Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 67
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 67

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2508 từ · 11 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 67

Dường như nàng đã đi rất lâu.

Sự tĩnh mịch và bóng tối khiến các giác quan trở nên kém nhạy bén, nàng không còn cảm nhận rõ rệt được dòng thời gian đang trôi nhanh hay chậm.

Đột nhiên, phía trước xuất hiện một luồng sáng.

Theo bản năng, Hành Ngọc giơ tay che mắt, khẽ nghiêng đầu tránh nhìn trực diện để đôi mắt không bị kích thích đột ngột. Chờ khi đã thích nghi với ánh sáng, nàng mới buông tay và bước tiếp.

Càng tiến lại gần nguồn sáng, bóng tối càng lùi xa như thủy triều rút cạn. Ngay sau đó, Hành Ngọc nhận ra khung cảnh xung quanh mình đã hoàn toàn thay đổi.

Nàng hiện đang đứng trong một khoảnh sân không quá lớn, chính giữa sân trồng một cây ngô đồng xanh ngắt, cành lá sum suê. Lúc này đang là mùa ngô đồng thay lá, mặt đất phủ đầy những lá vàng khô héo. Phía ngoài bờ rào còn trồng thêm vài cây hợp hoan.

Nơi này trông rất quen mắt.

Chẳng đợi Hành Ngọc phải lục tìm trong ký ức, phía sau nàng đã vang lên một tiếng “két” khô khốc – đó là tiếng cửa gỗ bị đẩy ra.

Một nữ tử mặc váy dài màu vàng nhạt bước ra từ trong phòng, thần sắc thanh lãnh nhưng mỗi bước đi lại mang theo vài phần quyến rũ tự nhiên. Nàng ta dường như không hề nhận ra sự hiện diện của Hành Ngọc, cứ thế đi lướt qua người nàng, ngồi xuống chiếc xích đu giữa sân. Nàng tùy ý đung đưa, khiến tà váy tung bay tạo nên một vòng cung tuyệt đẹp trong không trung.

Nhìn thấy nữ tử có dung mạo giống hệt mình này, Hành Ngọc lập tức hiểu ra tại sao nơi này lại quen thuộc đến vậy.

Đây chẳng phải chính là nơi ở của nàng tại Hợp Hoan Tông sao?

Và nữ tử trước mắt này, chính là nguyên thân của nàng.

Nghĩ đến đây, Hành Ngọc quan sát kỹ nguyên thân thêm lần nữa và nhận ra tu vi hiện tại của nàng ta đang ở Trúc Cơ hậu kỳ.

“Lạ thật, dạo gần đây mình cứ thấy thần trí không yên. Thôi kệ, chắc là ảo giác.” Nguyên thân khẽ chau mày, vẻ mặt có chút sầu não, “Mình đã dừng chân ở Trúc Cơ hậu kỳ lâu quá rồi, sao mãi vẫn không tìm được cơ hội đột phá lên Trúc Cơ đỉnh phong nhỉ? Dạo này sư phụ không có mặt ở tông môn, chẳng có ai để thỉnh giáo, hay là đi tìm Chưởng môn sư bá hỏi thử xem… Thôi, chắc là do tích lũy chưa đủ, mình cứ bế quan tu luyện thêm một thời gian nữa vậy.”

Nghe nguyên thân tự lẩm bẩm, mắt Hành Ngọc khẽ sáng lên.

Thời điểm này!

Nếu nàng không đoán sai, đây chính là cột mốc thời gian ngay trước khi nguyên thân bị tẩu hỏa nhập ma. Ảo cảnh này có lẽ đang tái hiện lại phần ký ức mà nàng đã vô tình lãng quên – phần ký ức ngay trước khi chủ nhân thực sự của thân thể này qua đời.

Hành Ngọc suy đoán, hẳn là trận pháp đã truy xuất đến tận tầng sâu nhất trong ký ức của nàng nên mới tạo ra ảo cảnh này. Trận pháp thử thách tâm cảnh này đã tồn tại cả vạn năm, vô cùng huyền diệu, làm được điều này cũng không có gì lạ.

Hành Ngọc lặng lẽ đứng yên tại chỗ, kiên nhẫn chờ xem hành động tiếp theo của đối phương. Nàng nhìn thấy nguyên thân đứng dậy khỏi xích đu, đi thẳng vào phòng, kích hoạt kết giới rồi an tâm bế quan đột phá.

Tốc độ dòng chảy thời gian trong ảo cảnh rất khó nắm bắt, Hành Ngọc cũng không biết đã trôi qua bao lâu, tóm lại nàng vẫn luôn đứng đó chờ đợi biến cố xảy ra. Thế nhưng mãi cho đến khi thân xác gốc sắp sửa đột phá thành công, nàng vẫn không thấy điều gì bất thường.

Đợi đến mức phát chán, Hành Ngọc bắt đầu đưa mắt nhìn quanh quất bốn phía.

Ngay khi tầm mắt nàng định dời khỏi một góc sân, dường như nhận ra điều gì lạ thường, nàng lập tức nhìn chằm chằm vào góc đó, ở nơi ấy, có một vệt đen kỳ quái.

Ban đầu vệt đen ấy mảnh đến mức gần như không thể phát hiện, nhưng dường như nhận ra xung quanh không có mối đe dọa nào, nó bắt đầu lớn dần lên. Cuối cùng, nó phình to thành một luồng sương đen kịt, nhanh chóng lan rộng và quấn quýt lấy người đang ngồi thiền.

Hành Ngọc nheo mắt lại.

Nếu lúc đầu nàng còn chưa nhận ra nó là gì, thì giờ đây nàng đã quá rõ.

“Tại sao Hợp Hoan Tông lại xuất hiện tà ma chi khí?”

Chưa kịp nghĩ thông suốt chuyện này, nhìn thấy tà khí sắp sửa ăn mòn cơ thể nguyên thân, vì để tránh việc bị thất bại trong vòng tỷ thí tâm cảnh, Hành Ngọc vội vàng ra tay ngăn chặn luồng khí ấy.

Ngay khi linh lực của nàng vừa chạm vào luồng tà khí, thứ vốn chẳng hề hay biết sự tồn tại của nàng bỗng nhiên đổi hướng. Nó không còn màng đến người đang ngồi trên đệm cỏ nữa, mà đột ngột lao thẳng, tấn công về phía nàng.

Biến cố phát sinh quá nhanh, gần như không kịp để Hành Ngọc phản ứng, nàng đã bị luồng tà ma chi khí ấy quấn chặt lấy.

Ngay sau đó, một luồng hơi lạnh thấu xương từ da thịt thấm sâu vào tận xương tủy, khiến nàng bất giác rùng mình một cái. Hành Ngọc định vận chuyển linh lực để xua đuổi tà khí, nhưng lại kinh ngạc phát hiện mình hoàn toàn không thể điều động được chút linh lực nào.

Nàng cố giữ bình tĩnh, đang định suy tính bước tiếp theo thì trong đầu đột nhiên hiện lên vô số hình ảnh xa lạ.

Trong một gian sương phòng sạch sẽ, một nữ tử mặc y phục quyến rũ đang quỳ ngồi dưới đất. Khuôn mặt nàng ta mờ ảo không rõ, chỉ thấy đôi mắt nhìn người bên cạnh lấp lánh vẻ sùng kính và ngưỡng mộ. Ngay giây tiếp theo, trái tim nàng bị sương đen nuốt chửng, đôi mắt ấy trợn trừng kinh hãi, không giấu nổi sự bàng hoàng và khó hiểu. Cuối cùng, nàng chết trong đau đớn và tuyệt vọng.

Trên một đỉnh núi, một thiếu niên mặc võ phục gọn gàng đang thi triển kiếm quyết. Có vẻ như vừa nhận được lời khen ngợi từ bậc trưởng bối, trên mặt hắn lộ rõ vẻ hân hoan. Thế nhưng ngay sau đó, hắn phun ra một ngụm máu đen, nhìn người đối diện với ánh mắt không thể tin nổi rồi ngã gục xuống. Hắn dường như muốn vùng vẫy đứng lên, nhưng máu đen nơi khóe miệng tràn ra ngày càng nhiều. Hắn nằm trên mặt đất, từ từ nhắm mắt lại trong tuyệt vọng tột cùng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋​

Mỗi một cảnh tượng lướt qua, Hành Ngọc đều cảm nhận được rõ rệt niềm vui sướng của những người đó, cũng cảm nhận được sự kinh hoàng và tuyệt vọng khi họ bất ngờ bị tập kích. Nỗi tuyệt vọng ấy bao trùm lấy nàng, khiến Hành Ngọc không khỏi nhíu chặt đôi mày.

Những cảnh tượng ấy hiện lên dồn dập như đèn kéo quân, cuối cùng dừng lại ở một phòng ngủ. Nguyên thân mặc váy dài màu vàng nhạt đang khoanh chân ngồi dưới đất, dần dần bị sương đen bao phủ. Đang giữa lúc đột phá quan trọng nhất, nàng ta bị sương đen tác động dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, ôm ngực phun ra mấy ngụm máu tươi rồi ngất lịm đi, hơi thở cũng lụi dần.

Màn sương đen kia chần chừ hồi lâu, không nuốt chửng thân xác gốc mà lại im lìm rút lui như thủy triều rồi biến mất hẳn.

Hình ảnh trong đầu đến đây là kết thúc, nhưng nỗi tuyệt vọng và sợ hãi vương vấn trong lòng Hành Ngọc ngày càng nồng đậm. Nồng đậm đến mức nàng không thể tập trung trí lực để suy nghĩ xem những người trong ảnh là ai, và tại sao một tông môn lớn như Hợp Hoan Tông lại xuất hiện tà ma chi khí.

Hành Ngọc nhắm nghiền mắt, cưỡng ép bản thân đè nén những cảm xúc không thuộc về mình xuống.

Sau đó, nàng khoanh chân ngồi ngay tại chỗ, nghiến răng, cố gắng thốt ra từng chữ rõ ràng của bài kinh văn trục xuất tà ma, đây là bài kinh mà Liễu Ngộ đã dạy nàng.

Sau khi đọc xong câu kinh hoàn chỉnh đầu tiên, Hành Ngọc cảm thấy những cảm xúc tiêu cực trong lòng vơi bớt đôi chút. Kinh văn đối với tà ma chi khí quả nhiên có tác dụng khắc chế. Hành Ngọc trầm tĩnh lại, dồn toàn bộ tâm trí vào việc đọc tụng kinh văn.

Khi đọc xong cả bài kinh, những tầng cảm xúc tiêu cực đè nặng dưới đáy lòng đã hoàn toàn tan biến. Lúc này sắc mặt nàng trắng bệch, nàng tùy ý đưa tay quẹt ngang mặt mới nhận ra mồ hôi lạnh đã thấm đẫm.

Hít một hơi thật sâu, Hành Ngọc dùng một tay chống đất, mượn lực để đứng dậy. Nàng cảm thấy đôi chân mình đã tê dại đi vì ngồi quá lâu. Đợi đến khi đôi chân khôi phục lại cảm giác, Hành Ngọc nhìn quanh một lượt, phát hiện ảo ảnh của nguyên thân trên đệm cỏ đã không còn nữa.

Nàng đi đến trước cánh cổng gỗ đang đóng chặt, nâng hai tay kéo then cài rồi bước ra ngoài. Ngay lập tức, khung cảnh ảo giác tan biến, nàng một lần nữa trở lại Thử Kiếm Đài, giữa vòng vây của đám đông tu sĩ đang đứng xem.

“Thông quan nhanh thật đấy!”

“Đúng vậy, mới chỉ qua nửa canh giờ thôi đúng không?”

“Vị tu sĩ này thuộc tông môn nào vậy? Nàng không mặc đồng phục, không lẽ xuất thân từ một tiểu tông môn sao?”

“Ngươi mù à, đó là Lạc chủ của Hợp Hoan Tông đấy.”

“Ta nhớ ra rồi! Là người đứng đầu lôi đài đúng không! Thực lực và tâm cảnh quả nhiên là xứng tầm với nhau.”

Những tiếng xì xào bàn tán không dứt lọt vào tai Hành Ngọc. Nàng đang định lau mồ hôi trên mặt để bản thân bớt phần chật vật, thì thấy trước mặt mình xuất hiện một chiếc khăn tay đã được thấm ướt.

Hành Ngọc mỉm cười, đưa tay nhận lấy chiếc khăn. Khăn tay áp lên mặt mang lại cảm giác mát lạnh dịu người. Hành Ngọc cảm thấy nhịp tim mình đã bình ổn hơn, nàng cười nói với Liễu Ngộ: “Vòng tỷ thí tâm cảnh này, xem ra cũng có chút thú vị.”

Ngay cả đoạn ký ức bị phong ấn kia cũng có thể truy tìm ra được. Ảo cảnh không thể lừa người, nó chỉ gợi ra nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng, nên Hành Ngọc không hề nghi ngờ tính chân thực của nó.

Nếu đó là sự thật, thì mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị rồi đây.

Khi ấy nguyên thân bế quan ngay trong tông môn, tại sao lại bị tà ma chi khí quấn lấy? Những thiếu niên thiếu nữ trẻ tuổi mà nàng thấy trong ảo ảnh kia là ai? Phong cách ăn mặc của họ trông rất giống đệ tử Hợp Hoan Tông. Nếu họ thực sự là đệ tử Hợp Hoan Tông, vậy kẻ đã ra tay sát hại họ là ai?

“Lạc chủ đang nghĩ gì thế?” Giọng nói trong trẻo của Liễu Ngộ vang lên, kéo Hành Ngọc ra khỏi dòng trầm tư.

Hành Ngọc lắc đầu, khẽ thở hắt ra một hơi, tạm thời ném những tạp niệm ấy ra sau đầu. Ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt quan tâm của Liễu Ngộ, Hành Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ ta vừa phát hiện ra vài bí mật.”

Đã là bí mật thì dĩ nhiên không tiện nói ra. Liễu Ngộ không hỏi thêm gì nữa, chàng đưa tay kéo Hành Ngọc sang một bên, lại đưa cho nàng một bình nước sạch để nàng uống vài ngụm.

Trong lúc Hành Ngọc đang điều chỉnh lại hơi thở, từ cánh cổng khổng lồ liên tục có người bị văng ra, đó đều là những đệ tử không vượt qua được thử thách tâm cảnh. Không quá bận tâm đến những kẻ thất bại đó, Hành Ngọc đứng bên cạnh, suy nghĩ về một vấn đề vô cùng nghiêm túc, nàng có nên nói cho Du Vân biết nguyên nhân thực sự dẫn đến việc tẩu hỏa nhập ma của mình không.

Tà ma chi khí xuất hiện trong tông môn, chứng tỏ có kẻ đã bị tà khí xâm chiếm, hơn nữa kẻ đó che giấu rất sâu, địa vị trong tông môn chắc chắn không hề tầm thường.

Thế nhưng…

Nơi nguyên thân bế quan nằm ngay sát vách phòng của Du Vân.

Một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ như Du Vân, liệu có lý nào lại để tà khí dễ dàng xâm nhập vào tận nơi ở của mình như vậy? Luồng tà ma chi khí kia… phải chăng có liên quan đến ông?

Trầm ngâm một lát, Hành Ngọc liền gạt bỏ sự nghi ngờ dành cho sư phụ. Nàng quyết định lát nữa sẽ đi gặp ông để tiết lộ một phần những gì mình vừa nhìn thấy trong ảo cảnh. Kẻ xuống tay sát hại hàng loạt đệ tử trẻ tuổi kia, chắc chắn phải là một người có địa vị và danh tiếng lẫy lừng trong tông môn. Bởi khi cận kề cái chết, gương mặt của những đệ tử đó đều tràn ngập sự ngỡ ngàng xen lẫn kinh hoàng, chứng tỏ họ không tài nào tin nổi đối phương lại có thể tàn độc với mình đến thế.

Dựa vào điểm này, người đó tuyệt đối không thể là sư phụ nàng!

Sư nhà nàng tính tình vốn cợt nhả, xưa nay tuy mang tiếng là Đại trưởng lão nhưng chẳng mấy khi ngó ngàng đến sự đời, trong tông môn lại càng không có tiếng nói. Nghĩ thế nào thì nghĩ, ông cũng chẳng thể dính dáng nửa chữ đến cái danh “đức cao trọng vọng” được!