Lông mi Liễu Ngộ run rẩy dữ dội.
Vẻ mặt chàng nhìn thì có vẻ điềm tĩnh, nhưng tâm trí gần như trống rỗng, hoàn toàn không biết mình nên phản ứng thế nào mới là phải đạo. Gần như theo bản năng, Liễu Ngộ ngước mắt nhìn nàng, thần sắc ngây ngô, chẳng còn chút phong thái của vị lôi chủ trên hồ Vấn Tâm hôm ấy.
Đối diện với tầm mắt ấy, Hành Ngọc bỗng thấy chột dạ.
Nàng khựng lại một giây, rồi dùng giọng điệu vô tội: “Ta chỉ là… thấy không thuận mắt lắm, vả lại không phải huynh đang bị thương không được cử động mạnh sao, nên ta mới làm thay thôi.”
“Huynh và ta đã quen biết, không cần phải khách khí làm gì.”
Liễu Ngộ: “…”
Hành Ngọc buông bàn tay vẫn đang áp bên má chàng ra, nghiêng người về sau để nới rộng khoảng cách, rồi dứt khoát đứng dậy khỏi giường: “Huynh vẫn đang mặc áo trong, mau thay y phục đi, ta mang bát ra ngoài.”
Bưng bát đến cửa, tay đã đặt lên khung cửa gỗ, Hành Ngọc lại quay đầu nhìn chàng, nhấn mạnh: “Thật sự không phải cố ý đâu.” Nói xong, chính nàng lại bật cười. Phản ứng trước sau của nàng có vẻ hơi giống kiểu người không chịu trách nhiệm, có thật sự là không cố ý không? Chắc cũng chỉ để dỗ dành người này thôi.
“Ta đi đây, huynh lo mà dưỡng thương, mấy ngày tới ta sẽ ở trong phòng nghiên cứu trận pháp.”
Hành Ngọc mang bát xuống bếp, lúc đi ra thì đụng phải tiểu hòa thượng Liễu Niệm. Cậu ta đang một tay vò đầu, vẻ mặt đầy hoang mang.
Hành Ngọc tiến lại gần: “Sao thế?”
Liễu Niệm vẫn vò đầu: “Hình như tâm trạng sư huynh không tốt.”
“Hửm? Huynh ấy nổi giận à?”
“Huynh ấy giận đến mức đỏ bừng cả mặt.” Liễu Niệm nghi ngờ nhìn nàng, “Có phải Lạc chủ đã nói gì quá đáng lắm không?”
Hành Ngọc nheo mắt, cười giảo hoạt: “Nào có dám, huynh ấy còn đang bị thương mà.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trên đường về, Hành Ngọc hái một nhành cỏ đuôi chó bên đường, tùy ý ngậm trong miệng. Nàng bước đi nhẹ nhàng, nhành cỏ theo nhịp chân mà khẽ đung đưa.
Có mấy vị sư muội đang chơi đùa trong rừng hoa Diên Vĩ, thấy Hành Ngọc liền ngoan ngoãn hành lễ, còn tặng nàng một bó hoa vừa hái vẫn còn đẫm sương. Hành Ngọc cảm ơn lòng tốt của họ, ôm bó hoa trở về phòng.
Nàng lấy chiếc bình ngọc không chứa nước, cắm hoa vào rồi nhỏ thêm một giọt linh dịch để hoa tươi lâu hơn. Đặt bình hoa lên bệ cửa sổ cạnh chậu Quân Tử Lan, cơn gió sáng thổi vào khiến chuỗi chuông gió treo bên giường kêu lanh lảnh. Hành Ngọc quay đầu nhìn, qua khoé mắt thấy hạt giống Vong Ưu thảo đặt cạnh gối. Nàng đứng yên một lúc rồi mới tiến về phía giường.
Nàng cởi giày ngồi lên, nhặt hạt giống hình giọt lệ lên ngắm nghía. Dưới nắng, hạt giống trong suốt như có khúc xạ ánh sáng. Bất chợt, nàng nhớ lại hôm ở hồ Vấn Tâm, mình đã nhìn Liễu Ngộ đắm đuối đến nhường nào.
Chỉ một cái liếc mắt, mà dường như thu trọn cả đất trời vào trong đó.
Hồi lâu, Hành Ngọc ngả người ra sau, lưng tựa sát vào thành giường gỗ. Tấm gỗ mang theo cái lạnh nhàn nhạt lan tỏa khắp cơ thể, khiến nàng bỗng thấy một nỗi buồn man mác khó tả.
Một canh giờ sau, Hành Ngọc mơ màng nghe tiếng đập cửa. Ban đầu nàng cứ ngỡ ảo giác, nhưng tiếng gõ dồn dập, ngưng một chút rồi lại vang lên. Nàng lờ đờ mở mắt, mới nhận ra mình đã thiếp đi từ lúc nào không hay.
Ngồi dậy chỉnh đốn trang phục và mái tóc, nàng ra mở cửa. Ngoài cửa, Vũ Mị đã đợi từ lâu. Nàng ta liếc Hành Ngọc một cái, trêu chọc: “Sao lâu thế mới mở cửa, không phải đang hẹn hò với tên nam nhân nào trong phòng đấy chứ? Hửm? Chẳng lẽ là vị Phật tử kia?”
Hành Ngọc né sang một bên nhường đường: “Chuyện này ai mà biết được, nếu suy đoán của ngươi là thật, bây giờ ngươi còn dám vào không?”
Vũ Mị lườm nàng, hai tay chắp sau lưng thong thả bước vào, còn thuận tay đóng cửa lại. Hai người ngồi xuống, Vũ Mị cũng chẳng khách sáo, tự rót cho mình chén trà đã nguội ngắt.
Nhìn hành động của Vũ Mị, Hành Ngọc thầm cảm thán. Mối quan hệ giữa nàng và Vũ Mị thật kỳ lạ. Bảo là bạn bè thì chưa hẳn, nhưng nếu không phải, thì nàng ta ở trong phòng nàng lại tự nhiên như ở nhà mình, và nàng cũng chẳng thấy phiền lòng là như thế nào nhỉ?
Hành Ngọc lấy quả linh quả từ nhẫn trữ vật, lau sạch rồi gặm hai miếng, hỏi: “Mấy ngày nay ngươi đi đâu thế?”
Sau khi tỷ thí Luận đạo kết thúc, Hành Ngọc vốn muốn tìm Vũ Mị để nói cho nàng ta biết những gì mình và Liễu Ngộ đã phát hiện, nhưng tìm khắp nơi đều chẳng thấy bóng dáng.
Vũ Mị thở phào giải thích: “Có chút việc tư cần xử lý. Hơn nữa Du Hạ bị đạo thương rất nặng, ta phải nhân cơ hội này hiến chút ân cần để tăng điểm thiện cảm chứ. Đúng rồi, chuyện ta nhờ ngươi điều tra thế nào rồi?”
Đợi Hành Ngọc kể lại tình hình hôm đó, Vũ Mị gật đầu, thần sắc đầy vẻ suy tư.
“Có phải ngươi biết ẩn tình gì liên quan đến Du Hạ không?” Hành Ngọc thuận miệng hỏi một câu, ai ngờ Vũ Mị lại lộ vẻ chần chừ. Một lát sau mới khẽ gật đầu nói: “Ta cảm thấy có chút không đúng.”
“Tiện nói không?”
Vũ Mị cắn răng, thấp giọng: “Khoảng thời gian này Du Hạ dưỡng thương, nhàn rỗi không có việc gì hắn liền chép sách cổ. Ta giúp hắn sắp xếp bản thảo, có thoáng nhìn thấy vài câu chữ, nội dung trên đó hình như là ghi chép về những trận chiến giữa các bậc cao nhân nhân tộc và tà ma từ vạn năm trước…”
“Ý ngươi là sao?” Ánh mắt Hành Ngọc ngưng lại.
“Ta không biết.” Vũ Mị lắc đầu, “Ta chỉ kể lại những gì mình thấy thôi, chân tướng thế nào thì chịu.”
Hành Ngọc rũ mắt, chẳng ngờ chuyện này lại liên quan đến vạn năm trước? Chuyện của Du Hạ sợ là không đơn giản. Nàng lặng lẽ cắn một miếng linh quả, nhắc nhở: “Vậy ngươi đừng cố ý tìm tòi sâu quá, kẻo Kiếm Tông bên kia nổi giận.”
Vũ Mị muốn ở lại Kiếm Tông để thực hiện nhiệm vụ công lược Du Hạ, tốt nhất là đừng làm ra chuyện gì quá giới hạn. Vũ Mị tỏ ra khá hưởng thụ sự quan tâm của Hành Ngọc, khóe môi hơi nhếch lên: “Yên tâm đi, ta không phải hạng người không biết nặng nhẹ.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sáng sớm hôm sau trời đổ mưa, nhiệt độ cũng đột ngột hạ thấp.
Hành Ngọc vốn ngại lạnh nên chọn một bộ váy dài màu đỏ dày dặn, bên ngoài khoác thêm chiếc áo choàng màu đen. Nàng bung dù, bước vào màn mưa tiến về phía Thử Kiếm Đài để tham gia thi đấu trận pháp.
Lần này Liễu Ngộ không đến xem. Bởi vì căn bản Hành Ngọc không thông báo cho chàng, đạo thương thì tốt nhất nên tĩnh dưỡng thật tốt, đừng chạy lung tung thì hơn.
Thử Kiếm Đài vẫn náo nhiệt như cũ. Đệ tử các tông tụ tập bàn luận, chia sẻ kinh nghiệm tu hành, dù mưa gió bão bùng cũng không ngăn nổi nhiệt huyết của họ. Chỉ là âm thanh của họ hòa lẫn vào tiếng mưa rơi rào rào khiến Hành Ngọc cảm thấy đầu óc đau âm ỉ. Nàng đưa ngón tay thon dài day day huyệt thái dương để giảm bớt sự khó chịu.
“Không thoải mái sao?”
Phía sau truyền đến một giọng nói thanh nhã, trầm ổn. Hành Ngọc quay đầu lại, phát hiện người nói chuyện là Liễu Duyên. Hắn cầm chiếc dù giấy màu đen, mỉm cười đứng dưới làn mưa, trong mắt như có ý tình lưu luyến.
Hành Ngọc thu hồi tầm mắt, đáp: “Mấy ngày nay mải đọc sách trận pháp quá, không nghỉ ngơi tốt thôi.”
Liễu Duyên bước đến bên cạnh, sóng vai đi cùng nàng: “Nền tảng trận pháp của Lạc chủ vốn hơi yếu, nay xem đến đâu rồi?”
Hành Ngọc: “Giờ đã bù đắp được chỗ hổng, trận pháp thi đấu lần này chưa chắc ta đã thua huynh đâu.”
Dáng vẻ trò chuyện của hai người vô cùng tự nhiên, nhìn từ xa cứ ngỡ là đôi bạn tri kỷ lâu năm. Liễu Duyên cười khẽ: “Ta không nghi ngờ điều đó.” Trận đấu hôm nọ, kiếm trận nàng nghiên cứu ra đã ép hắn đến mức nghẹt thở cơ mà.
Rất nhanh, hai người đã đến địa điểm thi đấu. Thời buổi này, những tu sĩ trẻ có dư sức để chủ tu thêm một môn phụ trợ vốn đã ít, mà nắm vững được trận pháp lại càng hiếm. Vì vậy, số người tham gia thi đấu không đông, chỉ khoảng hơn một trăm người, bao gồm cả Trúc Cơ và Kết Đan.
Liễu Duyên bảo Hành Ngọc đứng đợi tại chỗ, còn hắn tiến lên phía trước hỏi thăm quy tắc. Hành Ngọc đứng đó một mình, ánh mắt vô định nhìn những giọt mưa chảy dọc theo tán dù giấy rồi rơi xuống đất vỡ tan như bong bóng nước. Bất chợt, nàng nghĩ đến Liễu Ngộ, dường như đã năm ngày rồi nàng không gặp chàng.
“Đang nghĩ gì thế?” Liễu Duyên sau khi hỏi rõ quy tắc quay lại, thấy ánh mắt Hành Ngọc thất thần, liền thuận miệng hỏi.
Hành Ngọc ngước mắt, cũng không giấu giếm: “Đang nghĩ về Liễu Ngộ.”
Một tia tối tăm thoáng qua trong mắt Liễu Duyên rồi biến mất ngay lập tức. Hắn hiểu rõ tâm tính trong sáng của người trước mặt, nên đáp án này hẳn là nàng nói thật lòng. Hắn giữ vẻ bình tĩnh, thuận theo lời nàng: “Hôm qua ta vừa gặp huynh ấy, đạo thương hồi phục rất nhanh, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ thi đấu Đấu Đan sắp tới đâu.” Dừng một chút, Liễu Duyên nói: “Không bàn chuyện đó nữa, thi đấu sắp bắt đầu rồi, để ta giới thiệu quy tắc cho Lạc chủ.”
Quy tắc không phức tạp, chủ yếu chia làm ba vòng:
Vòng 1: Khảo sát kiến thức trận pháp cơ bản.
Vòng 2: Khảo sát năng lực phá trận.
Vòng 3: Khảo sát năng lực bày trận.
Người có tổng điểm cao nhất sau ba vòng sẽ giành vị trí đứng đầu.
Nói xong quy tắc, Liễu Duyên mím môi, lộ vẻ hơi bực bội. Hành Ngọc liếc thấy, vốn định không quan tâm, nhưng nghĩ lại sự bực bội của hắn có phần do lời nói của nàng gây ra, mà thi đấu sắp bắt đầu, trạng thái này sẽ ảnh hưởng đến hắn.
Nàng thở dài trong lòng rồi bảo: “Mấy ngày qua ta nghiên cứu Trắc ma trận, dường như có vài phát hiện mới.”
Ánh mắt Liễu Duyên sáng lên: “Phát hiện gì thế?”
“Đợi thi xong chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi thảo luận sau đi.” Hành Ngọc nói. Nàng vốn không muốn xuất hiện quá nhiều bên cạnh Liễu Duyên để tránh gây hiểu lầm, nhưng Trắc ma trận pháp là chuyện quan trọng. Nàng tin Liễu Duyên sẽ phân biệt được nặng nhẹ.
Liễu Duyên gật đầu: “Cũng tốt.” Hắn khẽ cười rồi nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt nồng nhiệt: “Thực ra… Lạc chủ không cần phải né tránh ta, cũng không cần lo lắng ta sẽ vì nàng mà làm tổn hại đến Phật đạo.”
“Con đường Hoan Hỉ Phật này vốn có chút khác biệt, Lạc chủ không hiểu rõ nội tình cũng là thường. Ta tu tập Phật đạo chưa bao giờ yêu cầu phải khắc chế thất tình lục dục.” Liễu Duyên nói tiếp: “Hẳn Lạc chủ đã nghe nói, vị tổ sư của nhánh Hoan Hỉ Phật năm xưa từng cưới vợ sinh con, dấn thân vào hồng trần để mài giũa Phật pháp, mãi đến khi thê nữ qua đời mới triệt ngộ.”
Hành Ngọc hơi nhướn mày, kinh ngạc. Liễu Duyên thấy nàng nghe nghiêm túc, bèn kể thêm vài điển tích về Quan Thế Âm hóa thân thành mỹ nữ để cảm hóa vua Bì Na Dạ Già hung bạo, hay điển tích Cá Lam Quan Âm hóa thành thiếu nữ xinh đẹp để cảnh tỉnh thế nhân rằng sắc đẹp cuối cùng cũng chỉ là bộ xương khô.
Kể xong, Liễu Duyên mỉm cười: “Tham sân si niệm đều là dưỡng chất để tu Phật, sao Lạc chủ biết đây không phải là một cuộc tu hành của ta? Nàng đừng tránh mặt ta nữa, cứ coi ta như một người bạn bình thường đi.”
Gạt bỏ những chuyện khác sang một bên, làm bạn với một người có tính cách như nàng thực sự là một trải nghiệm rất dễ chịu.
Hành Ngọc bật cười, thuận theo ý hắn: “Chỉ cần không ảnh hưởng đến Phật đạo của huynh là được, mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên đi.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 75](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)