Cuộc tỷ thí trên lôi đài của các tu sĩ Kết Đan kỳ đã chính thức khép lại, tiếp sau đây chính là lượt đấu của Trúc Cơ kỳ.
Hành Ngọc đang vùi đầu vào nghiên cứu kiếm trận, cố gắng tìm cách rút ngắn tối đa thời gian bày trận. Chợt nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài, nhưng vì đang vẽ trận pháp đến hồi then chốt không thể phân tâm, nàng chỉ tùy ý phất ra một luồng linh lực. Cánh cửa chính tự động mở ra, lặng lẽ mời khách vào nhà.
Vừa thấy người bước vào, lại ngửi được mùi đàn hương thanh khiết thoang thoảng trong không khí, Hành Ngọc lập tức đoán ra thân phận của đối phương. Liễu Ngộ lặng lẽ đứng bên cạnh, kiên nhẫn chờ nàng làm nốt công việc còn dang dở.
“Xong rồi.” Mười lăm phút sau, Hành Ngọc mới dừng tay, ngước lên hỏi: “Sao huynh không ngồi xuống đợi ta?”
“Ngồi hay đứng cũng chẳng khác biệt là bao.” Liễu Ngộ đáp, “Bần tăng sang đây là muốn hỏi xem, cuộc thi ngày mai Lạc chủ đã chuẩn bị đến đâu rồi?”
Hành Ngọc gật đầu tự tin: “Đều đã sẵn sàng. Chẳng phải hôm nay ta đã nói với huynh là ta nhất định phải đoạt lấy vị trí đứng đầu ở cảnh giới Trúc Cơ sao?”
Thấy nàng quyết tâm như vậy, Liễu Ngộ có chút ngạc nhiên: “Lạc chủ đã chuẩn bị sẵn quân bài tẩy gì chăng?”
Hành Ngọc lúc này mới chợt nhớ ra, dường như nàng đã quên chưa nhắc đến chuyện này với chàng: “Ngày hôm qua ta vừa ngộ ra một tòa kiếm trận có sát thương cực lớn. Với trận pháp này, cho dù là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ gặp phải cũng khó lòng chiếm được ưu thế. Có nó để tạo yếu tố bất ngờ, ta tin phần thắng sẽ rất cao.”
Hôm qua?
Bắt đầu chú ý đến mốc thời gian mấu chốt này, Liễu Ngộ bất giác khẽ mím môi. Chàng nhận ra, bản thân từ bao giờ đã quen với việc chia sẻ mọi niềm vui cùng nàng ngay từ giây phút đầu tiên.
Nhưng Lạc chủ thì không như thế.
Ý nghĩ này như một bản năng vụt hiện lên trong tâm trí. Ngay khi ý thức được mình đang nghĩ gì, sắc mặt Liễu Ngộ khẽ biến đổi.
Hành Ngọc nhận ra điều lạ, hỏi: “Làm sao vậy?”
Một người vốn luôn trầm mặc nội liễm như chàng, một khi cảm xúc dao động quá lớn sẽ rất dễ lộ ra sơ hở. Huống chi Hành Ngọc lại là người cực kỳ nhạy bén, lại vô cùng thân thuộc với chàng.
Nàng tùy ý giải thích thêm: “Vốn dĩ ta định nói cho huynh từ sớm, nhưng lúc tìm thấy huynh thì huynh lại vừa vặn đột phá lên Kết Đan trung kỳ. Lúc đó mải chúc mừng huynh mà ta lại quên khuấy mất việc này.”
Liễu Ngộ gần như không còn nghe rõ lời nàng nói nữa. Chàng chỉ cảm thấy một nỗi hổ thẹn âm thầm trào dâng từ đáy lòng, rồi mượn chính cái ý niệm tham ái vừa nhen nhóm kia làm dưỡng chất mà điên cuồng sinh sôi, bao phủ lấy toàn bộ tâm trí chàng.
Đợi một lúc lâu không thấy Liễu Ngộ lên tiếng, Hành Ngọc nhận ra có gì đó không ổn. Nàng rời mắt khỏi bản vẽ kiếm trận, nhìn thẳng về phía chàng.
Đối diện với ánh mắt của nàng, Liễu Ngộ mới bừng tỉnh khỏi cơn hoảng loạn, cố giữ bình tĩnh đáp: “Quân bài tẩy là chuyện trọng đại, Lạc chủ giữ bí mật cũng là điều nên làm.”
Dưới lớp tay áo rộng, chàng dùng sức siết chặt chuỗi tràng hạt trong tay đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Những luồng ác ý từ chuỗi hạt đen tuyền nhanh chóng tràn ra, hóa thành một cơn lạnh lẽo thấu xương, giúp Liễu Ngộ tạm thời giữ được sự tỉnh táo.
Chàng hơi cúi người, nở một nụ cười trấn an: “Bần tăng chợt nhớ ra bên tông môn còn chút việc cần xử lý. Nếu Lạc chủ đã nắm chắc cuộc tỷ thí ngày mai, bần tăng xin phép cáo từ trước.”
Nhìn theo bóng lưng Liễu Ngộ xa dần qua ô cửa sổ, Hành Ngọc khẽ nhíu mày. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, nàng cứ cảm thấy bóng dáng kia mang theo vài phần chật vật như đang chạy trốn?
Nàng thầm rà soát lại đoạn đối thoại vừa rồi trong đầu, vẫn không hiểu mình đã nói sai điều gì. Theo những gì nàng biết về Liễu Ngộ, cho dù nàng thực sự có lỡ lời, chàng cũng chỉ nên mỉm cười độ lượng cho qua mới đúng.
Ngay khi Hành Ngọc đang cân nhắc xem có nên đi tìm chàng hay không, một tờ truyền âm phù đột ngột xuất hiện trước mặt. Nàng đón lấy rồi dùng linh lực bóp nát, tiếng gầm gừ của Du Vân tức khắc vang dội khắp căn phòng:
“Đồ đệ ngốc nghếch! Con đang ở đâu! Mau tới đây gặp ta ngay lập tức!!!”
Trong giọng điệu nóng nảy ấy tràn ngập cái vẻ “mau đến dỗ dành vi sư” đầy hờn dỗi kiêu kỳ.
Hành Ngọc: “…”
Ồ, chẳng biết kẻ nào lại khiến sư phụ nàng nổi trận lôi đình đến thế. Chẳng lẽ sư phụ đi trêu hoa ghẹo nguyệt thất bại bị người ta đá, nên định trút giận lên đồ đệ bằng cách giao thêm bài tập sao? Nhưng nàng bị mắng là đồ đệ ngốc nghếch, vậy thì kẻ chọc giận sư phụ chắc chắn không phải là nàng rồi.
Nghĩ tới nghĩ lui, Hành Ngọc lắc đầu, cảm thấy suy đoán này thật chẳng đáng tin. Một người kính thầy yêu đạo như nàng, sao có thể chọc giận sư phụ được chứ?
Trong lúc nàng còn đang suy nghĩ mông lung, lại thêm một tờ truyền âm phù mang hơi thở của Du Vân bay tới:
“Mau, mau, mau! Vi sư sắp dựng xong trận pháp không gian rồi! Con đã chuẩn bị sẵn sàng chưa hả!!!”
Bị Du Vân hối thúc như vậy, Hành Ngọc tạm thời quẳng sự bất thường của Liễu Ngộ ra sau đầu, định bụng đi xem sư phụ mình vừa gặp phải trắc trở gì. Dù sao đó cũng là cái đùi vàng để nàng ôm chặt trong nhiều năm tới… À không, dù sao nàng cũng là một đệ tử hết mực tôn sư trọng đạo, chậm trễ quá thật không nên.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong gian nhà trúc, Liễu Ngộ ngồi xếp bằng trên đệm cỏ. Trước mặt chàng là một lư hương cổ kính, trầm hương cháy tỏa khói sương mờ ảo quanh thân, khiến bóng dáng ấy trở nên hư ảo, lúc ẩn lúc hiện.
Khoảng thời gian bốn tiếng đã qua, lớp Kim Phật Chi Thân kiên cố như vách sắt cũng theo đó mà tan biến. Lúc này chàng chỉ là một thân xác phàm trần bình thường, chẳng còn chuyện Hành Ngọc có chạm vào cánh tay chàng cũng không hề lay chuyển nổi nữa.
Nghĩ đến đây, hàng mi đang khép chặt của Liễu Ngộ khẽ run lên.
Không đúng, Kim Phật Chi Thân sao có thể coi là kiên cố không thể phá vỡ?
Kim Phật Chi Thân có thể bảo hộ vẹn toàn bên ngoài, hóa giải muôn vàn công kích hung hiểm, nhưng trái tim được bao bọc sâu trong xương cốt và da thịt kia, rõ ràng mới là nơi yếu ớt, mềm mại và chí mạng nhất.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng hồi lâu, Liễu Ngộ chậm rãi đưa hai tay lên, chắp trước ngực:
“Cúi xin Phật Tổ xá tội cho đệ tử vì đã động lòng tham niệm.”
Đôi mày Liễu Ngộ nhíu chặt, chàng lần từng hạt tràng hạt, nghe rõ giọng nói của chính mình đang run rẩy.
Vô dục tắc bất cụ, vô dục tắc bất kế.
Không ham muốn thì không sợ hãi, không mong cầu thì không tính toán.
Đã là người trong Phật môn, vốn không nên mong cầu bất cứ điều gì ngoài Phật đạo. Chàng đã quá quen với việc chia sẻ vui buồn cùng nàng trước nhất, đây chính là kiếp nạn mà chàng phải tự mình vượt qua. Nhưng chàng không thể cưỡng cầu nàng cũng phải đối xử với mình như thế.
Chàng vì chuyện này mà hoảng hốt, vì chuyện này mà rối rắm, để rồi đến lúc này mới kinh hãi nhận ra mình đã phạm vào tham giới.
Liễu Ngộ chậm rãi mở mắt, nhìn về phía chiếc tủ đầu giường, nơi đó vẫn đặt một con mèo giấy và một con chuồn chuồn cỏ. Khóe môi chàng bất giác mím lại, hiện lên một tia ý cười nhẹ nhàng. Nhưng rất nhanh sau đó, Liễu Ngộ lại thu liễm nét mặt.
Chàng vốn có ngộ tính cực cao, tâm tính thấu triệt, nhìn rõ lợi hại. Chẳng hạn như lúc này, chàng nên hiểu rằng kết cục tốt nhất giữa chàng và Lạc chủ chính là nàng vĩnh viễn không động tình với chàng. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ nội môn, nàng sẽ trở về với con đường tự tại phóng khoáng của riêng mình, nếu có thể, tìm được một vị ý trung nhân xứng đôi vừa lứa mới là vẹn cả đôi đường.
Chàng vốn nên hiểu rõ điều đó.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
“Đồ đệ à, chúng ta là Tà tông, không phải danh môn chính phái! Phải làm cho đạo tâm của đệ tử chính đạo bị lung lạc mới là lẽ phải, con nói xem có đúng không?”
Du Vân túm lấy vai Hành Ngọc, bộ dạng vô cùng khẩn thiết khuyên nhủ.
Hành Ngọc bị sư phụ ấn chặt bả vai, định bụng vặn người thoát ra. Nào ngờ Du Vân trực tiếp dùng linh lực khóa chặt nàng lại, không cho nàng cựa quậy, ép nàng phải ngoan ngoãn nghe ông càm ràm.
Hành Ngọc bất lực, đành thuận miệng ứng phó: “Phải, phải, sư phụ nói đều đúng.”
Du Vân lúc này mới hớn hở ra mặt: “Con đã thấy đúng, vậy hạt giống Vong Ưu Thảo kia ta sẽ không đưa cho con nữa.”
“Sư phụ…” Hành Ngọc kéo dài giọng, “Thật ra ý con vừa nói là: Đúng cái quỷ ấy! Đã hứa cho con hạt giống Vong Ưu Thảo rồi, sư phụ mà dám nuốt lời xem!”
Du Vân âm thầm nghiến răng. Chắc chắn là do ông quá sức nuông chiều nên nghịch đồ này mới chẳng học được chút kính thầy yêu đạo nào, lại còn dám lớn gan uy hiếp cả ông!
“Con nghĩ mà xem, vị Phật tử kia sau khi Phật đạo viên mãn chắc chắn sẽ vô cùng lợi hại. Đến lúc đó thực lực chính đạo tăng mạnh, đối với chúng ta thì có ích lợi gì chứ!”
Hành Ngọc: “…”
Sư phụ nàng rốt cuộc là bị cái gì kích thích mà quên mất sứ mệnh gánh vác thiên hạ của Phật cốt bẩm sinh rồi?
“Sư phụ, tuy người là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng đệ tử vẫn muốn nói thẳng. Thầy trò ta mà thực sự dám hủy hoại Phật đạo của Liễu Ngộ, mấy lão quái vật ở cảnh giới Hóa Thần của Vô Định Tông chắc chắn sẽ nhảy ra lột da người đấy.”
Du Vân ngả người ra sau, gác hai chân lên bàn, dáng vẻ cà lơ phất phơ: “Đừng nói bậy, vi sư đâu có ý định hủy hoại Phật đạo của hắn, chẳng qua là không muốn con trồng Vong Ưu Thảo mà thôi.”
Vong Ưu Thảo vốn là loại linh thực hiếm thấy. Bản thân nó không quá trân quý, nhưng Vong Ưu Quả kết ra từ nó mới thực sự là chí bảo, bởi loại quả này có thể giúp người ta nhanh chóng đoạn tuyệt tình si, quên đi phiền muộn. Tuy nhiên, muốn nuôi dưỡng Vong Ưu Thảo cần phải lấy máu tươi làm vật dẫn.
Nói thẳng ra, muốn khiến Liễu Ngộ nhạt nhòa tình cảm với ai, thì phải dùng máu của chính người đó để tưới bón.
“Rõ ràng là người đang kiếm chuyện với con đấy.”
“Vi sư không hề kiếm chuyện. Dù gì ta cũng là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, lời nói ra tức là pháp lệnh, hiểu chưa?”
Hành Ngọc: “…” Thế này mà còn không gọi là kiếm chuyện thì là gì.
Nàng phải phí hết công sức ngồi dỗ dành, thuận theo ý ông suốt nửa canh giờ. Nếu không phải vì đánh không lại, Hành Ngọc cam đoan đã cho Du Vân một trận nên thân rồi.
Đến khi thoát khỏi màn tra tấn màng nhĩ của sư phụ, sắc trời đã tối mịt. Nhìn trời, nàng đoán chắc Liễu Ngộ đã nghỉ ngơi, hơn nữa ngày mai còn một trận ác chiến, Hành Ngọc liền về phòng tắm gội sơ qua rồi lên giường đánh một giấc say nồng.
Lúc mở mắt ra lần nữa, nắng đã lên cao. Nàng đẩy cửa bước ra ngoài, vừa vặn chạm mặt Vũ Mị.
Vũ Mị ngẩng đầu nhìn sắc trời: “Trận đấu trên lôi đài sắp bắt đầu rồi đấy, cùng đi chứ?”
Những người trụ lại được đến vòng cuối cùng đều là thiên tài trong số các thiên tài cùng lứa. Nàng ta định đến xem náo nhiệt, tiện thể dò xét thực lực của đối phương.
Hành Ngọc đáp: “Được thôi.”
Khi tới Thử Kiếm Đài, ở đó biển người tấp nập. Liễu Ngộ vẫn đứng ở một góc không xa đợi nàng như hôm qua. Thấy bóng dáng nàng, chàng thong dong bước tới để đi cùng.
Hành Ngọc nheo mắt dò xét, Liễu Ngộ khẽ nghiêng đầu, trên mặt lộ vẻ thắc mắc nhẹ nhàng, như muốn hỏi nàng đang nhìn gì vậy. Phong thái lúc này của chàng so với ngày thường chẳng có chút khác biệt nào.
Hành Ngọc suýt nữa đã cho rằng những chuyện xảy ra hôm qua chỉ là ảo giác của chính mình. Nàng thu hồi ánh mắt, chỉ tay về phía lôi đài: “Chúng ta qua đó đi, hình như sắp bắt đầu rồi.”
Trên chín tầng mây, các vị tu sĩ Nguyên Anh của các môn phái vẫn ngồi đó quan sát. Tuy nhiên, nhờ có mây mù che chắn, họ có thể nhìn rõ bên dưới nhưng người ở dưới lại không thể thấy được họ.
Du Vân nhìn thấy nghịch đồ nhà mình đi cùng gã hòa thượng kia, khẽ hừ một tiếng đầy khó chịu.
Không để mọi người phải chờ đợi lâu, giờ Tỵ vừa đến, vị trọng tài xuất thân từ Kiếm Tông liền lệnh cho mười hai gã tuyển thủ bước lên lôi đài.
Hành Ngọc bước lên, chiếm giữ một góc Đông Bắc vững chãi, từ xa liếc nhìn Liễu Duyên đang đứng phía sườn Tây.
Liễu Duyên nhận ra ánh mắt của nàng, khẽ mỉm cười rồi dời tầm mắt sang hai đệ tử của Kiếm Tông. Kiếm Tông quả không hổ danh là tông môn nắm giữ danh hiệu “Thiên hạ đệ nhất”, họ có tới hai đệ tử lọt vào vòng chung kết. Một trong số đó chính là đại đệ tử Du Hạ, mục tiêu công lược của Vũ Mị.
Nhận được ám hiệu từ ánh mắt của Liễu Duyên, Hành Ngọc khẽ gật đầu. Ý của Liễu Duyên là hãy cùng bao vây tấn công người của Kiếm Tông trước.
Cuộc giao lưu bằng ánh mắt này chỉ diễn ra trong vài nhịp thở. Trọng tài dõng dạc tuyên bố thi đấu bắt đầu. Ngay lập tức, Hành Ngọc vung kiếm, vô số băng trụ sắc lạnh đột ngột mọc lên, phủ kín nửa lôi đài. Mượn sự che chắn của các cột băng, nàng nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với Du Hạ.
Thế nhưng, bất ngờ có người ném mấy hạt giống xuống đất, chúng vừa chạm đất đã nhanh chóng bén rễ, sinh trưởng thành những dây leo chằng chịt như một tấm lưới khổng lồ, cản trở bước chân của mọi người. Ngay cả Hành Ngọc cũng bị chặn lại, buộc phải vung kiếm chém đứt dây leo mới có thể tiến lên.
Mà vị Thánh nữ Lộ Phù của Phiêu Miểu Tông ném ra hạt giống kia, đã nhân lúc hỗn loạn, cùng đại đệ tử của Âm Tông đồng loạt tấn công đại đệ tử của U Minh Tông.
Đây chính là cái khó của thể thức hỗn chiến. Tuy mỗi người đều có mục tiêu riêng, nhưng không ít chiêu thức là tấn công diện rộng, vô tình khiến các đối thủ gây cản trở lẫn nhau.
Tuy nhiên, đám dây leo đó chẳng thể cầm chân lâu, chỉ trong nháy mắt Hành Ngọc đã áp sát được Du Hạ. Du Hạ vốn đã có chuẩn bị, kiếm quang trong tay lóe lên, hai bên lập tức lao vào cuộc cận chiến nảy lửa.
Một chiêu không thành, khóe mắt liếc thấy một đối thủ khác đang thúc giục chiếc Khổn Tiên Thằng ánh bạc định trói chặt mình, Hành Ngọc nhanh nhẹn tung người lùi lại mấy trượng. Ngay sau đó, nàng sử dụng thân pháp dịch chuyển, tựa như quỷ mị xuất hiện ngay trước mặt kẻ vừa đánh lén mình.
Kinh nghiệm chiến đấu của Liễu Duyên cũng vô cùng dày dạn. Ngay khi Hành Ngọc vừa di chuyển, hắn đã nhanh chóng xoay người theo sát, phối hợp nhịp nhàng để hoán đổi đối thủ cho nàng. Một luồng chưởng ấn ánh vàng vỗ tới, nện thẳng lên người Du Hạ vốn đang phản ứng chậm lại một nhịp.
Tất cả những diễn biến này chỉ xảy ra trong chớp mắt. Lôi đài rộng lớn nhanh chóng phân hóa thành ba chiến trường đối đầu song mã, cục diện giằng co, chưa bên nào chiếm được ưu thế tuyệt đối.
Hành Ngọc vẫn đang kịch chiến với đối thủ của mình. Kẻ này vốn là đệ tử Kiếm Tông nhưng lại sử dụng Khổn Tiên Thằng vô cùng điêu luyện, ngọn roi quất ra đầy uy lực, kín kẽ như nước chảy mây trôi. Hành Ngọc thử mấy lần đều không tìm được cơ hội áp sát, ngược lại còn suýt bị dây roi quấn chặt. Nàng biết rõ một khi bị Khổn Tiên Thằng trói buộc thì coi như đại cục đã định, nên chỉ có thể dựa vào thân pháp linh hoạt liên tục né tránh, tìm kiếm sơ hở.
Đúng lúc đó, mắt nàng chợt sáng lên, sơ hở đây rồi! Theo bản năng, Hành Ngọc định lao tới nhưng nửa bước chân đã kịp khựng lại.
Không đúng, đây không phải sơ hở thật sự. Nói đúng hơn, đó là cái bẫy mà đối phương cố tình giăng ra để dụ nàng cắn câu. Tuy nhiên, cái bẫy này vẫn có thể lợi dụng được.
Hành Ngọc hoành kiếm trước ngực, giả vờ như sắp tung đòn công kích trực diện, nhưng bàn tay trái giấu dưới lớp tay áo lại đang âm thầm kết ấn nhanh như chớp.
“Né mau!”
Du Hạ đang triền đấu với Liễu Duyên chợt nhận ra điều bất thường, thét lên cảnh báo đồng môn. Chính vì phút phân tâm này, hắn đã bị Hàng Ma Côn của Liễu Duyên đánh trúng, thân hình bay ngược ra ngoài. Lời nhắc nhở của Du Hạ rốt cuộc vẫn quá muộn màng, Hành Ngọc đã kết xong Băng quyết, một tòa Băng Lung hoàn toàn bao phủ lấy đối thủ. Trong chiếc lồng giam này, công kích của đối phương bị hóa giải hoàn toàn, linh lực lại bị bào mòn gấp bội, đây chính là đặc tính tấn công của môn công pháp Huyền Băng Quyết mà nàng tu luyện.
Có lồng giam cản trở, Hành Ngọc không còn lo lắng ngọn roi kia nữa. Nàng nhàn nhã đứng từ xa tung đòn công kích tầm xa. Cảm thấy linh lực của đối thủ đã cạn kiệt, nàng khẽ xoay cổ tay, trầm giọng thốt: “Phá!”.
Lồng băng vỡ tan, vụn băng từ bốn phương tám hướng lao về phía đối thủ như mưa tên. Cùng lúc đó, Hành Ngọc áp sát, tung một cước mạnh mẽ vào vai, đá văng đối phương ra khỏi lôi đài. Người kia còn chưa kịp rơi xuống đất, Hành Ngọc đã cùng Liễu Duyên hoàn thành thế gọng kìm, lao thẳng về phía Du Hạ.
“Cùng lên thôi!” Hành Ngọc gọi Liễu Duyên.
Trong tình cảnh thực lực tương đương, lấy hai chọi một gần như đồng nghĩa với việc cầm chắc phần thắng. Dù Du Hạ có phản kích xuất sắc đến đâu cũng không thể đảo ngược cục diện, kiểu thiên tài có thể dùng thực lực áp đảo cả bạn đồng lứa như Liễu Ngộ thực sự là của hiếm trên đời.
Khi Du Hạ cũng rớt khỏi đài, Hành Ngọc và Liễu Duyên liếc nhìn nhau rồi chia ra tham gia vào các trận đấu còn lại. Đã đến lúc dọn sạch chiến trường, trên đài càng ít người càng tốt. Mười lăm phút sau, lôi đài rộng lớn chỉ còn lại bốn người: Hành Ngọc, Liễu Duyên, Thánh nữ Lộ Phù và Mục Kiêu.
“Còn muốn liên thủ không?” Liễu Duyên nhìn nàng hỏi.
“Tất nhiên rồi.” Hành Ngọc khẳng định chắc nịch, nhưng vị trí đứng của nàng vẫn lộ rõ sự phòng bị đối với Liễu Duyên.
Đánh tới lúc này, nàng đã tiêu tốn không ít sức lực, lại chịu thêm vài đòn công kích nặng nề, không còn ở trạng thái hoàn hảo như ban đầu. Lộ Phù nghiến răng, nhân lúc Hành Ngọc chưa dứt lời đã giành quyền ra tay trước. Vô số dây leo chằng chịt vây hãm Hành Ngọc, trên thân dây mọc ra chi chít gai ngược sắc lẹm đâm tới.
Hành Ngọc xoay tròn trường kiếm, đóng băng đám gai ngược rồi vung kiếm chém đứt toàn bộ. Tuy nhiên, nàng không vội áp sát Lộ Phù mà chỉ di chuyển quanh lôi đài né tránh, ra vẻ như đang muốn tiết kiệm linh lực.
Trên chín tầng mây, Du Vân vốn đang uể oải tựa gối chợt ngồi thẳng dậy. Đồ đệ của ông quả nhiên quá thông minh, nàng đang mượn việc né tránh để âm thầm bày ra kiếm trận. Hành động của Hành Ngọc cực kỳ kín kẽ, ngoại trừ Du Vân và Liễu Ngộ vốn hiểu rõ nội tình, những người khác hoàn toàn không nhận ra điều bất thường.
Khi kiếm trận đã thành, Hành Ngọc đột ngột nhảy lùi ra một góc, liên tục rót linh lực vào thanh kiếm. Kiếm trận chôn sâu dưới lôi đài thức tỉnh, lập tức bao vây cả Liễu Duyên, Lộ Phù và Mục Kiêu.
Cảm nhận được mình bị vây hãm, sắc mặt Liễu Duyên khẽ biến. Hắn dừng tay với Mục Kiêu, quay sang nhìn Hành Ngọc với vẻ tủi thân: “Lạc chủ, chẳng phải chúng ta là đồng minh sao?”
Hành Ngọc đáp lại bằng vẻ mặt lạnh lùng: “Binh bất yếm trá. Ta biết huynh cũng luôn đề phòng ta, chỉ chờ hạ gục Mục Kiêu xong là sẽ quay sang đối phó ta ngay.”
Trong ba đối thủ, nàng kiêng dè Liễu Duyên nhất vì biết hắn rất giỏi trận pháp. Tuy nhiên, Liễu Duyên vốn không nghiên cứu sâu về kiếm trận, nàng lại lồng ghép vào đó không ít yếu tố gây nhiễu, trong thời gian ngắn hắn chắc chắn không tìm được sơ hở. Hành Ngọc khẽ chuyển bước chân, dồn một nửa áp lực của trận pháp lên người Liễu Duyên, định giải quyết hắn sớm để tránh đêm dài lắm mộng.
“Sao ta nỡ làm vậy chứ?” Liễu Duyên trưng ra bộ mặt Lạc chủ hiểu lầm ta rồi. Nhưng đôi chân hắn chưa từng dừng lại, liên tục thử nghiệm để phá giải trận pháp. Chỉ là vừa rồi hắn quá sơ suất, không chú ý tới những tiểu tiết của nàng, nếu không tuyệt đối đã không để nàng bày trận thành công.
“Đừng nói nhiều nữa.” Mục Kiêu nghiến răng, nhìn kiếm trận đang dần thức tỉnh với vẻ nghiêm trọng. Hắn cảm nhận được một mối đe dọa cực kỳ nguy hiểm, “Ba người chúng ta cùng liên thủ đi!”
Lộ Phù không nói gì, chỉ thúc giục công kích đánh vào trận pháp. Hành Ngọc nhanh chóng hoàn thành kết ấn, kích hoạt hoàn toàn kiếm trận. Trong tích tắc, vô số thanh trường kiếm dày đặc xuất hiện, từ mọi hướng lao về phía ba người. Có thanh là ảo giác, có thanh lại là kiếm khí thực thụ. Thời gian phân định quá ngắn, ngay cả người am hiểu trận đạo như Liễu Duyên cũng không thể phân biệt thật giả trong nháy mắt, chỉ đành dựa vào vận may mà né tránh. Những lưỡi kiếm sượt qua tay chân, gò má khiến máu tươi rỉ ra. Hắn lau đi vết máu trên mặt, thần sắc trở nên vô cùng nghiêm trọng. Nhưng vừa mới kịp thở dốc, một đợt kiếm quang khác lại ập đến.
“Nếu không phá được trận thì trực tiếp nhận thua đi.” Hành Ngọc bình thản khuyên.
Không ai đáp lời, họ vẫn nỗ lực thử nghiệm. Cuối cùng, linh lực của Mục Kiêu cạn kiệt, sắc mặt trắng bệch: “Ta nhận thua.”
“Ta cũng nhận thua.” Lộ Phù ngã quỵ trên đất, cắn môi lên tiếng.
Liễu Duyên mím chặt môi, ánh mắt xuyên qua khoảng không đối diện với Hành Ngọc, cảm xúc phức tạp đến mức nàng không thể nhìn thấu. Nhưng nàng cảm nhận được tấm ngọc bài bên hông đang tỏa nhiệt nóng rực.
“Ta nhận thua.” Giọng Liễu Duyên lạnh thấu xương.
Giây phút này, Hành Ngọc cảm thấy có lẽ một kẻ mang tâm si niệm như Liễu Duyên mới thực sự lạnh lùng vô tình; còn người tu đạo từ bi như Liễu Ngộ mới chính xác là kẻ yêu thương chúng sinh.
Hành Ngọc dời mắt, tìm kiếm bóng hình Liễu Ngộ. Thấy chàng, nàng nhẹ búng tay giải trừ kiếm trận, thong dong đáp xuống lôi đài. Trọng tài nhìn quanh một lượt rồi dõng dạc tuyên bố: “Hợp Hoan Tông, Lạc Hành Ngọc thắng cuộc!”
Ngay sau đó, ngọc bài của nàng lại tiếp tục nóng lên và duy trì rất lâu. Nàng hiểu ngay, đây chính là giá trị khuynh mộ từ đám đông khán giả bên dưới. Biểu hiện của nàng quá xuất sắc, lại đoạt được danh hiệu “Đứng đầu cảnh giới Trúc Cơ”, cộng thêm dung mạo diễm lệ, Tu chân giới vốn dĩ luôn sùng bái kẻ mạnh. Hành Ngọc thở phào, không uổng công nàng ra sức giành lấy vị trí này.
“Cần ta đỡ Lạc chủ xuống không?” Liễu Duyên đi tới trước mặt nàng. Đối diện với gương mặt bình thản của chàng, nàng lắc đầu: “Không cần.”
Uống một viên đan dược chữa thương, nàng nói: “Cùng xuống thôi.” Liễu Duyên gật đầu, đi chậm lại bên cạnh nàng.
Vừa xuống đài, thấy Liễu Ngộ tiến tới đón, Liễu Duyên khẽ nhếch môi, nhạt giọng: “Liễu Ngộ sư huynh tới rồi, vậy ta về trị thương trước.” Nói đoạn, hắn quay người rời đi thẳng.
“Không sao chứ?” Liễu Ngộ dịu dàng hỏi, định đưa tay đỡ lấy nàng.
Hành Ngọc thực sự đã kiệt sức, đan dược chỉ xoa dịu vết thương chứ không hồi phục được tinh lực ngay. Nhưng vì xung quanh quá nhiều người, nàng không thể trực tiếp dựa vào chàng, đành xua tay: “Vẫn ổn.”
Liễu Ngộ đỡ nàng đi vài bước, từ bước chân loạng choạng của nàng mà nhận ra chân tướng. Chàng chần chừ một thoáng, rồi nói: “Lạc chủ cứ dựa vào bần tăng đi, đem toàn bộ sức nặng cơ thể giao cho bần tăng là được.”
Dường như đoán được nỗi băn khoăn của nàng, chàng bổ sung: “Đừng vì những lời phán xét của người đời mà gò bó bản tính của mình.”
Chàng biết rõ không nên để nàng động tình, cũng cảm nhận được sự e dè của nàng, nhưng Liễu Ngộ thực sự không cách nào ngừng dịu dàng với nàng. Phật Tổ phổ độ chúng sinh, chẳng lẽ đối xử tốt với nàng cũng là một cái sai sao? Câu hỏi này, có lẽ đến Phật Tổ cũng không thể cho chàng đáp án.
Hành Ngọc suy nghĩ một chút, quyết định thuận theo lòng mình. Nàng dựa hẳn vào người Liễu Ngộ, để chàng nửa đỡ nửa ôm mình rời đi. Cử chỉ này khiến đám đông xung quanh lập tức xôn xao bàn tán.
Ra khỏi biển người, bỏ lại những ánh mắt kinh ngạc và dò xét phía sau, Hành Ngọc nhắm mắt im lặng một lát, rồi đột ngột ghé sát tai trái Liễu Ngộ, thì thầm: “Huynh không sợ càng ngày ta sẽ đòi hỏi càng nhiều sao? Huynh bảo ta đừng kìm nén bản tính, nếu ta muốn nhiều hơn nữa, huynh tính sao đây?”
Nàng nhìn thẳng vào mắt chàng, nửa như trêu chọc, nửa như nghiêm túc. Sự dung túng, nhường nhịn của chàng chính là điều nàng lo lắng nhất. Vì nó khiến nàng không thể đảm bảo mình sẽ mãi giữ được lý trí. Nói trắng ra, chàng cứ bày ra vẻ mặt “tùy nàng định đoạt”, mà nàng thì đâu phải thánh nhân.
Liễu Ngộ ôn hòa nhưng khẳng định chắc nịch: “Lạc chủ sẽ không.” Bởi vì chàng biết, nàng sẽ không nỡ làm chàng khó xử.
Hành Ngọc bật cười: “Huynh tin tưởng nhân phẩm của ta như thế, thật làm ta khó xử quá.”
Nghe thấy hai chữ khó xử, Liễu Ngộ chợt cảm thấy áy náy: “Bần tăng không hề có ý đó.”
Hành Ngọc phất tay áo, một dải mây mù lập tức che phủ bóng dáng hai người, khiến người ngoài không thể nhìn thấu. Ngay sau đó, nàng vùi đầu vào lồng ngực chàng, hai tay ôm chặt lấy vòng eo chàng. Thân hình chàng lập tức cứng đờ, hơi thở nàng dồn dập, hòa cùng nhịp tim đang đập liên hồi của chàng.
“Huynh xem ta có dám hay không?”
Hành Ngọc cảm thấy lý trí của mình đang bị nung nấu trên lửa nóng. Gã hòa thượng này thật quá đáng, sao có thể vừa vặn đúng gu của nàng từ ngoại hình đến tính cách, lại còn luôn bày ra bộ dạng dâng hiến trọn vẹn, mặc nàng muốn làm gì thì làm như thế chứ?
Bên tai vang lên một tiếng thở dài nhẹ hẫng. Liễu Ngộ lại một lần nữa, bằng giọng nói dịu dàng và kiên định nhất, lặp lại:
“Lạc chủ sẽ không.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 65](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)