Mưa mỗi lúc một lớn, cuối cùng hóa thành trận mưa rào xối xả. Tiếng nước mưa đập liên hồi vào tán dù giấy nghe rào rào nhức óc, khiến hai bên thái dương của Hành Ngọc giật liên hồi, đau đến mức nàng khó lòng tập trung.
Nàng nhịn không được giơ tay đỡ trán. Bàn tay lạnh lẽo áp vào vầng trán cũng đang dần phát lạnh, tuy không mấy dễ chịu nhưng lại giúp nàng duy trì sự tỉnh táo ở mức tối đa.
“Lạc chủ thực sự không sao chứ?” Liễu Duyên thấy vậy, lại hỏi thêm một câu. Sắc mặt nàng lúc này thực sự không tốt chút nào.
“Tu sĩ… cũng biết ốm sao?” Hành Ngọc mơ hồ hỏi. Xuyên không tới đây lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nàng gặp phải tình trạng này.
Đây cũng là lần đầu Liễu Duyên thấy nàng ở dáng vẻ này. Có vài phần ngây ngô, vài phần vô tội, những cảm xúc ấy làm tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày, khiến cả người nàng chỉ còn lại sự nhu hòa. Hắn ngẩn ngơ mất một lúc mới lúng túng dời mắt đi, đáp: “Chắc là không đâu, dù sao cũng chẳng phải người thường.”
Vậy thì nàng bị làm sao? Hành Ngọc nheo mắt, vẫn nghĩ không ra.
Liễu Duyên vừa định hỏi kỹ hơn thì ở phía bên kia, trọng tài mặc tông phục Kiếm Tông xuất hiện, tuyên bố cuộc thi chính thức bắt đầu, mời các tu sĩ đang chờ bên ngoài tiến vào trận pháp. Hành Ngọc buông tay, ngoan ngoãn bước vào trong.
Trận pháp này có tác dụng ngăn cách mưa gió và làm khô quần áo. Vừa bước vào, gấu váy bị nước mưa làm ướt của nàng nháy mắt khô ráo hẳn, cơ thể cũng dần ấm lại. Hành Ngọc quấn chặt chiếc áo choàng đen trên người, chọn đại một vị trí ngồi xuống. Rất nhanh, nàng nhận được một miếng ngọc bài.
Nàng dán ngọc bài lên trán, cẩn thận xem xét các câu hỏi. Các vấn đề chia làm bốn phần, từ tám loại trận pháp cơ bản đến việc phân loại vật liệu, đều được hỏi vô cùng tỉ mỉ. Tu sĩ nào không đủ cẩn thận hoặc đọc sách chưa đủ nhiều chắc chắn sẽ bại trận ở vòng này. Hành Ngọc vừa thấy dòng chữ chi chít liền cảm thấy đầu càng đau hơn.
Nàng hít một hơi, nỗ lực gạt bỏ những cảm xúc yếu đuối đang làm phân tâm, bắt đầu nghiêm túc đáp đề. Những ngày qua nàng bổ sung kiến thức rất hiệu quả, ngoại trừ hai câu hỏi quá lạ lẫm làm nàng lưỡng lự, các vấn đề khác nàng đều nắm chắc.
Dùng thần thức viết đáp án lên ngọc bài, chưa đầy nửa canh giờ, Hành Ngọc đã đặt ngọc bài lại bàn, đứng dậy hành lễ với trọng tài rồi rời đi trước.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vừa bước ra khỏi phạm vi bảo vệ, màn mưa bị ngăn cách nãy giờ lập tức trút xuống người Hành Ngọc không chút khách khí. Có lẽ vì mưa quá lâu nên sắc trời càng thêm u ám, đen kịt như muốn sập xuống, khiến lòng người thêm phiền muộn. Hành Ngọc thở ra một hơi lạnh, rũ mắt nắm lấy cán dù.
Đột nhiên, một bàn tay đưa ra từ phía bên cạnh, một tán dù mở rộng trên đỉnh đầu, che chắn hết mọi phong ba cho nàng.
“Sao không nói cho bần tăng biết hôm nay Lạc chủ có thi đấu?”
Tán dù nghiêng hẳn về phía nàng, khiến nửa người Liễu Ngộ lộ ra ngoài mưa, một góc áo tăng bào đã bị thấm ướt. Hành Ngọc nghe tiếng nhìn lại, thấy là chàng, nàng bỗng thở phào nhẹ nhõm. Mọi cảm xúc phiền muộn lúc này như bùn lầy tắc nghẽn cuối cùng cũng tìm được cửa xả, cuốn trôi đi hết, trả lại sự bình lặng.
Hành Ngọc theo bản năng tiến lại gần chàng thêm một bước để chàng dễ che dù hơn. Nàng điều chỉnh tư thế đứng, vừa vặn dùng cơ thể Liễu Ngộ để chắn bớt cơn gió lạnh đang thổi tới.
“Huynh còn đang bị thương, sao lại tới đây?” Hỏi thì hỏi vậy, nhưng thấy chàng, nàng thực sự rất vui. Đôi mắt nàng tràn ngập ý cười khi ngước nhìn chàng.
Liễu Ngộ đáp: “Không thể vận dụng linh lực, nhưng đi lại một chút vẫn được.”
“Dù sao huynh cũng tới rồi.” Hành Ngọc đứng rất gần chàng, mùi trầm hương thanh khiết quẩn quanh chóp mũi. Mùi hương này có tác dụng an thần, khiến cái đầu đang đau âm ỉ của nàng dễ chịu hơn nhiều. Nàng trấn tĩnh lại, nghi hoặc nhìn chàng: “Sao huynh biết ta có thi đấu?”
“Bần tăng đến chỗ ở tìm Lạc chủ.” Liễu Ngộ nghiêng đầu nhìn nàng, đáy mắt sóng sánh như nước. Chàng đến gõ cửa không thấy ai, định dùng truyền âm phù thì Vũ Mị ở phòng bên cạnh đi ra nói nàng đi thi đấu, nên chàng vội vàng chạy tới đây.
Hành Ngọc gật đầu, nhưng cơn đau đầu lại kéo đến. Nàng nhịn không được, càng xích lại gần Liễu Ngộ hơn. Lúc nãy ra khỏi trận pháp nàng bị dính chút mưa, vài sợi tóc ướt dán vào gò má.
Liễu Ngộ giơ tay giúp nàng vén lọn tóc ướt ra sau tai, lúc này mới chú ý tới sắc mặt nàng tái nhợt, gương mặt cũng lạnh ngắt: “Không thoải mái sao?”
Hành Ngọc nhăn mặt: “Sắc mặt ta… khó coi lắm phải không?”
“Đúng vậy.” Liễu Ngộ khẽ nắm lấy cổ tay nàng, truyền linh lực trong cơ thể giúp nàng sưởi ấm.
Vài giây sau, nhiệt độ cơ thể nàng tăng lên không ít, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.
“Đau đầu.” Hành Ngọc nói khẽ.
Lúc trước nàng còn lo lắng Liễu Duyên vào trận thi đấu trạng thái không tốt, giờ xem ra, rõ ràng là nàng mới là người tệ hơn.
Liễu Ngộ nhìn dáng vẻ này của nàng, lại nghĩ tới con mèo lười trong tông môn. Lúc mèo con làm nũng, đại khái chính là dáng vẻ này, tiếng kêu mỏng manh, nhẹ nhàng, rõ ràng biết nó có thể quậy phá, nhưng vẫn nhịn không được mà dâng lên một nỗi thương tiếc tự đáy lòng.
Đầu ngón tay thon dài của Liễu Ngộ đặt lên một bên thái dương của nàng, nhẹ nhàng xoa bóp. Ống tay áo lướt qua trước mắt Hành Ngọc, nàng ngửi rõ mùi trầm hương thanh khiết bám trên người chàng quanh năm suốt tháng. Mùi hương này làm nàng thấy thoải mái không ít, Hành Ngọc nhắm mắt lại, lông mi run rẩy, tùy ý để chàng xoa bóp cho mình.
Nàng lúc này lộ ra vài phần yếu ớt và ngoan ngoãn. Liễu Ngộ hơi tăng thêm lực tay: “Gần đây Lạc chủ có tiếp xúc với thứ gì lạ không?”
Tu sĩ không giống người phàm, vốn chẳng lo bệnh tật, bộ dạng hiện tại của nàng thực sự rất lạ lùng. Hành Ngọc suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Có lẽ là do mấy ngày nay ta không nghỉ ngơi tốt chăng?”
Từ khi trở thành tu sĩ, sự khác biệt giữa ngày và đêm dần trở nên mờ nhạt. Mấy ngày nay nàng mải miết lật xem sách trận pháp, lại còn suy tính về Trắc ma trận, đến khi thoát ra khỏi trạng thái tập trung đó thì thường đã trôi qua một hai ngày rồi.
“Sẽ không đâu.” Liễu Ngộ ghi nhớ chuyện này trong lòng, bảo nàng: “Đừng nghĩ nhiều nữa, nghỉ ngơi một chút đi.”
Hai người cứ thế im lặng, tiếng mưa rơi tí tách trên mặt đất dần trở nên rõ ràng. Hành Ngọc đứng mệt, đột nhiên nâng tay nắm lấy cổ tay Liễu Ngộ, nhẹ nhàng đẩy ra. Sau đó nàng vòng ra phía sau chàng, tựa trán vào bờ vai vững chãi, hơi thở đều đặn phả lên lớp áo tăng bào.
Cơ thể Liễu Ngộ hơi cứng lại.
“Ta tựa một lát.” Hành Ngọc thấp giọng nói.
Liễu Ngộ không nhúc nhích, để mặc nàng dựa vào.
“Giờ pháp hội cũng sắp kết thúc rồi, sau khi xong việc, huynh đi cùng ta về Hoa Thành nhé?” Giọng nàng từ phía sau truyền đến, nghe hơi nghèn nghẹt.
“Đó là lẽ đương nhiên. Không có ai hộ pháp, làm sao Lạc chủ có thể an tâm đột phá Kết Đan kỳ được.”
Hành Ngọc mỉm cười, nhịn không được giơ tay nắm chặt lấy vạt áo tăng của Liễu Ngộ. Nàng cảm thấy hành động của mình hiện giờ thật mâu thuẫn. Rõ ràng biết là không nên, nhưng vẫn cứ nuông chiều cảm xúc muốn thân cận chàng, tìm thấy sự tự tại và vui thích trong sự gần gũi ấy. Như cá tìm về với nước để cầu sinh, con người một khi đã biết rõ nơi nào có niềm vui thì làm sao có thể sinh lòng kháng cự cho được chứ?
Hạt giống Vong Ưu thảo vốn có tác dụng nhắc nhở, giờ đây xem ra thật đơn độc và vô dụng.
Hành Ngọc đang mơ màng muốn ngủ thì Liễu Ngộ lên tiếng: “Vòng thứ hai sắp bắt đầu rồi, nếu không thoải mái thì bỏ quyền đi, chúng ta về nghỉ ngơi.”
Hành Ngọc mở mắt, trong mắt thoáng nét mờ mịt rồi nhanh chóng tỉnh táo lại: “Không nên đâu.” Nàng đã tốn bao công sức bổ sung kiến thức trận pháp, bỏ cuộc thì tiếc lắm.
Liễu Ngộ suy nghĩ một chút, rồi tháo chuỗi tràng hạt màu đen quấn trên cổ tay mình xuống. Chàng cầm lấy tay phải Hành Ngọc, động tác rất nhẹ nhàng quấn chuỗi hạt lên cổ tay nàng. Chuỗi tràng hạt này được chế tác từ ma cốt, cảm giác rất nặng tay.
Hành Ngọc cúi đầu nhìn, rồi lại nhìn chàng, thắc mắc sao chàng lại đưa thứ này cho mình. Liễu Ngộ vẫn tiếp tục quấn: “Chuỗi Phật châu này quanh năm được cung phụng trước cửa Phật, thấm đẫm hương khói. Đeo nó trong thời gian ngắn chắc có thể giảm bớt sự dị thường trên người Lạc chủ.”
Một lát sau, chàng nói: “Xong rồi.”
Hành Ngọc bắt chước động tác của chàng, khảy nhẹ chuỗi hạt, cảm thấy có chút kỳ lạ. Một món đồ quan trọng như vậy mà lại trực tiếp quấn lên tay nàng… Nàng chớp mắt, không biết có phải ảo giác không nhưng đầu nàng dường như không còn đau nữa. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu nhưng chưa kịp định hình thì trọng tài đã thúc giục lần nữa, nàng đành phải vào trận thi đấu.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vòng hai khảo sát năng lực phá trận. Sáu trận pháp do Kiếm Tông cung cấp đều được minh khắc trong ngọc giản. Trạng thái hiện tại của Hành Ngọc rất tốt, lực chú ý tập trung cao độ, nàng phá giải một mạch sáu trận pháp chỉ trong hơn nửa canh giờ.
Không dừng lại, nàng tiến thẳng vào vòng ba, vòng này yêu cầu tu sĩ tự bố trí một trận pháp cấp bậc càng cao càng tốt. Hành Ngọc chọn ngay kiếm trận mà nàng tự mình nghiên cứu ra. Quen tay hay việc, tốc độ bày trận của nàng nhanh đến kinh người.
Khi Hành Ngọc bước ra khỏi trận pháp lần nữa, mưa đã tạnh, chỉ còn mặt đất nửa khô nửa ướt minh chứng cho cơn hỗn loạn vừa rồi. Nàng nhìn quanh một vòng, cuối cùng thấy bóng dáng Liễu Ngộ trên bậc thềm đá phía xa.
Liễu Ngộ cũng đã thấy nàng, chàng rảo bước đi tới. Hành Ngọc mỉm cười tiến về phía chàng. Khi đến gần, nàng dùng sức kéo lấy ống tay áo của chàng, khiến Liễu Ngộ hơi mất đà nhưng vẫn ngoan ngoãn để mặc nàng lôi kéo. Chàng quan sát kỹ gương mặt nàng, thấy sắc mặt đã hồng hào trở lại, đôi môi cũng có huyết sắc, không còn tái nhợt như trước nữa thì mới yên tâm.
“Ta tháo chuỗi Phật châu trả lại cho huynh đây.” Hành Ngọc cúi đầu, cởi chuỗi hạt trên cổ tay ra, “Có qua có lại, để ta đeo vào cho huynh nhé.”
Liễu Ngộ đáp: “Được.”
Hành Ngọc nắm lấy cổ tay phải của chàng, bắt chước động tác lúc nãy, nhẹ nhàng quấn chuỗi tràng hạt trở lại.
Liễu Duyên vừa hoàn thành ba vòng thi bước ra thì bắt gặp cảnh này. Hắn tựa lưng vào vách đá, nhắm mắt chờ đợi kết quả. Một lát sau, hắn lại nhịn không được mở mắt nhìn về hướng Hành Ngọc. Nàng đang ngồi trên bậc thềm, hai tay chống cằm, khóe môi hơi nhếch lên, xinh đẹp tinh tế như tiên nữ hạ phàm. Ánh mắt nàng vẫn luôn dõi theo Liễu Ngộ, chăm chú lắng nghe chàng nói chuyện.
Liễu Duyên khẽ cong môi, rũ mắt che giấu đi những cảm xúc mãnh liệt nhưng vô vọng trong lòng.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 76](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)