Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 77
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 77

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2775 từ · 13 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 77

Sau một khoảng thời gian dài chờ đợi, kết quả cuối cùng cũng được công bố.

Vòng thứ nhất, Liễu Duyên trả lời hoàn toàn chính xác, không sai sót một chữ. Hành Ngọc có chút nhầm lẫn nhỏ, xếp ngay sau hắn. Đến vòng thứ hai, cả hai đều thuận lợi phá giải sáu trận pháp, nhưng tốc độ của Hành Ngọc nhanh hơn một chút.

Vòng thứ ba mới là cuộc so tài thực sự. Hành Ngọc bày ra kiếm trận công thủ toàn diện, còn Liễu Duyên bố trí trận thổ thuật phòng ngự. Xét về cấp bậc, cả hai kẻ tám lạng người nửa cân, nhưng kiếm trận công thủ nhất thể của nàng rõ ràng có tính ứng dụng vượt trội hơn hẳn trận phòng ngự thuần túy.

Trọng tài cân nhắc hồi lâu, sau khi thảo luận với phía Kiếm Tông, quyết định trao cho Hành Ngọc và Liễu Duyên số điểm ngang nhau, đồng hạng nhất.

Xoay nhẹ hồn bài trong tay, Hành Ngọc nói với Liễu Ngộ: “Chúng ta về thôi.”

Lúc này trời đã tối hẳn. Ánh sao vắt vẻo trên bầu trời Thử Kiếm Đài. Xung quanh đài được bố trí rất nhiều dạ quang thạch, tỏa ra ánh sáng ấm áp dịu nhẹ, dẫn lối con đường phía trước. Hành Ngọc ngửa đầu nhìn những vì tinh tú ấy hồi lâu, bỗng nổi hứng trò chuyện, chỉ tay về phía bầu trời: “Huynh cảm thấy, phía sau những ánh sao kia là gì?”

Liễu Ngộ hiếm khi thấy nàng hoạt bát như thế, liền thuận theo hỏi: “Là gì được nhỉ?”

“Ta đoán là hàng tỷ dòng thác thời không.” Hành Ngọc cười, “Giống như đại lục Thương Lan rộng lớn vô ngần, nhưng phía trên nó còn có Tiên giới. Mà vượt xa khỏi đó, chắc chắn vẫn còn những thời không khác.”

Liễu Ngộ cũng ngước nhìn bóng đêm mênh mang theo nàng.

“Có lẽ có người vẫn luôn lặng lẽ dõi theo thế giới này để đảm bảo nó vận hành đúng quỹ đạo.” Hành Ngọc đưa tay vén tóc, “Họ đứng ở một phía khác của thời không, giám sát vô số thế giới, tự coi mình là người quản lý.”

“Nắm giữ quyền lực lớn như thế, con người dễ tự phụ lắm. Dần dần, họ chẳng còn coi mạng người ra gì. Loại quyền lực áp đảo hàng tỷ sinh linh này quá đỗi mê hoặc, để tranh giành tiếng nói, những cuộc đấu tranh nội bộ trở nên kịch liệt và đầy biến động.” Giọng Hành Ngọc trầm xuống.

Nàng thực ra rất ít khi hồi tưởng về quá khứ. Nhưng có lẽ hôm nay cơ thể mệt mỏi, tâm trí lơi lỏng nên nàng có chút đa sầu đa cảm.

Từ rất lâu trước đây, chính nàng là người nghiên cứu phát minh ra hệ thống, thậm chí ban cho nó chức năng xuyên không. Để thu thập năng lượng và duy trì sự ổn định, Cục Quản lý Thời không đã chọn ra những nhân tài ưu tú làm nhiệm vụ giả. Nhưng khi họ không còn là người đứng xem mà có cơ hội can thiệp trực tiếp, tổ chức này ngày càng lớn mạnh rồi biến chất.

Sai lầm bắt đầu từ tay nàng, thì cũng nên do nàng kết thúc. Nàng đã nỗ lực thúc đẩy cải cách, dẹp bỏ những hủ bại và thay đổi cục diện cấp cao, cũng chính vì thế mà nàng chán ghét những cuộc tranh quyền đoạt lợi.

Chủ đề của Hành Ngọc nhảy vọt rất nhanh. Nàng dừng bước, nhìn thẳng vào Liễu Ngộ: “Lần đầu gặp mặt, ta nói huynh không hiểu chúng sinh vì sao mà khổ. Thực ra đôi khi ta cũng chẳng hiểu rõ lắm. Ta đứng ở trên cao quá lâu, chỉ dùng sự ôn hòa làm lớp ngụy trang, thực chất đối với vạn vật đều vô cùng lãnh đạm.”

Nàng tự giễu: “Phần lớn sự ôn hòa của ta, chẳng qua là lòng thương xót của kẻ mạnh dành cho kẻ yếu mà thôi.”

Liễu Ngộ nhìn nàng. Trong đôi mắt nàng phản chiếu ánh sao trời, và cả hình bóng của chàng. Có lẽ chàng không thể hiểu hết hàm nghĩa trong lời nàng nói, nhưng chàng biết rõ nàng không cần một lời đáp trả mà chỉ đơn giản là muốn tìm người để giãi bày thôi. Nên chàng im lặng và lắng nghe một cách chân thành nhất.

Hành Ngọc xoay người, khẽ chạm tay vào bên má chàng: “Chính từ nơi huynh, ta mới học được thế nào là dịu dàng thực sự.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đứng ở cửa nhìn theo bóng Liễu Ngộ rời đi cho đến khi khuất hẳn, Hành Ngọc mới bước vào phòng. Cả ngày chưa uống giọt nước nào, nàng bưng chén trà uống vài ngụm lớn mới thấy dễ chịu.

Đặt chén trà xuống, nàng thấy hạt giống Vong Ưu thảo nằm lăn lóc trên bàn. Nàng dùng ngón tay kẹp lấy, tung tẩy giữa không trung. Sau vài vòng, nàng lấy ra một chiếc chậu sạch và một túi Vạn Vật Thổ – loại đất trồng linh dược quý hiếm mà nàng “tiện tay” cầm từ chỗ sư phụ.

Đổ đất vào chậu, nàng vùi hạt giống xuống rồi đặt lên bệ cửa sổ, ngay cạnh chậu Quân Tử Lan.

“Cứ thế đi.” Nàng vuốt ve thành chậu hoa còn hơi ráp. “Thiêu thân có bản năng hướng sáng, con người cũng luôn tham luyến ánh dương quang. Đó là chuyện thường tình. Ta cứ tham luyến thêm một lát nữa thôi, rồi sau đó sẽ chăm sóc cho ngươi đâm chồi nảy lộc.”

Nàng nói với hạt giống, mà cũng như đang tự thuyết phục chính mình. Đứng lặng hồi lâu, Hành Ngọc thu tay, thổi tắt nến rồi mò mẫm đi về phía giường.

Nửa đêm, đang ngủ mơ màng, Hành Ngọc chợt thấy lạnh thấu xương, răng đánh vào nhau cầm cập. Nàng đấu tranh mãi mới mở nổi mắt, thần người ra một lát rồi ngồi dậy nhìn về phía cửa sổ, hóa ra nàng quên chưa đóng cửa.

Chậm rãi bò xuống giường, nàng đi đến bên cửa sổ. Khi duỗi tay đóng lại, nàng phát hiện bên ngoài lại đổ mưa. Gió lạnh mang theo những hạt mưa li ti tạt vào mặt, Hành Ngọc rùng mình, vội vàng khép chặt cửa sổ rồi leo lại lên giường, vùi sâu cả người vào chăn ấm.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sáng sớm, Liễu Ngộ vốn định bắt đầu thời khóa buổi sáng, nhưng vừa ngồi xuống đệm hương bồ, chàng đã vội đứng dậy.

Hôm qua thân thể Lạc chủ không khỏe, tuy lúc đưa nàng về phòng không thấy gì bất thường, nhưng chàng vẫn không an tâm.

Nghĩ đoạn, Liễu Ngộ cầm ô, đạp trên lớp mưa phùn mỏng mà ra cửa. Chỉ chưa đầy nửa khắc sau, chàng đã đứng trước căn nhà gỗ của Hành Ngọc.

Liễu Ngộ gõ cửa nhẹ nhàng. Chờ một lát không thấy hồi âm, cũng không nghe thấy tiếng động nào bên trong. Chàng tăng thêm lực gõ, nhưng vẫn chỉ có sự im lặng bao trùm. Liễu Ngộ hơi nhíu mày.

Cánh cửa nhà gỗ sát vách đột nhiên mở ra, Vũ Mị ló nửa người ra ngoài. Thấy Liễu Ngộ, nàng ta khẽ nhếch mày, đôi mắt lưu chuyển vẻ mị hoặc: “Phật tử tới sớm thật đấy.” Nàng ta liếc nhìn cánh cửa đóng chặt: “Nàng ấy không ra mở cửa sao?”

Liễu Ngộ nhìn về phía Vũ Mị, chắp tay hành lễ: “Xin hỏi Mị chủ, sáng nay nàng ấy có ra ngoài không?”

Vũ Mị suy nghĩ rồi lắc đầu: “Chắc là không. Ta thức trắng đêm nay, nếu nàng ấy ra ngoài ta sẽ biết ngay.” Nói đoạn, nàng ngáp một cái, trêu chọc: “Chẳng lẽ là ngủ say quá? Hay Phật tử cứ trực tiếp đẩy cửa vào tìm nàng ấy đi. Phật môn chẳng phải thường nói ‘thân xác này chỉ là lớp vỏ bọc’ đó sao, dù ngài có lỡ nhìn thấy cảnh tượng gì không nên thấy, ta nghĩ chắc ngài cũng chẳng để tâm đâu.”

Vũ Mị đổi tư thế, dựa lưng vào khung cửa với vẻ mặt đầy ý cười chờ xem kịch vui.

Liễu Ngộ biết mối quan hệ giữa nàng ta và Hành Ngọc khá tốt nên không chấp nhặt lời trêu chọc ấy. Chàng rũ mắt trầm ngâm một lát rồi khẽ niệm: “A Di Đà Phật, mạo phạm.” Tay chàng đặt lên cánh cửa gỗ đẩy nhẹ.

Cửa thực ra không khóa. Ở giới tu chân, kết giới hữu dụng hơn khóa nhiều. Nhà của Hành Ngọc vốn được bao phủ bởi một tầng kết giới vô hình. Khi tay Liễu Ngộ chạm vào cửa, chàng cảm nhận rõ một luồng sức mạnh cản trở, nhưng dường như kết giới nhận ra hơi thở của Liễu Ngộ nên vừa xuất hiện đã lập tức biến mất.

Cánh cửa mở ra. Liễu Ngộ đứng ở cửa, chỉ nhìn thoáng qua phía giường. Màn giường màu xanh nhạt buông lơi, chăn gối lộn xộn, thấp thoáng bóng dáng một người đang nằm. Quả nhiên nàng vẫn ở trong phòng.

Liễu Ngộ hiểu tính Hành Ngọc, nếu nghe thấy tiếng gõ cửa chắc chắn nàng sẽ ra mở. Việc nàng nằm bất động thế này chỉ có một khả năng – đã xảy ra chuyện!

Nghĩ đến đó, chân mày Liễu Ngộ cau lại, chàng không chút chần chừ bước nhanh vào phòng, thuận tay khép cửa. Vũ Mị đứng ngoài ngẩn người: “Không lẽ xảy ra chuyện thật sao?” Nhưng rồi nàng lại lắc đầu: “Thôi, có Phật tử ở đó, hắn sẽ không để Lạc chủ xảy ra chuyện đâu, mình đừng vào quấy rầy thì hơn.”

Trong phòng.

Liễu Ngộ tiến đến bên giường, vén màn lên. Hành Ngọc đang nằm nghiêng, quay mặt vào trong. Chàng chỉ thấy được nửa khuôn mặt, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ thấy sắc mặt nàng trắng bệch, chân mày nhíu chặt, giữa trán còn lờ đờ một tầng hắc khí nhàn nhạt. Dường như nàng đang chìm sâu vào ác mộng, dù động tĩnh của chàng không nhỏ nhưng nàng vẫn không hề mở mắt.

Tim Liễu Ngộ đột nhiên thắt lại, nỗi đau đớn cùng sự bối rối lan tỏa từ lồng ngực đến tận đầu ngón tay. Chàng cúi người, gọi khẽ: “Lạc chủ.”

Lông mi Hành Ngọc run rẩy, dường như muốn mở mắt ra. Nàng loáng thoáng ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, mùi hương ấy xoa dịu nỗi xao động và đau đớn trong lòng một cách kỳ diệu. Theo bản năng, Hành Ngọc đưa tay ra muốn nắm lấy thứ gì đó.

Liễu Ngộ nắm chặt lấy bàn tay đang quờ quạng của nàng. Chàng nhìn chằm chằm vào luồng hắc khí giữa chân mày nàng, sắc mặt dần trầm xuống. Giao đấu với tà ma bao nhiêu năm, chàng không thể lầm được luồng hắc khí này là gì.

Thấy Hành Ngọc có xu hướng muốn dựa vào mình, Liễu Ngộ định thần lại, ngồi xuống mép giường. Bàn tay còn lại phủ lên trán nàng, nhẹ nhàng vén đi những sợi tóc bết dính vì mồ hôi. Trán nàng lạnh ngắt. Ngay khi tay chàng chạm vào, nàng nhịn không được khẽ cử động, muốn tiến gần hơn đến nguồn nhiệt ấm áp này.

Động tác của Liễu Ngộ vô cùng dịu dàng, giọng nói cũng rất nhẹ: “Không sao đâu.”

Cuối cùng chàng đã hiểu vì sao hôm qua Hành Ngọc cứ muốn dựa vào mình, và vì sao khi quấn chuỗi Phật châu vào tay nàng, sắc mặt nàng lại hồi phục nhanh đến thế. Mùi trầm hương có thể bình ổn tà khí, chuỗi hạt thấm đẫm hương khói cửa Phật có thể trấn áp dị thường. Còn bản thân Kim Phật chi thân của chàng mới là thứ khắc chế tà ma trực tiếp nhất. Chỉ là hôm qua tà khí chưa lộ ra ngoài nên chàng đã không chú ý tới.

Hành Ngọc nắm chặt lấy tay chàng, mồ hôi lạnh vẫn không ngừng tuôn ra. Nhìn nàng đau đớn như vậy, lòng Liễu Ngộ dâng lên nỗi xót xa tê dại, kèm theo đó là sự tự trách mãnh liệt. Chàng quanh năm độ hóa tà ma, ở bên cạnh nàng bấy lâu mà lại không nhận ra nàng đang bị tà khí gặm nhấm.

“Có phải rất khó chịu không?” Liễu Ngộ nhịn không được hỏi khẽ.

Dường như nghe thấy tiếng hỏi, Hành Ngọc vốn đang cắn chặt răng bỗng run lên, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ bờ môi. Môi nàng mấp máy, Liễu Ngộ cúi người ghé sát tai nàng, chỉ nghe thấy tiếng hơi thở đứt quãng. Nhìn khẩu hình, hình như nàng đang gọi tên chàng.

Trong mắt chàng, nàng luôn tươi tắn và nhiệt huyết, giờ lại nằm đây chống chọi với nỗi đau vô tận. Mà chàng rõ ràng có thể giúp nàng…

Khẽ thở dài, Liễu Ngộ cởi giày leo lên giường, nằm xuống bên cạnh. Chàng vòng tay ôm lấy nàng qua lớp chăn mỏng. Dù có lớp chăn ngăn cách, bàn tay chạm vào hông nàng vẫn cảm thấy nóng rực như chạm vào một nguồn nhiệt đầy nguy hiểm và mê hoặc. Họ nằm gần đến mức môi chàng suýt chạm vào mái tóc dài của nàng.

Liễu Ngộ nhắm mắt, cảm thấy mình như đang dấn thân vào thử thách cam go nhất. Nhưng người trong lòng dần ngừng giãy giụa, bàn tay nắm ống tay áo chàng cũng nới lỏng ra. Sự thay đổi này cho chàng biết lựa chọn của mình là đúng, Kim Phật chi thân chính là liều thuốc tốt nhất cho nàng lúc này.

Chàng khẽ rũ mắt, cực kỳ dịu dàng để đầu nàng gối lên vai mình. Liễu Ngộ ôm nàng, hơi thở kề sát bên tai: “Đừng sợ, một lát sẽ hết đau ngay thôi.” Chàng hít nhẹ một hơi để bình định tâm trí, nhưng mùi hương hợp hoan nhàn nhạt từ người nàng cứ len lỏi vào khứu giác. Nghĩ đến việc mình đang nằm trên giường nàng, gối lên gối của nàng, thậm chí là ôm nàng vào lòng, Liễu Ngộ khẽ thở dài, đưa tay vuốt ve gò má lạnh lẽo của nàng – đây vốn là động tác nàng thích làm với chàng nhất.

“Lạc chủ đã tiếp xúc với luồng tà khí này từ khi nào?” Chàng hỏi khẽ, giọng nói tràn đầy sự thương tiếc. Chàng thương xót chúng sinh, nhưng chỉ thương tiếc duy nhất một mình nàng. Thấy nàng nhíu mày, lòng chàng cũng thắt lại. Thấy nàng đau, chàng chẳng thể giữ nổi sự bình thản của việc tu hành.

Trong vòng tay của Liễu Ngộ, hơi thở của Hành Ngọc dần ổn định, mồ hôi lạnh cũng ngừng thấm ra. Liễu Ngộ dùng tay áo lau đi những vệt mồ hôi trên mặt nàng, rồi dùng đầu ngón tay xoa nhẹ giữa chân mày cho nàng giãn ra. Khi thấy nàng không còn nhăn nhó nữa, chàng rũ mắt, bắt đầu đọc kinh văn đuổi ma bên tai nàng.

Dù đạo thương chưa lành hẳn, nhưng vì muốn nàng sớm thoát khỏi đau đớn, Liễu Ngộ vẫn cố gắng vận dụng đạo lực vào trong lời kinh.

Nửa canh giờ trôi qua, người đang gối trên vai chàng khẽ cựa quậy. Sau một hồi ngơ ngác, giọng nói của Hành Ngọc vang lên, yếu ớt vô lực: “… Liễu Ngộ?”

Liễu Ngộ vuốt nhẹ mái tóc nàng, giọng nói ôn hòa như nước: “Ngủ thêm chút đi, giờ sẽ không còn ác mộng nữa đâu.”

“… Sao huynh lại ở đây?”

Giọng Hành Ngọc rất nhỏ, nhưng vì khoảng cách quá gần nên Liễu Ngộ nghe rất rõ. Chàng chỉ đáp khẽ: “Ngoan, đừng nghĩ nhiều.”

Hành Ngọc chần chừ một lát, rồi dường như đã quá mệt mỏi, nàng tiếp tục rúc vào lồng ngực ấm áp, tay vô thức nắm chặt lấy mép chăn mềm mại. Tư thế này thực sự rất kỳ lạ, nàng vốn tưởng mình sẽ thấy ngượng ngùng, nhưng chỉ một lát sau, hơi thở đã đều đặn trở lại, chìm vào giấc ngủ sâu.