Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 70
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 70

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

4291 từ · 20 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 70

Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Ba ngày sau, tại Thử Kiếm Đài của Kiếm Tông.

Vòng thứ nhất tỷ thí tâm cảnh của Kết Đan kỳ đã hoàn tất, hôm nay chính là lúc bắt đầu vòng tỷ thí thứ hai. Hành Ngọc thong thả ngồi trên bậc thềm đá.

Hôm nay nàng diện một bộ váy dài màu thủy mặc. Tà váy rộng đến lạ thường, bên trên điểm xuyết những hoa văn loang lổ như nét mực tàu. Sắc màu trầm mặc ấy làm dịu đi vẻ lạnh lùng thường ngày, khiến nàng mang thêm vài phần khí chất hoài cổ, nhã nhặn.

Liễu Ngộ bước đến từ phía bên kia, dưới chân bậc thềm, chàng ngước nhìn Hành Ngọc.

Nàng ngồi ngược sáng nên chàng không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt nàng, chỉ thấy tà váy xòe rộng trên từng bậc đá. Rõ ràng chỉ là hai màu đen trắng đơn giản nhất, nhưng gấu váy như tan chảy vào ánh nắng, hòa cùng dung mạo của nàng, tạo thành một nét diễm lệ tuyệt sắc giữa trời đất.

Chàng đưa tay về phía nàng. Hành Ngọc đứng dậy, cử chỉ có chút đột ngột khiến biên độ động tác hơi lớn. Nàng bước từng bước xuống bậc thềm, đi tới trước mặt Liễu Ngộ: “Tỷ thí sắp bắt đầu rồi sao?”

Vì tư thế ngồi lúc nãy, cổ áo nàng bị ép thành những nếp gấp rõ rệt. Liễu Ngộ đưa tay giúp nàng vuốt phẳng lại những nếp nhăn ấy: “Đúng vậy, lúc nãy tìm quanh một vòng không thấy Lạc chủ, nên ta đoán Lạc chủ đã ra ngoài đi dạo.”

Hành Ngọc đáp: “Huynh bận chỉ dạy cho các sư đệ, ta nhàn rỗi quá nên ra đây phơi nắng một chút.”

Lúc này nắng vừa đẹp, lười biếng đậu trên người, không hề mang lại cảm giác nóng rực. Hành Ngọc ngồi đó phơi nắng đến mức suýt chút nữa là buồn ngủ.

“Chúng ta quay lại thôi.” Vuốt phẳng nếp nhăn cuối cùng, Liễu Ngộ buông tay, lùi lại một bước rồi mới nói.

Hành Ngọc ngáp một cái: “Được.”

Quay trở lại giữa đám đông, Hành Ngọc – với thân phận là một tu sĩ Hợp Hoan Tông – lại thản nhiên đứng giữa vòng vây của các phật tu Vô Định Tông.

Mấy ngày nay rảnh rỗi, nàng luôn ở trong phòng nghiên cứu Trắc Ma Trận, gần đây lại có thêm vài ý tưởng mới. Ngón trỏ tay phải nàng cứ thế múa may vu vơ trong không trung. Nếu có kẻ tinh thông trận pháp quan sát kỹ, sẽ nhận ra nàng đang dùng đầu ngón tay phác họa một góc của trận pháp.

Thấy hơi chán, Hành Ngọc đi tới phía sau Liễu Ngộ, giơ tay lên, đầu ngón tay chạm khẽ lên vai chàng.

Hai người đứng rất gần, gió thổi qua, Liễu Ngộ có thể ngửi thấy mùi hương trên người nàng. Đó là hương U Hợp Hoan, loại hương này nếu dùng quá đậm sẽ gây cảm giác nồng nặc, nhưng thoảng qua thì lại ngọt ngào vô cùng dễ chịu.

Dáng người Liễu Ngộ rất đẹp, khoác tăng y trông có vẻ hơi gầy, nhưng khi đầu ngón tay trực tiếp chạm vào, nàng có thể cảm nhận rõ rệt những khối cơ bắp rắn chắc dưới lớp vải.

Ban đầu Hành Ngọc còn đứng đắn vẽ trận pháp, nhưng về sau đầu ngón tay bắt đầu trượt từ bờ vai lên đến sau gáy chàng.

“Lạc chủ?” Liễu Ngộ nghiêng đầu, cất tiếng hỏi.

Hành Ngọc lặng lẽ dời ngón tay về lại bả vai: “Sao vậy?”

“Lạc chủ vẫn còn đang vẽ trận pháp sao?”

Hành Ngọc dõng dạc khẳng định: “Đúng vậy.” Nàng dùng đầu ngón tay vẽ hai vòng tròn liên tiếp: “Cảm nhận được chưa?”

“… Lạc chủ đang vẽ vòng tròn đấy à?”

Hành Ngọc không nói gì, viết thêm một chữ “Đúng” bằng đầu ngón tay lên vai chàng.

Liễu Ngộ cạn lời. Chàng nhận thấy các sư đệ xung quanh đang lén lút quan sát mình, nhưng thấy Hành Ngọc đang chơi vui vẻ, chàng vẫn mặc kệ những ánh mắt ấy, ngầm đồng ý cho nàng trêu đùa.

Trước khi Hành Ngọc chán, vị trọng tài vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh cánh cổng đột ngột lên tiếng tuyên bố tỷ thí sắp bắt đầu.

Liễu Ngộ lại lên tiếng: “Lạc chủ.”

Hành Ngọc mãn nguyện thu tay lại, hỏi chàng: “Ta đột nhiên nhận ra một vấn đề, tại sao huynh không trực tiếp gọi tên ta?”

Liễu Ngộ hơi ngẩn ra, chàng thực sự chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Từ lúc mới quen, chàng vẫn luôn gọi nàng là “Lạc chủ”, lâu dần thành thói quen, cũng chưa từng nghĩ đến việc cố ý thay đổi.

“Ta chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi.” Hành Ngọc nói, “Huynh cứ xưng hô thế nào cho thuận miệng là được, dù sao cũng là gọi ta mà.”

Liễu Ngộ mỉm cười, khẽ gọi: “Ngọc Nhi.”

Dừng một chút, Liễu Ngộ bổ sung: “Sư phụ của Lạc chủ chắc cũng gọi Lạc chủ như vậy phải không?” Cách xưng hô này hẳn là sẽ không khiến người ta thấy đột ngột hay vượt quá giới hạn.

Hành Ngọc nhướng mày cười: “Mau đi tham gia tỷ thí đi.”

Liễu Ngộ không trì hoãn thêm nữa, chàng lướt qua đám sư đệ, tiến về phía cánh cổng và nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

“Hạng nhất tâm cảnh Kết Đan kỳ chắc không có gì bất ngờ đâu nhỉ.”

“Bất ngờ? Phải nói là chắc chắn không có gì thay đổi mới đúng. Pháp hội mười năm trước, Liễu Ngộ của Vô Định Tông chỉ mất chưa đầy một nén hương. Người hạng nhì phải dùng tới hơn một canh giờ. Khoảng cách giữa họ đúng là một trời một vực.”

“Nhắc mới nhớ… mối quan hệ giữa Liễu Ngộ và vị Lạc chủ của Hợp Hoan Tông kia…”

“Nghe đồn Hợp Hoan Tông vừa ra một nhiệm vụ công lược cấp SS, mà nhiệm vụ này lại có liên quan tới Phật tử đấy.”

“Cái gì! Hợp Hoan Tông cũng gan quá nhỉ, ngay cả Phật tử mà cũng dám công lược!” Tu sĩ nọ quá mức kinh ngạc nên giọng cao vút lên, khiến rất nhiều người xung quanh quay lại nhìn.

Hành Ngọc vốn không mấy để tâm đến lời bàn tán, nhưng câu nói này không hề được kiềm chế, người nói lại đứng không xa nàng, nên từng chữ lọt thẳng vào tai nàng.

Việc có những lời nghị luận như vậy, Hành Ngọc không hề thấy lạ. Tại Kiếm Tông, nàng và Liễu Ngộ cơ bản luôn đi cùng nhau, cả hai đều chẳng phải nhân vật vô danh tiểu tốt, bị chú ý là chuyện thường tình.

May mắn thay, cả hai đều không bận tâm.

Thứ ngăn cách giữa nàng và Liễu Ngộ chưa bao giờ là những ánh mắt dị nghị của thế tục. Thứ ngăn cách họ, chính là đại đạo của mỗi người.

Cho nên, trước nay Hành Ngọc trước nay đều thuận theo lòng mình mà làm, không bao giờ vì ánh mắt người khác mà tự làm nhiễu loạn tâm trí.

Liễu Niệm đứng ngay bên cạnh Hành Ngọc. Nghe thấy lời này, cậu lặng lẽ ngước mắt muốn dò xét biểu cảm của nàng, lại bị nàng bắt quả tang tại trận: “Tiểu hòa thượng, đệ nhìn ta làm gì?”

Liễu Niệm hơi ngượng ngùng đáp: “Không có gì ạ.”

“Đừng để tâm.” Hành Ngọc đoán được cậu đang rối rắm chuyện gì, “Thuận tâm mà làm, đừng sống trong miệng lưỡi của người khác.”

Rõ ràng Liễu Niệm vẫn là một thiếu niên chưa mất hết nét trẻ con trên gương mặt, vậy mà lại giống như một ông cụ non, nặng nề thở dài một tiếng: “Không được đâu Lạc chủ, đệ mới ở Luyện Khí kỳ, tư tưởng đương nhiên không bằng Lạc chủ và sư huynh được.”

Cậu tạm thời không có cách nào hoàn toàn ngó lơ dư luận. Sư huynh của cậu vốn là một người thanh cao như trăng sáng mây trời, vậy mà hiện tại đám người kia không bàn luận về Phật pháp tinh vi hay thiên tư cao tuyệt, mà cứ đem mấy tin đồn tình ái ra bàn đi tán lại. Điều này thực sự khiến cậu cảm thấy khó chịu.

Hành Ngọc bị biểu cảm của cậu làm cho bật cười: “Hiếm khi thấy đệ khen ta đấy.”

Thấy thần sắc Liễu Niệm càng thêm quẫn bách, Hành Ngọc không trêu cậu nữa, nàng ngước mắt nhìn về phía cánh cửa hư ảo kia, thời gian này, chắc hẳn Liễu Ngộ đã tiến vào Tình môn rồi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Bóng tối xung quanh lùi dần, Liễu Ngộ phát hiện mình đang đứng bên ngoài một sân viện. Chàng hơi thất thần, nhớ lại pháp hội lần trước mình cũng tiến vào Tình môn như thế này.

Lúc đó, ảo cảnh hiện ra đủ loại nữ tử với dung mạo khác nhau, bọn họ uốn éo tạo dáng, bày ra đủ mọi tư thái quyến rũ, gương mặt tràn đầy dục vọng. Nhưng khi đó chàng nhìn bọn họ chẳng khác nào nhìn những bộ xương khô, đáy lòng không một chút gợn sóng. Cửa ải Tình môn năm ấy, chàng chỉ mất chưa đầy mười lăm phút đã vượt qua, nhờ vậy mới kết thúc tỷ thí trong thời gian ngắn, tạo nên một thành tích vô cùng kinh diễm.

Phục hồi tinh thần, Liễu Ngộ quan sát môi trường xung quanh.

Sân viện này tọa lạc ở vị trí sườn núi, giữa sân trồng một cây ngô đồng xanh um tươi tốt. Ngọn núi này không quá dốc nhưng rất cao, khắp nơi trồng đầy hoa hợp hoan. Lúc này đang là mùa hoa nở rộ, cả ngọn núi rực rỡ sắc hoa, đỏ thắm như những ngọn lửa đang bùng cháy.

Hoa hợp hoan. Cây ngô đồng trong viện. Chỉ dựa vào hai điểm này, Liễu Ngộ đã có thể khẳng định đây rốt cuộc là nơi nào.

Ngay lúc này, trong viện tử yên tĩnh đột nhiên truyền ra tiếng “sạt sạt”. Đó là tiếng bước chân dẫm lên lá ngô đồng khô rụng. Tiếng động dần lớn hơn, một bóng hình xuất hiện ở bậc cửa, tựa như đang muốn tìm chút gió mát.

Ánh mắt Liễu Ngộ dừng lại trên người nàng, đáy mắt sâu thẳm mà dịu dàng.

“Huynh…” Hành Ngọc trong bộ đạo bào màu xanh lơ đứng sau cánh cửa. Khi nhìn thấy Liễu Ngộ đứng bên ngoài, gương mặt nàng hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ, ngay sau đó, sự kinh ngạc biến thành niềm vui sướng rõ rệt. Khóe môi nàng cong lên, ngay cả giọng nói cũng tràn ngập ý cười: “Huynh đến Hợp Hoan Tông thăm ta mà sao không báo trước với ta một tiếng?”

Chẳng cần Liễu Ngộ trả lời, Hành Ngọc đã tự lẩm bẩm: “Đúng rồi, thời gian trước nghe nói huynh muốn xuống phía nam truyền bá Phật pháp, đây là đi ngang qua Hợp Hoan Tông nên ghé thăm ta sao?” Ý cười dần lan đến đuôi lông mày, toàn thân nàng đều toát lên vẻ hân hoan, “Thật khéo quá, ta vừa mới xuất quan, vốn định hai ngày nữa sẽ đến Vô Định Tông tìm huynh, không ngờ huynh lại đến Hợp Hoan Tông tìm ta trước một bước.”

Cảm nhận được hơi thở vui mừng tỏa ra từ người nàng, bàn tay đang buông thõng bên người của Liễu Ngộ từ từ siết chặt. Chàng theo bản năng mím nhẹ bờ môi khô khốc.

Câu nói cuối cùng này, tuyệt đối không phải lời mà Hành Ngọc ngoài đời thực sẽ nói.

Liễu Ngộ tỉnh táo biết rõ tất cả trước mắt đều là ảo cảnh, cũng hiểu rõ phương pháp phá giải. Chỉ cần chàng ra tay đánh tan cái bóng này, cảnh tượng hư ảo kia sẽ lập tức sụp đổ.

Nhưng, chàng không đành lòng.

Ảo cảnh này chính là nỗi khao khát sâu kín nhất, là điều viển vông nhất trong đáy lòng chàng. Nếu sau khi hoàn thành nhiệm vụ, hai người vẫn còn vương vấn, chàng đi ngang qua Hợp Hoan Tông sẽ ghé thăm nàng, nàng tâm huyết dâng trào sẽ đến Vô Định Tông cùng chàng đánh một ván cờ, uống một chén trà… Đó là những điều chàng hằng tâm niệm.

Nhưng chàng hiểu quá rõ Lạc chủ. Một người như nàng, sau khi xong việc chắc chắn sẽ dứt khoát rời đi, cắt đứt mọi liên lạc với chàng, đời này không gặp lại. Nếu thực tại không thể thực hiện, thì ít nhất, hãy để chàng tham luyến trận ảo cảnh này thêm một lát.

Tâm trí Liễu Ngộ rối bời. Sau khi hạ quyết tâm, chàng lại nhìn về phía Hành Ngọc. Dù biết rõ là giả, chàng vẫn cất lời: “Nàng thực sự nguyện ý đến Vô Định Tông tìm ta sao?”

Hành Ngọc nghiêng đầu nhìn chàng, cảm thấy buồn cười: “Chẳng phải đã sớm hứa với huynh rồi sao? Sao ta có thể nuốt lời.”

“…”

Trong những chuyện khác, nàng sẽ không lừa ta, nhưng riêng chuyện này, dù nàng có thề thốt đảm bảo thế nào, cuối cùng cũng chỉ là lời hứa suông mà thôi. Liễu Ngộ nhìn nữ tử xinh đẹp đang đứng đó, thầm đáp trong lòng.

“Mau vào đi chứ, đứng ngây ra đó làm gì!” Hành Ngọc thấy chàng đứng im như khúc gỗ, liền giơ tay nắm lấy cổ tay chàng, kéo vào trong viện, “Huynh muốn uống trà gì nào? Trà hoa hợp hoan nhé?”

Nói xong, chính nàng lại tinh quái cười rộ lên: “Thôi bỏ đi, hoa hợp hoan trong tông môn có dược tính thôi tình, để Phật tử uống vào thì không tốt chút nào.”

Liễu Ngộ nhìn nàng, ánh mắt trước sau đều mang vẻ dung túng dịu dàng.

Hành Ngọc bị chàng nhìn đến ngơ ngác. Nàng không nói gì, chỉ lẳng lặng lấy trà cụ ra, động tác pha trà vô cùng thuần thục và ưu nhã. Nàng làm rất chậm, nhưng từng cử chỉ đều như một bức tranh khiến người khác say mê.

“Huynh không có việc gì gấp chứ? Nếu không gấp, ta sẽ pha chậm một chút.”

“Không gấp.” Liễu Ngộ đáp.

Chàng ngồi đó, an tĩnh nhìn nàng pha trà. Đợi nước trà pha xong, Hành Ngọc rót làn nước đang tỏa sương khói mờ ảo vào một chiếc chén hình đóa hoa, sau đó đẩy chén trà đến trước mặt chàng.

Liễu Ngộ dùng cả hai tay bưng chén trà, nhưng không uống. Nước trà trong ảo cảnh là thứ không thể chạm vào.

Hành Ngọc dường như cũng không để tâm việc chàng có uống hay không, nàng hứng thú bừng bừng hỏi: “Lần trước nhờ huynh tìm giúp Băng Phách hoa, huynh đã tìm thấy chưa? Lần này có mang tới cho ta không? Đúng rồi, còn có Cực Quang Chi Thần nữa.”

Nàng gõ gõ mặt bàn, chờ chàng đáp lại. Băng Phách hoa là cực phẩm linh dược, trực tiếp sử dụng có thể tăng thêm ba phần cơ hội đột phá Nguyên Anh kỳ. Cực Quang Chi Thần thì có thể chế thành đan dược duyên thọ. Ở tu chân giới này, bất cứ thứ gì dính dáng đến hai chữ “duyên thọ” đều vô cùng quý hiếm.

Nghe nàng hỏi xin đồ một cách đường hoàng như vậy, Liễu Ngộ rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười đầu tiên kể từ khi vào ảo cảnh: “Vẫn chưa tìm được.”

“Vậy huynh cười cái gì chứ?” Hành Ngọc cũng thấy buồn cười.

“Sau này ta sẽ nỗ lực tìm cho nàng.” Chàng nói, nhưng là nói về thực tại ngoài kia.

Hành Ngọc lắc đầu, đổi chủ đề: “Vậy cùng ta đánh một ván cờ đi. Lúc trước chính huynh dạy ta chơi cờ, mấy chục năm trôi qua rồi, để huynh xem kỳ nghệ của ta có tiến bộ chút nào không.”

“Được.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Bên ngoài Thử Kiếm Đài.

“Đã qua hơn nửa canh giờ rồi.” Liễu Niệm đột nhiên lên tiếng, biểu cảm có chút uể oải.

“Làm sao vậy?” Hành Ngọc kỳ quái hỏi.

“Sư huynh vẫn chưa ra ạ.” Liễu Niệm gãi gãi má, “Đệ nghe các sư huynh khác nói, năm đó Liễu Ngộ sư huynh đã lập kỷ lục thông quan tâm cảnh nhanh nhất. Giờ Phật pháp của huynh ấy càng cao thâm, sao tốc độ thông quan lại chậm đi nhỉ?”

Lẩm bẩm vài câu, Liễu Niệm bỗng nhận ra điều gì đó, cậu phồng má nhìn chằm chằm Hành Ngọc.

Hành Ngọc nhanh tay chọc nhẹ vào má cậu: “Đệ nhìn ta chằm chằm làm gì?”

Liễu Niệm giật mình, vội vàng lùi lại một bước dài: “Không có gì đâu ạ, tất cả chỉ là phấn hồng bộ xương khô, sư huynh chắc chắn sẽ không bị mê hoặc đâu!”

Hành Ngọc cười khẽ, nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu để trêu chọc Liễu Niệm nữa. Trước đó nàng bảo mình không tò mò, nhưng lúc này, Hành Ngọc vẫn không kìm được mà suy đoán xem Liễu Ngộ sẽ gặp phải ảo cảnh thế nào trong Tình môn.

Trong ảo cảnh.

Quân cờ đen hạ xuống, trong nháy mắt thế cờ đã định.

“Huynh thua rồi.” Hành Ngọc nói.

Đầu ngón tay Liễu Ngộ vẫn vân vê quân cờ trắng, chàng hơi thất thần, mãi đến khi Hành Ngọc lên tiếng nhắc nhở mới nhận ra mình đã thua. Chàng không nói gì, thả quân cờ đang cầm về lại hộp.

Hành Ngọc bưng chén trà nhấp một ngụm: “Sao lại thất thần vậy? Ván cờ lúc nãy huynh chơi không tốt lắm.”

Liễu Ngộ đáp: “Ta đang nghĩ vài chuyện.”

Động tác uống trà của Hành Ngọc khựng lại. Nàng chậm rãi đặt chén xuống bàn: “Có phải huynh sắp đi rồi không… Nhưng huynh mới đến Hợp Hoan Tông không bao lâu mà, chúng ta mấy chục năm không gặp, ở lại cùng ta thêm vài ngày không được sao?”

Nàng đứng dậy, vòng qua bàn đá đi tới trước mặt chàng, nắm chặt lấy tay chàng, hơi cúi người nhìn thẳng vào mắt đối phương, ánh mắt thoáng lộ vẻ ảo não.

Liễu Ngộ nhìn nàng, ánh mắt vẫn sâu thẳm và ôn hòa như trước. Chàng dùng bàn tay còn lại nhẹ nhàng vén lọn tóc dài đang rủ bên tai nàng ra sau.

“Nếu Lạc chủ thật sự muốn giữ bần tăng lại, bần tăng chắc chắn sẽ vì nàng mà trì hoãn hành trình, ở lại Hợp Hoan Tông thêm một thời gian, cho đến khi nàng sớm cảm thấy phiền mà mở miệng đuổi người.”

“Nhưng nàng không phải là Lạc chủ, và mộng… chung quy cũng chỉ là mộng mà thôi.”

Ánh mắt Liễu Ngộ dần trở nên kiên định. Chàng luyến tiếc khoảnh khắc này, nhưng tâm hướng Phật của chàng chưa bao giờ dao động, chàng không thể vì một giấc chiêm bao mà dừng chân quá lâu. Hơn nữa, chàng không thích lừa mình dối người, điều đó chỉ làm tâm trí chàng thêm hỗn loạn, giống như ván cờ vừa rồi, chàng chẳng thể tập trung nổi.

Nhất là khi, Lạc chủ thực sự đang ở bên ngoài chờ chàng.

“Ta phải đi rồi.” Liễu Ngộ nói, đồng thời đứng dậy khỏi ghế đá.

Hành Ngọc đang đứng ngay cạnh, hành động đứng dậy đột ngột của chàng khiến khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp trong gang tấc, gần đến mức tựa như đang ôm trọn lấy nhau.

Và rồi, chàng thực sự vươn tay ra, nhẹ nhàng nhưng đầy khắc chế mà ôm lấy nàng.

“Ngày đó trên Thử Kiếm Đài, nàng đã đột nhiên ôm lấy bần tăng.”

“Cách biệt nhiều ngày, đây chính là sự đáp lại của bần tăng.”

Chàng khẽ nói một tiếng “Xin lỗi”, linh lực trong lòng bàn tay cuộn trào. Ảo ảnh mang dung mạo quen thuộc kia bị linh lực xé nát, toàn bộ cảnh vật xung quanh cũng theo đó mà tan biến.

Tình môn, thông qua.

Bên ngoài Thử Kiếm Đài.

Liễu Niệm chờ đến mức đứng ngồi không yên, cứ đi qua đi lại.

“Chuyện gì thế này, đã một canh giờ trôi qua rồi, sao sư huynh vẫn chưa…” Qua khoé mắt cậu thấy quầng sáng gợn sóng, thấp thoáng bóng người bước ra, giọng Liễu Niệm kích động đến mức suýt lạc đi: “Sư huynh ra rồi phải không!”

Mọi người nhìn theo ánh mắt cậu, còn chưa kịp vui mừng đã thấy người bước ra mặc đồng phục của Hắc Bạch Học Cung.

“… Hả?” Liễu Niệm nghẹn lời. Người đầu tiên thông quan tâm cảnh sao có thể không phải Liễu Ngộ sư huynh cơ chứ!

“Không phải sư huynh của đệ đâu.” Hành Ngọc đặt tay lên vai cậu: “Đừng căng thẳng, huynh ấy sẽ ra ngay thôi.”

Chàng là ánh sáng của Phật môn, một ảo cảnh nhỏ nhoi không thể nào làm khó được chàng. Chắc chắn chỉ là vì việc gì đó mà trì hoãn thôi.

“Vâng!” Liễu Niệm gật đầu mạnh.

Không lâu sau, lại có người bước ra. Là một tu sĩ của Kiếm Tông. Liễu Niệm bắt đầu bực bội. Hành Ngọc cũng không kìm được mà mím môi.

Quầng sáng vừa bình lặng lại đột nhiên dao động kịch liệt, sau đó, bóng dáng quen thuộc ấy bước ra.

Sau khi xác nhận thứ hạng với trọng tài, Liễu Ngộ đi tới trước mặt các sư đệ, gương mặt mang vẻ hối lỗi: “Lần này dường như hơi chậm rồi.”

Liễu Niệm vội lắc đầu: “Sư huynh đã rất lợi hại rồi ạ!” Các sư đệ khác cũng liên thanh phụ họa. Ngay cả Liễu Duyên xưa nay vốn không hợp với Liễu Ngộ cũng hạ giọng nói: “Huynh vừa mới đột phá Kết Đan trung kỳ, có thể là người thứ ba thông quan tâm cảnh chẳng lẽ còn chưa đủ mạnh sao? Đừng lấy pháp hội lần trước làm chuẩn, lúc đó dù sao huynh cũng là Trúc Cơ đỉnh phong rồi.”

“Đúng đúng.” Liễu Niệm bổ sung, “Sư huynh giờ còn đang phải độ kiếp, tâm cảnh chưa viên mãn, đây là tình huống đặc biệt mà.” Cậu nói như thể người vừa lo lắng đến phát điên lúc nãy không phải là mình vậy.

Được các sư đệ an ủi như thế, Liễu Ngộ lặng lẽ gật đầu. Thực ra chàng không quá coi trọng thứ hạng, chỉ là cảm thấy có lỗi vì đã để họ chờ đợi.

Liễu Ngộ không giải thích gì thêm, xuyên qua đám đông, chàng đối diện với ánh mắt của Hành Ngọc đang đứng phía ngoài. Hành Ngọc nhìn chàng không chớp mắt, đôi mắt linh động như đang hỏi chàng rốt cuộc đã thấy được những gì trong đó.

“Tỷ thí kết thúc rồi, ai muốn xem náo nhiệt thì cứ ở lại, không có việc gì thì giải tán thôi.” Liễu Ngộ lên tiếng.

Đợi đám đông tản đi gần hết, Liễu Ngộ mới tiến về phía Hành Ngọc. Chàng chỉ tay về phía bậc thềm lúc nãy Hành Ngọc ngồi phơi nắng: “Chúng ta qua đó ngồi một lát đi.”

Đến một góc hẻo lánh trên thềm đá, Liễu Ngộ ngồi xuống trước: “Chờ một chút.” Chàng lấy từ nhẫn trữ vật ra một chiếc đệm hương bồ, đặt ở vị trí không xa không gần cạnh mình: “Dưới đất lạnh.”

Hành Ngọc vén váy ngồi lên đệm hương bồ, một tay ôm lấy đầu gối. Nơi này trống trải nên gió thổi khá mạnh, mang theo hơi lạnh. Liễu Ngộ lục tìm trong nhẫn trữ vật, lấy ra một chiếc áo khoác sạch sẽ, nhẹ nhàng choàng lên vai Hành Ngọc: “Còn lạnh không?”

“Không lạnh.” Hành Ngọc đáp, “Huynh gọi ta ra đây là có chuyện gì muốn nói sao?”

“Có lẽ Lạc chủ không tò mò, nhưng bần tăng lại muốn kể cho Lạc chủ nghe về cảnh tượng mình đã gặp trong ảo cảnh.” Liễu Ngộ ngồi thẳng lưng, nói: “Bần tăng đã thấy… sân viện nơi Lạc chủ ở.”

“Sân viện của ta?” Hành Ngọc kinh ngạc.

Nghĩ lại thì, nàng từng miêu tả sơ qua về cảnh trí sân viện của mình cho chàng nghe. Chàng ghi nhớ điều đó, nên ảo cảnh dựa trên ký ức của chàng đã tạo ra một sân viện tương tự.

“Dựa theo dòng thời gian, lúc đó hẳn là vài thập niên sau này. Trong ảo cảnh, Lạc chủ đã nói… vốn định đến Vô Định Tông tìm ta, không ngờ ta lại đến Hợp Hoan Tông thăm Lạc chủ trước một bước.”

Hành Ngọc ngẩn người ra một lúc, nàng chợt nhận ra lý do khiến Liễu Ngộ chỉ đứng hạng ba tâm cảnh lần này…

Ảo cảnh đã dệt nên một giấc mộng.

Chàng dù biết rõ đó là mộng, nhưng vẫn vì cái “khả năng” nhỏ nhoi ấy mà chấp nhận dừng chân nán lại.