Không phải nàng không dám.
Chẳng qua là luyến tiếc mà thôi.
Từ kiếp trước ở Cục Quản Lý Thời Không cho tới tận bây giờ, trên con đường nàng đã đi qua, tuy đôi tay chưa từng nhuốm máu kẻ vô tội nhưng cũng chẳng thể coi là thanh sạch, càng không phải là hạng người hiền lành lương thiện gì.
Thế nhưng, Liễu Ngộ đối với nàng lại quá đỗi đặc biệt.
Nàng, một kẻ ngoại lai, đang từng chút một nảy sinh sự gắn bó với thế giới này, mà phần tình cảm ấy phần lớn đều là do chàng mang lại. Một người đặc biệt như thế, định sẵn sẽ trở thành nét vẽ đậm màu nhất trong ký ức, khiến nàng khó lòng mà không suy tính vẹn toàn cho chàng. Mà một khi đã suy tính cho chàng, nàng lại chẳng thể kìm lòng mà tự khắc chế bản thân, không muốn chạm đến điểm mấu chốt của chàng.
Hành Ngọc ngồi đối diện với Du Vân, nghĩ ngợi đôi chút về chuyện xa xăm, không khỏi có phần thất thần.
Du Vân nói vài câu, phát hiện Hành Ngọc căn bản không hề chú tâm nghe ông nói gì. Ông đặt tay lên bàn, dùng đốt ngón tay gõ mạnh xuống mặt gỗ: “Con có đang nghe ta nói chuyện không đấy?”
Nơi ở mà Kiếm Tông dùng để chiêu đãi các tu sĩ Nguyên Anh vô cùng xa hoa, chiếc bàn này được chế tác từ khối Huyền Mộc ngàn năm, khi gõ vào phát ra tiếng vang thanh thúy chứ không hề trầm đục.
Cảm nhận được rung động truyền đến từ mặt bàn, Hành Ngọc mới sực tỉnh: “Sư phụ, người vừa nói gì cơ?”
Trong lòng Du Vân có chút chua xót.
Ông cảm thấy vị sư phụ Nguyên Anh hậu kỳ này thật chẳng có chút uy nghiêm nào, ngay cả dung mạo tuyệt thế vạn người mê đắm này đặt trước mặt đồ đệ cũng chẳng có đất dụng võ. Vừa rồi ông thao thao bất tuyệt bao nhiêu chuyện, vậy mà đứa nghịch đồ này lại chẳng lọt tai chữ nào! Chắc chắn lại đang tương tư gã hòa thượng kia rồi!
Thật là tức chết ông mà. Đúng là nuôi đồ đệ chỉ tổ tốn cơm thiên hạ!
Nhưng đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Hành Ngọc, Du Vân vẫn nỗ lực đè nén cơn giận đang bốc lên, nghiêm túc nói: “Vi sư muốn hỏi xem con muốn phần thưởng gì. Lần này con biểu hiện xuất sắc trên lôi đài, làm rạng danh tông môn, phía bên kia chắc chắn sẽ có trọng thưởng. Nếu con có yêu cầu đặc biệt nào, vi sư có thể giúp con tranh thủ với tông môn, rồi bảo họ gửi kèm cùng với hạt giống Vong Ưu Thảo luôn một thể.”
Nhắc đến phần thưởng, Hành Ngọc lập tức phấn chấn hẳn lên, hiện tại nàng quả thực có không ít nhu cầu.
Có tông môn làm chỗ dựa đúng là tốt thật, tuy phải gánh vác không ít nghĩa vụ, nhưng chỉ cần có tư chất và thực lực là sẽ được dốc lòng bồi dưỡng, chẳng cần phải cực khổ đi khắp nơi vơ vét kỳ trân dị bảo.
“Sư phụ, đệ tử muốn tìm vật liệu để luyện chế bản mệnh linh kiếm.”
Nàng sắp đột phá lên Kết Đan kỳ, đã đến lúc phải luyện một thanh kiếm tâm ý tương thông với chính mình.
“Đã nghĩ xem cần vật liệu gì chưa?”
Hành Ngọc không am hiểu lĩnh vực này lắm: “Sư phụ có đề xuất gì không?”
“Con sở hữu Băng linh căn, công pháp tu luyện lại là Huyền Băng Quyết, nếu bản mệnh linh kiếm mang thuộc tính Băng thì chắc chắn sẽ phát huy được tối đa thực lực.” Du Vân ngẫm nghĩ một chút rồi nói, “Có thể dùng Băng Tủy Thạch làm vật liệu chính.”
Băng Tủy Thạch.
Loại vật liệu này được ngưng tụ khi Vạn Năm Tuyết Tinh khô cạn, cực kỳ khó tìm, là vật liệu luyện khí bậc nhất. Thế nhưng, đã được gọi là cực phẩm thì vốn dĩ vô cùng hiếm hoi, ngay cả Hợp Hoan Tông chắc cũng chẳng có nhiều.
Hành Ngọc có chút thèm muốn, nhưng lại băn khoăn: “Kho tàng của tông môn có đủ không ạ? Lấy Băng Tủy Thạch làm vật liệu chính liệu có quá xa xỉ không?”
“Trong mười vị thiếu chủ, chỉ có mình con là Băng linh căn, còn Thủy linh căn thì hoàn toàn không có ai. Không có người tranh giành, Băng Tủy Thạch chắc chắn đủ cho con dùng. Chẳng qua là…” Du Vân cười đầy giảo hoạt, mang theo ý vị xem kịch vui, “Băng Tủy Thạch vô cùng trân quý, thậm chí có thể dùng để luyện chế pháp bảo cho các bậc tu sĩ Hóa Thần kỳ. Con mới chỉ đạt hạng nhất lôi đài, bấy nhiêu đó chỉ đổi được một khối to bằng nắm tay thôi. Muốn lấy đủ số lượng cần dùng, thì hãy cố mà đoạt luôn hạng nhất ở hai vòng thi Đấu Trận và Tâm Cảnh đi. Đặc biệt là vòng Tâm Cảnh ấy, nhớ mà cố gắng cho nhiều vào.”
Hạng nhất lôi đài đúng là lợi hại. Nhưng phải giành được cả ba vị trí đứng đầu thì mới đủ sức nặng. Thiên tài tuy hiếm, nhưng Hợp Hoan Tông tồn tại vạn năm, tích lũy không ít nhân tài. Muốn tông môn dốc vốn liếng ra đầu tư, thì phải là kẻ thực sự áp đảo thiên kiêu cùng lứa mới được.
Hành Ngọc khẽ nhếch môi, làm sư phụ mà cứ mong xem đồ đệ gặp khó khăn, như vậy có tốt không chứ?
“Đệ tử sẽ cố gắng thử một lần.” Nàng đáp lời bằng giọng điệu bình thản, quyết không cho Du Vân có cơ hội đắc ý.
Du Vân bĩu môi, lười biếng nằm vật xuống gối dựa, trông như chẳng còn chút tinh thần nào.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau khi tắm gội xong, Hành Ngọc tựa mình bên giường nệm xem xét quy tắc tỷ thí ngày mai. Ngày mai sẽ mở màn vòng thi Tâm Cảnh của các đệ tử Trúc Cơ kỳ. Vòng này khác với tỷ thí lôi đài ở chỗ không phải đấu một chọi một, mà là đưa một lúc trăm người vào trận pháp để khảo hạch tâm cảnh.
Xem xong quy tắc, Hành Ngọc nhớ tới việc mình đã thu hoạch được không ít giá trị khuynh mộ mộ, liền vội vàng lấy ngọc bài ra kiểm tra.
12.500 điểm.
Tăng vọt một hơi hơn 5.000 điểm.
Con số này cao hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng. Chẳng trách trước kia Vũ Mị lại nổi tiếng như cồn ở Kiếm Tông, có thể thu hoạch được gần vạn điểm một lúc.
“Pháp hội mười năm mới có một lần, xem ra những vòng thi tới mình phải nỗ lực hơn nữa, cơ hội kiếm điểm tốt như thế này không có nhiều đâu.”
Chỉ cần lần này kiếm đủ điểm, nàng có thể yên tâm bế quan đột phá Kết Đan kỳ, cho tới trước khi đạt đến Nguyên Anh sẽ không cần phải lo lắng về vấn đề này nữa.
Sáng sớm hôm sau, Hành Ngọc dậy sớm luyện kiếm. Thấy giờ tỷ thí sắp đến, nàng gửi cho Liễu Ngộ một con hạc giấy truyền tin, rồi cả hai trực tiếp hẹn gặp nhau ở nơi cưỡi tiên hạc.
Tiên hạc băng qua những làn mây mù mờ ảo. Hành Ngọc ngồi trên lưng hạc, đưa tay vén lại mấy lọn tóc bị gió thổi loạn, rồi cùng Liễu Ngộ trò chuyện về chuyện Băng Tủy Thạch.
Liễu Ngộ khẽ hỏi: “Lạc chủ đã quyết định dùng Băng Tủy Thạch làm vật liệu chính rồi sao?”
Hành Ngọc gật đầu. Vật liệu chính đương nhiên càng quý hiếm càng tốt, có như vậy uy lực của kiếm sau này mới càng mạnh mẽ: “Hai trận tỷ thí tới, ta phải dốc toàn lực mới được.”
“Đừng tự tạo cho mình gánh nặng quá lớn. Nếu đến lúc đó lượng Băng Tủy Thạch không đủ, bần tăng có thể tìm giúp Lạc chủ.”
Hành Ngọc bật cười: “Vô Định Tông và Hợp Hoan Tông vốn là một chính một tà, hành động này của huynh có tính là đang tiếp tay cho địch không?”
Liễu Ngộ thong thả đáp: “Với thực lực của bần tăng, lên núi Huyền Tuyết ngàn năm một chuyến, nếu vận khí tốt vẫn có thể tìm được không ít Băng Tủy Thạch. Dù vận khí có kém đi nữa, bần tăng cũng có thể dùng điểm cống hiến để đổi lấy vật liệu trong kho của tông môn. Đồ của bần tăng, đương nhiên sẽ do bần tăng toàn quyền định đoạt, dù là tông môn cũng không thể can thiệp, việc này thì liên quan gì đến chuyện chính tà?”
Hành Ngọc thầm cảm thán trong lòng.
Khoảng thời gian này, nàng càng lúc càng hiểu rõ sự cố chấp ẩn sau vẻ ngoài ôn hòa của chàng. Những người ôn hòa thường chia làm hai loại, một là kiểu hiền lành đến mức nhu nhược, không có nguyên tắc; hai là kiểu ôn hòa nhưng bên trong lại có một hệ thống chuẩn mực hành sự riêng biệt. Liễu Ngộ rõ ràng thuộc loại thứ hai.
“Nói thế nào huynh cũng có lý cả.”
“Hửm?” Liễu Ngộ có chút không hiểu ẩn ý trong lời nói của nàng.
Hành Ngọc lắc đầu: “Ta không lấy Băng Tủy Thạch của huynh đâu.”
Nàng chớp chớp mắt, giả vờ bất mãn nói: “Chẳng lẽ huynh nghĩ ta không đoạt được hạng nhất trong hai vòng Đấu Trận và Tâm Cảnh sao? Có cơ hội chọn lựa, đương nhiên phải ưu tiên đòi hỏi quyền lợi từ tông môn mình trước chứ.”
Nàng không ngại nhận đồ của tông môn, vì tông môn bồi dưỡng nàng, sau này nàng trưởng thành dĩ nhiên sẽ báo đáp lại. Nàng cũng chẳng ngại vòi vĩnh đủ loại kỳ trân dị bảo từ sư phụ, vì nàng là truyền nhân duy nhất của Du Vân, mà ở thế giới này, quan hệ thầy trò thậm chí còn khăng khít hơn cả cha con. Nàng chính là người kế thừa con đường trường sinh của ông.
Nhưng nàng không muốn nhận lấy thứ gì từ Liễu Ngộ. Cho dù những thứ ấy chàng trao đi một cách hoàn toàn tự nguyện.
Liễu Ngộ dường như khẽ thở dài một tiếng: “Cũng tốt.”
Chàng rũ mắt nhìn xuống rừng ngô đồng phía dưới. Gió thổi lướt qua, lá cây xào xạc rung động, tiếng kêu lao xao có phần xáo động, hệt như tâm trạng của chàng lúc này.
Liễu Ngộ cảm thấy, có lẽ chính vì thái độ này của Hành Ngọc mà chàng lại càng muốn làm điều gì đó cho nàng nhiều hơn. Nàng quá phóng khoáng, quá thong dong, và cũng quá mức lý trí. Rõ ràng nàng vẫn luôn ở bên cạnh chàng, nhưng chàng lại luôn có cảm giác mình chẳng thể nào nắm bắt được nàng. Nàng dường như có thể dứt áo ra đi bất cứ lúc nào, rồi hoàn toàn vạch rõ giới hạn với chàng. Cảm giác này thật chẳng dễ chịu chút nào, khiến có đôi khi nửa đêm thức giấc, chàng vẫn thấy lòng mình bồn chồn hoảng hốt.
Thế nhưng, nếu dùng thủ đoạn để giữ nàng lại bên mình thì lại quá đỗi ích kỷ. Vậy nên chàng cứ do dự, không biết phải làm sao, cũng chẳng thể làm gì. Chỉ có thể lẳng lặng nhìn nàng đi một bước, chàng mới dám bước theo một bước.
Một quả hạnh đột nhiên rơi trúng trán chàng. Liễu Ngộ giật mình bừng tỉnh, quay sang nhìn Hành Ngọc.
Hành Ngọc đang thong thả cắn hạt hướng dương, hỏi: “Sắp đến nơi rồi, vừa nãy huynh nghĩ gì mà thẫn thờ thế?”
“Nghĩ về một quyển kinh Phật, bần tăng vẫn có chỗ chưa thấu hiểu được đạo lý trong đó.” Nói xong câu này, chính Liễu Ngộ cũng phải bật cười vì bản thân.
Hành Ngọc nghi hoặc: “Cười gì thế? Chẳng lẽ đột nhiên ngộ ra rồi sao?”
Liễu Ngộ lắc đầu. Chàng chỉ là đang tự cười cái sự so sánh sinh động và giàu hình ảnh của chính mình mà thôi. Thấy chàng không muốn nói nhiều, Hành Ngọc cũng không hỏi thêm nữa.
Tiên hạc vừa vặn bay vọt qua một ngọn núi rồi chậm rãi đáp xuống bên cạnh Thử Kiếm Đài. Hành Ngọc nhảy xuống từ lưng hạc, lấy hai viên đan dược thưởng cho nó. Con hạc chở nàng vui vẻ kêu lên hai tiếng, dùng cái mỏ nhọn cọ cọ vào má Hành Ngọc một cách thân thiết rồi mới cúi đầu ngậm lấy đan dược.
Bị cái mỏ chim cọ vào mặt tuyệt đối không phải là một trải nghiệm êm ái gì, Hành Ngọc chỉ biết cười khổ. Nhưng với một con hạc chưa có linh tính, đây hẳn là cách nó biểu lộ sự mến mộ… chắc là vậy rồi.
Hành Ngọc bảo: “Chúng ta đi thôi, tầm giờ này nhóm tu sĩ đầu tiên vào trận khảo hạch tâm cảnh chắc cũng sắp ra rồi.”
Lúc này, bố cục của Thử Kiếm Đài đã hoàn toàn thay đổi. Một trăm lẻ tám tòa lôi đài trước đó đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là một cánh cổng khổng lồ cao chọc trời hiện ra ở phía xa.
Vì đã đọc qua quy tắc từ tối qua nên Hành Ngọc biết cánh cổng này dẫn đến một không gian khác, nơi các tu sĩ sẽ tiếp nhận thử thách tâm cảnh. Tuy nhiên, lúc này quanh cánh cổng vẫn im lìm, nhóm người vào đầu tiên dường như vẫn chưa trở ra.
Vừa nghĩ đến đó, quầng sáng tĩnh lặng trên cánh cổng đột nhiên gợn sóng liên hồi. Ngay sau đó, một đệ tử Trúc Cơ kỳ mặc đồng phục của U Minh Tông bị văng ra ngoài, ngã nhào trên mặt đất. Sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn lại được.
“Ra rồi, ra rồi!”
“Nhìn bộ dạng chật vật thế kia, không biết bên trong thử thách theo hình thức gì nhỉ?”
“Hừ, đệ tử tà tông tâm cảnh quả nhiên yếu kém.”
“Ngươi… kẻ nào mà dám càn rỡ thế hả!”
Không ít tu sĩ xuất thân từ các môn phái tà đạo lộ vẻ bất mãn, đưa mắt nhìn quanh quất hòng tìm kẻ vừa buông lời mỉa mai. Nhưng người nọ vừa nói xong đã lập tức lặn mất tăm, hiển nhiên cũng sợ kích động lòng căm phẫn của đám đông mà bị dạy cho một trận.
Bên này tu sĩ tà tông còn chưa tìm được kẻ lỡ lời, thì ở phía cánh cổng kia lại nhanh chóng văng thêm một đệ tử của Âm Tông ra ngoài, người nọ sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
“Ái chà, đệ tử chính đạo tâm cảnh cũng có khá hơn là bao đâu. Muốn so thì so thực lực của người đứng đầu ấy, lại cứ lấy cái hạng bét ra để đánh giá toàn bộ giới tà đạo, phi, ai cho ngươi cái gan đó hả!” Một nam tu của U Minh Tông chẳng thèm che giấu thân phận, đường hoàng lên tiếng. Gương mặt hắn đầy vẻ kiêu ngạo, bướng bỉnh: “Bọn chính đạo các ngươi đúng là đồ không biết xấu hổ.”
“Ngươi…” có kẻ nổi giận định cãi lại.
Vài đệ tử chính đạo vốn nhanh mồm nhanh miệng, liền phản bác một cách đầy đủ lý lẽ: “Pháp hội mấy kỳ trước, tu sĩ chính đạo bên này đều thể hiện xuất sắc hơn hẳn. Hạng nhất tâm cảnh Trúc Cơ kỳ cơ bản đều là người của Vô Định Tông hoặc Kiếm Tông bước ra. Còn U Minh Tông các ngươi ấy à, hừ.”
“Đáng chết! Ngươi có dám đánh cược không?”
“Trò cá cược sớm đã mở rồi, chỉ sợ các ngươi nhát gan sợ thua mà không dám đặt thôi!” Một đệ tử Kiếm Tông ôm kiếm tựa vào cột, lạnh lùng buông một câu.
Vừa nghe thấy có trò đặt cược náo nhiệt, không ít tu sĩ đang vây quanh chờ đợi vòng tỷ thí tiếp theo đều hào hứng chạy đi xem. Đợi không cũng nhàm chán, đương nhiên phải tìm chút thú vui cho mình.
Hành Ngọc đứng bên cạnh xem náo nhiệt đã lâu. Ở đại lục Thương Lan, dù sự đối lập giữa chính và tà không quá gay gắt, nhưng ngầm hiểu vẫn có không ít xích mích, đệ tử đôi bên nhìn nhau không vừa mắt là chuyện thường tình. Tuy nhiên, ở vòng tỷ thí tâm cảnh này, biểu hiện của đệ tử tà tông quả thực có phần lép vế hơn chính đạo. Suy cho cùng, công pháp tà tông vốn không yêu cầu quá cao về mặt tâm cảnh.
Hành Ngọc hỏi: “Chúng ta có nên đi đặt cược chút không?”
“Được thôi.” Liễu Ngộ gật đầu. Chàng không ham hố cá cược, nhưng có thể đi cùng nàng cho vui.
“Vậy đi xem chút náo nhiệt đi.” Hành Ngọc vươn vai một cái, rồi theo chân đám đông đi sâu vào bên trong khu vực Thử Kiếm Đài.
Vụ cá cược này hẳn là do người của Kiếm Tông bí mật mở ra, chủ yếu chia làm hai loại. Loại thứ nhất là cược xem hạng nhất tâm cảnh sẽ thuộc về đệ tử chính đạo hay tà đạo. Vì kết quả này thường không có gì bất ngờ nên tỷ lệ ăn rất thấp.
Hành Ngọc chỉ liếc qua tỷ lệ một cái là mất sạch hứng thú, nàng chuyển sang nhìn loại cược thứ hai.
Loại thứ hai là cược trực tiếp xem tu sĩ nào sẽ giành ngôi vị đầu bảng. Danh sách ghi tên rất nhiều đệ tử nòng cốt của tám đại tông môn chính đạo và năm đại phái tà đạo. Hành Ngọc tìm thấy tên mình ở Trúc Cơ kỳ, có lẽ nhờ vừa thắng hạng nhất lôi đài nên tên nàng xếp khá cao, ở vị trí thứ bảy với tỷ lệ một ăn năm. Ngoại trừ nàng ra, trong nhóm hai mươi người đứng đầu không còn một đệ tử tà tông nào khác.
Ba cái tên dẫn đầu bảng xếp hạng là Liễu Duyên của Vô Định Tông, Du Hạ của Kiếm Tông và Ban Mặc của Hắc Bạch Học Cung.
“Mọi người đều không đánh giá cao tà tông nhỉ.” Hành Ngọc nhận xét.
Đây là lần đầu tiên Liễu Ngộ đứng ngoài quan sát một vụ cá cược như thế này. Chàng tò mò ngắm nghía vài lần, nghe nàng nói vậy bèn hỏi: “Lạc chủ cảm thấy thứ hạng của mình bị thấp sao?”
Hành Ngọc bình thản bình luận: “Đương nhiên là thấp rồi.”
Liễu Ngộ mỉm cười giải thích: “Hợp Hoan Tông dùng giá trị khuynh mộ để thăng cấp, yêu cầu về tâm cảnh tương đối thấp, đây vốn là lẽ thường trong giới tu chân rồi. Ngoại trừ Lạc chủ ra, thứ hạng những người khác trong tông môn chắc cũng không cao đâu.”
Hành Ngọc lần theo danh sách nhìn xuống, cuối cùng cũng tìm thấy Vũ Mị ở vị trí thứ bảy mươi lăm. Vì bảng xếp hạng này chỉ lấy đúng một trăm người, nên Hợp Hoan Tông chỉ có nàng và Vũ Mị góp mặt.
Hành Ngọc: “…”
Nàng bắt đầu hiểu tại sao sư phụ lại dặn nàng phải cố gắng ở vòng thi tâm cảnh này rồi. Nếu có thể nổi bật ở vòng này, phần thưởng của tông môn chắc chắn sẽ không hề nhỏ. Bởi vì thắng được vòng này, thực sự là một cái tát vào mặt những kẻ coi thường tà đạo, đem lại thể diện cực lớn cho tông môn.
“Vô Định Tông các huynh có tên trên bảng nhiều thật đấy.” Hành Ngọc nói. Nàng chỉ liếc sơ qua cũng thấy không dưới mười người. Nhưng cũng chẳng lạ, phật tu mà, đức tin kiên định nên tâm cảnh dĩ nhiên sẽ cao hơn người cùng cảnh giới không ít.
“Vị tiên tử này có muốn đặt cược không?” Một nam tu phụ trách ghi danh thấy Hành Ngọc đứng xem hồi lâu bèn đon đả hỏi thăm. Tu sĩ này có gương mặt trẻ con trông rất dễ mến.
“Có chứ.” Hành Ngọc nhìn hắn, “Chỗ các ngươi có giới hạn mức đặt cược không?”
“Dạ không.” Hắn lắc đầu. Đa số tu sĩ Trúc Cơ kỳ đều khá eo hẹp, chỉ có đám đệ tử nòng cốt của các tông môn lớn là túi tiền dư dả một chút thôi.
“Vậy ta cược Lạc Hành Ngọc thắng, một ngàn khôi linh thạch thượng phẩm.” Hành Ngọc thong thả nói.
Sư phụ nàng vốn cực kỳ phóng khoáng với các nữ tu xinh đẹp, mà đối với đứa đồ đệ này thì lại càng nuông chiều vô cùng, bỏ ra một ngàn khối linh thạch thượng phẩm với nàng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
“Bao… bao nhiêu cơ?” Tên tu sĩ nuốt nước miếng, cả người đờ đẫn như bị sét đánh ngang tai.
“Một ngàn khối linh thạch thượng phẩm.” Hành Ngọc nhắc lại lần nữa, rồi đưa một chiếc túi Càn Khôn qua, “Đều ở trong này, ngươi kiểm đi.”
Nhẫn trữ vật là pháp bảo không gian nên khá đắt đỏ, nhưng túi Càn Khôn thì lại rất rẻ, chỉ cần năm mươi khối linh thạch hạ phẩm là mua được một cái. Tên tu sĩ cuối cùng cũng hoàn hồn, mặt mày rạng rỡ như vừa câu được một con cá lớn: “Được, được, tiên tử chờ chút.”
Hành Ngọc mỉm cười, truyền âm cho Liễu Ngộ: “Chắc chắn hắn đang nghĩ phen này kiếm đậm rồi.”
Liễu Ngộ chỉ cười mà không nói gì.
Khi làm xong mọi thủ tục và quay lại gần cánh cổng, đã có rất nhiều tu sĩ tham gia thử thách bị trận pháp đẩy ra. Trông họ đều vô cùng chật vật, có người định tiến lên hỏi han xem bên trong gặp phải chuyện gì, nhưng ai nấy đều lắc đầu từ chối hé môi. Điều duy nhất có thể khẳng định là ảo cảnh và thử thách của mỗi người đều không giống nhau.
Một lúc sau, cánh cổng vốn đang yên tĩnh lại một lần nữa gợn sóng. Lần này, một đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ của Hắc Bạch Học Cung không phải bị văng ra, mà là tự mình thong thả bước ra từ sau quầng sáng. Sắc mặt hắn có chút nhợt nhạt, nhưng thần thái tổng thể vẫn rất vững vàng.
Trọng tài đứng bên cạnh liếc nhìn hắn một cái rồi nói: “Phiền ngươi giao hồn bài cho ta.”
Tu sĩ nọ lấy hồn bài ra giao cho trọng tài. Ông ta ấn một đạo phù ấn lên đó rồi trả lại: “Chúc mừng ngươi đã vượt qua vòng đầu tiên.”
Kể từ người này, phía sau bắt đầu có thêm nhiều người lục tục bước ra, tất cả đều là những tu sĩ đã thông qua vòng thử thách đầu tiên. Đợi thêm chừng nửa canh giờ cho đến khi tất cả mọi người đã ra hết, trọng tài mới dõng dạc tuyên bố: “Các đệ tử tham gia đợt thử thách tâm cảnh tiếp theo xin mời chuẩn bị, bây giờ có thể trực tiếp tiến vào.” Giọng ông ta dưới sự gia trì của linh lực nhanh chóng vang khắp Thử Kiếm Đài.
Hành Ngọc đang đứng đợi đến phát ngán, nghe thấy câu này tinh thần liền tỉnh táo hẳn lên.
“Ta vào trước đây.” Nàng vẫy vẫy tay với Liễu Ngộ rồi bước thẳng về phía cánh cổng.
Cánh cổng vô cùng khổng lồ, khi đứng gần, nàng cảm thấy tầm mắt mình không thể thu trọn hết được nó. Cảm nhận được một sức hút mờ ảo truyền ra, Hành Ngọc không chần chừ thêm, nàng cất bước, nhẹ nhàng nhưng kiên định xuyên qua quầng sáng. Ngay khi nàng bước vào, bóng dáng nàng lập tức biến mất tại chỗ.
Giây tiếp theo, Hành Ngọc chậm rãi mở mắt ra, nhưng trước mặt nàng chỉ là một màn đen kịt, tối tăm mù mịt. Không gian này vô cùng tĩnh mịch, nàng có thể nghe rõ mồn một từng tiếng thở và nhịp tim của chính mình.
Nàng đứng yên tại chỗ quan sát một hồi, không thấy có gì bất thường bèn tùy ý chọn một hướng, rồi chẳng chút do dự bước thẳng về phía trước.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 66](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)