Trong không gian nổi lên một cảm giác xé rách mãnh liệt, đến khi Hành Ngọc mở mắt ra lần nữa, nàng đã xuất hiện ở một cảnh giới khác.
Nơi này vô cùng quỷ dị, bên trong không hề có lấy một chút sinh khí, đến một ngọn cỏ nhành cây, thậm chí là một viên đá nhỏ cũng chẳng tìm thấy, tầm mắt nhìn tới chỉ thấy một màu trắng xóa mênh mông.
Hành Ngọc nhìn quanh một vòng, không phát hiện ra điều gì bất thường.
Vừa mới đánh giá xong hoàn cảnh xung quanh, giữa không trung đột nhiên bùng lên một luồng kim quang rực rỡ. Ánh hào quang kia dần dần ngưng tụ lại, cuối cùng hóa thành một hàng chữ vàng lấp lánh:
“Vì sao tu đạo?”
Hành Ngọc nheo mắt, bình tĩnh nói ra suy nghĩ của mình: “Thế giới này vốn tôn sùng kẻ mạnh, nếu không muốn bị kẻ mạnh đè đầu cưỡi cổ, thì chỉ có cách chính mình phải trở thành kẻ mạnh nhất.”
Hàng chữ vàng trên không trung vỡ tan ra, rồi lại biến thành một hàng chữ mới.
“Nếu ngươi có tuổi thọ hơn một ngàn năm, ngươi sẽ làm gì?”
Hành Ngọc đáp: “Trộm linh khí của thiên địa, đạp năm tháng cầu trường sinh. Nếu ta có hơn ngàn năm tuổi thọ, đương nhiên là để cầu lấy một đời tiêu dao.”
Nàng say mê nghiên cứu trận pháp, chấp niệm với tu luyện, việc nàng làm không phải để làm bá chủ đất trời, cũng chẳng phải để sở hữu pháp thuật hay tài phú vô biên. Những thứ đó chẳng qua cũng chỉ là mây khói thoảng qua.
Tuổi thọ trăm năm cũng tốt, ngàn năm cũng thế, nếu không thể sống một cách tiêu dao tự tại, thì cuộc đời dài đằng đẵng mà tẻ nhạt kia thà đổi lấy vài chục năm ngắn ngủi nhưng rực rỡ còn sảng khoái hơn nhiều.
Đại đạo trường sinh, chẳng cầu bất tử, chỉ mong tự tại.
Hàng chữ vàng lại vỡ nát, hóa thành một câu hỏi mới.
Đôi bên cứ thế một hỏi một đáp, tốc độ nhanh đến đáng kinh ngạc. Sau khi trả lời liên tiếp năm câu hỏi, luồng kim quang trên bầu trời đột nhiên khựng lại, rồi dần dần lịm đi và tan biến.
Không gian vốn yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng của Hành Ngọc vọng lại, bỗng chốc vang lên một giọng nói xa lạ và tang thương: “Lời nói và hành động hợp nhất, tâm cảnh thấu triệt, qua màn.”
Hành Ngọc không biết giọng nói này là của ai phát ra, nhưng rất rõ ràng, nàng đã thuận lợi vượt qua cửa ải này. Nàng hướng về phía hư không khom người hành lễ, rồi hiên ngang bước về phía trước hai bước.
Chỉ với hai bước chân, cơ thể nàng dường như đã xuyên qua một rào chắn vô hình. Đến khi Hành Ngọc đứng vững lại, nàng phát hiện mình đã trở về Thử Kiếm Đài.
Ánh mắt nàng lướt qua vị trọng tài đang mang thần sắc kinh ngạc, rồi dừng lại ở bóng hình thanh cao thoát tục đứng cách đó không xa.
Chẳng biết là cố ý hay vô tình, tầm mắt Hành Ngọc khẽ khàng lướt qua đôi môi của Liễu Ngộ, cuối cùng mới đối diện với ánh mắt chàng, rồi tinh nghịch nháy mắt ra hiệu.
Nhìn chàng thêm vài lần, Hành Ngọc mới quay sang nhìn trọng tài, cười hỏi: “Xin hỏi tiền bối, ta có phải là người đầu tiên vượt qua thử thách không?”
Câu hỏi với âm lượng vừa phải này như phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm xung quanh, trên Thử Kiếm Đài tức khắc bùng nổ những tiếng xôn xao không dứt.
“Cái này cũng nhanh quá đi mất!”
“Người đầu tiên! Trời ạ, nàng ta là Lạc Hành Ngọc của Hợp Hoan Tông đúng không? Đệ tử Hợp Hoan Tông từ bao giờ mà tâm cảnh lại cao như vậy?”
“Quá mạnh, phe tà đạo phen này chắc chắn là nở mày nở mặt rồi.”
“Vị trí đầu bảng lôi đài, giờ lại thêm đứng đầu tâm cảnh, Hợp Hoan Tông lần này e là xuất hiện một nhân vật không tầm thường rồi.”
“Không chỉ có thế đâu, tạo nghệ trận pháp của nàng cực cao, nói không chừng còn có thể đoạt luôn cả vị trí đầu bảng trận pháp ấy chứ…”
Trọng tài bị câu hỏi của Hành Ngọc làm cho bừng tỉnh, ông ta đưa tay về phía nàng: “Vị tiểu hữu này, phiền ngươi giao hồn bài cho ta.”
Sau một hồi thao tác, khi Hành Ngọc nhận lại hồn bài thì bên trong đã được cộng thêm số điểm tích lũy tương ứng. Nàng cất kỹ hồn bài, vừa định đi về phía Liễu Ngộ thì cánh cổng vốn đang yên tĩnh phía sau đột nhiên gợn sóng liên hồi, Liễu Duyên bước ra từ bên trong.
Nhìn thấy Hành Ngọc, Liễu Duyên hơi ngẩn ra. Ban đầu hắn định mỉm cười với nàng, nhưng sực nhớ nàng đã từng thấy qua dáng vẻ lạnh lùng vô tình của mình, nụ cười nơi khóe môi liền tắt ngấm, cuối cùng hóa thành vẻ bình thản: “Xem ra là bị Lạc chủ giành trước một bước rồi.”
Hành Ngọc đáp: “Chúng ta chỉ cách nhau một chút thời gian thôi.”
Liễu Duyên lên tiếng: “Kẻ trước người sau, thắng bại đã rõ. Lạc chủ, ta vốn tưởng mình đã đánh giá cao nàng, không ngờ khi kết quả ngã ngũ, ta mới hay mình vẫn luôn xem thường nàng.”
Giọng điệu Liễu Duyên mang theo vẻ phức tạp mà chính hắn cũng chẳng hay biết. Nghĩ tới ảo cảnh mình vừa trải qua, đáy lòng hắn dâng lên một nỗi tự giễu chua chát. Hắn vốn là kẻ tu hành con đường Hoan Hỉ Phật, vượt qua Tình môn vốn chẳng lạ gì, điều khiến hắn không thể tiếp tục dối lòng chính là nhân vật đã xuất hiện trong đó.
Một kẻ như hắn, vậy mà lại vì sự dịu dàng nàng dành cho người khác mà sinh lòng ghen ghét, rồi lại chính vì thế mà động tâm. Sự dịu dàng ấy vốn chẳng dành cho hắn, sự dao động tâm cảnh này thật nực cười.
Ngọc bài bên hông Hành Ngọc bỗng tỏa ra luồng hơi ấm, rõ ràng có kẻ nào đó lại đang âm thầm trao giá trị khuynh mộ cho nàng.
Hành Ngọc liếc mắt nhìn, mặt không chút gợn sóng, giọng điệu bình thản: “Huynh cứ việc đánh giá ta cao hơn nữa cũng không muộn.”
Nàng không hiểu vì sao Liễu Duyên lại hết lần này đến lần khác để ý đến mình. Từ khi quen biết đến nay, luôn là hắn chủ động tiếp cận, nàng chưa từng làm điều gì vượt quá giới hạn. Liễu Duyên vốn chẳng vướng bận tình kiếp, cớ sao phải để tâm tư dao động liên hồi, làm tổn hại đến con đường tu hành của chính mình?
Liễu Duyên bật cười: “Sau này nhất định sẽ làm theo ý nàng.”
Nữ tử này khi đối diện với kẻ khác luôn tỏ vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng thực chất lại rất đỗi dịu dàng. Ít nhất, sự thiện ý vừa rồi là vì hắn mà lộ ra. Liễu Duyên thở dài trong lòng, cưỡng ép đè nén những cảm xúc riêng tư không tên xuống.
Một canh giờ sau, vòng tỷ thí thứ hai kết thúc.
Hạng nhất tâm cảnh thuộc về Hành Ngọc, hạng nhì là Liễu Duyên, vị trí thứ ba là Du Hạ.
Kết quả này không nằm ngoài dự đoán của đám đông, nhưng lại khiến Hành Ngọc thấy lạ lùng. Rõ ràng ở vòng một Du Hạ suýt chút nữa đã thất bại, sao đến vòng hai lại tiến bộ vượt bậc đến vậy? Hành Ngọc luôn cảm thấy người này có ẩn tình. Nhưng hai người không thân, nàng cũng chẳng có ý định dò xét bí mật của đối phương.
Giành được hạng nhất, các tu sĩ Hợp Hoan Tông còn vui mừng hơn cả chính chủ. Ngay cả đệ tử nòng cốt của U Minh Tông, Cửu Luyện Tông và các tông môn tà đạo khác khi tình cờ gặp Hành Ngọc trên đường cũng chủ động gật đầu chào hỏi. Đã lâu lắm rồi, phe tà đạo mới có một người làm rạng danh ở phần thi tâm cảnh như vậy.
Vất vả lắm mới thoát khỏi đám đông, Hành Ngọc nói với Liễu Ngộ: “Chúng ta đi đổi linh thạch cược trước đã.”
“Được.” Liễu Ngộ gật đầu.
Trước đó Hành Ngọc đặt cược vào chính mình, theo tỷ lệ một ăn năm, một ngàn khối linh thạch thượng phẩm của nàng đã thuận lợi nhân lên năm lần. Sau khi nhận đủ tiền, hai người quyết định đi dạo quanh Kiếm Tông. Đến đây đã lâu, phần lớn thời gian họ chỉ quanh quẩn giữa nơi ở và Thử Kiếm Đài, chưa từng đi tham quan thắng cảnh nơi này.
Dạo được nửa ngày, Hành Ngọc thấy hơi mệt, nàng khoanh chân ngồi xuống dưới gốc ngô đồng, vẫy tay gọi Liễu Ngộ: “Huynh cũng ngồi đi.”
Liễu Ngộ ngồi xuống bên cạnh nàng.
Hành Ngọc cúi đầu nhìn những vệt nắng xuyên qua tán lá tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên mặt đất: “Huynh có muốn biết ta đã gặp gì trong Tình môn không?”
Liễu Ngộ nghiêng đầu, chỉ nhìn thấy góc nghiêng thanh tú của nàng. Không đợi chàng kịp lên tiếng, Hành Ngọc đã bồi thêm: “Mà biết cũng chẳng để làm gì, ta không nói cho huynh đâu.”
Liễu Ngộ bật cười: “Được thôi. Chỉ là mấy ngày tới, Lạc chủ cũng đừng có tò mò xem cảnh tượng ta gặp phải là gì đấy.”
Hành Ngọc nhếch môi: “Không tò mò, dù sao đi nữa, bất kể gặp phải cảnh tượng gì, nhân vật chính chắc chắn cũng sẽ là ta thôi.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 69](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)