảng thời gian mới tới nơi, Du Vân ra hiệu cho Hành Ngọc ngồi xuống cạnh mình. Ban đầu ông định hỏi kỹ đầu đuôi, nhưng nghĩ lại, giờ mà nghe nàng kể thì lát nữa Viên Tân tới, nàng lại phải nhắc lại lần nữa, chi bằng cứ để nàng nghỉ ngơi điều tức.
Thế là ông đổi giọng: “Uống chút trà an thần đi con.”
Du Vân phất tay áo, lư hương ở góc tường tự động bắt lửa, tỏa ra mùi hương thanh khiết, dễ chịu. Hành Ngọc mỉm cười với sư phụ, đang định nói gì đó thì chân mày Du Vân chợt nhướng lên: “Vị Phật tử kia gửi tin cho con này.”
Ông khẽ vẫy tay, truyền âm phù đang bị chặn ngoài kết giới lập tức bay đến trước mặt Hành Ngọc, lẳng lặng trôi nổi chờ nàng xem xét.
Trong thư, Liễu Ngộ hỏi nàng hiện đang ở đâu. Hành Ngọc dùng thần thức viết nhanh lên một tờ giấy trống: “Ta đang ở chỗ sư phụ, huynh không cần lo lắng. Cứ về phòng nghỉ ngơi trước đi, xong việc ta sẽ qua tìm huynh ngay.”
Viết xong, nàng rót linh lực vào, truyền âm phù hóa thành luồng sáng rồi biến mất.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Viên Tân tới rất nhanh. Truyền âm phù vừa gửi đi không lâu, ông đã có mặt ở ngoài sân. Cả hai đều là tu sĩ Nguyên Anh, lại đang có việc cần nhờ nên Du Vân không hề giữ kẽ, đích thân ra đón Viên Tân vào trong.
“A Di Đà Phật, Du đạo hữu nói hôm nay có việc trọng đại cần bàn bạc, không biết là chuyện gì?” Viên Tân với gương mặt đầy vết sẹo, khí chất có phần hung hãn, lên tiếng hỏi.
Du Vân ra hiệu cho Hành Ngọc giải thích. Nàng đứng dậy hành lễ rồi vào thẳng vấn đề: “Thưa tiền bối Viên Tân, vãn bối nghi ngờ mình đã bị tà khí xâm nhập.”
Viên Tân kinh ngạc: “Ngươi nói sao? Chẳng lẽ Liễu Ngộ không phát hiện ra?”
Đôi tay Hành Ngọc buông thõng vô thức siết lại, gương mặt nàng vẫn tỏ vẻ bình thản: “Lúc đầu chàng ấy cũng không nhận ra, mãi đến sáng nay khi tà khí bùng phát trong cơ thể vãn bối thì mới phát hiện.”
Ánh mắt Viên Tân trở nên sắc bén, ông bắt đầu nhìn nàng với vẻ dò xét. Là trưởng lão của Vô Định Tông, ông thừa hiểu việc tà khí bùng phát đáng sợ đến mức nào. “Tiểu hữu ngồi xuống đi.” Ông bảo nàng rồi bắt đầu vận công kiểm tra cơ thể.
Hành Ngọc ngồi tĩnh tọa đối diện ông, kiên nhẫn chờ đợi. Mười lăm phút, ba mươi phút rồi một canh giờ trôi qua… Sắc mặt Viên Tân mỗi lúc một nghiêm trọng. Du Vân ngồi cạnh chờ mà lòng như lửa đốt.
Cuối cùng, Viên Tân mở mắt, khẽ khẩy chuỗi tràng hạt rồi trầm ngâm: “Tiểu hữu có tâm trí rất kiên định, thần hồn không bị tổn hại, nhưng tà khí đã gặm nhấm vào phần xác. Luồng tà khí này cực kỳ tinh khiết nhưng lại rất nhỏ, nếu không bùng phát thì khó lòng nhận biết. Bần tăng đoán rằng phải có một vật dẫn nào đó thường xuyên ở cạnh tiểu hữu mới khiến luồng tà khí chôn sâu trong cơ thể bị kích động mà thoát ra ngoài.”
Vật dẫn ấy, chắc chắn là hạt giống Vong Ưu thảo kia. Còn tia tà khí xâm nhập, Hành Ngọc đoán nó đã nằm sẵn trong người nàng từ trước khi nàng xuyên không tới đây.
Viên Tân liếc nhìn Du Vân, cân nhắc một lát rồi nói tiếp: “Lời nguyền của tông môn các người và tà khí vốn cùng một gốc. Khi chúng cộng hưởng, nỗi đau đớn mà tiểu hữu phải chịu lúc tà khí bùng phát sẽ tăng lên gấp hàng chục lần.”
Lời nguyền…
Đây là lần đầu tiên Hành Ngọc nghe thấy khái niệm này. Nàng vô thức quay lại nhìn sư phụ, linh cảm rằng đây chính là bí mật cốt lõi nhất của tông môn.
Du Vân thấy Hành Ngọc nhìn mình chằm chằm, không nhịn được thốt lên: “Cái con bé này, điểm con cần chú ý không phải là câu sau đó sao?”
Hành Ngọc chỉ cười vô tội. Nghĩ đến việc nàng vừa trải qua một trận đau đớn thấu xương lúc sáng mà giờ vẫn cười được, lòng Du Vân không khỏi xót xa. Ông chỉ tay vào chậu hoa trên bàn: “Thứ trong này chắc là vật dẫn rồi, ông xem xem nó còn dùng được không, nếu không ta tiêu hủy luôn cho rảnh nợ.”
Viên Tân nãy giờ vẫn để ý chậu hoa nhưng giờ mới nhìn kỹ. Thấy hạt giống Vong Ưu thảo lộ ra một nửa dưới đất, ông sững sờ: “Hạt giống Vong Ưu thảo?”
Du Vân cười mỉa mai, không nói gì mà chỉ bưng trà lên uống. Đến khi đặt chén xuống, trên thành chén đã hằn rõ dấu tay của ông.
Viên Tân không chấp nhặt Du Vân, ông quay lại nhìn Hành Ngọc hồi lâu rồi mới dời mắt về chậu hoa: “Hạt giống không có vấn đề gì, vật dẫn trên đó chắc là loại dùng một lần. Nhưng tà khí trong người tiểu hữu đã bị đánh thức, dù không còn vật dẫn thì nó vẫn sẽ tái phát cho đến khi được thanh lọc hoàn toàn.”
Hành Ngọc kinh ngạc: “Ý tiền bối là… tà khí trong người vãn bối rất khó tẩy sạch?”
“Nó đã hòa làm một với xương máu của tiểu hữu rồi, việc loại bỏ không chỉ gian nan mà còn cực kỳ đau đớn. Nói thật, nếu là người bình thường gặp phải tình cảnh này thì đã sớm mất mạng, chẳng hiểu sao tiểu hữu lại cầm cự được đến tận hôm nay mới bộc phát.”
Nghe vậy, Hành Ngọc chỉ biết cười khổ. Nguyên chủ vốn đã hồn phi phách tán từ lâu rồi. “Vãn bối đã hiểu, xin tiền bối ra tay giúp đỡ.”
Viên Tân lắc đầu: “Sáng nay Liễu Ngộ đã giúp tiểu hữu trấn áp một lần rồi. Muốn thanh lọc tiếp thì phải đợi lần bùng phát sau.”
Dừng lại một chút, Viên Tân khẽ mấp máy môi như đang cân nhắc. Cuối cùng, ông thở dài, chắp tay: “Những người tu theo đạo Đại Từ Đại Bi mới có khả năng khắc chế tà khí mạnh nhất. Tiểu hữu đang có quý nhân ngay bên cạnh, đừng nên bỏ gần tìm xa.”
Hành Ngọc ngước mắt nhìn vị tiền bối có vẻ ngoài dữ dằn nhưng ánh mắt lại bao dung này. Dường như ông đã thấu hiểu hết những gì xảy ra giữa nàng và Liễu Ngộ sáng nay, nên mới đưa ra lời khuyên chân thành nhất.
Hóa ra, dù là Phật tu theo con đường Sát Lục, thì tấm lòng từ bi vẫn luôn hiện hữu.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 78](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)