Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 74
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 74

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2760 từ · 13 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 74

Bốn phương tám hướng quanh hồ Vấn Tâm dường như bị nhấn nút tạm dừng. Ngoại trừ tiếng vang còn sót lại từ câu nói của Liễu Ngộ, chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở.

Hành Ngọc đứng trong đám đông.

Nàng vốn nhặt được một mảnh lá sen sạch sẽ từ lúc nào chẳng rõ, cứ xoay tròn trong lòng bàn tay với thái độ hờ hững. Nhưng từ giây phút Liễu Ngộ đứng dậy trên đài sen, nàng liền tùy tay ném mảnh lá trở lại mặt hồ. Ánh chiều tà trong mắt nàng như được thắp sáng hoàn toàn, tầm mắt đóng chặt lên người chàng.

Thực ra nàng rất hiếm khi thấy Liễu Ngộ ở dáng vẻ này. Hầu hết thời gian, chàng đều ôn hòa, lặng lẽ, chẳng hề có chút kiêu ngạo của kẻ mang vinh quang đầy mình. Nhưng hào quang của người như chàng là thứ không thể che giấu; chỉ cần có một sân khấu thích hợp, chàng định sẵn sẽ trở thành tiêu điểm thu hút vạn người.

Mộ Hoan đi theo Ngôn Trác tới xem náo nhiệt cũng giơ tay che miệng, đôi mắt long lanh.

Chính là phong thái này.

Những năm qua, nàng luôn nhớ thương vị Phật tử này, chẳng phải vì bị vẻ phong nhã nhẹ nhàng nhưng có sức áp đảo cả thế hệ này thu hút sao? Vì thế, Mộ Hoan không nhịn được, truyền âm cho Hành Ngọc đang đứng cách đó không xa: “Người như vậy vốn là đóa hoa cao lãnh không thể hái, chúng sinh trong mắt hắn đều như nhau cả. Ta thật sự tò mò, làm sao ngươi lại lọt được vào mắt xanh của huynh ấy đấy?”

Hành Ngọc khẽ liếc nhìn, bắt gặp bóng dáng Mộ Hoan qua đám đông rồi truyền âm đáp: “Có lẽ là bởi vì… ta xinh đẹp hơn ngươi.”

Mộ Hoan: “…”

Tức chết đi được mà!

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trên đài sen, thần sắc Du Hạ uể oải.

Dùng sức mạnh đại đạo để so tài, một khi thua cuộc sẽ bị đại đạo phản phệ, gây tổn thương đến đạo căn. Với tình trạng hiện tại, dù có uống đan dược, hắn cũng cần tĩnh dưỡng vài tháng mới có thể hoàn toàn bình phục, tránh để lại di chứng.

Du Hạ giơ lòng bàn tay lau sạch vết máu nơi khóe môi, một tay chống đất chậm rãi đứng dậy. Theo động tác của hắn, mọi người ven hồ rốt cuộc cũng thoát khỏi trạng thái ngẩn ngơ, tiếng nghị luận bắt đầu vang lên không ngớt.

Không để ý đến những lời bàn tán đó, Du Hạ nói: “Không hổ danh là Phật tử Liễu Ngộ.”

Hắn hướng về phía Liễu Ngộ hành lễ. Tuy thua trận nhưng không thua khí độ, hắn cười một tiếng tiêu sái rồi ngự kiếm rời đi, nhường lại vị trí lôi chủ cho Liễu Ngộ.

Liễu Ngộ chuyển vị trí, ngồi xếp bằng ở đài sen trung tâm, chờ các tu sĩ chưa lên sàn bù vào những chỗ trống. Trận tranh phong vừa rồi, nhìn qua thì chàng thắng có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực tế lúc hai đóa hoa đại đạo va chạm, khí huyết trong người chàng đã cuộn trào, trạng thái hoàn toàn không ổn định.

Liễu Ngộ vốn định nhân lúc chờ đợi nhắm mắt điều tức một lát, nhưng tầm mắt vừa rũ xuống lại không kìm được mà ngước lên, nhìn ra phía bờ hồ. Chàng như đang tìm kiếm vầng trăng sáng trong biển người mênh mông kia.

Ven hồ, Hành Ngọc mặc bộ váy lụa màu xanh nhạt, ánh mắt không rời khỏi người chàng. Ánh nhìn của nàng sáng rực, còn trêu chọc lòng người hơn cả ánh trăng.

Ánh mắt như vậy…

Ánh mắt như vậy!

Liễu Ngộ chưa từng thấy Hành Ngọc ở dáng vẻ này bao giờ. Phần lớn thời gian nàng nhìn chàng bằng ánh mắt dịu dàng, tuyệt đối không rực rỡ đến mức khiến người ta cảm thấy bối rối và… thẹn thùng như lúc này.

Liễu Ngộ theo bản năng chắp tay trước ngực. Chàng tự nhủ, sau khi trở về tông môn, số lần đến Giới Luật Viện chịu phạt chắc chắn phải tăng thêm nhiều lần nữa rồi.

Bởi vì tận đáy lòng chàng đang dâng lên dục vọng thắng bại. Lúc này, chàng chỉ hy vọng mình có thể được ánh mắt ấy dõi theo lâu hơn một chút.

Có lẽ vì màn thể hiện của Liễu Ngộ đã trấn áp mọi người, nên phải mất tới mười lăm phút các tòa đài trống mới được lấp đầy hoàn toàn. Liễu Ngộ nhắm mắt điều tức, miễn cưỡng khôi phục phần nào trạng thái, lúc này mới chậm rãi mở mắt, chắp tay giảng giải Phật đạo.

Chàng bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất như cỏ cây hoa lá, rồi mở rộng ra giáo lý “Tu Di tàng giới tử, giới tử nạp Tu Di”, từ đó trình bày về Phật đạo. Phật pháp cao thâm huyền diệu qua lời chàng trở nên gần gũi, dễ hiểu. Cho dù những người đang nghe giảng là đám tu sĩ Trúc Cơ hay Kết Đan, trong mắt chàng họ cũng chẳng khác gì người thường. Biểu hiện của chàng lúc này y hệt như lần đăng đàn thuyết pháp cho bá tánh ở Bình Thành năm xưa.

Ba mươi phút sau, Liễu Ngộ kết thúc phần trình bày, ra hiệu cho các đối thủ xung quanh: “Chư vị đạo hữu nếu có điều gì thắc mắc, bần tăng sẽ giải đáp cho từng người một, không quản là Phật đạo hay các đại đạo khác.”

Trước đó khi Du Hạ giảng về kiếm đạo, còn có người bám vào một câu nói nào đó để phản bác. Nhưng hiện tại đối mặt với Liễu Ngộ, những đối thủ này căn bản không nghĩ đến việc bắt bẻ câu chữ, mà dùng chính đại đạo họ theo đuổi để giao phong. Bởi lẽ, đi vặn vẹo từng chữ với một vị Phật tử tinh thông Phật pháp như vậy, chẳng khác nào tự rước lấy nhục.

Dẫu vậy, chỉ trong thời gian ngắn, các đài sen lại trống đi hơn phân nửa, rồi lại được lấp đầy bởi những tu sĩ khác.

Nửa canh giờ.

Một canh giờ.

Hai canh giờ trôi qua…

Lôi chủ vẫn là Liễu Ngộ. Lưng chàng vẫn thẳng tắp, ngay cả tư thế ngồi cũng không hề xê dịch dù chỉ một phân.

“Khi ngồi luận đạo, miệng lưỡi phải như hoa sen nở rộ, khiến cho chúng đạo phải quy phục” – viễn cảnh mà Hành Ngọc mong đợi, chàng đã hoàn thành không thiếu một chi tiết nào.

Hành Ngọc đã bình tâm lại sau cơn kinh ngạc, giờ đây trong lòng nàng chỉ còn lại nỗi lo âu âm ỉ. Nàng biết, trong lần va chạm đầu tiên, Liễu Ngộ chắc chắn đã chịu tổn thương về đạo căn. Đó là vết thương chạm tới gốc rễ tu hành của một tu sĩ. Đáng lẽ ngay khi bị thương, chàng phải tìm nơi tĩnh dưỡng lập tức, nhưng giờ vẫn đang cố gồng mình chống đỡ để tiếp tục tỷ thí.

Thời gian càng kéo dài, thương thế ảnh hưởng càng sâu, Hành Ngọc rất khó lòng không lo lắng. Nhưng lo lắng cũng chẳng ích gì, trận tỷ thí vẫn đang tiếp tục diễn ra.

Lại thêm nửa canh giờ nữa trôi qua, các đài sen lại trống hơn phân nửa, nhưng lần này đã không còn tu sĩ nào dám bước lên nữa. Liễu Ngộ lần lượt bác bỏ lý lẽ của những người còn lại, rồi ngước mắt nhìn trọng tài đang lơ lửng giữa không trung.

Vị trọng tài hít sâu một hơi. Ông là một tu sĩ Nguyên Anh, vốn rất ít khi thực lòng cảm phục các vãn bối. Nhưng sau khi đứng ngoài quan sát suốt hơn ba canh giờ, ông thật sự đã tâm phục khẩu phục trước Liễu Ngộ. Ánh sáng Phật môn này, quả thật danh bất hư truyền.

Trọng tài mỉm cười với Liễu Ngộ, giọng nói vang vọng khắp hồ Vấn Tâm: “Tỷ thí luận đạo kết thúc, chúc mừng Phật tử Liễu Ngộ thủ lôi thành công!”

Dứt lời, ven hồ bắt đầu vang lên những tiếng vỗ tay rải rác, rồi dần dần hòa thành một dải âm thanh rền vang. Chỉ có cách này mới bày tỏ hết lòng ngưỡng mộ và tôn trọng của họ dành cho kẻ mạnh.

Liễu Ngộ chậm rãi đứng dậy. Vì ngồi xếp bằng quá lâu, động tác của chàng có phần hơi cứng nhắc. Chàng chắp tay hành lễ tạ ơn trọng tài, rồi gật đầu chào tu sĩ bốn phương, sau đó rời đài sen, tiến thẳng về phía Hành Ngọc.

Liễu Ngộ còn chưa kịp lên tiếng, Hành Ngọc đã đi trước một bước đưa cho chàng bình đan dược: “Đạo Hóa Đan thất phẩm.”

Liễu Ngộ không nhịn được cười, nhận lấy bình ngọc rồi đổ đan dược ra. Vừa nuốt xong, trước mặt lại xuất hiện chiếc ly chứa hơn nửa phần Quỳnh Tương Ngọc Lộ.

Hành Ngọc bảo: “Giải khát đi. Nửa sau trận đấu giọng huynh đã khản đặc cả rồi.”

Liễu Ngộ cũng cảm thấy cổ họng khô khốc. Giữa chừng chàng có dùng nước, nhưng nói liên tục suốt mấy canh giờ như vậy, có uống bao nhiêu cũng chẳng thấm tháp vào đâu.

Đợi Liễu Ngộ uống xong, Hành Ngọc không cho chàng cơ hội mở lời, vỗ tay một cái: “Xong rồi, chúng ta về dưỡng thương thôi.”

Liễu Ngộ bật cười, vẻ mặt đầy khoan khoái, lồng ngực chàng khẽ rung động theo tiếng cười. Sau đó chàng truyền âm cho nàng: “Lạc chủ không cho bần tăng mở miệng, vậy truyền âm chắc là được chứ?”

Hành Ngọc cũng cười, truyền âm đáp: “Nói ba bốn canh giờ rồi còn chưa thấy đủ sao? Yên tâm, mấy tiếng đó ta luôn nghe huynh nói, tuyệt đối đã thuộc lòng giọng nói của huynh đến tận xương tủy rồi.”

Nàng khép hai ngón tay, đưa lên trán vuốt nhẹ một cái đầy ý vị, cười đầy tùy hứng và kiêu sa. Liễu Ngộ vô cớ nhớ tới con mèo mắt xanh lục nuôi thả trong tông môn. Con mèo đó được đám đệ tử cho ăn đến mức lười biếng, nhưng chỉ cần nó giơ vuốt hay lắc đầu một cái, cũng đủ khiến người ta m yêu đến mức không kiềm chế được.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Muốn chữa khỏi đạo thương, ngoài đan dược, còn phải dùng một số linh thực đặc thù nấu thành thuốc. Những linh thực này vô cùng trân quý, nhưng kho tàng của Kiếm Tông cơ bản đều có đủ. Đại sư Viên Tân đã đứng ra, dùng các bảo vật khác để đổi lấy chúng từ Kiếm Tông.

Khi Hành Ngọc đến tìm Liễu Ngộ, tiểu hòa thượng Liễu Niệm đang ngồi ngoài phòng nấu linh dược. Từ xa, Hành Ngọc đã ngửi thấy một mùi đắng ngắt kỳ quái.

“Mấy loại linh dược đó rõ ràng chứa đầy linh khí, sao nấu chung lại có mùi khó ngửi thế này?” Hành Ngọc ngồi xổm cạnh Liễu Niệm, nhìn cậu nhóm lửa.

Liễu Niệm phẩy quạt nan, nghe câu hỏi thì nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi thận trọng đáp: “Đại khái là… thuốc đắng dã tật ạ.” Cậu không quá để tâm, nói với Hành Ngọc: “Lạc chủ, thuốc sắp xong rồi, lát nữa Lạc chủ vào tìm sư huynh thì tiện tay mang vào luôn nhé.”

Hành Ngọc gật đầu. Dù sao cũng tiện đường.

Đợi thuốc xong, Hành Ngọc bưng bát thuốc, gõ cửa rồi bước vào phòng. Liễu Ngộ đang tựa vào gối, nửa nằm nửa ngồi trên giường lật xem kinh văn. Có lẽ vì mới tỉnh giấc, áo trong trên người chàng hơi xộc xệch.

Thấy người bước vào là nàng, Liễu Ngộ giật mình buông kinh thư, ngồi thẳng dậy chỉnh đốn y phục: “Bần tăng cứ ngỡ là Liễu Niệm.”

Hành Ngọc coi như không thấy vành tai đang ửng đỏ của chàng. Nàng đặt bát thuốc lên bàn cho nguội bớt, nhìn quanh một vòng thấy chiếc ghế bị xếp tận góc phòng, cũng lười kéo lại, liền trực tiếp ngồi xuống mép giường chàng.

“Đạo thương đã đỡ chút nào chưa?”

Liễu Ngộ gật đầu: “Chỉ cần tĩnh dưỡng tốt, không dùng linh lực thì sẽ không để lại di chứng.” Giọng nói của chàng không còn thanh thoát như mọi khi mà có chút khàn. Di chứng đạo thương khá nghiêm trọng, thời gian này chàng không thể vận dụng linh lực để tránh thương thế nặng thêm.

Hành Ngọc nhếch môi: “Vậy thì hiện tại huynh đang rất nguy hiểm đấy.”

“Hửm?”

Hành Ngọc nhìn thẳng mặt chàng: “Đừng có tùy tiện đi ra ngoài. Màn thể hiện trên hồ Vấn Tâm hôm đó quá mức kinh diễm, ta nghe các sư muội trong tông môn lén bàn tán, muốn thử xem bản lĩnh huynh đến đâu, thuốc Hợp Hoan đều đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. Trạng thái này của huynh mà ra ngoài một vòng thì chẳng khác nào dê vào miệng cọp, dâng tận miệng cho lũ yêu nữ.”

Nàng thuận miệng trêu chọc, thấy chàng im lặng không đáp liền nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt chàng. Thấy trong đôi mắt ấy chứa đựng ý cười nhàn nhạt, Hành Ngọc mới sực nhớ ra mình cũng là “yêu nữ” trong mắt thế gian mà.

Thế là Hành Ngọc hắng giọng một tiếng, cố ý đổi chủ đề: “Để ta thử xem thuốc nguội chưa.” Nàng khuấy bát thuốc, múc một muỗng nếm thử. Mặt Hành Ngọc lập tức nhăn nhó vì đắng: “Hóa ra không chỉ ngửi thấy đắng, nếm vào còn đắng gấp mười lần.” Dẫu vậy, ẩn sâu bên trong vị đắng ấy là nguồn linh lực vô cùng dồi dào.

Liễu Ngộ bất đắc dĩ lắc đầu. Chàng lấy từ nhẫn trữ vật ra một hộp mứt hoa quả, dùng đầu ngón tay vê một viên đưa tới bên môi nàng: “Ăn viên mứt cho át vị đắng đi này.”

Hành Ngọc ngậm lấy viên mứt từ ngón tay chàng, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn. Nàng đưa bát thuốc cho chàng: “Nhiệt độ vừa rồi, huynh uống chậm chút cho khỏi nóng.”

Liễu Ngộ nhận lấy, dùng muỗng khuấy nhẹ rồi múc một muỗng đưa vào miệng. Ban đầu chàng chưa thấy gì lạ, nhưng đến khi nuốt xong, Liễu Ngộ mới sực nhớ ra vừa rồi Hành Ngọc đã trực tiếp dùng chính chiếc muỗng đó để thử thuốc. Thân hình chàng hơi khựng lại, lực tay nắm lấy muỗng cũng vô thức siết chặt.

“Sao thế? Huynh cũng thấy đắng quá à?” Hành Ngọc chú ý thấy sự khác thường của chàng, chỉ tay vào đĩa mứt trên bàn: “Thấy đắng thì ăn viên mứt là hết ngay.”

Cơ thể Liễu Ngộ chậm rãi thả lỏng: “Lát nữa bần tăng sẽ ăn.”

Chàng rũ mi mắt, trực tiếp kề miệng vào thành bát, uống cạn chỗ thuốc trong một hơi. Sau khi đặt bát không xuống bàn, chàng mới cầm một viên mứt đưa vào miệng.

Khi Liễu Ngộ đang ăn mứt, ánh mắt Hành Ngọc dừng lại ở chiếc bát không kia. Rồi nàng cũng chợt đoán được nguyên nhân sự bối rối vừa rồi của chàng.

Hành Ngọc nhịn không được trêu chọc: “Khóe môi huynh còn dính thuốc, chưa lau sạch kìa.”

Thực tình, chính Hành Ngọc cũng không rõ mình đang nghĩ gì, chỉ là khoảnh khắc này, nàng cảm thấy như bị mê hoặc. Có lẽ những lần thân mật vượt giới hạn trong ảo cảnh đã khiến lý trí của nàng dần dần mất kiểm soát.

Không đợi Liễu Ngộ kịp phản ứng, Hành Ngọc đã nghiêng người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Nàng nâng tay phải vuốt nhẹ gò má chàng, mặt trong ngón cái lướt qua khóe môi vốn đã sạch sẽ của chàng một cách chậm rãi:

“Giờ thì sạch rồi đó.”