Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 68
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 68

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3913 từ · 18 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 68

Trên đường trở về, Hành Ngọc vẫn luôn có chút thẫn thờ.

Thấy sắp đi đến nơi ở của mình, Hành Ngọc đột nhiên quay sang hỏi Liễu Ngộ, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Nếu ta vận dụng công pháp dò tìm tà ma, liệu đối phương có nhận ra là đang bị nhìn trộm không?”

Bước chân Liễu Ngộ hơi khựng lại. Sự bất thường của nàng ngày hôm nay, chẳng lẽ thực sự có liên quan đến tà ma?

Chàng liếc nhìn Hành Ngọc một cái, nhớ tới hai chữ “bí mật” mà nàng nói lúc trước, liền đè nén những phỏng đoán trong lòng xuống. Chàng hiểu nàng, nàng là người luôn có chừng mực, cũng đủ năng lực để xử lý tốt mọi chuyện. Nếu có thể, nàng nhất định sẽ nói cho chàng biết. Còn nếu nàng đã không nhắc tới, hẳn đó là chuyện tuyệt đối không thể tùy tiện hé răng.

Liễu Ngộ đáp: “Nếu thực lực đôi bên chênh lệch quá xa, đối phương có thể cảm nhận được điều bất thường, nhưng sẽ không biết cụ thể Lạc chủ đang làm gì.”

Hành Ngọc nghiêm túc gật đầu. Vậy thì nàng hiểu rồi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋​

“Con – một tiểu tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong mà dám mạnh miệng muốn xem tướng cho một tu sĩ Nguyên Anh như ta sao?” Du Vân kinh ngạc đến mức phải thốt lên vì cái sự dày mặt của đồ đệ mình.

Đứa đồ đệ này của ông chẳng lẽ không tự biết tự lượng sức mình sao?

Hành Ngọc tỏ vẻ bất mãn: “Trúc Cơ đỉnh phong thì sao chứ, Trúc Cơ đỉnh phong chẳng phải cũng từ tay người dạy dỗ ra đó sao!”

Du Vân: “…”

Ông chịu thua rồi. Sao chuyện này lại quay sang đổ lỗi cho ông được cơ chứ?

Hành Ngọc nghiêm túc nói tiếp: “Sư phụ, người có thể đừng làm ra mấy cái biểu cảm kỳ quái đó được không, tổn hại đến vẻ anh tuấn của người lắm. Yên tâm đi, con xem tướng chuẩn lắm đấy.”

Vừa lừa phỉnh Du Vân, Hành Ngọc vừa âm thầm vận chuyển công pháp dò tìm tà ma. Đây là môn pháp nàng học được từ Liễu Ngộ lúc rảnh rỗi, nói thật thì đây cũng là lần đầu tiên nàng đem ra sử dụng kể từ khi học xong.

Chẳng ngờ lần đầu tiên khai trận lại là dùng trên người sư phụ mình.

Du Vân: “…”

Ông thừa biết cái đứa đồ đệ nghịch ngợm này chắc chắn đang ủ mưu đồ xấu gì đó. Ông đoán việc xem tướng chỉ là cái cớ, chắc chắn nàng muốn nhân cơ hội này nhìn trộm dung mạo xinh đẹp của ông thì có. Đẹp trai quá cũng thật lắm phiền phức mà.

Bị người ta nhìn chằm chằm một cách chăm chú như vậy, Du Vân bỗng thấy lòng dạ bồn chồn, sau lưng hơi có cảm giác lành lạnh.

Cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị đợi hồi lâu, Du Vân thực sự ngồi không yên nữa: “Xong chưa đấy?”

Sau khi xác định Du Vân quả thực không phải tà ma, Hành Ngọc mới cười nói: “Xong rồi ạ.”

Du Vân hỏi: “Thế nhìn ra cái gì?”

“Sư phụ, sư phụ là người tốt ạ.”

Bỗng nhiên bị đồ đệ phát cho một cái “thẻ người tốt”, Du Vân cạn lời: “…”

Lời nói thì không sai, nhưng nghe cứ thấy nó kỳ kỳ thế nào ấy.

“Hôm nay biểu hiện của con quỷ dị vô cùng, chẳng lẽ lúc thử thách tâm cảnh đã xảy ra chuyện gì sao?”

Du Vân chỉ là thuận miệng đoán mò, không ngờ Hành Ngọc lại gật đầu xác nhận: “Đúng là có chuyện thật ạ. Đồ đệ đã biết được nguyên nhân mình bị tẩu hỏa nhập ma hồi năm ngoái rồi.”

Du Vân nheo mắt lại, trong giọng nói thoáng hiện vài phần sát khí: “Là do kẻ nào làm?”

“Trước khi trả lời câu này, sư phụ, người phải hứa với con là nhất định không được nổi giận.”

Du Vân: “…”

Sao ông cứ có cảm giác câu này là nàng đang đào hố chờ ông nhảy vào nhỉ?

Nhưng nhìn bộ dạng “người không hứa thì con sẽ không nói” của Hành Ngọc, Du Vân bĩu môi, tính hiếu kỳ cuối cùng đã chiến thắng tất cả: “Được rồi, ta hứa với con. Làm sư phụ chẳng lẽ lại đi chấp nhặt rồi nổi giận với đồ đệ sao?”

Lúc này Hành Ngọc mới mỉm cười, tóm tắt lại nguyên nhân mình gặp phải tà ma chi khí lúc đột phá cho Du Vân nghe, kể cả những hình ảnh nàng nhìn thấy trong đầu cũng được thuật lại không sót chi tiết nào.

Kẻ đứng sau bức màn kia thân phận tuyệt đối không đơn giản. Hiện tại nàng chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ, muốn thăng lên Nguyên Anh ít nhất cũng cần cả trăm năm nữa. Thế nhưng, nếu kẻ đó thực sự là tà ma, thì hắn chính là một mối nguy hại khôn lường, tốt nhất nên giải quyết càng sớm càng tốt. Vì vậy, đem chuyện này nói ra để sư phụ đi tìm chân tướng mới là cách làm đúng đắn nhất.

Nghe xong lời kể của Hành Ngọc, vẻ lười biếng trên mặt Du Vân biến mất không dấu vết. Ông ngồi thẳng lưng, gương mặt tràn đầy vẻ nghiêm trọng.

“Con chắc chứ?”

Hành Ngọc đáp: “Con không thể khẳng định là thật hay giả, con chỉ có thể nói rằng tất cả những điều này đều là những gì con đã thấy trong ảo cảnh. Từng câu từng chữ tuyệt đối không nửa lời gian dối. Còn những việc khác, chỉ có thể nhờ sư phụ đi điều tra thôi.”

Du Vân nặng nề gật đầu: “Khi pháp hội kết thúc, vi sư sẽ lập tức quay về tông môn. Chuyện này dừng lại ở đây thôi, con cứ coi như mình không biết gì cả, nếu xử lý xong xuôi ta sẽ thông báo cho con.”

Trầm ngâm một lát, Du Vân lại hỏi: “Hơn một năm qua, có vị cao nhân nào ra tay với con để nhổ cỏ tận gốc không?”

Hành Ngọc lắc đầu: “Đệ tử đoán là kẻ đứng sau chưa kịp ra tay, và có lẽ hắn cho rằng con hoàn toàn không hay biết chuyện này.”

Kẻ đó thấy nàng vẫn luôn tung tăng nhảy nhót, chắc mẩm là luồng tà khí kia chưa bị lộ nên mới tha cho nàng một mạng. Hắn nghĩ nàng chẳng biết gì, đương nhiên sẽ không làm chuyện thừa thãi là giết người diệt khẩu.

Nhưng thực tế thì… chủ nhân thực sự của thân thể này vốn đã chết rồi, chỉ là nàng tình cờ nhập vào thân xác này vào đúng lúc đó mà thôi.

Du Vân im lặng, không biết đang suy tính điều gì.

Đột nhiên, ông ngẩng phắt đầu dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hành Ngọc, bên trong lóe lên một tia nguy hiểm.

Du Vân nghiến răng hỏi: “Vừa nãy con thật sự là đang xem tướng cho vi sư đấy chứ?”

Hành Ngọc suy nghĩ một lát rồi khẽ thở dài, nàng không muốn lừa dối sư phụ mình thêm nữa. Ở thế giới này, người thực lòng suy tính cho nàng, ngoại trừ Liễu Ngộ ra thì chính là sư phụ. Nàng không muốn ông phải hiểu lầm hay đau lòng vì mình.

“Không phải ạ.” Hành Ngọc cười khổ, theo bản năng ngồi thẳng lưng, dùng giọng điệu thành khẩn nhất để tạ lỗi: “Lúc đó con đang vận dụng công pháp dò tìm tà ma. Sư phụ, chuyện này là con sai rồi, thật sự xin lỗi người. Nếu người cảm thấy tức giận thì cứ theo môn quy mà phạt, chỉ cần đừng đuổi con khỏi sư môn, phạt thế nào con cũng chịu.”

Du Vân trợn trắng mắt, giọng điệu đầy vẻ ghét bỏ, căn bản chẳng hề để tâm đến việc Hành Ngọc thất lễ: “Chả trách lúc đó ta cứ thấy sau lưng lành lạnh, hóa ra là vì nguyên nhân này. Không cần xin lỗi, con làm thế là rất tốt.”

Nói đến đây, gương mặt Du Vân hiện lên chút ý cười: “Tính tình cẩn trọng như vậy, xem ra sau này hành tẩu bên ngoài, vi sư cũng không cần quá lo lắng cho an nguy của con nữa.”

“Với lại…” Du Vân nhún vai, “Nếu ta và con đổi chỗ cho nhau, ta là đồ đệ còn con là sư phụ, thì dù ta có tin tưởng phẩm hạnh của con đến đâu, ta cũng sẽ giống con thôi, dùng công pháp dò tìm một lượt cho chắc ăn. Thế nên thầy trò ta coi như huề nhau.”

Trong lòng Hành Ngọc khẽ lay động.

Nàng biết, câu nói cuối cùng này của sư phụ rõ ràng là cố ý nói để trấn an nàng.

Trước đó, đối với vị sư phụ Du Vân này, nàng thực sự không để tâm quá nhiều. Thời gian hai người ở bên nhau không dài, ấn tượng của nàng về ông chủ yếu đều đến từ ký ức cũ. Nhưng cho đến giây phút này, Hành Ngọc mới thực sự coi Du Vân là sư phụ của mình. Vị sư phụ này nhìn thì có vẻ cợt nhả, nhưng lại cho nàng sự bao dung và thấu hiểu ở mức độ lớn nhất. Điều này quá đỗi trân quý.

Trên mặt Hành Ngọc hiện lên nụ cười nhàn nhạt.

“Cười ngây ngô cái gì đấy?” Du Vân lại bất mãn ở một điểm khác: “Nói đi cũng phải nói lại, con nghĩ sư phụ của con sẽ nhập ma sao? Nhìn ta giống hạng người có ý chí bạc nhược thế à?”

Hành Ngọc đáp: “Thật ra con cũng không nghi ngờ sư phụ là kẻ thần bí đó. Dò tìm chỉ là để bản thân hoàn toàn an tâm, loại bỏ nốt một chút khả năng ít ỏi còn lại thôi.”

“Ồ?” Du Vân khoái chí: “Con quả nhiên đã nhìn thấu được vẻ thâm trầm ẩn sau cái vẻ ngoài bất cần đời của sư phụ rồi.”

Hành Ngọc: “…”

Nàng lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, tự hỏi có nên nói sự thật cho ông biết không. Tình nghĩa thầy trò đã mong manh thế này rồi, thì có làm nó mong manh thêm chút nữa chắc cũng chẳng sao. Thế là Hành Ngọc nghiêm mặt, nói ra suy đoán của mình: “Thật ra là thế này, kẻ thần bí kia ở trong tông môn rõ ràng là người có đức cao vọng trọng.”

Sắc mặt Du Vân cứng đờ: “Con có ý gì!”

Lúc trước bị Hành Ngọc dùng công pháp dò tìm, ông chẳng hề khó chịu, nhưng lúc này ông thực sự cảm thấy đau lòng khôn xiết. Ý của câu này chẳng phải đang chê ông không có đức cao vọng trọng hay sao!!! Sự tin tưởng giữa thầy trò đâu cả rồi!

Hành Ngọc ho nhẹ hai tiếng, bình tĩnh nói: “Sư phụ, con về nghỉ ngơi trước đây. Hôm nay tiêu hao quá nhiều năng lượng, ngày mai con còn phải tham gia vòng hai thử thách tâm cảnh nữa.”

Quăng lại câu đó, Hành Ngọc vội vàng chuồn lẹ.

Sau khi Hành Ngọc rời đi, thần sắc tếu táo trên mặt Du Vân hoàn toàn biến mất. Ông ngồi trầm mặc trên giường nệm, một tay siết chặt chén trà trước mặt.

Một tiếng “rắc” vang lên, chén trà vỡ vụn thành bột mịn.

Nhìn những mảnh vụn trắng trên đầu gối, Du Vân tùy tiện phủi xuống đất.

“Xem ra những đệ tử nòng cốt gặp chuyện khi ra ngoài rèn luyện, nguyên nhân cái chết chưa chắc đã đơn giản.”

“…Tà ma chi khí, lại một lần nữa ăn mòn đến hàng ngũ trưởng lão cấp cao của tông môn sao? Chỉ có Hợp Hoan Tông bị ăn mòn, hay là các đại phái khác cũng không thoát khỏi kiếp nạn này?”

Trong phòng, tiếng lẩm bẩm của Du Vân vang lên đột ngột, thâm trầm đến mức khác hẳn với ông ngày thường.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋​

Số lượng tu sĩ ở cảnh giới Trúc Cơ đến tham gia pháp hội ước chừng gần hai ngàn người, vòng đầu tiên của thử thách tâm cảnh phải mất hai ngày mới kết thúc. Số người trụ lại được đến vòng thứ hai không nhiều, chỉ khoảng hơn năm trăm người. Những người này sẽ cùng tham gia vòng tiếp theo, ai vượt qua thử thách trong thời gian ngắn nhất sẽ chứng minh được tâm cảnh của mình cứng cỏi nhất.

Thời gian trôi qua, vòng tỷ thí thứ hai nhanh chóng bắt đầu.

Thử Kiếm Đài vô cùng náo nhiệt, không ít tu sĩ đã bị loại cũng kéo đến xem để biết ai sẽ giành được danh hiệu “Người đứng đầu tâm cảnh Trúc Cơ”.

“Vòng đầu tiên, Phật tử Liễu Duyên của Vô Định Tông có tâm cảnh cực kỳ lợi hại, vào chưa đầy nửa canh giờ đã trở ra rồi.”

“Ta lại thấy Ban Mặc của Hắc Bạch Học Cung có cơ hội thắng lớn hơn. Hắc Bạch Học Cung chuyên về bói toán âm dương, thông suốt quá khứ tương lai, vốn hiểu biết của hắn đủ để đè bẹp những kẻ cùng lứa.”

“Thật ra ta thấy chúng ta có lẽ đã xem nhẹ Lạc Hành Ngọc của Hợp Hoan Tông. Vòng một nàng ta chỉ mất nửa canh giờ đã hoàn thành thử thách, tốc độ đó hẳn là nhanh nhất trong số mọi người rồi.”

“Nhắc mới nhớ… biểu hiện của Du Hạ bên Kiếm Tông có vẻ hơi tệ, suýt chút nữa là hắn không qua nổi vòng một đấy.”

“Cái gì!? Không thể nào!”

Người vừa nói lúc đầu vốn còn hơi chần chừ, nghe thấy người khác nghi ngờ liền cuống lên: “Là thật mà, hôm đó đâu phải chỉ mình ta nhìn thấy.”

“Đúng vậy, là thật đấy.”

“Ta cũng rất kinh ngạc, lúc đó còn tưởng mình nhìn nhầm người cơ.”

Hành Ngọc vẫn luôn đứng nghe náo nhiệt, nghe đến đó, nàng không khỏi thoáng kinh ngạc. Nói thật, nàng thấy một Du Hạ ngoài đời và một Du Hạ trong lời đồn có khoảng cách rất lớn. Dù là ở lôi đài hay thử thách tâm cảnh, mọi người đều cực kỳ kỳ vọng vào hắn; đương nhiên, biểu hiện của Du Hạ không thể nói là không tốt, chỉ là có chút không xứng với danh tiếng lẫy lừng của hắn mà thôi.

“Làm sao vậy?” Liễu Ngộ đang lần chuỗi hạt trong tay, nhận thấy thần sắc nàng quái dị, bèn nghiêng đầu nhìn sang.

Hành Ngọc nói: “Ta chỉ là cảm thấy trên người Du Hạ có chút cổ quái.”

Liễu Ngộ hồi tưởng lại một chút, không thấy có vấn đề gì. Với chàng, Du Hạ chỉ là một người qua đường không đáng bận tâm. So với chuyện đó, thực ra chàng quan tâm đến chuyện khác hơn.

“Vòng tỷ thí thứ hai sẽ có bốn cánh cửa: Sinh, Tử, Tình và Oán. Lạc chủ sẽ ngẫu nhiên tiến vào một trong bốn cánh cửa đó.” Liễu Ngộ giới thiệu cho nàng. Mỗi năm hình thức khảo sát tâm cảnh đều giống nhau.

Hành Ngọc gật đầu tỏ ý đã biết.

Giọng nói của Liễu Ngộ đột nhiên trở nên ngập ngừng: “Tuy không biết Lạc chủ sẽ tiến vào cửa nào, nhưng nếu là…”

Đối diện với tầm mắt của Hành Ngọc, chàng theo bản năng rũ mắt tránh né, giọng nói có chút không ổn định, mang theo vẻ căng thẳng khó đoán: “Nếu Lạc chủ tiến vào Tình môn, mà trong đó lại gặp phải ảo giác của bần tăng…”

Phần khó mở lời nhất đã nói xong, Liễu Ngộ khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có. Nhưng có lẽ, đó chỉ là sự bình tĩnh giả tạo. Chàng siết chặt chuỗi hạt mạnh đến mức chính mình cũng không nhận ra.

“Cứ trực tiếp đánh nát hắn là có thể thông quan.”

Hành Ngọc ban đầu còn chưa hiểu tại sao chàng lại nhắc đến đề tài này, nghe đến đây, trong mắt nàng hiện lên từng tầng ý cười. Nàng mang theo chút trêu chọc nói: “Huynh sợ ta không nỡ sao?”

Thấy chàng im lặng không đáp, Hành Ngọc giơ tay kéo kéo tà áo cà sa của chàng, cố tình đuổi theo ánh mắt đang lảng tránh kia, bắt chàng phải nhìn thẳng vào mình.

Bị nàng trêu đùa như vậy, Liễu Ngộ không nỡ trách mắng, đành phải thuận theo ý nàng mà đối diện, nghiêm túc giải thích: “Bần tăng không hy vọng Lạc chủ chần chừ. Lạc chủ muốn đoạt vị trí đầu bảng thì phải thông quan trong thời gian ngắn nhất.”

Động tác vê chuỗi hạt của Liễu Ngộ có chút vội vã. Hành Ngọc liếc nhìn một cái rồi dời đi, ngón tay khẽ nhích, từ kéo tay áo chuyển sang nắm lấy tay chàng: “Chẳng phải huynh đang đứng ngay đây sao?”

Nàng nói: “Đó chỉ là ảo ảnh thôi.”

Nàng không cần một cái bóng ảo ảnh làm vật thay thế. Vị Phật tử bằng xương bằng thịt đang đứng ở ngoài này chờ nàng mà.

Liễu Ngộ cảm thấy tim mình tê dại. Cái cảm giác ngứa ngáy ấy lan tỏa dọc theo huyết quản, đầu ngón tay chàng không tự chủ được mà run rẩy. Theo bản năng, Liễu Ngộ nắm ngược lại tay nàng, để nàng cảm nhận được xúc cảm chân thật nhất: “Đúng vậy, bần tăng sẽ đứng ngay bên ngoài chờ Lạc chủ.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋​

Xôn xao một lát, trọng tài rốt cuộc xuất hiện và tuyên bố vòng tỷ thí thứ hai chính thức bắt đầu.

Hành Ngọc nói với Liễu Ngộ: “Ta vào trước đây, chờ tin tốt của ta.” Rồi nàng theo dòng người đi vào trong.

Vòng thứ hai có khoảng hơn năm trăm người, cánh cửa trận pháp lại lớn nên mọi người bước qua quầng sáng cùng lúc. Hành Ngọc bước vào, khi mở mắt ra lần nữa, nàng lại thấy mình đứng trong một mảnh bóng tối quen thuộc. Nàng tùy tiện chọn một hướng, không hề chậm trễ, bước nhanh về phía trước giống hệt vòng đầu tiên.

Khi bóng tối lùi dần và ánh sáng hiện ra, Hành Ngọc thấy trước mặt mình là một ngôi chùa cổ ngàn năm ẩn hiện trong rừng sâu. Tấm bia đá cạnh chùa khắc ba chữ cổ “Thanh Vân Tự”, mang đậm hơi thở thê lương của năm tháng.

Thanh Vân Tự. Ngôi chùa này có thể coi là chốn cũ, nơi lưu giữ nhiều kỷ niệm giữa nàng và Liễu Ngộ.

Nàng quả nhiên đã bước vào Tình môn. Mà đã là Tình môn, dĩ nhiên phải tìm thấy bóng hình quen thuộc kia mới đúng.

Hành Ngọc bước vào trong, phát hiện ngôi chùa yên tĩnh đến lạ thường, suốt quãng đường đi không hề thấy bóng dáng một tiểu sa di nào. Liễu Ngộ đang ở đâu được nhỉ?

Đột nhiên, không gian tĩnh mịch vang lên một hồi chuông thanh thúy. Bước chân Hành Ngọc khựng lại, rồi nàng xoay người đi về phía trước. Nàng đã biết chàng ở đâu rồi.

Đi dọc theo con đường mòn lót sỏi một lúc, ở cuối đường, ngay cạnh chiếc đại hồng chung, Hành Ngọc nhìn thấy một bóng dáng thân thương. Liễu Ngộ mặc bộ tăng y màu xám cũ kỹ, phong thái trầm ổn. Chàng đang theo nhịp thúc chày gióng chuông. Dường như nhận ra điều gì, động tác trên tay Liễu Ngộ khẽ dừng, chàng nghiêng đầu nhìn về phía nàng.

Vừa thấy nàng, chàng liền nở nụ cười, ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng và tình ý sâu đậm tận xương tủy.

“Nàng đến rồi.” Chàng nói, “Chờ ta một lát.”

Ánh mắt này…

Hành Ngọc bị ánh mắt ấy đóng đinh tại chỗ. Dù biết rõ đây chỉ là ảo giác thử thách mình, biết rõ một Liễu Ngộ bằng xương bằng thịt tuyệt đối sẽ không bao giờ bộc lộ tình cảm lộ liễu lên mặt như thế, nàng vẫn theo bản năng mà đứng sững lại.

Nhưng chỉ ngay giây tiếp theo, nàng liền bước tiếp, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách giữa mình và chàng.

“Làm sao vậy?” Khi gõ chuông, Liễu Ngộ nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt mang vẻ hỏi han. Nhìn thấy bộ váy dài rực rỡ như lửa trên người nàng, mắt chàng dần nhuốm màu kinh diễm, trong phút chốc ngay cả việc gióng chuông cũng quên mất.

“Sao huynh có thể quên gõ chuông được chứ?” Hành Ngọc cười.

Liễu Ngộ có chút ngượng ngùng rũ mắt: “Nhìn nàng đến mức thẫn thờ.”

Dường như đã chuẩn bị đủ tâm lý, Liễu Ngộ lại ngước mắt nhìn nàng, lấy hết dũng khí nói: “Bộ váy này rất hợp với nàng.”

“Vế sau là lời chàng ấy sẽ nói, nhưng vế trước thì không.” Hành Ngọc bình tĩnh nhận xét.

Thần sắc Liễu Ngộ thoáng hiện vẻ mờ mịt.

“Chàng ấy tuyệt đối sẽ không vì bất kỳ ai mà dừng việc gõ chuông. Đó là đại bất kính với Phật tổ.” Hành Ngọc khẽ thở dài, “Ảo giác này không thể chân thật hơn chút sao, thật chẳng có chút tính mê hoặc nào cả.”

“Lạc chủ, nàng sao vậy?” Liễu Ngộ có chút bối rối, bước về phía nàng một bước, theo bản năng muốn xem tình hình của nàng.

“Ngươi rất giống chàng ấy, nếu là lúc khác, có lẽ ta sẽ hơi không nỡ. Nhưng hiện tại, vị Phật tử thực sự đã nói với ta rằng, chàng đang ở bên ngoài chờ ta.”

Hành Ngọc cũng tiến lên một bước, nhìn ngắm dung mạo quen thuộc trước mắt, ý cười trong mắt nàng dần đậm hơn. Nhìn chăm chú hồi lâu, như thể bị mê hoặc, nàng kiễng chân, chặn đứng động tác của hắn, rồi cực kỳ dịu dàng hôn nhẹ lên khóe môi hắn.

Một nụ hôn không mang theo chút dục vọng nào, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, thoáng qua rồi thôi.

Cùng lúc đó, Hành Ngọc nhắm mắt lại, lòng bàn tay áp chính xác lên tim hắn không sai một tấc. Linh lực chấn động, trực tiếp đánh nát người trước mắt thành mây khói.

Xúc cảm nơi bàn tay rất chân thật. Xúc cảm nơi khóe môi cũng chân thật đến quá mức.

“Không tiện đòi lợi lộc từ chân thân, vậy thì đòi từ ngươi vậy.” Hành Ngọc mím môi, lẩm bẩm.

Nàng lại có nhã hứng nghĩ thầm, chẳng biết lúc mình ra tay đánh tan cái bóng ảo ảnh kia, hắn có kịp làm ra vẻ mặt kinh ngạc hay khiếp sợ nào không nhỉ?