Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 73
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 73

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2924 từ · 13 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 73

Luồng tà khí ấy quấn chặt lấy linh hồn Du Hạ, gần như không thể tách rời, nhưng quỷ dị thay, nó lại chẳng thể nào ăn mòn được linh hồn hắn.

Liễu Ngộ đã tiếp xúc với tà ma rất nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên chàng gặp phải tình huống này. Chàng suy nghĩ một lát rồi bổ sung: “Tuy rằng chỉ có một sợi, nhưng dường như không có cách nào xua tan được.”

Sự hiểu biết về tà ma của Hành Ngọc đương nhiên không bằng Liễu Ngộ. Thấy ngay cả chàng cũng không nhìn ra nguyên do, nàng gật đầu: “Chuyện này tạm thời gác lại đi, huynh hãy điều chỉnh trạng thái, chuyên tâm chuẩn bị cho cuộc tỷ thí sắp tới trước đã.”

Chỉ cần không phải bị tà ma đoạt xá là tốt rồi. Còn về nguyên nhân sâu xa bên trong, cứ để Vũ Mị tự mình lo liệu đi, Hành Ngọc cũng không tiện đi sâu vào tìm hiểu bí mật của người khác. Ai mà chẳng có vài nỗi niềm riêng, bản thân nàng cũng có những chuyện không thể thổ lộ cùng ai đó thôi.

Một lát sau, một hàng tu sĩ mặc đạo bào xuất hiện bên hồ Vấn Tâm.

Hành Ngọc đứng giữa đám người, quan sát kẻ dẫn đầu là Ngôn Xa. Hắn khoác trên mình chiếc đạo bào xám cũ kỹ, tay cầm phất trần, khuôn mặt có phần bình phàm, duy chỉ có khí chất quanh thân là bao dung và thâm trầm, đôi mắt sâu thăm thẳm khác hẳn người thường.

“Người đều đã đến đông đủ rồi.” Hành Ngọc nói.

Nàng vừa dứt lời, trên mặt hồ Vấn Tâm vốn tĩnh lặng bỗng đột ngột xuất hiện một vị tu sĩ Nguyên Anh. Vị này đạp hư không mà đứng, đưa mắt nhìn quanh mọi người một vòng rồi dùng giọng nói trầm đục, không chút gợn sóng để giới thiệu quy tắc tỷ thí. Những quy tắc ban đầu đều là thứ mọi người đã biết, nhưng cuối cùng, vị đó nói:

“Quy tắc tỷ thí có chút thay đổi, do đó hình thức tính điểm cũng khác đi. Người giữ vị trí lôi chủ càng lâu sẽ nhận được càng nhiều tích điểm.”

Vị tu sĩ Nguyên Anh phất tay áo, khóe môi thoáng hiện một nụ cười: “Chư vị, mời lên đài.”

Tiếng nói vừa dứt, ven hồ im lặng trong giây lát rồi lập tức trở nên ồn ào. Có người đùn đẩy nhau, cân nhắc xem có nên lên đài sớm để thể hiện không; cũng có người thì thầm to nhỏ, suy đoán xem ai sẽ là kẻ đầu tiên trở thành lôi chủ.

Không phải đợi lâu, một bóng người đã động.

“Là Du Hạ của Kiếm Tông!”

“Hắn mới chỉ là Trúc Cơ đỉnh phong, thật sự tự tin quá nhỉ.”

Dưới sự chú ý của vạn người, Du Hạ ngự kiếm lướt đi, tiến thẳng tới đài hoa sen ở trung tâm hồ. Hắn ngồi khoanh chân xuống, nhắm mắt chờ đợi 99 đài xung quanh lấp đầy người.

“Phong thái khá đấy.” Hành Ngọc khen Du Hạ một câu, rồi nhướng mày nhìn Liễu Ngộ: “Bị giành trước rồi kìa.”

Liễu Ngộ cười khẽ: “Dù sao cũng là sân nhà của Kiếm Tông mà.”

Câu nói này tuy khiêm tốn, nhưng ngẫm kỹ mới thấy được sự tự tin mạnh mẽ ẩn chứa bên trong. Vì là sân nhà của đối phương nên phải nể mặt họ đôi chút, để đệ tử họ tỏa sáng một lúc rồi chàng mới lên đài sau.

Ánh mắt Hành Ngọc thoáng hiện vẻ lấp lánh. Trong lúc hai người trò chuyện, 99 đài sen xung quanh đã chật kín người.

Du Hạ bừng mở mắt. Dù tuổi đời chưa lớn, nhưng khoảnh khắc này, đôi mắt hắn như chứa cả tinh hà đang luân chuyển, ẩn giấu sự tang thương và thăng trầm của năm tháng.

“Vạn năm trước, tổ sư Kiếm Tông dùng kiếm để tìm đường trường sinh, đạt tới cảnh giới nhân kiếm hợp nhất. Từ đó, trong giới tu đạo xuất hiện thêm một hướng đi mới, gọi là: Kiếm Đạo. Về sau, kiếm đạo được truyền lại cho hậu thế, vô số người đi sau luyện kiếm thành đạo, khiến đóa hoa kiếm đạo nở rộ trên con đường trường sinh, mãi mãi bền vững…”

Du Hạ bắt đầu kể về khởi nguồn của kiếm đạo. Từ thuở ban đầu, hắn giảng giải về các cảnh giới khác nhau, dẫn chứng bằng những bậc tiền bối lừng danh xưa nay và các điển tích trong sách cổ để củng cố cho lập luận của mình.

“… Xưa nay có câu: kiếm còn người còn, kiếm mất người mất. Thanh kiếm đối với người luyện kiếm không chỉ là vũ khí, mà có ý nghĩa vô cùng lớn lao. Kiếm là vật thánh khiết từ thuở xưa, cao quý vô cùng, thường mang bên mình để rèn thân, soi tâm. Hơn nữa, kiếm còn có biệt danh là ‘Tam Xích’, ý nói ‘ngẩng đầu ba thước có thần linh’…”

“… Theo sách cổ ghi chép: Thuở xưa, các vị đế vương hái đồng ở núi Đầu Sơn để đúc kiếm, dùng chữ viết cổ khắc lên đó…”

Tư duy của Du Hạ vô cùng mạch lạc, hắn nói liên tục suốt nửa canh giờ. Chuyện xưa chuyện nay đều tỏ tường, dẫn chứng đưa ra vừa vặn, khiến người nghe không khỏi trầm trồ thán phục.

Một hồi lâu sau, hắn mỉm cười điềm nhiên, đưa tay ra hiệu đầy thong dong: “Nếu chư vị có ý kiến khác với những lời ta vừa nói, có thể lên tiếng phản bác. Hoặc nếu muốn, chư vị có thể trình bày quan điểm về đạo của riêng mình, ta sẽ dùng lý lẽ của kiếm đạo để đối đáp.”

Màn thể hiện này khiến không ít nữ tu bên hồ ánh mắt long lanh, nhiều nam tu cũng lộ vẻ kính ngưỡng.

“Quá mạnh, phân tích về kiếm đạo thật sâu sắc.”

“Đây chính là phong thái của đệ tử số một thế hệ trẻ Kiếm Tông sao? Còn lợi hại hơn ta tưởng tượng nhiều.”

“E rằng Kiếm Tông lại sắp xuất hiện một nhân vật kinh thiên động địa rồi.”

Chứng kiến sự thể hiện của Du Hạ, ngay cả những đệ tử Đạo Tông như Ngôn Xa, Ngôn Trác cũng dần lộ vẻ nghiêm trọng.

Hành Ngọc chớp mắt, hỏi Liễu Ngộ: “Huynh đã từng nghe qua những cuốn sách cổ mà hắn trích dẫn chưa?”

“Chưa nghe qua, nhưng những sách cổ đó chủ yếu bàn về kiếm đạo, việc Kiếm Tông lưu giữ mà Vô Định Tông không có cũng là chuyện thường tình.” Liễu Ngộ đáp.

“Ta lại thấy có chút kỳ quái.” Hành Ngọc cảm nhận được điều gì đó không ổn. Có lẽ vì Du Hạ mang lại cho nàng cảm giác quá quỷ dị, nên chỉ cần một điểm bất thường nhỏ cũng đủ để nàng suy ngẫm xa xôi.

“Đương nhiên cũng có thể là ta suy nghĩ quá nhiều.” Hành Ngọc cười, quay sang hỏi chàng: “Huynh có cảm thấy áp lực không?”

Liễu Ngộ chắp tay trước ngực: “Đại đạo vốn không phân cao thấp, bần tăng cũng chỉ có thể trình bày sự hiểu biết của bản thân về Phật đạo, còn lại đành để trọng tài phân xử.”

Hành Ngọc ngước nhìn chàng: “Nhưng ta muốn được tận mắt chứng kiến phong thái của Phật tử Liễu Ngộ Vô Định Tông. Khi ngồi luận đạo, miệng lưỡi phải như hoa sen nở rộ, khiến cho chúng đạo phải quy phục mới đúng chứ.”

Liễu Ngộ lập tức đổi giọng: “Những năm qua bần tăng chưa từng ngừng nghiên cứu Phật đạo, sự thấu hiểu về đạo cũng chỉ kém sư phụ một bậc, chắc có lẽ không xảy ra điều gì ngoài ý muốn đâu.”

Hành Ngọc dùng đầu ngón tay vê nhẹ lọn tóc rủ xuống, vén ra sau tai: “Chỉ là ‘chắc có lẽ’ thôi sao?”

Liễu Ngộ không nhịn được mà bật cười. Chàng không ngờ nàng lại để tâm đến phương diện này như vậy. Hành động có chút làm nũng này làm chàng vừa bất ngờ, vừa thấy buồn cười. Giọng nói của chàng vô thức mềm xuống, ôn hòa như đang dỗ dành: “Vậy bần tăng sẽ dốc hết sức khiến chúng đạo quy phục.”

Hành Ngọc búng tay một cái: “Để xem bên phía Du Hạ thế nào đã.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trên hồ Vấn Tâm, có kẻ bắt bẻ lời Du Hạ nhưng bị hắn nhẹ nhàng hóa giải, kết quả là kẻ đó lập tức thất bại, phải rời khỏi đài sen. Lại có người trình bày đại đạo của riêng mình, nhưng Du Hạ lại dựa trên nền tảng đó mà phân tích còn sâu sắc hơn, khiến đối phương tâm phục khẩu phục, cũng đành ngậm ngùi rời đài.

Trong chốc lát, các đài sen đã trống quá nửa. Lúc này, ánh mắt của không ít người đứng xem đều vô thức hướng về phía Ngôn Xa của Đạo tông và Liễu Ngộ. Họ đã nhận ra hiểu biết về đại đạo của Du Hạ vượt xa những người khác, ở đây chỉ có hai người kia mới đủ sức tranh chấp.

Cũng chẳng biết hai người này định bao giờ mới chịu lên đài.

Đối mặt với sự chú ý của mọi người, Liễu Ngộ buông đôi tay đang chắp lại, thong thả quấn chuỗi tràng hạt đen lên cổ tay. Đang định bước lên phía trước thì từ hướng khác vang lên tiếng kinh hô: “Ngôn Xa!”

Ngôn Xa với khí chất thoát tục bắt một đạo quyết, đối diện với Du Hạ trên đài sen: “Bần đạo muốn cùng đạo hữu biện luận một phen.” Dứt lời, hắn phất tay áo, người đã đáp xuống một tòa đài sen trống, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống.

Sau đó, Ngôn Xa khẽ cười: “Bần đạo chỉ thông thạo đạo pháp, không thể so bì với Du đạo hữu về kiếm đạo. Hay là chúng ta đổi cách khác, dùng phương thức ‘Ngôn xuất pháp tuỳ’ để luận đạo đi.”

Cái gọi là “Ngôn xuất pháp tùy” là khi hai người đối thoại sẽ rót sức mạnh đại đạo của riêng mình vào lời nói để đối kháng. Hiểu biết càng sâu, sức mạnh huy động được càng lớn, lúc đó ai cao ai thấp tự nhiên sẽ rõ mồn một.

Du Hạ hiển nhiên cũng biết cách so tài này, hắn bình tĩnh đáp: “Đều được, vậy chúng ta bắt đầu thôi.”

“Chờ một chút.” Một giọng nói trong trẻo vang lên bên hồ, Liễu Ngộ sải bước ra khỏi đám đông: “Không biết trận này có thể cho bần tăng cùng tham gia không?”

Mọi người xung quanh sững sờ, rồi lập tức xôn xao hẳn lên. Họ cứ ngỡ màn kịch hay phải đến cuối cùng mới xuất hiện, không ngờ buổi luận đạo mới bắt đầu nửa canh giờ mà trận đấu đỉnh cao đã sắp diễn ra.

Trên đài sen, Ngôn Xa điềm tĩnh: “Mời Phật tử.”

Du Hạ cũng giơ tay: “Mời Phật tử.”

Liễu Ngộ bay lên, tiến về đài sen trống gần nhất. Vị trí của chàng vừa vặn tạo thành thế chân vạc* với Du Hạ và Ngôn Xa.

(*) Thế chân vạc còn được gọi là thế kiềng ba chân.

Du Hạ là lôi chủ nên lên tiếng trước: “Đế hái đồng ở núi Đầu Sơn đúc kiếm, dùng thiên văn cổ tự khắc lên thân kiếm.”

Ngôn Xa bắt đạo quyết, giọng điệu không chút gợn sóng: “Băng hàn thiên cổ, vạn vật tĩnh lặng, tâm nghi khí tĩnh, vọng ngã độc thần.”

Liễu Ngộ chắp tay trước ngực, chỉ bình thản niệm một câu Phật hiệu: “A Di Đà Phật.”

Sắc mặt của Du Hạ và Ngôn Xa dần trở nên nghiêm trọng. Họ dùng “Ngôn xuất pháp tuỳ” có chút mưu mẹo, chọn những câu dài để thúc giục sức mạnh đại đạo, kết quả vị Phật tử này chỉ niệm một câu Phật hiệu đã triệu hồi ra sức mạnh tương đương. Ngôn Xa thì còn đỡ, vì hắn đã sớm biết thực lực của Liễu Ngộ. Còn Du Hạ, không biết đang nghĩ gì mà đôi môi mím chặt. Sự thấu hiểu đại đạo của hắn tuyệt đối vượt qua mọi người, chỉ là… chung quy vẫn bị giới hạn bởi thực lực Trúc Cơ đỉnh phong hiện tại.

Khi lời nói của ba người vừa dứt, bầu trời vốn bình lặng đột ngột tỏa xuống ánh sáng nhạt, những đóa hoa đại đạo thấp thoáng nở rộ sau lưng họ.

“Có thể thúc giục được cả hoa đại đạo nở rộ, thật đáng sợ.”

“Ba người này thấu hiểu đại đạo đến mức e là đã sớm vượt xa thế hệ trẻ rồi.”

Ngay cả vị tu sĩ Nguyên Anh làm trọng tài cũng lộ vẻ kinh ngạc tán thán. Trên con đường đại đạo, cả ba người này đã có đủ bản lĩnh để tranh phong cùng bậc tiền bối.

Du Hạ đẩy nhanh tốc độ nói: “Kiếm là để sát thương, một nhát đâm có thể xuyên thủng giáp trụ.” Sau lưng hắn, hoa đại đạo từ hư ảo dần ngưng tụ, hóa thành ba đóa rực rỡ.

Giọng điệu Ngôn Xa vẫn bình thản: “Không si không nộ, không dục không cầu, không bỏ không buông, vô tư cũng vô ngã.” Sau lưng hắn, hoa đại đạo cũng kết hình, tương tự hóa thành ba đóa. Duy chỉ có một đóa vẫn còn hơi khép cánh. Dường như nhận ra mình đang rơi vào thế hạ phong, chân mày Ngôn Xa khẽ động.

(*) Giải thích một chút cho cụm “Vô tư vô ngã”: Vô tư là lòng không vướng bận, không ưu phiền, không tính toán. Vô ngã là buông bỏ cái tôi cá nhân. Sở dĩ một đoá hoa còn hơi khép cánh mà không nở rộ là vì Ngôn Xa vẫn chưa thực sự đạt đến trạng thái này. Vẫn còn cái “Tôi” (cái ngã) của hắn đang vận hành để cố gắng đạt tới cảnh giới đó. Chính sự “cố gắng” đó lại là cái làm hắn không thể tự nhiên (không vô tư được).

Liễu Ngộ vẫn giữ tư thế chắp tay, điềm nhiên niệm: “A Di Đà Phật.” Ba đóa hoa đại đạo của chàng nở rộ huy hoàng.

Du Hạ mím chặt môi, rốt cuộc không giữ được bình tĩnh: “Trăm binh chi vương, kiếm đạo muôn đời.”

Bốn chữ đầu hắn nói còn nhẹ nhàng, nhưng bốn chữ sau lại như vắt kiệt sức lực, hắn gần như nghiến răng thốt ra từng tiếng, như thể có thứ gì đó từ cõi u minh đang đè nặng lên người. Đến chữ “đời”, khóe môi Du Hạ đã bị chính mình cắn đến bật máu, âm thanh thoát ra nghe như tiếng gầm của oán khí.

Thế nhưng, hắn vẫn nói trọn vẹn câu. Hoa đại đạo sau lưng hắn lúc này như hóa thành vật thực, bung nở hoàn toàn. Nếu nhìn kỹ, đóa hoa ấy như chứa đựng cội nguồn vạn đại của kiếm đạo, kiếm khí tung hoành khiến hư không xung quanh bị xé rách.

Ngôn Xa hít sâu một hơi, biết Du Hạ đã dốc hết vốn liếng. Nếu hắn còn giữ sức chắc chắn sẽ bại. Ngôn Xa gằn từng chữ, niệm ra Cửu Tự Chân Ngôn của Đạo tông: “Lâm, Binh, Đấu, Giả, Giai, Trận, Liệt…” Giọng hắn càng lúc càng nghẹn lại, sắc mặt tái nhợt. Dù cố gắng thế nào, một áp lực vô hình vẫn ngăn cản, khiến hắn không sao thốt nổi hai chữ cuối “Tiền, Hành”.

Chân mày Liễu Ngộ nhíu lại, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Chàng nhắm chặt mắt, vẫn chỉ thốt ra một câu: “A Di Đà Phật.”

Dứt lời, hoa đại đạo sau lưng chàng hoàn toàn hiện hữu rõ nét. Trên mỗi cánh hoa, thấp thoáng hình ảnh ba ngàn đức Phật đang tụng kinh, thanh âm Phạn ngữ vang lên khiến lòng người bỗng chốc tĩnh tại. Cội nguồn vô biên của vũ trụ như đều hội tụ nơi đó.

Ngay khi Liễu Ngộ dứt lời, Du Hạ đột ngột phất tay phải, hoa đại đạo sau lưng hắn phá không lao thẳng tới trước mặt Liễu Ngộ. Chàng chậm rãi mở mắt, thúc giục đóa hoa của mình nghênh đón.

Hai luồng chân lý đại đạo đối chọi gay gắt, ban đầu gần như bất phân thắng bại, nhưng chỉ nửa khắc sau, đóa hoa của Du Hạ bắt đầu rung lắc dữ dội. Sự chao đảo lớn dần rồi xuất hiện vết nứt vỡ.

Du Hạ ôm ngực, phun ra một ngụm máu tươi.

Liễu Ngộ phất tay áo, thu hồi hoa đại đạo, ngăn không cho thế công tiếp tục. Sau đó, chàng đứng dậy, gật đầu chào hai người: “Đa tạ hai vị đạo hữu.” Rồi nhìn về phía Du Hạ, chắp tay nói: “Du đạo hữu, mời xuống đài.”

Tiếp đó, vị trí lôi chủ đã chính thức thuộc về chàng.